(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 62
Phạm Ninh thì thầm: – Nhân lúc ăn cơm, mau học thuộc đi.
Chu Bội lo lắng run bần bật.
Tuy nàng đanh đá to gan thật, nhưng chưa từng dám quay cóp.
Vậy mà lần này, nàng lại dốc hết dũng khí xem bài Đạo Đức kinh và Trang Tử của Phạm Ninh. Phạm Ninh cầm đũa gắp món thịt kho tàu, ăn rất ngon miệng. Đây là món hắn thích nhất. Bình thường ở nhà ăn mỗi người chỉ được một phần, nhưng hôm nay hắn lại có tới hai phần nên ăn ngấu nghiến.
Ăn xong, hắn quay sang nhìn Chu Bội, thấy nàng đang rạng rỡ thưởng thức điểm tâm.
– Thuộc hết rồi sao?
Chu Bội trả lại cuộn bài cho hắn, vênh váo nói: – Nếu lần này ngươi không giành được hạng nhất, thì đừng trách ta nhé! Tất cả là do ngươi tự chuốc lấy đấy.
– Ta nhớ ra rồi!
Phạm Ninh cười khúc khích: – Hình như ta viết sai một chỗ trong thiên Thu Thủy rồi.
– Ngươi!
Chu Bội giận dữ đá hắn một cái.
– Cái tên khốn kiếp nhà ngươi...
Phạm Ninh thấy nàng tức đến nỗi mặt đỏ bừng, cười nói: – Ta đùa ngươi thôi. Lần này ta rất tự tin, ngươi chắc chắn sẽ kém ta ở phần làm thơ và câu đối.
Chu Bội hừ mũi: – Cứ chờ đấy!
Kết thúc kỳ thi, tất cả học sinh đều tập trung ở sân trường, không ai muốn rời đi.
Phạm Ninh vừa tới sân trường, Lưu Khang đã chạy đến, mặt mũi méo xệch nói: – Ta toi đời rồi! Ta không thuộc Thư Kinh, Đạo Đức kinh và Trang Tử, chắc chắn ta sẽ bị đuổi về nhà mất!
Nếu thành tích thi cuối năm quá thấp, theo quy định sẽ bị buộc phải trở về nhà. Phạm Ninh nhìn những người khác, ai nấy đều mặt mày bơ phờ, xem ra chẳng làm được bài mấy.
Phạm Ninh an ủi y: – Ai mà chẳng thi không tốt. Đâu thể đuổi hết được? Hơn nữa, Thư kinh phải năm sau mới được học, đây không phải lỗi của chúng ta. Ta nghĩ đề thi này chỉ dành cho trung xá sinh, nên chúng ta không làm được cũng chẳng sao.
Lưu Khang nghe vậy cũng thấy có lý, tâm trạng khá hơn một chút. Y lại hả hê nói: – Thực ra bài làm của huynh vẫn còn tốt chán, ít nhất cũng làm được thơ và câu đối. Cái thằng nhóc Phạm Cương kia chỉ thuộc mỗi Luận Ngữ và Mạnh Tử, còn lại thì bỏ trắng. Nếu có bị loại thì cũng phải loại nó trước chứ.
– Đệ làm bài thế nào? Lưu Khang hỏi.
– Tạm được, làm hết, không bỏ phần nào. Còn đúng hay không thì ta không biết.
Phạm Ninh vừa dứt lời, Lưu Khang khẽ nói: – Bọn họ đến rồi!
Phạm Ninh quay đầu lại, chỉ thấy một đám trung xá sinh đang vây quanh bảy học sinh. Đó chính là Trúc Lâm Thất Hiền, người ở chính giữa là Từ Tích. Ai nấy đều mặt mày rạng rỡ, xem ra làm bài rất tốt.
– Trẻ con, đừng khóc, mau về bú sữa mẹ đi! Một người hét lên một cách khó nghe, cả bọn liền cười phá lên.
Các hạ xá sinh đều hằm hằm nhìn bọn họ. Lưu Khang càng giận dữ hơn, chỉ vào Phạm Ninh nói: – Có gì mà đắc ý? Phạm Ninh của chúng tôi thi chẳng kém gì các người!
Phạm Ninh vội ngăn y: – Lưu Khang, đừng nói nữa!
Bảy tên trung xá sinh nhìn nhau, rồi lộ vẻ giễu cợt. Một tên trong số đó khinh bỉ nói: – Vua của kiến vẫn chỉ là kiến thôi, làm sao địch được voi chứ?
Phạm Ninh cười nhạt một tiếng, không thèm tiếp lời bọn họ. Một người khác thấy Phạm Ninh không lên tiếng chống trả, bèn tiến đến cố tình huých vai hắn một cái: – Chẳng lẽ ngươi không phải một con kiến nhỏ sao?
Phạm Ninh liếc y một cái: – Ta đúng là một con kiến nhỏ bé, không đáng nhắc đến thật. Nhưng các người cũng chẳng phải voi gì, cùng lắm cũng chỉ là một đám nòng nọc bơi đi bơi lại trong giếng mà thôi.
– Khốn kiếp!
Đám trung xá sinh nghe thấy lời khích bác của Phạm Ninh, giận tím mặt mày, lũ lượt xông lên phía trước.
Từ Tích ngăn bọn họ lại.
