Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 150

Ta chẳng am hiểu điều gì mấy, ngươi hỏi chuyện này làm gì? Chu Bội cười tủm tỉm: – Hội Hứng Thú ở huyện học các ngươi sắp tuyển người, ta thấy khá thú vị, ngươi thích gì? Phạm Ninh chợt bừng tỉnh. Không ngờ huyện học của triều Tống cũng có hội nhóm ư? Sao hắn lại không biết chuyện này nhỉ?

Kiếp trước, khi còn đi học, hắn từng là thành viên đội bóng đá của trường, nhưng môn đá cầu ở triều Tống lại không phải kiểu đối kháng, chỉ toàn là trình diễn cá nhân, nên hắn chẳng có chút hứng thú nào.

Nhưng nhắc đến cầm kỳ thi họa, dường như hắn cũng không mấy hứng thú. Lúc này, Phạm Ninh chợt nhìn thấy thanh bảo kiếm lớn của Kiếm Mai Tử, liền cười hỏi: – Có hội luyện kiếm nào không? Chu Bội đắc ý đáp: – Có thì có, nhưng kiếm thuật của giáo đầu huyện học còn chẳng bằng ta. Ta thấy ngươi cứ bái ta làm thầy là hơn.

– Thật ra ta cũng không có hứng thú với kiếm thuật, chẳng qua chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi! Thỉnh thoảng luyện kiếm với Kiếm Mai Tử thì hắn cũng có hứng thú đôi chút, nhưng nha đầu này đã tính toán hết cả rồi.

Phạm Ninh ngẫm nghĩ một chút, đầu óc hắn lúc này đã rối như tơ vò.

Lúc này, Chu Bội liền cười hì hì bảo: – Hay là ta cho ngươi một gợi ý nhé! – Được! Ta nghe đây.

Thật ra Chu Bội cũng nghĩ giúp Phạm Ninh. Nàng biết Phạm Ninh là một đứa trẻ nhà quê ít kiến thức, không am hiểu những thú vui tao nhã của giới thượng lưu. Nếu không được bồi dưỡng từ nhỏ, sau này hắn sẽ khó mà hòa nhập với người khác.

– Thưởng đá cảnh cũng không tệ, nhưng trong huyện học lại không có. Thái học có hội thưởng đá cảnh, nhưng dù sao ngươi cũng đã vào huyện học rồi, ta sẽ không đề xuất việc đó nữa. Giờ ta khuyên ngươi gia nhập hội trà.

– Trà? Phạm Ninh chớp chớp mắt, hắn lại không ngờ tới điều này.

Chu Bội gật gật đầu: – Ngươi không biết điểm trà, phân trà, về sau khi tụ họp bạn bè, ngươi sẽ bị người ta xa lánh đấy.

– Vậy đấu dế thì sao? Nhắc đến đấu trà, Phạm Ninh lại bỗng nhiên nghĩ đến đấu dế, hắn cũng có chút hứng thú với môn này.

– Cút đi chỗ khác! Chu Bội hơi tức giận. Nàng đang nói chuyện đứng đắn với hắn, thế mà hắn còn nghĩ đến đấu dế. Sao hắn không đi đấu voi luôn đi cho rồi? Phạm Ninh thấy mặt Chu Bội sa sầm, biết nàng tức giận rồi, liền cười xòa dỗ dành nàng: – Ngươi quên rồi à, trà Bích Loa Xuân này là do ta đề xướng ra đấy, sao ta lại không thích trà được? Chẳng qua trẻ con nhà quê không hiểu trà, sợ người ta chê cười thôi mà.

Chu Bội thấy hắn nh��n sai, vẻ lạnh băng trên mặt nàng mới thoáng tan đi, hừ một tiếng nói: – Có ai sinh ra đã biết gì đâu? Nếu ngươi đã biết hết rồi thì còn đi học làm gì? – Vậy ngươi có biết trà nghệ không? Phạm Ninh khéo léo dùng chiêu "càn khôn đại na di", chuyển hướng ca ngợi Chu Bội, tin rằng cơn giận của tiểu nha đầu này sẽ lập tức tan biến.

– Đương nhiên là ta biết! Nói đến trà nghệ, Chu Bội đắc ý khoe: – Ba tuổi ta đã học rồi. Người dạy ta trà nghệ chính là đệ nhất tài nữ Thi Tiểu Nhã của phủ Bình Giang. Người ấy dạy ta đọc sách, dạy ta phân trà, dạy ta hội họa, dạy ta đánh đàn. Ta học với người được năm năm, đáng tiếc người lại không chịu nhận ta làm đồ đệ.

– Thật đáng tiếc! Phạm Ninh khẽ thở dài một tiếng. Đệ nhất tài nữ Tô Châu đó, sao mình lại không đến Đại Tống sớm vài năm chứ.

Chu Bội trừng mắt nhìn hắn: – Ta đang thương cảm cho chính mình, ngươi thở dài cái quái gì chứ? – Ta tiếc cho ngươi đấy, được không? – Thế thì còn tạm được, A Ngốc, vậy quyết định thế nhé, ngươi phải đi học trà.

