Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 6

Nàng nhanh chóng vừa nói vừa cười, làm hướng dẫn viên cho Phạm Ninh.

Chùa Đại Tướng Quốc được cho là nơi phồn hoa nhất Đông Kinh Biện Lương. Mỗi tháng, chợ mở năm phiên giao thương, biến nơi đây thành trung tâm thương phẩm lớn nhất kinh thành. Mỗi lần khai chợ, chùa Đại Tướng Quốc lại thu hút mấy vạn người trong kinh thành đến mua sắm và tìm kiếm bảo vật, đủ loại cửa hàng tạm thời được mở ra, bày bán đủ thứ vật phẩm từ Nam chí Bắc.

Hôm nay đúng ngày khai chợ, dòng người đổ về chùa Đại Tướng Quốc đông đúc, nhộn nhịp kéo nhau vào chùa. Tuy Phạm Ninh chưa nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng khung cảnh náo nhiệt trên quảng trường cũng đã khiến hắn không khỏi ngỡ ngàng.

Xe bò chầm chậm đi ngang qua quảng trường trước cổng chùa. Trên quảng trường chật ních các gánh xiếc, người biểu diễn và hàng rong. Từ xiếc ma thuật, ảo thuật, thầy tướng số, đạo sĩ, kể chuyện, múa côn, xiếc khỉ, cho đến bán thuốc cường thân, xuân dược, hay các bài thuốc bí truyền gia truyền… Dòng người qua lại không ngớt, cực kỳ náo nhiệt.

Sau khi đi ngang qua quảng trường, xe bò cuối cùng cũng dừng lại.

– Chúng ta đến nơi rồi!

Âu Dương Thiến lấy ra mấy đồng tiền đưa cho phu xe, rồi kéo Phạm Ninh xuống. Trước mắt hắn là một tòa lầu ba tầng làm bằng gỗ, dựa vào sườn núi. Mặt tiền là một cánh cửa màu gấm, trông vô cùng nguy nga, tráng lệ. Một chuỗi bảng hiệu hình thoi được treo từ lầu ba xuống lầu một, mỗi tấm có một chữ lớn, ghép lại thành năm chữ: Bánh Thịt Tào Bà Bà. Đây là một trong những món ăn vặt nổi tiếng nhất Đông Kinh, nổi tiếng như vịt quay Bắc Kinh ngày nay.

Âu Dương Thiến lại than lên một tiếng “Khổ quá!”, hóa ra trước cửa tiệm đã xếp một hàng dài dằng dặc, phải đến hơn trăm người.

Phạm Ninh gãi đầu, biết bao giờ mới tới lượt?

– Tiểu Thiến tỷ, hay là chúng ta đi quán khác đi!

– Không sao! Ta thuê người xếp hàng giùm.

Âu Dương Thiến đã nhớ nhung bánh thịt của quán này nửa năm rồi, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua. Nàng nhanh chóng tìm một gã sai vặt trẻ tuổi chuyên xếp hàng thay.

Không còn phải lo việc xếp hàng, Âu Dương Thiến cười kéo Phạm Ninh:

– Cùng a tỷ đi dạo tiệm son phấn một lát!

Phạm Ninh nhìn các tiểu nương tử trang điểm lộng lẫy đứng chật ních trong tiệm, da đầu hắn run lên, vội lùi về phía sau vài bước.

– Ta qua bên kia xem xiếc ảo thuật, lát nữa tìm tỷ sau.

Không chờ nàng đồng ý, Phạm Ninh liền như một làn khói chạy mất hút. Âu Dương Thiến hơi lo cho hắn, nhưng lại không ngăn được sức hấp dẫn khó cưỡng của son phấn. Do dự nửa ngày, cuối cùng nàng thuyết phục bản thân, xoay người hăm h��� chạy về phía hàng son phấn.

Phạm Ninh thích thú đi dạo một vòng quảng trường, có rất nhiều đồ vật nhỏ. Tiếc rằng ví tiền rỗng tuếch, chỉ có thể nhìn mà không thể mua, hắn liền đi về phía cửa chính chùa. Lúc này, hắn bỗng phát hiện trong đám đông có một nữ tử trẻ tuổi mặc võ phục làm bằng tơ lụa màu xanh, đang lôi kéo một tiểu cô nương. Hai người này vô cùng thu hút sự chú ý của mọi người.