Y cao dong dỏng, dù chưa ra tay đã toát ra khí chất lãnh đạo. Từ Tích bình tĩnh tiến lên phía trước, cao ngạo liếc nhìn Phạm Ninh.
– Thực ra đề thi này hoàn toàn dành cho trung xá sinh. Đạo Đức kinh và Trang Tử đều yêu cầu học thuộc, thơ và câu đối chúng ta cũng đã được học rồi. Không hiểu sao học đường lại kéo cả hạ xá sinh vào góp vui? Thật sự khiến người ta khó hiểu. Chúng ta cũng không cố ý khinh thường các ngươi, mà tại các ngươi quá yếu ớt. Ta thiết nghĩ, kẻ yếu thì nên biết thân biết phận.
– Ngươi đang nói chúng ta không biết tự lượng sức mình sao? Lưu Khang bất mãn chất vấn.
Từ Tích mỉm cười, ánh mắt khinh thường nhìn Phạm Ninh.
– Những người khác thì không sao, nhưng ta chỉ thấy có kẻ đang tự đề cao mình quá rồi.
Bảy học sinh giỏi này đều xuất thân từ gia đình thư hương, có bề dày truyền thống học tập. Họ đã khổ công học tập ở học đường nhiều năm, ai nấy đều mắt sáng trán cao. Làm gì có ai không khinh thường một hậu bối chân ướt chân ráo vừa mới vào học đường chứ? Hơn nữa, Phạm Ninh gia cảnh bần hàn, từ quê xuống trấn cắp sách đi học. Gia thế hắn kém xa bọn họ, càng khiến bọn họ nhìn hắn bằng nửa con mắt.
Tất cả cười phá lên, có người thậm chí còn chọc: – Đúng thật, có kẻ không biết tự lượng sức mình, nghĩ rằng thi đỗ thủ khoa vào trường thì đã vô địch thiên hạ rồi. Đúng là hài hước, Diên Anh học đường toàn nhân tài, hắn là cái thá gì chứ?
– Các vị đề cao ta quá rồi! Phạm Ninh thản nhiên nói: – Ta trước nay vẫn luôn biết mình biết ta, chỉ là một tiểu học đồng nông thôn của phủ Bình Giang thời Tống. Sao dám đánh đồng với Trúc Lâm Thất Hiền danh tiếng lẫy lừng trong lịch sử chứ?
Phạm Ninh vô cùng lễ phép, từng hành động đều nho nhã, nhưng lời nói của hắn lại sắc bén hơn kim.
Từ Tích mặt đỏ dần. Y thấy Phạm Ninh mồm miệng sắc bén nên không muốn dài dòng với hắn nữa, bèn lạnh lùng nói: – Sư đệ không cần khiêm tốn như vậy. Không ai dám nói mình có thể đạt hạng nhất, nhưng trong số các trung xá sinh cũng có rất nhiều bậc tài hoa hơn người, như Tiết Tuấn, Lục Hữu Vi, Ngô Kiện, Trương Miểu, Vương Tranh, Vương Ứng, và cả tại hạ. Tất cả chúng ta đều có thể đạt hạng nhất.
– Nhưng có một điểm chúng ta dám khẳng định: trên bảng thành tích lần này, tuyệt đối sẽ không có tên của hạ xá sinh.
Nói xong, y quay người nghênh ngang bước đi. Cả đám bọn họ ai nấy cũng hất mặt lên trời, không thèm liếc các hạ xá sinh một cái nào, ngang nhiên lướt qua mặt họ.
Lưu Khang hận đến cắn răng nghiến lợi: – Lũ khốn nạn ngông cuồng! Phạm Ninh, bọn chúng đúng là xem thường đệ từ trong xương tủy!
Phạm Ninh ung dung cười: – Bọn họ ngông cuồng thật. Đệ mới vào chưa được hai tháng, không cần so đo với họ.
Đối với các giáo sư và trợ giảng, những ngày khổ cực của họ mới chỉ thực sự bắt đầu. Tối nay họ sẽ phải thức trắng đêm để chấm hết đống bài thi này, sáng mai sẽ công bố kết quả.
Trong gian phòng vô cùng yên tĩnh, mỗi vị giáo sư đều đang cặm cụi chấm một chồng bài thi dày cộp.
Lúc này, Nghiêm giáo sư đến bên cạnh Lưu viện trưởng, nói nhỏ: – Viện trưởng, ngài xem bài thi của Phạm Ninh, rất thú vị!
Lưu viện trưởng đang chấm bài của Từ Tích. Từ Tích là học sinh cưng của ông, bài thi lần này rất xuất sắc, khiến Lưu viện trưởng không ngớt lời khen ngợi.
Nghe nói đến bài thi của Phạm Ninh, ông vội đặt quyển bài trong tay xuống, cười nói: – Đưa ta xem!
Ông chỉ nhìn trang thứ nhất, đó là phần thơ và câu đối. Tên bài thơ là "Đông chí tạp ký".
Thí sổ song gian cửu cửu đồ, Dư hàn tiêu tận noãn hồi sơ. Mai hoa điểm biến vô dư bạch, Khán đáo kim triều thị hạnh chu.
Lưu viện trưởng tán thưởng, gật gù: – Vẫn là sức sống thanh tân và dồi dào như trước, giống bài thơ "Nuôi tằm" hồi trò ấy thi vào học đường.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.