Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 82

Phạm Ninh thấy bình rượu chỉ còn đúng nửa, trong lòng chợt nảy sinh hứng thú. Ngay cả khi đứng bên ngoài, hắn cũng cảm nhận được rượu này rất nặng, không giống rượu bình thường.

Phạm Ninh rót một ít ra bát để thử, rượu này ít nhất cũng phải hai mươi độ.

Trong khi đó, ở các quán rượu, ngay cả rượu mạnh cũng nhạt hơn bia, uống vào chẳng khác gì rượu gạo.

Phạm Thiết Chu thoáng thấy con định uống rượu, vội vàng nói: “Rượu kia con đừng uống, nặng lắm đó!”

“Phụ thân, đây là rượu gì ạ?”

“Đó là rượu do La viên ngoại mang đến, là loại rượu nặng nhất ở Bình Giang Phủ chúng ta, tên là Bình Giang Kiều.”

Trong lòng Phạm Ninh chợt nảy ra suy nghĩ: "Rượu này nếu được chưng cất thêm chút nữa thì sẽ ra sao?"

“Ninh nhi, con đến đây có chuyện gì vậy?” Phạm Thiết Chu tiến lại, vừa cười vừa hỏi.

Phạm Ninh đặt bát rượu xuống: “Là mẫu thân bảo con tới, người muốn phụ thân hôm nay về ăn cơm tối.”

Phạm Thiết Chu cười nói: “Vì sao thế, chẳng lẽ có chuyện gì vui sao?”

“Có lẽ là vì con sắp tham gia kỳ thi thần đồng.”

Phạm Thiết Chu mừng rỡ: “Con được tham gia thi thần đồng sao?”

Phạm Ninh gật đầu: “Hôm nay Viện chủ đã tìm con, con sẽ đại diện cho Diên Anh học đường đi thi.”

Phạm Thiết Chu giờ mới hiểu vì sao nương tử lại vui mừng đến thế!

Phạm Thiết Chu hoàn toàn thấu hiểu suy nghĩ của vợ mình. Kỳ thi thần đồng này, bà vợ nhà hàng xóm Lưu Nhị đã khoe khoang không biết bao nhiêu lần rồi ư? Mỗi lần như vậy, nàng đều ôm đứa con ngốc của mình mà khóc rấm rứt, giờ đây thì nàng có thể nở mày nở mặt rồi.

Nghĩ đến vẻ ngây ngô của con trai mình ngày trước, hễ đứa nào trong thôn không thông minh cũng thường mang Ninh nhi ra để tự an ủi: "Thôi kệ, ít ra vẫn tốt hơn nhiều so với A Ngốc nhà họ Phạm!"

Nhưng hôm nay con mình được tham gia kỳ thi thần đồng, mũi Phạm Thiết Chu bỗng dưng cay cay.

Tuy y không giống nương tử mừng rỡ đến phát điên vì chuyện này, nhưng y cũng cho rằng đây là chuyện đại hỷ đáng để ăn mừng.

Phạm Thiết Chu cười: “Để ta thu xếp một chút đã rồi chúng ta đi đến quán rượu Bạch Vân. Hôm nay phải ăn mừng thôi!”

Cả nhà Phạm Ninh ở quán rượu từ khi trời còn sáng cho đến lúc tối đen như mực.

Lúc này tuy đã sang xuân nhưng cái lạnh về đêm cũng khiến người ta phải rùng mình. Phạm Ninh siết chặt tấm áo da dê, hắn quay đầu lại thấy mẫu thân vẫn chậm chạp đi ở phía sau, chẳng biết nàng còn đang tính toán gì.

“Mẫu thân, ăn thì cũng đã ăn rồi, người còn đang nghĩ gì vậy ạ?”

“Đúng rồi, Đại Lang!” Trương Tam Nương bước nhanh hơn, nhìn chồng rồi nói: “Em tính toán ra thì quán rượu thu nhiều hơn chúng ta cả trăm đồng đó!”

“Không nhiều hơn!” Phạm Thiết Chu cười cười: “Hai tiểu nhị ở quán đã đến chúc mừng Ninh nhi tham gia kỳ thi thần đồng nên ta liền thưởng cho chúng mỗi đứa một trăm đ��ng.”

“Thì ra là thế!” Trương Tam Nương kéo dài giọng, hết sức bất mãn: “Rượu với thức ăn đã hết năm trăm hai mươi đồng, lại còn thưởng thêm hai trăm đồng nữa chứ, Phạm Thiết Chu! Thiếp không để ý, không ngờ chàng lại tiêu xài hào phóng đến vậy ư?”

Phạm Thiết Chu bất đắc dĩ nói: “Đâu phải ngày nào cũng ăn đâu! Không cần tính toán chi li như vậy đâu.”