Sở dĩ Phạm Ninh chăm chú nhìn kỹ nữ tử này là bởi chiều cao của nàng. Hắn chưa từng thấy nữ tử nào cao như vậy bao giờ, ít nhất phải mét tám mấy. Dáng người cao ráo, tay chân thon dài, vô cùng cường tráng, mái tóc búi cao gọn gàng, bóng mượt. Sau lưng đeo một thanh đại bảo kiếm, dài ít nhất một thước. Phạm Ninh quả thực có hứng thú với thanh đại bảo kiếm đó, nghĩ rằng mình cuối cùng cũng đã gặp được một nữ hiệp của Đại Tống rồi.

Hắn vội vàng chạy theo sau, càng chạy càng đến gần. Ánh mắt dần dần rời khỏi thanh đại bảo kiếm, miệng tấm tắc khen ngợi, thầm nghĩ đôi chân dài này quả là phí vải, chỉ riêng mảnh quần cũng đủ cho hắn may một chiếc trường bào.

Đúng lúc này, tiểu loli đi cạnh nàng đột ngột dừng lại, tức giận xoay người nhìn Phạm Ninh:

– Ngươi cứ đi theo chúng ta mãi, muốn làm gì?

Phạm Ninh hoảng sợ, lùi về phía sau một bước. Lúc này hắn mới để ý thấy tiểu loli trước mặt cũng không hề tầm thường. Nàng ước chừng sáu, bảy tuổi, làn da trắng nõn, đôi mắt to tròn đen láy, tinh anh, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo, khéo léo như búp bê. Nàng búi tóc hai bên, trên cổ đeo vòng trân châu hồng phấn, mặc bộ y phục ngắn màu vàng nhạt, bên dưới là chiếc váy dài màu đen khảm chỉ vàng ở gấu, hết sức cầu kỳ. Bên hông đeo một thanh đoản kiếm khảm bảo thạch. Phạm Ninh chưa bao giờ thấy cô bé nào xinh đẹp như vậy. Tiếc rằng thanh đoản kiếm đeo bên hông lại làm giảm đi vẻ đáng yêu của nàng, thêm vào vài phần sát khí.

Phạm Ninh gãi đầu, ngây ngô cười nói với vị nữ hiệp:

– Thanh đại bảo kiếm sau lưng tỷ tỷ trông thật khí phách, ta muốn xem có phải thật hay không?

– Hừ! Giả vờ cũng giống lắm!

Hàn quang lóe lên, một thanh đoản kiếm ánh lên vẻ sắc lạnh đã kề trước mắt hắn.

– Ta cảnh cáo ngươi, nếu dám đi theo chúng ta nữa, ta liền vẽ vài nét lên mặt ngươi, ta nói được thì làm được!

Hàn quang lại lóe lên, đoản kiếm biến mất. Tiểu loli kéo tay nữ hiệp:

– Kiếm tỷ, xem ra chỉ là tiểu tặc, chúng ta đi thôi!

Hai người không thèm để ý tới Phạm Ninh, bước nhanh hơn, trực tiếp vào chùa. Phạm Ninh cảm thấy thật mất mặt, không ngờ lại bị một tiểu loli cầm đoản kiếm chỉ thẳng mặt. Hắn muốn lớn tiếng mắng vài câu để lấy lại danh dự, nhưng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Hắn nhỏ giọng mắng vài câu:

– Bé thế mà đã hung ác, sau này lớn lên chắc chắn là sư tử Hà Đông, ai cưới phải ngươi thì xui xẻo tám kiếp!

Mắng tiểu loli hai câu, trong lòng cũng thoải mái hơn chút, Phạm Ninh liền bước vào chùa.

Trong chùa lại là một khung cảnh đẹp mắt. Dưới hành lang hai bên bày đầy các loại quầy hàng, liếc mắt một cái đã thấy người đông như mắc cửi, người qua lại tấp nập, đông nghìn nghịt. Phạm Ninh cảm thấy, nơi này chính là một chợ bán đồ cũ siêu cấp, giống như một trung tâm bán sỉ khổng lồ.

