(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 41
Phạm Ninh lắc đầu: – Thế thì thôi vậy, ta cũng chẳng có tiền mà đưa cho ngươi!
Chu Bội thấy Phạm Ninh không mắc bẫy, trong lòng có chút tức giận. Nàng đẩy bản thảo về phía bàn Phạm Ninh, bực tức nói: – Vậy ngươi nói xem, đưa bao nhiêu thì được?
Lúc này, Phạm Cương lại xuất hiện ngay bên cạnh, chớp lấy cơ hội, cười trào phúng nói: – Chu nha nội mà nói chuyện tiền bạc với Phạm Ninh, chẳng phải là làm khó hắn ư?
– Liên quan gì tới ngươi? Chu Bội trừng mắt nhìn gã.
Phạm Cương cứng họng, mãi sau vẫn không nói nên lời.
Phạm Ninh không để ý đến hắn ta, chỉ cười nói: – Nhưng mà ta nghèo đến nỗi không có lấy một đồng tiền, ngươi nói xem phải làm sao?
Chu Bội trong lòng tức giận, buột miệng nói: – Nếu nhà ngươi đã nghèo đến vậy, vậy sao còn đến đây học?
– Đúng vậy! Phạm Cương cũng nhân cơ hội, thêm dầu vào lửa nói: – Trong nhà nghèo rớt mùng tơi, lại còn dám vác mặt đến Diên Anh học đường học!
Phạm Ninh biến sắc, ném bản thảo cho Chu Bội: – Loại người nghèo như ta không xứng đáng xem chữ mẫu đáng giá năm trăm lượng bạc này đâu, ngươi cầm về đi!
– Ngươi! Chu Bội giận sôi máu, chỉ vào bản thảo, nói với Phạm Cương: – Mang một lượng bạc ra đây, ta cho ngươi mượn bản thảo này xem.
– Có! Có! Có! Phạm Cương lấy ra một lượng bạc đặt lên bàn, nhận lấy bản thảo, còn cố tình quơ quơ trước mặt Phạm Ninh, đắc ý vô cùng rồi rời đi.
– Hừ! Giờ ngươi có muốn nhìn cũng chẳng còn đâu.
Sắc mặt Phạm Ninh hết sức khó coi, hắn lặng lẽ thu dọn cặp sách, đứng lên, đến một bàn trống khác ngồi xuống.
Chu Bội lập tức ngây ngẩn cả người.
Lúc này, một học sinh ngồi phía sau thấp giọng nói với Chu Bội: – Trưa nay ở nhà ăn, Phạm Cương mắng Phạm Ninh là quỷ nghèo, hai người suýt nữa thì đánh nhau.
Mặt Chu Bội lập tức lúc đỏ lúc trắng, nàng bỗng đứng bật dậy, đến trước mặt Phạm Cương, ném trả bạc cho hắn ta.
– Trả bản thảo lại cho ta! Phạm Cương sửng sốt: – Ngươi đồng ý cho ta xem rồi mà.
– Nói bậy! Ta đã đồng ý với ngươi lúc nào? Nghe đây không, lập tức đưa cho ta! Nắm tay Chu Bội chậm rãi siết chặt.
Phạm Cương mãi mới tìm được cơ hội làm nhục Phạm Ninh, sao có thể dễ dàng buông tha.
– Ta không đưa! Trong mắt Chu Bội lóe lên hàn ý, nàng giơ tay nắm tóc Phạm Cương, kéo mạnh về phía sau. Phạm Cương đau đến nỗi hét thảm như lợn bị chọc tiết. Chu Bội tóm lấy nghiên mực trên bàn, hung hăng đập vào mặt hắn ta.
Chỉ nghe "Bang!" một tiếng giòn giã, mặt Phạm Cương be bét máu, máu tươi chảy ròng ròng.
– Đưa bản thảo cho ta! – Ta đưa! Ta đưa! Phạm Cương khóc lóc trả lại bản thảo cho Chu Bội.
Chu Bội nổi giận đùng đùng trở lại chỗ ngồi của mình. Lúc này, các học sinh khác sợ đến nỗi câm như hến, họ chưa từng thấy tiểu nương tử nào bạo lực đến thế.
Có mấy học sinh vốn ghét Phạm Ninh, lúc này mọi ý nghĩ trong đầu họ đã bay biến lên chín tầng mây rồi.
Phạm Ninh lại làm như không nhìn thấy gì cả, hết sức chuyên chú vào việc luyện chữ.
Trong lớp học vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng Phạm Cương đứt quãng nức nở.
Cuối cùng cũng đợi được đến giờ tan học, tiếng chuông vang lên, các học sinh reo hò một tiếng, cầm túi sách rồi chạy như bay. Phạm Cương cũng cúi đầu, mặt mũi đầm đìa nước mắt mà đi.
Phạm Ninh bắt đầu thu dọn túi sách của mình. Lúc này, Chu Bội chậm rãi đi đến trước mặt Phạm Ninh, đưa bản thảo cho hắn, dịu dàng nói: – Ta đùa với ngươi thôi, cho ngươi mượn xem, một đồng tiền cũng không cần đâu.
Phạm Ninh lắc đầu: – Ta không cần! Mắt Chu Bội lập tức đỏ hoe, nàng cắn môi, nhỏ giọng nói: – Ta không biết ngươi với hắn ta lại có mâu thuẫn.
Phạm Ninh đưa lại bản thảo cho nàng, cười nói: – Chuyện này không liên quan gì đến hắn ta, ta thật sự không muốn xem.
