Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 70

– Răng bà yếu rồi, cháu trai ăn đi! – Dương thị lại đút trả điểm tâm cho Phạm Ninh. Cậu chạy vào nhà chính, đặt điểm tâm xuống. Thấy trong nhà yên ắng lạ thường, cậu liền chạy ra hỏi: – Ông không có nhà ạ? – Ông cháu đang bực tức trong phòng kìa! – Xảy ra chuyện gì ạ? Dương thị thở dài: – Chẳng phải là tứ thúc cháu thì ai vào đây nữa. Suốt ngày chạy về đòi tiền. Lần trước bảo cần hai quan tiền để mua đề thi khoa cử, hôm nay lại nói cần ba quan tiền mua lễ vật tạ ơn thầy dịp năm mới. Ông nội cháu không cho, nó liền làm ầm ĩ lên.

Nói đến đây, Dương thị rơm rớm nước mắt, đưa tay dụi vội: – Tứ thúc cháu cứ thế này mãi thì làm sao được chứ, không con cái, vợ cũng chẳng ngó ngàng. Thế này thì hỏng hết!

Phạm Ninh trầm ngâm một lát rồi hỏi: – Bà ơi, thím tư có nhà không? – Có chứ! Thím cháu cũng đang tức điên lên vì không tìm thấy cái trâm bạc nào cả. Tứ thúc cháu vừa về đến nhà lại ra ngoài ngay, nên thím ấy càng giận dữ hơn! Phạm Ninh khẽ gật đầu: – Cháu đi gọi tứ thúc về. Vừa rồi cháu gặp thúc ấy trên đường.

– Mau lên! Mau lên! Gọi nó về, để nó tự giải quyết với vợ nó!

Phạm Ninh bước nhanh ra khỏi nhà ông nội, chạy về phía nhà Dương quả phụ.

Cổng nhà Dương quả phụ không khóa chặt, bên trong mơ hồ vọng ra tiếng cười đùa. Tứ thúc của hắn đang ở đây!

Phạm Ninh đứng ở cửa sổ, ho khan vang hai tiếng. Trong phòng lập tức lặng ngắt như tờ.

Phạm Ninh cao giọng hô lớn: – Tứ thúc, thím tư bảo cháu gọi thúc về nhà, mau về đi! Trâm bạc của thím ấy bị mất, thím ấy đang tức giận lắm đó! Hô xong, Phạm Ninh nhanh như chớp lẩn vào rừng trúc. Một lát sau, chỉ thấy tứ thúc Phạm Đồng Chung của hắn vội vàng hấp tấp chạy ra.

Người phụ nữ trẻ tuổi đi phía sau giận dữ nói: – Trâm bạc tặng bà đây mà ngươi còn dám đòi lại sao? Bà đây đúng là mắt mù mới đi coi trọng kẻ vô dụng như ngươi. Cút đi cho ta, sau này đừng có vác mặt đến nữa! Phạm Đồng Chung không dám cãi cọ với ả một lời, hồn xiêu phách lạc chạy về nhà.

Mặc dù vợ của Phạm Đồng Chung khá mũm mĩm, nhưng gã vẫn rất sợ cha vợ. Nếu chuyện này bị cha vợ biết được, thì coi như gã xong đời.

Chắc chắn là chuyện cái trâm bạc bị vợ gã phát hiện rồi, gã phải giải thích với nàng thế nào đây?

Phạm Ninh rảo bước về phía nhà Vương Nhị thúc.

Vương Nhị Lang cũng là ngư dân, mẫu thân hay ốm đau, trong nhà vô cùng khó khăn. Để kiếm thêm tiền chữa bệnh cho mẫu thân, mấy tháng trước y mua lại chiếc thuyền cũ của Phạm Thiết Chu, nhưng y thật sự không có đủ mười quan tiền. Y chỉ có thể trả trước một nửa, năm quan tiền còn lại hẹn ��ến mùa thu sang năm sẽ trả nốt.

Vương Nhị Lang trong lòng cảm kích sâu sắc. Bởi vậy, khi Phạm Thiết Chu nhờ tìm mấy khối đá cho con trai, Vương Nhị Lang liền dốc sức. Hai tháng trời y đã mò được mấy khối đá Thái Hồ, chỉ chờ Phạm Ninh tới lấy.

– Vương Nhị thúc, làm phiền thúc rồi.

Phạm Ninh đi vào nhà Vương Nhị Lang, khom người hành lễ.

– Không phiền! Không phiền!

Việc Phạm Ninh hành lễ với y khiến Vương Nhị Lang có chút thụ sủng nhược kinh. Y vội vàng mời Phạm Ninh vào nhà ngồi, rồi rót một chén nước ấm mời cậu.

– Nghe nói A Ngốc đứng thứ nhất kỳ thi cuối năm, ai da! Càng ngày càng có tiền đồ rồi đây! Sau này phát đạt, đừng có quên những người bà con này nhé!

Phạm Ninh gãi đầu cười: – Phụ thân cháu thường nói, có tiền đồ rồi cũng không được quên bà con đồng hương! Vương Nhị Lang giơ ngón tay cái tán thưởng: – Cha cháu nói đúng! Bản thân huynh ấy đúng là một người phúc hậu. Xem bệnh cho mẹ thúc làm phiền huynh ấy như vậy, thế mà huynh ấy vẫn kiên quyết không chịu lấy tiền.

Phạm Ninh hơi sốt ruột, không muốn tán gẫu thêm nữa, liền cười nói: – Vương Nhị thúc, cha cháu nói là thúc tìm thấy đá cho cháu rồi, có thể cho cháu xem một chút không?

– Cháu chờ nhé, ta đi lấy tảng đá.