Sang đến khu sân bên trái, khung cảnh có phần dễ chịu hơn, không còn đông đúc như sân chính. Phạm Ninh phát hiện ở đây chủ yếu là văn nhân, sĩ tử, có rất nhiều người mặc áo thái học sinh xanh thẫm. Dưới hai bên hành lang bày đầy sách, ước chừng có đến trăm gian hàng. Vùng đất trống ở giữa dựng lên năm sáu chiếc cổng chào, phía dưới đông nghịt sĩ tử, người đông đến mức giơ chân nhấc tay cũng khó khăn.

Phạm Ninh đi lên, hai mắt lập tức sáng ngời. Thì ra cổng chào có tổ chức vấn đáp, trả lời đúng sẽ có tiền thưởng, đúng là một chuyện tốt!

Phạm Ninh trước hết tìm một chỗ có ít người nhất. Đây là một gian giải câu đố. Trên cao treo hơn mười tấm thẻ gỗ, mỗi tấm là một câu đố. Nếu ai muốn giải, thì phải tự mình lên đài để giải. Phía trên có vài sĩ tử đang cúi đầu ngẫm nghĩ. Tinh thần Phạm Ninh phấn chấn hẳn lên, giải câu đố chính là sở trường của hắn, luôn đoán trúng. Hắn hăng hái bước lên đài, chỉ thấy một tên thư sinh đang ngẩn người nhìn chằm chằm một tấm bảng gỗ. Hắn liền nhìn xem một chút.

"Lục thập niên, xạ nhất tự" (Sáu mươi năm, bắn một chữ)

Một câu đố rất đơn giản. Phạm Ninh mỉm cười, tên thư sinh này ngay cả câu đố đơn giản thế này cũng không giải được, chẳng phải đây là chữ "Bằng" trong "bằng hữu" sao?

– Nếu đoán được thì làm như thế nào bây giờ?

– Hái nó xuống cầm đi nhận thưởng, đoán đúng thưởng năm đồng tiền.

Thư sinh đột nhiên hỏi Phạm Ninh:

– Tiểu huynh đệ đoán được sao?

Phạm Ninh cười tủm tỉm hái tấm biển xuống, cười nói với y:

– Đúng vậy, là chữ "Bằng" trong "bằng hữu".

Thư sinh vỗ trán cái bốp:

– Đúng rồi! Sáu mươi ngày chẳng phải là hai tháng sao?

Phạm Ninh lại chuyển sang một tấm gỗ khác:

"Thoại biệt chi hậu khí tiền hiềm" (Sau khi nói lời từ biệt, bỏ qua hiềm nghi cũ)

Hắn tiện tay hái tấm biển xuống, đây là chữ "Khiêm".

Lại nhìn tiếp tấm biển bên trái:

"Quan Vân Trường đi Mạch Thành"

Phạm Ninh hơi suy nghĩ một chút, liền hái tấm biển xuống. Đây là chữ "Thúy".

***

Phạm Ninh như cá gặp nước, chỉ một lát đã tháo xuống cả năm mươi tấm bảng gỗ. Vài tên thư sinh đứng cạnh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm. Phạm Ninh hơi ngượng ngùng, bèn treo lại một tấm bảng gỗ lên, cười tủm tỉm nói: – Tấm bảng này xin nhường lại cho các vị, cứ từ từ mà đoán nhé!

Hắn xoay người chạy về phía sau. Trong gian hàng là một lão già, đang ngồi trước bàn, tay chống má ngủ gà ngủ gật.

Rầm! Một đống bảng gỗ xuất hiện trước mặt lão:

– Lão trượng, đổi quà đi!

Lão già hoảng sợ, nhìn một đống bảng gỗ trước mặt, lại nhìn Phạm Ninh:

– Này nhóc, ngươi đoán đúng hết sao?

– Đúng vậy!

Phạm Ninh dương dương tự đắc nói:

– Ta nói cho ông nghe: "Nhìn không thấy nhưng lại đang đến gần." Đây là chữ "Siêu"?

– Đúng rồi, tiểu ca đoán trúng!

– "Nhật cận hoàng hôn" (mặt trời gần lặn), tên một địa danh, là Lạc Dương?

– Quá chuẩn! Chính là Lạc Dương!

Đúng lúc này, đằng sau bỗng nhiên vọng đến một giọng nói tức giận:

– Ngươi thật quá đáng!

