Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 75

Phạm Ninh lúc này mới chợt vỡ lẽ, hóa ra vị nữ hiệp đại bảo kiếm này là một nữ đạo sĩ, vậy thì không cần phải lo nghĩ chuyện cưới xin rồi.

Ba người bước vào rạp đèn lồng, hơn chục sợi dây treo đầy những tờ giấy đố đèn. Ai đoán trúng sẽ được xé đi, bên dưới không ít thư sinh đang ngẩng đầu vắt óc suy nghĩ.

Lưu Khang đã chạy đến, hớn hở nói: – Ta hỏi rồi, đoán đúng một câu được thưởng mười đồng tiền đó!

Phạm Ninh dùng cây quạt đập nhẹ lên đầu gã, khinh thường nói: – Mười đồng tiền thôi mà đã khiến ngươi phấn khích đến vậy sao? Hắn chợt quên mất, trước đây chính hắn ở kinh thành, nghe nói đoán một câu đố đèn có thể kiếm được năm đồng, còn hưng phấn hơn cả Lưu Khang lúc này.

– A Ngốc, ngươi mau lại đây đoán câu đố đèn này đi! Chu Bội từ phía bên kia vẫy tay gọi.

Phạm Ninh đi tới cười nói: – Rõ ràng còn có đố đèn mà ngươi đoán không ra ư? Chu Bội trừng mắt nhìn hắn: – Ta đây đương nhiên là đoán ra rồi, chỉ là cần một tiểu hầu nam ở bên cạnh thôi, nên mới gọi ngươi tới! Phạm Ninh thấy chủ rạp đang đứng bên cạnh, thầm buồn cười trong bụng. Chắc hẳn Chu Bội đã hăm hở gọi chủ rạp đến, nhưng rồi lại đoán sai.

Hắn ngẩng đầu nhìn câu đố: “Chính nguyệt thiếu một nét, là một chữ.”

Phạm Ninh lại quay sang hỏi Lưu Khang: – Ngươi đoán được không? Lưu Khang gãi đầu: – Ta thì trước giờ luôn dốt đặc cán mai mấy vụ giải đố này! Chủ rạp đứng đợi bên cạnh đã không còn kiên nhẫn nữa, thúc giục Chu Bội: – Tiểu quan nhân, cô đã đoán hai lần rồi đều không đúng, nếu không đoán ra nữa thì ta đi chỗ khác đây!

Chu Bội bị vạch trần sự thật, không tránh khỏi thẹn quá hóa giận, nói: – Ai bảo ta đoán không ra, ta đã sớm đoán được rồi, chỉ là muốn thử bọn họ thôi!

Nói rồi, nàng liếc nhìn Phạm Ninh một cái.

Phạm Ninh ngầm hiểu ý, liền cười nói: – Ta đoán là chữ “Khẳng”.

Ánh mắt Chu Bội sáng lên, nàng hừ một tiếng rồi nói với chủ sạp: – Có nghe thấy không, chữ “nguyệt” (月) thiếu một nét thì thành chữ “chỉ” (止), ghép lại với chữ “nguyệt” (月) nữa thì chính là chữ “khẳng” (肯). Ta đây đã sớm đoán ra rồi, mau đưa thẻ bài đây! Chủ rạp đưa cho nàng một chiếc thẻ bài nhỏ bằng đồng. Với chiếc thẻ bài này có thể đổi mười đồng tiền. Xong xuôi, chủ rạp giật câu đố đèn xuống rồi bỏ đi.

Chu Bội vênh váo đắc ý nói: – Mười quan tiền đã nằm gọn trong tay, hai người các ngươi phải cố gắng hơn nữa đó! Nàng xoay người đi đến một chỗ treo đố đèn khác. Lưu Khang thấp giọng nói: – Tiểu nương tử chua ngoa như vậy, đệ mà phải ngồi cùng bàn với nàng ta thì làm sao chịu nổi?

– Ai muốn ngồi cùng bàn với nàng ta? Khi nàng ta không có mặt ở đó, ta ngồi một mình một chỗ, thoải mái vô cùng.

Lưu Khang quay đầu cười thầm, bụng bảo dạ: mới nãy còn hỏi người ta bao giờ đến trường, giờ lại vờ như chẳng thèm quan tâm.