Một lát sau, Vương Nhị Lang kéo một bao tải lớn đến, dọc đường đi vang lên tiếng lạch cạch. Phạm Ninh sợ hãi kêu lên một tiếng, e rằng làm vậy tảng đá sẽ bị va chạm mà hỏng mất.

– Vương Nhị thúc, để cháu!

Phạm Ninh vội vã chạy vào sân, cẩn thận lấy từng khối đá Thái Hồ từ trong bao tải ra.

Tổng cộng bảy khối. Phạm Ninh nhìn kỹ hơn, tuy rằng đều là đá Thái Hồ, nhưng phẩm chất cũng không được tốt lắm, phần lớn đều là hàng trung hạ phẩm, khiến Phạm Ninh thoáng chút thất vọng trong lòng.

Vương Nhị Lang nhìn ra vẻ thất vọng trên mặt Phạm Ninh, y liền suy nghĩ một lát, rồi lấy ra một tảng đá khác từ trong phòng.

– A Ngốc, nhìn xem khối đá này thế nào?

Lúc này, mắt Phạm Ninh sáng lên. Tảng đá trong tay Vương Nhị Lang có phẩm chất rất tốt.

Cậu tiến lên nhận lấy tảng đá, nhìn kỹ một chút, thì ra đây là Tam Đàm Ấn Nguyệt.

Cái gọi là Tam Đàm Ấn Nguyệt là chỉ loại đá Thái Hồ có ba chỗ lõm xuống. Khi thả vào trong nước, nước sẽ chậm rãi dâng lên từ các đường vân mảnh. Sau một đến hai ngày, tại ba chỗ lõm xuống sẽ xuất hiện ba đầm nước nhỏ.

Đặt dưới ánh trăng, trong đầm nước sẽ in bóng ba ánh trăng sáng nho nhỏ, nên mới gọi là Tam Đàm Ấn Nguyệt. Đây thuộc loại thượng phẩm, so với Thất Tinh Vọng Nguyệt mà Phạm Ninh bán lần trước thì kém hơn một chút, chủ yếu là thua kém về độ mỹ cảm.

Nhà Chu Lân có một khối Cửu Đàm Ấn Nguyệt, Phạm Ninh đã tận mắt thấy, đó mới thật sự là tinh phẩm.

Vương Nhị Lang tiến lên cười nói: – Đây là thứ mấy năm trước thúc mò được đấy. Thúc cảm thấy đẹp nên để trong phòng làm vật trang trí. A Ngốc thích thì cứ lấy dùng đi!

– Cháu sẽ không lấy không của Nhị thúc bất cứ thứ gì. Hay là Vương Nhị thúc ra giá cho cháu đi?

– Tảng đá này nào đáng bao nhiêu tiền. Mấy người lái buôn từng xem qua, đều chỉ đồng ý trả năm mươi văn tiền mà thôi. Thúc không thích bọn họ, thà tặng cho cháu còn hơn chứ.

Phạm Ninh lắc đầu: – Những người lái buôn kia gài bẫy thúc đó! Bọn họ mua giá thấp, bán giá cao, thật sự rất xấu bụng.

– Chuyện này đương nhiên thúc biết. Khẳng định là bọn họ phải kiếm lời được chứ, nếu không thì đi thu mua đá làm gì.

Phạm Ninh thấy y vẫn chưa hiểu rõ, liền chỉ tay vào bảy khối đá Thái Hồ trên mặt đất nói: – Bảy khối đá Thái Hồ này là hạ phẩm, trên thị trường tối đa cũng chỉ là hai trăm đến ba trăm văn. Người lái buôn đến thu mua, bán cho họ năm mươi văn một khối thì Nhị thúc cũng không thiệt đâu. Nhưng khối đá này thì khác.

Phạm Ninh giơ tảng đá Thái Hồ trong tay lên: – Tảng đá Thái Hồ này có dáng dấp vô cùng đẹp, thuộc loại thượng phẩm. Trên thị trường phải có giá ba quan hoặc bốn quan. Năm mươi văn tiền mà bán cho lái buôn thì sẽ lỗ lớn đó.

Vương Nhị Lang giật mình: – Đắt như vậy ư? Phạm Ninh khẽ gật đầu: – Nhị thúc và cha cháu giao tình sâu đậm, cháu sẽ không lừa gạt thúc đâu. Nếu bán cho Kỳ Thạch Quán, cò kè mặc cả một chút, bọn họ nhiều nhất cũng sẽ trả bốn quan. Đây là giá thị trường đấy.

Vương Nhị Lang hơi do dự. Đồ tốt như vậy, y hơi tiếc khi phải đưa cho Phạm Ninh. Bán đi lấy tiền chữa bệnh cho mẫu thân thì tốt hơn nhiều.

Phạm Ninh cười nói: – Nếu cháu muốn kiếm lợi từ Nhị thúc, đã chẳng nói thật làm gì! Vậy thế này đi! Tảng đá đó cháu lấy, coi như bù vào năm quan tiền mua thuyền mà Nhị thúc nợ cha cháu, thế có được không?

– Thật sao? – Vương Nhị Lang mừng rỡ.

– Đương nhiên là thật. Kỳ thực, cháu cũng không có sẵn bốn quan tiền để đưa cho Nhị thúc. Vừa khéo có thể bù vào tiền thuyền đó. Cháu sẽ viết một giấy biên nhận cho Nhị thúc.

– Không cần viết biên nhận gì đâu. Thúc tin tưởng cha con cháu mà! Cháu cứ việc lấy đi. Hôm nay coi như Nhị thúc được hời của cháu rồi.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả không tự ý sao chép.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free