Phạm Ninh quay đầu lại, chỉ thấy tiểu loli lúc nãy đang đứng ở phía sau mình, tay cầm một tấm bảng gỗ, phẫn nộ nhìn hắn.

– Tiểu muội muội sao vậy?

Phạm Ninh chớp mắt hỏi.

– Đồ khốn ích kỷ tham lam vô đáy!

Tiểu loli hung hăng ném tấm bảng gỗ xuống trước mặt hắn, dậm chân thùm thụp, đùng đùng nổi giận bỏ đi. Trong lòng Phạm Ninh lại cực kỳ hả hê, không nhịn được mà bật cười ha hả.

Lão già hiểu rõ, nói với Phạm Ninh:

– Ngươi lấy đi toàn bộ tấm bảng, cho nên tiểu nương tử tức giận.

– Cô bé ấy nóng nảy quá.

Phạm Ninh nháy mắt mấy cái, cười nói:

– Chẳng lẽ sau khi ta đoán xong, ông sẽ không treo lại?

– Cũng đúng!

Phạm Ninh nhặt tấm bảng dưới đất, nhướng mày:

– "Quái tử đích chủy kiểm" (mặt nạ của những kẻ giết người), tên một quan hàm.

– Ha! Đáp án là Tể Tướng, phải không?

Phạm Ninh chưa bao giờ vui vẻ như vậy. Đoán được câu đố thu về 250 văn tiền, lại còn xả được một trận bực bội, thật quá sướng! Hắn ngâm nga một khúc hát, đi ra cổng chào, đến một tiệm sách, dùng mười đồng tiền mua một cái túi vải khoác vai. Vỗ vỗ vào túi tiền đồng đang leng keng, Phạm Ninh chỉ cảm thấy thỏa mãn, xoay người đi đến một cổng chào khác.

Đến lúc này Phạm Ninh mới nhận ra bí mật của những chiếc cổng chào. Trên đỉnh mỗi cổng chào đều có bông kim hoa. Số lượng càng ít, tiền thưởng càng ít. Hèn gì gian đố đèn không có mấy người, phía trên chỉ treo một bông kim hoa. Cổng chào treo nhiều nhất chín bông kim hoa, tiền thưởng nhiều nhất, người phía dưới đông nghìn nghịt, Phạm Ninh đoán rằng bản thân chen cũng không vào nổi.

Lúc này, hắn bỗng nhìn thấy nữ hiệp đại bảo kiếm đứng ở trước cổng có năm đóa kim hoa, giống hệt hạc giữa bầy gà. Đám sĩ tử đều tự biết ý mà tránh xa nàng một chút, chắc hẳn tiểu loli đang ở bên trong.

Năm bông kim hoa, không biết đề là cái gì? Phạm Ninh chen lên phía trước, chỉ thấy giữa cổng chào là hai chữ lớn: CÂU ĐỐI. Giờ Phạm Ninh mới biết, thì ra nơi này là một gian thi câu đối, chẳng biết tiền thưởng là bao nhiêu?

Trên đài có một văn sĩ trung niên đang đứng, mặc lan bào trắng, dưới cằm để râu dài, hẳn là người chủ trì. Văn sĩ trung niên ha hả cười nói:

– Vừa rồi Lý nha nội đối hay lắm. Vế "Liễu nhữ nhân phong khởi" (tơ liễu vì người mà nổi gió) của y đối với "Ngô đồng oán sương lai" (cây ngô đồng than thở vì sương lạnh) quả là tuyệt phối. Còn vế "Ba tiêu do vũ thùy" (lá chuối rủ xuống vì mưa) của vị tiểu nương tử này lại thiếu một chút "hỏa khí", nên ván này Lý nha nội thắng.

Lúc này Phạm Ninh mới nhìn rõ cô tiểu loli lúc nãy. Nàng đứng ở trước nữ hiệp đại bảo kiếm, khuôn mặt tràn đầy mất hứng, hóa ra nàng đang tỉ thí với người khác. Bên kia là một gã sĩ tử tầm hai mươi tuổi, quần áo hoa lệ, tay cầm quạt xếp. Hắn dùng quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ mặt có chút đắc ý.