Lúc này, xe ngựa chậm rãi dừng lại, đã tới huyện học.

***

Phạm Ninh trở về ký túc xá, Tô Lượng và Đoạn Du cũng đã có mặt.

Phạm Ninh thở dài thườn thượt, nằm xuống giường mình.

– Phạm Ninh, sắc mặt huynh không được tốt lắm, có muốn uống mấy viên thuốc của ta không?

Người nói là Đoạn Du. Thể chất y yếu ớt, từ nhỏ trong nhà đã bào chế thuốc bổ cho y.

Người triều Tống cực kỳ chú ý đến bảo dưỡng, các gia đình giàu sang đều phối thuốc bổ cho con cháu và người bề trên, để đảm bảo con cái được khỏe mạnh và trưởng bối được trường thọ.

Nhất là trẻ con, khả năng miễn dịch yếu, thời này lại không có thuốc kháng sinh, cho nên hiện tượng chết yểu vô cùng phổ biến. Ngay cả nhà đế vương cũng không tránh khỏi, huống chi những gia đình thường dân.

Đối với những gia đình giàu sang phú quý, bồi bổ, tăng cường khả năng miễn dịch cho đám trẻ là một trào lưu chủ đạo trong xã hội.

Thứ Đoạn Du uống chính là Sâm Cầm Dưỡng Khí Hoàn, thuốc này chủ yếu được phối từ Nhân sâm và Hoàng cầm.

– Ta không cần đâu! Ph���m Ninh khoát tay, ngồi dậy cười bảo: – Chẳng qua chỉ là uống hơi quá chén rượu trắng thôi mà! Tô Lượng nghe được hai chữ rượu trắng, lập tức hưng phấn hẳn lên. Y vội xông lên, vẻ mặt khoa trương nói với Phạm Ninh: – Không ngờ huynh lại uống rượu trắng Thái Hồ đấy nhé. Cha ta thích loại này nhất, ông ấy đã nghiện luôn rồi. Uống mấy loại khác đều thấy nhạt nhẽo vô vị. Ta cũng rất muốn nếm thử xem nó có vị gì. Phạm Ninh đặt mạnh chén trà cái cạch xuống bàn: – Vậy ta mạo hiểm làm quân tử một phen, hôm nào ta sẽ mời các huynh một bữa! Đoạn Du hơi do dự: – Chỉ e nội quy trường học nghiêm ngặt quá! Tô Lượng bĩu môi khinh thường: – Nội quy trường học thì đã sao? Mấy vị thượng xá sinh kia ngày nào chẳng tìm cách ra ngoài uống rượu, họ uống đến say khướt mới mò về. Nội quy trường học đã bao giờ quản được đâu? – Nhắc đến rượu chè, ta hỏi các huynh một chuyện nhé.

Phạm Ninh nghĩ tới hội trà, trong lòng chợt sốt ruột, hỏi hai người: – Các huynh có biết về Hội Hứng Thú không? – Đương nhiên là biết chứ! Mắt T�� Lượng sáng bừng lên vẻ nhiệt tình. Y dứt khoát chạy về chỗ bàn mình, lấy một cái ghế ngồi xuống.

– Hôm nay lúc ăn trưa, mọi người đều bàn tán về chuyện này. Hội Hứng Thú của huyện học sắp chiêu mộ tân sinh rồi đấy.

Phạm Ninh mừng rỡ, quả nhiên Chu Bội không lừa mình, huyện học quả thật có Hội Hứng Thú.

Hắn vội hỏi: – Vậy các huynh định đăng ký vào hội nào? Tô Lượng cười sang sảng, nói trước tiên: – Ta thích hội họa, dự định đăng ký vào hội Họa.

– Huynh thì sao? Phạm Ninh lại hỏi Đoạn Du.

Đoạn Du thản nhiên lấy ra một quân cờ vây từ trong túi áo, ném lên không trung, rồi lại nhẹ nhàng khéo léo đón lấy, hàng mi dài cong khẽ nhướng lên.

– Đương nhiên ta chọn cờ vây rồi. Ta thích yên tĩnh, có thể ngồi yên cả ngày trời không nhúc nhích.

Phạm Ninh lập tức chắp tay lại, nói với Đoạn Du: – A di đà phật, tiểu miếu có mở hội niệm kinh, vô cùng thích hợp với tiểu thí chủ đây. Hoan nghênh tiểu thí chủ đến ghi danh! Ba người đồng loạt cười ha ha.

Lúc này, Lục Hữu Vi chạy ùa vào nhanh như một cơn gió.

– Hội Hứng Thú bắt đầu mở đăng ký rồi, số lượng có hạn, chúng ta mau qua đó thôi! Ba người nhất thời luống cuống cả lên, cũng bỏ qua cả chuyện dọn dẹp, chân trước chân sau chạy vội đến nơi đăng ký.

Bản quyền tài liệu này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free