“Trong lòng thiếp bứt rứt quá! Ninh nhi tham dự kỳ thi này là dựa vào sự cố gắng của nó, chỉ vì hai câu khen mà chàng đã thưởng cho bọn chúng mỗi đứa hai trăm đồng, sao chàng không thưởng cho Ninh nhi? Thiếp cái gì cũng không dám dùng, ở nhà thì liều mạng tiết kiệm từng li từng tí, còn chàng thì hay rồi, vung tay một cái là cho ngay hai trăm đồng. Chàng có biết hai trăm đồng này đủ sáu đấu gạo không hả? Đủ cho cả nhà ta ăn trong hai tháng đấy!”

Phạm Thiết Chu nháy mắt cầu cứu con trai mình, mong nó nói giúp mình vài lời.

Phạm Ninh chỉ cười trừ không nói gì, lúc này im lặng chính là vàng.

Ba người về đến nhà nhưng Trương Tam Nương vẫn không ngừng càu nhàu. Vừa rẽ vào ngõ, Phạm Thiết Chu phát hiện ra điều bất thường, trước cửa có một bóng người đang ngồi. Y lớn tiếng quát: “Là ai?”

Trương Tam Nương hoảng sợ, nàng theo phản xạ ôm chặt con ra phía sau, rồi núp sau lưng chồng: “Đại lang, có phải kẻ xấu không?”

Lúc này bóng đen kia đứng dậy, chỉnh trang lại áo mũ: “Đại ca, là ta!”

Đó là tiếng của lão tứ Phạm Đồng Chung. Phạm Thiết Chu thở phào nhẹ nhõm nói: “Đệ lén lút ngồi ở đây làm gì vậy?”

“Ở đây tránh gió lạnh mà.”

“Ta còn tưởng là kẻ xấu. Muộn thế này rồi, đệ đã ăn cơm chưa?”

Phạm Đồng Chung vừa lạnh vừa đói. Gã vốn tính đến ăn cơm cùng nhưng lại thấy cả nhà họ dường như vừa đi ăn quán về, mà chẳng ai gọi gã. Nếu là lúc trước, Phạm Đồng Chung đã nổi giận đùng đùng mà động tay động chân rồi nhưng hôm nay gã có việc phải nhờ vả Phạm Ninh nên đành phải nén nhịn trong lòng.

“Đại ca, đệ ăn rồi. Đệ tìm A Ngốc có chút chuyện.”

Trương Tam Nương lập tức khó chịu: “Lão tứ, sao đệ vẫn cứ gọi nó là A Ngốc, ta đã nói với đệ bao nhiêu lần rồi cơ chứ?”

“Đại tẩu, xin lỗi, do ta quen miệng thôi.”

Phạm Ninh cũng thấy hơi tò mò về Tứ thúc, chuyện lần trước rốt cuộc đã giải quyết ra sao rồi? Hắn chỉ biết sau này Tứ thúc còn đưa Tứ thẩm từ huyện thành về nhà, nhưng hắn không rõ nội tình câu chuyện.

“Tứ thúc, thúc tìm con có chuyện gì sao?”

Phạm Đồng Chung gật đầu: “Ừ! Ta tới trường cháu nhưng học đường đã đóng cửa rồi nên ta đến đây tìm cháu. Ta đã đợi cũng hơn nửa canh giờ rồi.”

“Lão tứ, đệ tìm Ninh nhi làm gì?” Phạm Thiết Chu thắc mắc.

“Ta chỉ muốn hỏi Ninh nhi vài chuyện thôi, rất nhanh thôi. Huynh và đại tẩu cứ vào nhà trước đi.”

Phạm Thiết Chu thấy gã có vẻ thần bí, cũng không muốn hỏi nhiều liền quay đầu về phía vợ bảo: “Tam Nương, chúng ta cứ vào nhà trước để họ nói chuyện.”

Trương Tam Nương tuy lo lắng nhưng vẫn theo chồng vào sân, nàng khẽ nói: “Ninh nhi sẽ không sao chứ?”

“Hừm! Đó là tứ thúc của Ninh nhi mà, nàng nghĩ cái gì vậy chứ?”

Trong con hẻm, Phạm Ninh mỉm cười hỏi: “Tứ thẩm sao lại về nhà rồi?”

Nói đến chuyện này, Phạm Đồng Chung lại nổi giận trong lòng nhưng vì có việc phải nhờ vả Phạm Ninh nên đành phải nén giận: “Chuyện lần trước cháu hại ta thê thảm, ta còn chưa tính sổ với cháu đó. Lần này cháu nhất định phải giúp ta một tay.”

“Do con gây ra sao?” Phạm Ninh không nhịn được cười mà nói: “Tứ thúc, con đâu có cố ý làm rơi bao tiền xuống dưới cầu đâu. Phải là cái bao tiền kia mới gây ra chuyện chứ!”

Sắc mặt Phạm Đồng Chung đỏ ửng lên, cũng may trời tối nên không ai nhìn rõ. Gã ngạc nhiên không hiểu vì sao A Ngốc lại biết chuyện đánh rơi tiền đó.

Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền của bản dịch này.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free