Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 15

Liễu Tế Muội dẫn Phạm Ninh vào phòng, khiến Phạm Đồng Chung không khỏi lo lắng, bởi số sách này gã đã tốn không ít tiền. Thậm chí, có vài cuốn gã còn định bán cho các tiệm sách ngoài phố, tuyệt nhiên không muốn thằng nhóc này mượn sạch sành sanh. Gã vội vàng chạy theo sau: – Nương tử, có sách không thể cho mượn được đâu, ta còn phải chuẩn bị cho kỳ thi sau nữa!

Phạm Ninh địu theo một giỏ sách rời khỏi nhà ông nội. Cậu lật giở từng cuốn sách trên tay, cảm thấy vận may hôm nay thật không tồi. Cậu tìm được không ít tác phẩm hay như Trang Tử, Đạo Đức Kinh, Ba trăm bài thơ, cùng với các tập thơ của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vương Duy. Điều bất ngờ hơn là sách của tứ thúc đều là những cuốn mới toanh, thậm chí còn chưa từng được mở ra đọc.

Nghĩ đến vẻ mặt đau xót của tứ thúc khi nhìn mình mang đi số sách này, cứ như thể bị cắt từng thớ thịt, Phạm Ninh bất giác bật cười thành tiếng. Đúng như lời tứ thẩm nói có lý, đằng nào thì mấy cuốn sách này tứ thúc cũng chẳng đụng đến, chi bằng để cháu trai mượn còn hơn. So với ông nội bất công hay tứ thúc ích kỷ, thì ra tứ thẩm lại là người nhiệt tình, hơn nữa suy nghĩ rất đơn giản, dễ chịu khi chung sống. Tóm lại, ấn tượng của cậu về người tứ thẩm mũm mĩm này không hề tệ. Chỉ có điều, bà ấy quá lười, làm vợ một gia đình nông thôn mà ngủ nướng đến tận giữa trưa mới dậy thì thật đáng trách.

Trong lòng Phạm Thiết Chu cảm thấy khó chịu. Y thấy cha mẹ mình có quá nhiều ưu phiền, phải gánh vác quá nhiều thứ, mà phụ thân lại quá nuông chiều lão tứ, khiến em ấy thành ra hư hỏng. Phạm Thiết Chu hiểu rất rõ gia cảnh nhà mình: phụ thân chỉ có hơn tám mươi mẫu ruộng, một năm tiền thu tô nhiều nhất cũng chỉ được bảy mươi quan tiền. Trừ tiền thuế và tiền miễn quân dịch, còn lại vỏn vẹn năm sáu mươi quan. Vốn dĩ việc lão tứ đi học đã tốn kém, lại nghe nói khi ở huyện còn giao du với đám bạn bè hư hỏng, không chịu làm ăn, cả ngày chỉ tụ tập ăn chơi trác táng.

Bản thân lão tứ chẳng làm ra tiền, mọi thứ đều dựa vào phụ thân chu cấp. Hôm nay viện cớ này xin tiền, mai lại lấy cớ khác xin mấy quan, chỉ mới hết một năm mà tiền thu tô của phụ thân đã bị em ấy vắt kiệt sạch rồi. Phụ thân nuông chiều lão tứ như vậy, chẳng khác nào tự tay làm hư em ấy. Phạm Thiết Chu chỉ thương xót cho mẫu thân mình. Nghĩ đến dáng lưng còng, khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà, lòng y tràn ngập chua xót. Phạm Thiết Chu thở dài. Y muốn giúp mẫu thân, nhưng bản thân lại không đủ sức.

Sau đó, Phạm Ninh theo cha đến học ở trường tư. Vài ngày nay, vì học ở trường tư nên cậu phải nộp tiền học hàng ngày. Phạm Thiết Chu vẫn canh cánh trong lòng về chuyện này.

Học ở trường tư thục không quá đắt, học phí một năm là ba quan tiền, cộng thêm tiền giấy mực hai quan nữa, tổng cộng là năm quan. Thế nhưng, năm quan này đối với gia đình Phạm Ninh phải mất hơn hai tháng lao động mới kiếm được. Đây đã là trường học có học phí rẻ nhất rồi. Đối với người nghèo, việc học hành thực sự là vô cùng tốn kém. Ở thời nhà Tống, tuy người đi học nhiều nhưng không phải ai cũng có đủ tiền để theo học. Hơn nữa, ở nông thôn, nhiều nhà khá giả cũng chỉ cho con cái học hết tiểu học để biết vài chữ, rồi không cho chúng theo học tiếp nữa. Việc được đi học ở trấn đã hiếm, mà lên huyện để học thì càng vô cùng hiếm hoi.

Đây cũng là lý do vì sao Phạm Đồng Chung có thể trở thành viên minh châu trong mắt phụ thân. Học ở tiểu học phải mất ba năm, Phạm Ninh đã hoàn thành hai năm. Phạm Thiết Chu đã thay đổi ý kiến, quyết định cố gắng cho con lên trấn học.