Đúng lúc này, Chu Bội lại hô lên: – A Ngốc, ta lại đố ngươi một câu đố đèn đây!

Một tiếng “A Ngốc” khiến ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía này. Mặt Phạm Ninh nóng bừng, bước về phía trước, cắn răng nói: – Ngươi đừng gọi ta là A Ngốc nữa! Chu Bội cười hì hì nói: – A Ngốc rất dễ gọi mà. Nếu không gọi ngươi là Ngốc Ngốc thì sao? Lại sợ ngươi xấu hổ thôi!

Phạm Ninh hết cách với nàng ta, đành hỏi: – Lại có câu đố đèn nào làm khó ngươi rồi ư?

– Nói cái gì? Bị câu đố đèn làm khó ta ư? Chỉ là muốn thử tài ngươi thôi, đây này!

Nàng chỉ tay vào câu đố đèn trên đỉnh đầu. Phạm Ninh ngẩng đầu nhìn kỹ, câu đố này có chút thú vị, cách giải lại giống câu đố trước một cách kỳ lạ.

“Dọc giữa mây, đoán một chữ.” Hắn vừa định nói đáp án, thì phía sau có người lên tiếng: – Tiểu Thất Nương, đó là chữ “Khứ”.

Đáp án đúng là vậy, nhưng người đưa ra đáp án lại khiến cả ba người đều sa sầm nét mặt.

Không ngờ đó lại là Từ Tích.

Lưu Khang bất mãn trừng mắt nhìn gã, nói: – Ngươi đến đây làm gì? Từ Tích liếc mắt nhìn gã một cái, lạnh lùng đáp: – Đây là chỗ treo đèn lồng nhà ngươi sao mà ta không được đến?

Lưu Khang cứng họng. Từ Tích quay sang nói với Chu Bội: – Tiểu Thất Nương, ông nội nàng bảo ta đến tìm nàng, giờ cũng không còn sớm nữa, về thôi! – Ta không về với ngươi! Chu Bội thái độ kiên quyết. Nàng hô một tiếng: – Kiếm tỷ! Chưa kịp để Từ Tích phản ứng, từ phía sau một cánh tay dài đã vươn tới nắm lấy gáy gã, rồi ném thẳng gã vào dàn đèn hoa.

Trong dàn đèn hoa vang lên một trận cười ồ.

Phạm Ninh cười nói với Chu Bội và Lưu Khang: – Tiền thưởng ở dàn đèn hoa này thấp quá, chúng ta đổi sang chỗ khác chơi đi.

– Chúng ta đến rạp câu đối! Chu Bội vỗ tay cười nói.

Ba người đi đến rạp câu đối. Từ Tích vẫn chưa chịu rời đi, gã tiến lên phía trước, bình tĩnh nói với Phạm Ninh: – Ta với ngươi đấu một trận, ngươi có dám không! Phạm Ninh cũng phải bó tay với loại người mặt dày này, bị làm bẽ mặt như vậy mà vẫn không chịu rời.

Hắn nghiêng đầu cười nói: – Sao ta phải đấu với ngươi? – Ngươi... Từ Tích nhất thời cứng họng.

Lưu Khang ở phía sau Phạm Ninh lớn giọng nói: – Phụ thân ta bảo, nếu đã đánh chó thì phải đánh cho đến chết, đánh cho nó sợ đến mức không dám chọc giận ngươi nữa.

Chu Bội cũng rất đồng tình: – Có những kẻ vô sỉ, ngươi không thèm để ý thì gã lại tưởng ngươi sợ, rồi ba hoa khoác lác khắp nơi. A Ngốc, đấu với gã đi!

Phạm Ninh gật gật đầu, cười nói với Từ Tích: – Ta sợ ngươi thua rồi sẽ không còn mặt mũi nào, nhưng không ngờ ngươi lại không thèm quan tâm. Vậy thì cứ đấu một trận rõ ràng đi!

Từ Tích giả bộ như không nghe thấy lời chế nhạo của bọn họ, chỉ vào dàn đèn hoa đằng xa, nói: – Chúng ta đi so tài Ngũ kinh điền tự!

Đoạn truyện này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free