(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 36
Ở đây chúng tôi không có quy định cấm bán hàng giả, nếu không may mua phải đồ kém chất lượng thì biết tìm ai mà đòi? Những người xung quanh kẻ một câu, người một câu, đều cười nhạo thư sinh tham lam muốn hưởng lợi nhưng cuối cùng lại vớ phải hàng giả.
Mặt thư sinh lúc đỏ lúc trắng, y oán hận nói: – Dù ta nhìn nhầm, nhưng ai muốn tảng đá này? Ta chịu lỗ năm trăm đồng, bán lại cho người đó với giá một quan năm trăm đồng.
Xung quanh đều yên lặng, nếu đã biết là đá Thái Hồ giả, còn ai muốn nữa? Đúng lúc này, Phạm Ninh chợt lên tiếng: – Một quan tiền, ta muốn! Lưu Khang hoảng sợ, vội kéo Phạm Ninh lại: – Đừng ngốc thế chứ, đá Thái Hồ giả một đồng cũng chẳng đáng!
Thư sinh không ngờ Phạm Ninh lại đồng ý mua, y vội vàng nắm lấy Phạm Ninh, sợ hắn đổi ý. – Tiểu ca à, một quan tiền thì ít quá, thêm ba trăm đồng nữa đi! Phạm Ninh đưa ra một lượng bạc: – Ta chỉ có một lượng bạc, nếu không thì thôi.
– Một lượng thì một lượng vậy, coi như hời cho ngươi, bán cho ngươi! Thư sinh sợ Phạm Ninh đổi ý, vội đưa đá Thái Hồ cho hắn, rồi nắm chặt một lượng bạc bỏ chạy mất dạng.
Những người xung quanh đều bàn tán, cho rằng vị thiếu gia này thật ngốc, uổng công vứt đi một lượng bạc.
Lưu Khang thở dài: – Phạm Ninh, đá Thái Hồ giả thật sự không đáng một đồng nào! Phạm Ninh khẽ mỉm cười: – Ta coi nó làm vật trang trí cũng đâu có tệ.
Đúng lúc này, có người hô lớn một tiếng: – Lý chưởng quỹ đến rồi! Mọi người đều dạt ra nhường đường, chỉ thấy một người đàn ông trung niên bước nhanh tới. Phạm Ninh liếc một cái liền nhận ra, đó chính là vị chưởng quỹ hắn từng gặp trước cửa Kỳ Thạch Quán.
Sau lưng Lý chưởng quỹ còn có thư sinh vừa rồi, mặt y đầy oán hận nhìn Phạm Ninh, trong tay vẫn cầm một lượng bạc Phạm Ninh vừa đưa cho hắn. Lý chưởng quỹ liếc nhìn tảng đá Thái Hồ trong tay Phạm Ninh, cười tủm tỉm nói: – Vị thiếu lang này, có thể cho ta xem qua tảng đá Thái Hồ trong tay cậu một chút không? Phạm Ninh sao có thể mắc mưu? Anh kéo Lưu Khang bỏ chạy, từ xa hô lớn: – Lý chưởng quỹ, Song Động Phá Hiểu của ông cũng không đáng ba mươi lượng bạc đâu!
Lý chưởng quỹ vốn định đuổi theo, nhưng nghe được lời của Phạm Ninh, hắn lập tức dừng bước, kinh sợ trong lòng. Sao hắn biết chuyện Song Động Phá Hiểu? Chẳng lẽ hắn quen Chu Lân? Lý chưởng quỹ đó chính là đại chưởng quỹ Lý Tuyền của Kỳ Thạch Quán. Để đoạt tảng đá Thái Hồ trong tay thư sinh, hắn đã lừa dối rằng đó là một khối đá giả. Đợi khi thư sinh tuyệt vọng, hắn sẽ phái tiểu nhị dùng giá thấp mua lại.
Không ngờ giữa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, đã dùng một lượng bạc mua mất tảng đá Thái Hồ, khiến Lý Tuyền vừa tức vừa vội, đành phải đuổi theo. Chỉ cần tảng đá Thái Hồ vào tay hắn, Phạm Ninh đừng hòng lấy lại được. Tiếc rằng Phạm Ninh vô cùng láu cá, việc bỏ chạy là thượng sách, lại còn lấy Chu Lân ra làm bia đỡ đạn, dễ dàng khiến hắn không dám hành động xằng bậy.
Phạm Ninh đã chạy mất dạng, muốn đuổi theo cũng không còn kịp, trong lòng Lý Tuyền hối hận vô cùng, chỉ đành giậm chân bực tức, giận dữ trở về Kỳ Thạch Quán.
Những người xung quanh đều bàn tán xôn xao, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lúc này, một ông lão bày hàng bán bên đường nhẹ nhàng vuốt râu, thâm ý nói: – Tảng đá Thái Hồ kia e rằng là đồ thật.
Những người xung quanh xôn xao: – Không thể nào! Tảng đá kia nhìn kiểu gì cũng là giả! Ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía chủ quán đen mập mạp, mặt gã biến thành màu cà tím, sau đó gã nói: – Ta tốn năm mươi đồng mua nó từ nông thôn, cũng chẳng rõ thật giả thế nào.