– Thiết Chu! – Một người đàn ông rất thân thiết đặt tay lên vai Phạm Thiết Chu. Y họ Vương, là một ngư dân lái thuyền. – Anh đi nộp học phí năm sau cho con đấy à? Phạm Thiết Chu gật đầu. Hôm nay tâm trạng y không tốt, nên không muốn giải thích thêm gì. Vương Nhị Lang nhìn Phạm Ninh, thầm nghĩ đứa trẻ này chẳng cần phải đi học nữa. Học hai năm mà chỉ mới biết viết được vài chữ, cho học thêm nữa thì cũng chỉ tốn tiền thôi. – Chào Vương đại thúc! – Phạm Ninh cúi người chào. – A Ngốc dạo này không tệ, nói chuyện lưu loát hơn hẳn. Thiết Chu này, bệnh tình mẫu thân ta đã tốt hơn nhiều rồi, thật sự phải cảm tạ huynh. – Chỉ tiện tay thôi, có gì mà phải khách khí! Vương nhị thúc mang một giỏ cá đưa cho Phạm Thiết Chu: – Ta vừa câu được vài con cá, một chút tấm lòng nhỏ thôi. – Tôi không cần đâu, huynh mang về nấu cháo cho mẫu thân đi. – Ở nhà tôi có rồi! Huynh đi gặp thầy Cố, chẳng lẽ lại đi tay không, cầm cho thầy đi. Phạm Thiết Chu thấy cũng có lý, bèn nhận giỏ cá và cười nói: – Vậy đa tạ nhé! Vương Nhị thúc còn khen ngợi Phạm Ninh hiểu lễ tiết, rồi quay người đi về hướng khác.

Phạm Thiết Chu cũng không định giải thích cho dân làng về sự thay đổi của đứa con trai mình. Đối với y mà nói, thi đỗ trường ở trấn mới chính là lời giải thích tốt nhất. Nếu thi không đỗ, có giải thích nhiều đến mấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

– Phụ thân có thể khám bệnh ạ? – Phạm Ninh tò mò hỏi. – Chỉ biết mấy loại linh tinh như đau đầu nhức óc thôi, không đến mức gọi là khám bệnh đâu. – Người cũng biết chữa trị vết thương đúng không ạ? – Phạm Ninh nhớ rằng trong nhà có hộp thuốc. – Lúc ta mười mấy tuổi, có theo một thầy lang học hai năm, cũng biết một chút sơ sơ. – Vậy phụ thân có từng nghĩ đến việc mở một y quán ở trên trấn không? – Y quán ư? – Phạm Thiết Chu đưa ánh mắt khó hiểu nhìn đứa con. Đi kinh thành một chuyến, chẳng học được gì ra hồn, mà lại nghĩ ra mấy ý tưởng không thực tế này sao? – Mau đi thôi! Đừng suy nghĩ linh tinh nữa. Y không để ý đến sáng kiến của đứa con, bước nhanh về hướng thôn Đông Đầu.

Trường tiểu học tư thục nằm rất gần nhà ông nội, rộng khoảng hơn hai mẫu, bốn phía có tường bao quanh, có một sân nhỏ và một cây đại thụ cao vút tỏa bóng mát rộng lớn. Trong trường có ba gian nhà, chia thành lớp lớn và lớp nhỏ, với khoảng hai, ba mươi học trò. Chu viên ngoại trong thôn đã mời một tú tài từ trấn trên về dạy học cho bọn trẻ. Hai ngày nay là thời gian đóng học phí, nên các vị phụ huynh của học trò liên tục đến nộp tiền học phí cho năm tới.

– Đợi một lát, con không cần nói gì cả. Cứ để cha vào gặp và nói chuyện với Cố tiên sinh. Hôm nay đến xin nghỉ học, mọi người đều cảm thấy không vui. Phạm Thiết Chu sợ đứa con nói chuyện không cẩn thận sẽ đắc tội với Cố tiên sinh. Phạm Ninh gật đầu. Bảo cậu giả ngu, cậu cũng chẳng phản đối gì. Tỏ ra ngu ngơ là cách tốt nhất, dù không quỳ lạy bái sư thì người khác cũng chẳng thể nói được gì. Từ lần đầu đi học đến giờ, cậu vẫn bị gọi là Phạm Ngốc Ngốc. Căn bản, cậu còn chẳng biết Cố tiên sinh trông ra sao nữa.

– Ơ! Đây không phải A Ngốc đó sao? Đã lâu không gặp! Một người đàn ông béo tròn đi tới. Lão mặc bộ quần áo cứ như nhét một trái dưa hấu vào trong, trông còn phúc hậu hơn cả phụ nữ mang thai. – Tưởng viên ngoại cũng đến nộp học phí đấy à? – Phạm Thiết Chu hơi chắp tay thi lễ. – Đâu có. Con tôi chuẩn bị thi vào Diên Anh học đường, muốn mời Cố tiên sinh kèm thêm cho nó.

Bản chuyển ngữ này, với toàn bộ quyền lợi, đã được cấp phép độc quyền cho truyen.free.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free