– Ngươi tên khốn kiếp này! Chu Bội tràn ngập uất ức cuối cùng cũng bộc phát, nàng xé nát bản thảo thành từng mảnh, hung hăng ném xuống đất, òa lên một tiếng rồi bật khóc, quay người chạy vụt ra ngoài học đường.
Phạm Ninh nhặt bản thảo Đinh Vị đã bị xé nát, giờ đã không còn có thể khôi phục được nữa. Hắn đoán bản thảo này là Chu Bội trộm mang ra, chắc hẳn là vật ông nội nàng vô cùng yêu thích, mình sao có thể tùy tiện mượn nó đi được.
Ai! Ôi, tiểu cô nương bạo lực này, bản thảo thật đáng tiếc quá.
Lưu Khang và Phạm Ninh đi ra khỏi học đường. Trong lòng Lưu Khang vẫn còn sợ hãi, nói: – Tiểu nương tử Chu gia kia đáng sợ quá, đệ không biết nàng ra tay độc ác thế nào đâu, răng còn gãy đến ba cái.
– Nàng được người nhà chiều hư rồi! – Dù vậy, ta thấy thật hả dạ, quả thật rất sảng khoái! Đêm nay ta muốn không say không về! – Đến mức đó sao? Phạm Ninh cười nói.
– Đó là đương nhiên! Lưu Khang oán hận nói: – Đệ không biết bọn chúng bình thường ức hiếp ta thế nào đâu.
Hai người cười nói, chẳng bao lâu sau đã đến bến thuyền. Từ xa, Phạm Ninh đã nhìn thấy phụ thân đứng trước bậc thang bến tàu đợi mình, hắn lập tức cảm thấy ấm áp trong lòng hẳn.
– Ta đi trước nhé! – Ngày mốt gặp lại! Hai người chia tay, Phạm Ninh bước nhanh về phía phụ thân.
– Ninh nhi, cái rương của con đâu? Phạm Thiết Chu xoa đầu hắn cười hỏi.
Vài ngày không gặp, ông thật nhớ con trai mình.
– Chỉ nghỉ một ngày, chiều tối ngày mai đã phải về gấp rồi.
– Sáng sớm ngày mốt đi cũng kịp mà, phụ thân có thuyền, cam đoan con sẽ không bị trễ đâu.
Phạm Ninh bước lên thuyền thì phát hiện ra rằng chiếc thuyền cũng không nhỏ. Phần giữa là khoang thuyền có mái che, bên trong rất sạch sẽ, thoải mái, trên vách khoang còn có một cánh cửa sổ nhỏ.
Phạm Ninh đi vào khoang thuyền, đặt đồ xuống rồi đánh giá xung quanh một chút.
– Phụ thân, thuyền này mới mua hả? – Không phải, mới khoảng bảy phần thôi, còn lại cha dùng dầu trẩu chà qua, trông cứ như mới vậy.
– Làm ăn thế nào ạ? – Tuy mới bắt đầu nhưng một ngày được bảy tám chục đồng tiền đấy, kiếm được nhiều tiền hơn so với việc đánh cá. Sau này khi có nhiều khách quen hơn, một ngày ít nhất cũng được hai trăm đồng.
Tâm trạng Phạm Thiết Chu khá tốt. Trong nhà còn có hơn mười mẫu đất, một mẫu đất một năm có thể thu về hai quan tiền, làm ruộng một năm cũng được hai ba mươi quan tiền, hơn nữa còn có thêm thu nhập từ việc chở khách.
Một năm trừ đi tiền thuế đất, miễn quân dịch thì chia đều ra, một tháng cũng có được bốn năm quan tiền.
Ở trong thôn, thu nhập như thế này đã được xem là thu nhập ở mức trung bình khá rồi.
– Mẹ thế nào? Phạm Ninh lại hỏi.
– Mẹ con rất tốt, bà ấy làm cả bàn thức ăn ngon đợi con trở về.
Phạm Thiết Chu cười nói: – Tứ thúc con cũng không tệ, dạy ở trường tiểu học, mọi người nói cậu ấy dạy còn tốt hơn cả Cố tiên sinh. Ông nội cũng khen con học giỏi.
– Ông không nói con khờ nữa sao? Ông nội đối với Phạm Ninh bất công nên hắn không ưa ông chút nào, chỉ nhìn mặt phụ thân, ậm ừ cho qua chuyện mà thôi.
– Không nói nữa đâu, ông ấy còn định thưởng cho con năm quan tiền kia. Cũng không biết có chuyện gì đã xảy ra, từ khi đi Vô Tích về, bỗng nhiên ông ấy nghĩ thông suốt hơn.
Nhắc đến tiền thưởng, Phạm Thiết Chu lại nhớ ra một chuyện, nhìn đứa con nói: – Ngày hôm qua, tộc trưởng Phạm thị trên trấn tìm cha, và đưa cho chúng ta mười quan tiền.
– Tại sao lại cho mười quan tiền ạ? – Đây chính là quy củ ông nội ba đã định ra. Ông ấy đã quyên tất cả tài sản, lập nên quỹ trợ cấp của Phạm thị. Dù là ai, miễn là con cháu Phạm thị, nếu thi đậu học đường thì mỗi người được thưởng năm quan, nếu thi đậu Tứ Đại Học Đường thì thưởng mười quan, nhằm giúp đỡ con cháu học hành.
Nội dung biên tập này là thành quả của tâm huyết đội ngũ truyen.free.