(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 69
Trương Tam Nương hung hăng trừng mắt nhìn con trai một cái, ai bảo con lắm lời? Giờ thì khiến nàng khó xử rồi.
Phạm Ninh lè lưỡi, nghiêng đầu đi, tai ông lão này sao mà thính thế không biết! Trương Tam Nương đành khéo léo từ chối: – Tam thúc, đợi một thời gian đã ạ! Hiện giờ trong nhà tạm thời chưa cần, nếu cần cháu nhất định sẽ tìm thúc.
– Được thôi! Thật ra nó cũng đang làm việc cho nhà người ta, nhưng cháu cũng biết đấy, ở nông thôn tiền công quá thấp, một ngày giỏi lắm cũng được ba mươi văn tiền, còn làm nha hoàn ở trấn trên thì một ngày những năm mươi văn.
Trương Tam Nương liếc mắt. Tiểu Bình Nhi mới có bảy tuổi đã phải ra ngoài làm nha hoàn, lại là họ hàng xa, vào nhà mình rốt cuộc là làm nha hoàn hay làm con gái nuôi đây? Nếu nó ưa nhìn một chút thì mình còn chấp nhận, sau này có thể làm tỳ nữ cho con trai mình, nhưng nó vừa xấu xí lại đen nhẻm hơn cả chồng mình. Nàng đây còn lâu mới cần!
Mặc dù là trời đông giá rét nhưng sông nước Giang Nam lại không đóng băng, thuyền cứ thế chạy nhanh, nửa canh giờ đã đến thôn Tiểu Nham. Phạm Ninh gặp được ông bà ngoại và cậu của hắn.
Đến bữa tiệc khen ngợi này thì khỏi bàn, Phạm Ninh ăn sạch cả bát cháo thịt gạo nếp bà ngoại làm cho, sau đó hắn lập tức muốn chuồn về thôn Tưởng Loan.
Trong lòng Phạm Ninh bồn chồn, nóng ruột, không biết tảng đá Thái Hồ mà Vương Nhị thúc để lại cho mình trông sẽ thế nào.
Cũng may vừa đúng lúc nhà có chút việc, ông ngoại và cậu cũng không cố giữ hắn lại, mẫu thân Trương Tam Nương liền cho hắn về.
Từ thôn Tiểu Nham đến thôn Tưởng Loan, chỉ cần vượt qua một ngọn núi, khoảng ba dặm, đi đường tắt thì khá gần.
Sau khi Phạm Ninh thay thế Phạm Ngốc Ngốc, hắn từng cùng mẫu thân đến nhà bà ngoại vài lần nên vẫn còn nhớ rõ đường.
Hắn đi dọc theo con đường nhỏ về phía triền núi, dọc đường thỉnh thoảng gặp mấy thôn dân đi thăm họ hàng.
– A Ngốc, lâu rồi không gặp! – A Ngốc, cháu có thể nói với cha cháu là đừng thu tiền bà con trong xã đến khám bệnh không?
Dựa vào đâu chứ! Phạm Ninh thầm khinh bỉ, bước nhanh hơn. Chẳng mấy chốc, thôn Tưởng Loan đã hiện ra trước mắt.
Lòng hắn bỗng dâng lên cảm xúc. Hắn xuyên qua cánh rừng trúc, tiến vào trong thôn.
Vừa định ra khỏi rừng trúc, hắn bỗng dừng bước. Chỉ thấy chú tư Phạm Đồng Chung đang lén lút đi từ phía đối diện, đảo mắt nhìn quanh.
– Có điều mờ ám!
Nhắc đến chuyện mờ ám, Phạm Ninh chợt nghĩ tới một điều. Hắn quay đầu nhìn lại. Hừ! Nhà Dương quả phụ chẳng phải ở phía đông rừng trúc đó sao?
Phạm Ninh lách người nấp sau một tảng đá.
Một lát sau, Phạm Đồng Chung đến gần rừng trúc, nhưng gã không bước vào mà đi dọc theo con đường mòn phía đông rừng trúc, nơi có nhà Dương quả phụ.
Rất nhanh, gã lách mình biến mất vào sân nhà Dương quả phụ.
– Đồ chó hoang, suốt ngày lén lút, chẳng làm được việc gì tử tế!
Phạm Ninh đá mạnh một cước vào tảng đá. Cơn đau nhói truyền đến khiến hắn suýt chút nữa kêu thành tiếng. Tảng đá gì mà sắc bén thế này? Hắn không khỏi cẩn thận đánh giá tảng đá kỹ hơn.
– Ồ!
Phạm Ninh mới chú ý tới góc cạnh sắc bén của tảng đá trước mắt, dường như thân đá lởm chởm. Không ngờ, đây lại là một khối đá Thái Hồ! Hắn nói "dường như" là vì mặt trên tất cả đều là bùn đất, nhưng Phạm Ninh có thể nhìn thấu hiện tượng để thấy bản chất. Trong đầu hắn đã sớm hình dung ra hình dáng thực sự của khối đá Thái Hồ này sau khi lớp bùn đất được cạo sạch.
Phạm Ninh vừa mừng vừa sợ ngay lập tức. Hắn vội vàng rút con dao găm nhỏ mang theo, cẩn thận cạo lớp bùn trên tảng đá.