Thư sinh giận dữ: – Năm mươi đồng mà ngươi dám bán cho ta hai quan! Ngươi trả lại tiền cho ta! – Ta có thể trả lại tiền cho ngươi, nhưng trước tiên phải trả lại tảng đá cho ta.
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, mọi người lại cười ồ. Thư sinh âm thầm hối hận, chỉ đành ủ rũ bước đi. Tên chủ quán đen mập mạp lại không hề hối hận, đối với họ, chuyện nhìn nhầm vẫn thường xảy ra, chỉ là việc Lý chưởng quỹ cố tình giám định sai lệch, khiến người ta khinh thường.
– Khạc! Gã gằn mạnh một tiếng xuống đất: – Kỳ Thạch Quán cái gì chứ, lòng dạ còn đen hơn cả mặt ông đây! Nằm trên giường ở ký túc xá, Phạm Ninh ngắm nhìn kỹ càng tảng đá lạ trong tay. Tảng đá Thái Hồ hình trụ, mặt trên có vô số lỗ nhỏ, bên trong uốn lượn chín khúc, kết cấu vô cùng phức tạp.
Đây đã chẳng còn là vật tinh phẩm, mà chính là một khối đá Thái Hồ cực phẩm.
– Phạm Ninh, đệ làm sao nhìn ra nó không phải đá Thái Hồ giả vậy? Lưu Khang thật bội phục sự thông minh của Phạm Ninh, chỉ là y thấy lạ, mọi người đều nói là giả, Phạm Ninh lại làm sao nhìn ra nó là thật?
– Chẳng phải ta đã nói với huynh rồi sao? Muốn xem vẻ đẹp của nó, thì khối đá này phải là một khối nguyên vẹn. Bất kỳ một chi tiết giả mạo nào cũng sẽ phá hỏng sự hài hòa tổng thể của nó. Vẻ đẹp tự nhiên của nó, con người không thể nào tạo ra được, cho nên ta dám khẳng định nó là thật.
Lưu Khang gãi đầu: – Ta vẫn không hiểu, cũng chẳng nhìn ra được điều gì, có điều vận may của đệ không tệ, tốn một quan tiền mà lại mua được món đồ có giá mười quan tiền. Phạm Ninh cười cười, làm sao có thể chỉ đáng mười quan tiền được chứ?
Ngày hôm sau trời còn chưa hửng sáng, các học trò đã vội vàng rời giường, đầu tiên chạy ra giếng đánh răng rửa mặt, sau đó tất cả tập hợp, chạy ba vòng quanh thôn, rồi mới về ăn sáng.
Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, lúc mọi người đến phòng học, trời đã sáng hẳn.
Phạm Ninh đi vào phòng học, vừa nhìn đã thấy tiểu loli Chu Bội. Hôm qua hắn có được một khối đá Thái Hồ, tâm trạng rất tốt, đến nhìn Chu Bội cũng thấy dễ chịu hơn.
– Chào buổi sáng! Phạm Ninh đi đến chỗ ngồi của mình, chào hỏi Chu Bội. Chu Bội hừ một tiếng, ngẩng đầu làm ngơ hắn.
Phạm Ninh cười cười, ngồi xuống, bỏ túi sách vào ngăn bàn, lại phát hiện trong ngăn bàn có tờ giấy. “A Ngốc, tối qua ngươi có khóc hay không?” Phạm Ninh vò nát tờ giấy, trong lòng thầm nổi giận. Nha đầu chết tiệt này đến bao giờ mới chịu đổi cách xưng hô đây?
Lúc này, thầy giáo Nghiêm vẻ mặt âm trầm cầm tập bài thi bước vào, trong phòng học lập tức lặng ngắt như tờ. Bịch! Thầy giáo Nghiêm đập mạnh bài thi lên bàn, gầm lên: – Lũ ngu ngốc các người, ngu xuẩn! Đến Luận Ngữ cũng học không xong, còn đọc sách gì nữa, thi khoa cử gì nữa, tất cả cút về nhà làm ruộng cho ta! Tất cả học sinh đều bị dọa đến nỗi không dám thở mạnh.
Thầy giáo Nghiêm rống giận làm kinh động tới Lưu viện chủ ở phòng bên cạnh, ông vội vàng chạy tới hỏi: – Thầy Nghiêm, xảy ra chuyện gì vậy? Thầy giáo Nghiêm cố nén giận nói: – Hôm qua ta cho chúng nó chép bốn thiên Luận Ngữ, vốn nghĩ rằng ch��ng đã học lâu như thế, chỉ có học sinh cá biệt mới chép sai. Thế mà kết quả lại hoàn toàn ngược lại, người có thể chép không sai một chữ lại chỉ có vỏn vẹn hai người, thật khiến ta quá thất vọng.
– Chủ yếu là yêu cầu của thầy với chúng quá cao rồi. Thôi thế này! Hôm nay ta sẽ cho chúng thi lại một lần nữa, kiểm tra lại xem sao? Thầy giáo Nghiêm gật đầu: – Vậy thì làm phiền Lưu viện chủ rồi! Thầy giáo Nghiêm hận rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn đám học sinh, rồi xoay người đi ra ngoài.
Tập bản dịch này được truyen.free giữ bản quyền, mọi hình thức sử dụng khác đều cần có sự đồng ý của họ.