Trong lòng Phạm Ninh nhất thời thấy khinh bỉ, tiểu nha đầu người ta mới sáu bảy tuổi, thế mà lão đại gia ngươi thắng còn đắc ý, chẳng sợ mất mặt sao?

Người chủ trì khẽ vẫy tay, một gã hầu trẻ tuổi đi ra, tay bưng một chiếc mâm gỗ sơn son. Trong mâm là một đống tiền đồng, khoảng mấy trăm đồng.

– Đây là năm trăm đồng tiền thưởng của ván thứ hai, chúc mừng Lý nha nội!

Hơn mười sĩ tử xung quanh vang lên tiếng trầm trồ khen ngợi:

– Lần này Lý huynh chắc đãi khách!

– Được thôi! Được thôi!

Vị Lý nha nội kia tươi cười, nhẹ nhàng phe phẩy quạt, một gã tùy tùng bên cạnh liền vội vàng tiến đến nh��n tiền. Lúc này, tiểu loli oán hận nói:

– Kiếm tỷ, không cần so đo với bọn họ, chúng ta đi thôi!

Phạm Ninh kinh ngạc, A! Giọng cô bé này là giọng địa phương của huyện Ngô, hóa ra nàng là đồng hương của mình. Tiểu loli xoay người liền thấy Phạm Ninh, trừng mắt:

– Sao lại là ngươi nữa?

Phạm Ninh cười tủm tỉm nói:

– Nơi này lớn vậy, ta biết làm sao được?

Tiểu loli vốn định rời đi, nhưng đúng lúc nhìn thấy Phạm Ninh, lại thở phào một tiếng, không đi nữa. Lý nha nội cười tủm tỉm, nghiêng người nói:

– Tiểu nương tử không phải muốn đi sao? Xin mời!

Tiểu loli hừ lạnh một tiếng:

– Ván thứ ba còn chưa so, chưa biết hươu chết về tay ai đâu!

Lúc này, người chủ trì trên đài cười nói:

– Tiểu nương tử và Lý nha nội đều thắng một ván, một đối một. Ván thứ ba quyết định thắng bại sau cùng, hai vị chuẩn bị xong chưa?

Lúc này, ánh mắt mọi người đều nhìn thẳng vào Lý nha nội và tiểu nương tử. Người chủ trì chậm rãi nói:

– Chốc lát ta ra vế trên, mong hai vị nhìn kỹ.

Lúc này gã hầu trẻ tuổi lại đi ra, hắn dùng gậy trúc lấy một bức tự. Trên đó viết đề trên ván thứ ba:

"Tùng sơn túc vãn thính tuyền hưởng" (Trên núi tùng, đêm tĩnh nghe tiếng suối reo)

Vừa ra vế trên, Lý nha nội lập tức cúi đầu vắt óc suy nghĩ. Phạm Ninh thấy đôi mày thanh tú của tiểu loli cũng nhăn tít lại, đang vắt óc suy nghĩ. Hắn liền nhỏ giọng lẩm bẩm:

– Ta nhớ Hàn Sơn Tự hình như có bài thơ, tên là gì nhỉ?

Ánh mắt tiểu loli sáng lên, liền cao giọng đối:

– "Phong kiều dạ bạc văn đào thanh" (Cây phong bên cầu, đêm nghe tiếng sóng vỗ)

– Hay! – Người chủ trì lập tức vỗ tay tán thưởng – Hay cho một "phong kiều dạ bạc"! Ván thứ ba tiểu nương tử đã đối xong rồi!

Lý nha nội nghĩ nửa ngày, cũng không tìm thấy vế dưới nào hay hơn, sắc mặt của y ngay lập tức trở nên khó coi. Tiểu loli thắng ván thứ ba, lấy được năm trăm đồng tiền thưởng, trên mặt cười tươi như hoa, kéo nữ hiệp đại bảo kiếm rời đi. Lúc đi ngang qua Phạm Ninh, nàng lẩm bẩm:

– Chuyện đố chữ này, bản cô nương tạm coi như bỏ qua!

Nói xong nàng liền nghênh ngang bỏ đi. Phạm Ninh không khỏi bật cười, tiểu loli này người nhỏ mà lắm mưu ma chước quỷ, ngược lại khá thú vị.

Mọi bản dịch này đều thuộc sở hữu của truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free