Có lẽ do cạnh tảng đá khá sắc bén, nhiều nông dân thường dùng nó để cạo bùn đất bám ở đế giày. Năm tháng qua đi, khiến tảng đá bị lớp bùn đất dày đặc phủ kín.
Cạo đi vài lớp bùn đất, Phạm Ninh liền thở dài. Một tảng đá Thái Hồ cấp thượng phẩm như thế này mà lại bị vứt lăn lóc trong rừng trúc, thật là phí của trời! Hắn nhìn lại, khối đá Thái Hồ màu xanh ít nhất cũng thuộc hàng tinh phẩm.
Tảng đá này cao gầy, hình dáng có nhiều lỗ thủng từ trên xuống dưới, mang vài nét phong cách Ngụy Tấn, trông rất giống một vũ nữ đang mặc váy.
Chỉ tiếc, dù bề ngoài khối đá Thái Hồ đẹp, nhưng các lỗ bên trong lại có chút khiếm khuyết, chưa đủ thông thoáng. Nếu phần bên trong hoàn mỹ hơn chút nữa, thì đó chính là cực phẩm hiếm có rồi.
– A Ngốc, cháu đang làm gì thế?
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Phạm Ninh vừa quay đầu lại, thì ra là Lưu Nhị thúc, hàng xóm nhà hắn. Trên tay ông cầm một chiếc lưỡi liềm, đoán chừng đang đi đào măng trong rừng trúc.
– Lưu Nhị thúc, chú đến đúng lúc quá, mau giúp cháu khiêng tảng đá này về nhà.
Lưu Nhị thúc nhìn tảng đá nặng nề, ít nhất cũng phải bảy tám chục cân. Cứ thế khiêng về nhà, mình không chết vì mệt sao chứ! Trong lòng ông lẩm bẩm: “Cái thằng nhóc thối này, biết sai bảo người ta rồi đấy!” – Mang về nhà nào cơ? Lưu Nhị thúc cười chua chát.
– Đương nhiên là mang về nhà cũ!
Lưu Nhị thúc nghĩ tới một chuyện, mỉm cười: – Lần trước vào trong trấn chú tiện ghé nhà mới của cháu chơi. Không tồi, nhà vừa lớn vừa rộng rãi, chỉ có điều hơi quạnh quẽ quá.
Ông tiến đến vỗ vỗ vào tảng đá Thái Hồ: – Cháu muốn mang khối đá này về làm gì?
Phạm Ninh thuận miệng nói lảng tránh: – Chuyện đó… nhà mới của cháu cần một tảng đá đặt ở cửa, tảng này khá phù hợp.
– Hừ! Thằng nhóc thối, đừng hòng qua mặt ta! Cháu muốn đem bán lấy tiền chứ gì!
Phạm Ninh bị nói trúng tim đen, ngượng ngùng gãi đầu: – Ở trấn trên có ngõ Kỳ Thạch, cháu ước chừng tảng đá này có thể bán được một trăm văn tiền đó! – Cái thằng nhóc này muốn tiền đến phát điên rồi! Còn bảo một trăm văn, ta thấy khối đá này chẳng đáng một đồng nào.
Lưu Nhị thúc vừa dùng sức, khiêng tảng đá nặng chừng bảy mươi cân (35kg) lên, ông cắn răng nói: – Đi thôi!
Phạm Ninh bĩu môi khinh bỉ ở phía sau. “Chẳng đáng một đồng ư?” Bao nhiêu đá Thái Hồ cực phẩm đều bị hủy hoại trong tay những người thô kệch như vậy.
Tuy nhiên, cũng phải nói rằng, nếu ai ai cũng biết nhìn đá, thì khối đá Thái Hồ tinh phẩm này còn đến lượt mình sao? Hơn nữa, còn phải cảm ơn những người bán hàng rong đi thu mua đá. Nhiệm vụ của họ chính là tìm những tảng đá Thái Hồ bị coi là “chẳng đáng một đồng” này, sau đó dùng giá rẻ mạt mua về.
Dần dà, những người nông dân thuần phác liền không còn quá coi trọng những khối đá Thái Hồ có hình thù kỳ lạ này nữa.
Nhà cũ của Phạm Ninh bị khóa, hắn không vào được, đành lấy mấy thùng nước trong sân để rửa sạch tảng đá.
Sau khi rửa sạch bùn đất trên tảng đá, cuối cùng cũng lộ ra diện mạo vốn có của tảng đá Thái Hồ. Phạm Ninh vẫn hơi tiếc nuối, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng đáng tiếc vẫn còn cách cực phẩm nửa bước nữa.
Phạm Ninh tạm thời cất tảng đá Thái Hồ vào phòng bếp, sau đó rời nhà đi gặp bà nội.
Bước vào sân nhà ông nội, hắn thấy bà đang ngồi sưởi nắng.
– Bà ơi!
Phạm Ninh cười chào hỏi bà nội. Dương thị nhìn thấy cháu trai, lập tức tươi cười rạng rỡ: – Cháu trai đến rồi đấy à.
Phạm Ninh tiến lên cầm tay bà, đưa cho bà hộp điểm tâm: – Đây là cháu mua cho bà, món điểm tâm ngon nhất trấn trên đó ạ.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng trân trọng thành quả lao động này.