Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 138

Sau vài câu chuyện phiếm, Lý Vân liền đi thẳng vào vấn đề chính. Ông ta vuốt râu trầm ngâm, rồi cất lời: – Về vụ án mất cắp, ta đã cùng Từ gia bàn bạc hai lần. Nguyên nhân vụ việc xuất phát từ Từ Tích, cháu trai của Từ Trọng, do có hiềm khích với công tử nên đã buông lời không phải. Lý Tuyền, vì nóng lòng lập công và muốn lấy lòng chủ nhân, đã tự ý sai người đến nhà công tử trộm đồ.

Hiện Lý Tuyền đã nhận tội, bản quan đã tuyên án y cùng Chu Tiểu Mao hai năm tù giam vì tội trộm cắp.

Nói đến đây, Lý Vân lén liếc nhìn Phạm Ninh. Thấy hắn vẫn giữ im lặng, ánh mắt bình thản, ông ta thầm khâm phục Phạm Ninh dù tuổi còn nhỏ nhưng đã biết tiết chế cảm xúc, tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Lý Vân nói tiếp: – Còn về các vật phẩm bị đánh cắp của Phạm công tử, đá Thái Hồ đã được tìm lại, nhưng chuỗi dây treo chuôi quạt bằng đá Bạch Ngọc tạm thời chưa rõ tung tích. Bản quan đương nhiên sẽ tiếp tục truy tìm giúp công tử, song vụ án này vốn dĩ đã kết thúc. Vì vậy, bản quan muốn khép lại vụ án này, không biết ý Phạm công tử thế nào?

Phạm Ninh thản nhiên đáp: – Học trò cũng không phải người cố chấp. Dù tại hạ và Từ Tích có mâu thuẫn, nhưng không đến mức phải hủy hoại tiền đồ của nhau. Học trò chấp nhận giảng hòa, nhưng cũng hy vọng Từ gia có thể cho ta một câu trả lời thỏa đáng.

– Phạm công tử muốn giải quyết thế nào? – Lý Vân hỏi.

Phạm Ninh trầm tư một lát rồi đáp: – Học trò muốn Từ gia công khai xin lỗi mình, nhưng nghe nói ông cháu họ Từ đã rời khỏi Bình Giang phủ rồi sao?

Lý Vân gật đầu, thành khẩn nói: – Từ Tích nhất định phải đến trường huyện Tuyên Thành báo danh nhập học trong vòng ba ngày, nên dù vết thương chưa lành cũng đã vội vã rời đi. Ông nội cậu ta cũng đi cùng. Hơn nữa, Từ Trọng đã được châu học Tuyên Châu mời làm giáo thụ, một hai năm tới chắc chắn sẽ không quay lại Ngô huyện. Bảo họ xin lỗi e là không khả quan cho lắm.

Phạm Ninh cười khúc khích: – Cho dù họ có xin lỗi thì cũng chẳng có chút thành ý nào. Nghe mấy lời xin lỗi sáo rỗng đó thì thà không nghe còn hơn. Vậy học trò xin cáo lui, mong rằng họ sẽ bồi thường ngọc bội cho tại hạ.

– Đây mới là quyết định lý trí! – Lý Vân giơ ngón cái, bày tỏ sự tán thưởng đối với quyết định của Phạm Ninh. – Thực ra đây cũng là phương án giải quyết của ta. Chúng ta phải đối mặt với sự thật, rằng ngọc bội bị đánh mất rất có khả năng không tìm lại được. Vì thế, bản quan đã yêu cầu Từ gia bồi thường. Từ gia đồng ý đền cho cậu năm trăm lượng bạc, hoặc cậu có thể tùy ý chọn một tảng đá Thái Hồ trong tiệm của họ.

Phạm Ninh chỉ đợi đúng câu nói này của Lý Vân. Hắn suy nghĩ kỹ rồi đáp: – Nếu Từ gia bắt đầu từ việc trộm đá Thái Hồ của tại hạ, thì cứ kết thúc bằng việc bồi thường đá Thái Hồ đi!

– Được! Hào sảng! Bản quan thích những người thông minh sắc sảo như Phạm công tử, không chấp nhặt chuyện vụn vặt, lợi cả đôi bên, mọi người cùng vui.

Lý Vân thầm mừng trong lòng. Để vụ án này lắng xuống, Từ gia đã đồng ý đền bù cho Phạm Ninh ba ngàn lượng bạc, nhưng vì Phạm Ninh chỉ cần đá Thái Hồ, vậy thì ba ngàn lượng bạc này sẽ về tay mình rồi.

Phạm Ninh ký tên và đóng dấu lên bản kết án, Lý Vân cuối cùng cũng nhẹ lòng.

Thực ra Lý Vân không hề lập án, nên làm gì có chuyện kết án. Nhưng ông ta còn phải trả lời Từ gia, đây là bằng chứng cho thấy ông ta đã hoàn thành cam kết với Từ gia, nên bản kết án này thực chất là để Từ gia xem. Còn về Lý Tuyền, tội danh trộm cắp cũng đủ cho gã ngồi tù hai ba năm rồi.

– Lục đô đầu, đưa Phạm công tử đến nhà kho! Cậu ấy thích tảng đá Thái Hồ nào thì cứ mang đi.

***

Phạm Ninh cáo từ, cùng Lục Hữu Căn đi đến nhà kho. – Lục đô đầu, gần đây có công vụ phải tới kinh thành nhỉ! – Phạm Ninh tiện miệng hỏi một câu.

Lục Hữu Căn dừng bước, ngạc nhiên hỏi: – Sao công tử biết?

– Ta đoán bừa thôi. Chẳng phải huyện quan đang trong giai đoạn thăng tiến quan trọng sao? Lúc này chắc hẳn phải bận bịu đi biếu xén quà cáp. Ta nghĩ huyện quan tín nhiệm Lục đô đầu như vậy, có lẽ sẽ phải nhờ cậy Lục đô đầu đi kinh thành một chuyến.

Lục Hữu Căn giơ ngón cái tán thưởng: – Không hổ là thủ khoa huyện sĩ, thông minh tuyệt đỉnh, đoán trúng phóc! Quả thật ngày mai ta phải đi thuyền vào kinh.

Phạm Ninh thở phào nhẹ nhõm, đá san hô xanh vẫn còn.

Lục Hữu Căn dẫn Phạm Ninh đến trước một nhà kho nhỏ nằm ngay bên bờ sông. Y mở cửa, bên trong chất đầy đá Thái Hồ được niêm phong từ Kỳ Thạch quán rồi chở đến đây.

Lục Hữu Căn bất bình nói: – Chỗ đá này cộng lại chưa đáng năm ngàn quan tiền, không đủ đóng một nửa thuế, chúng ta lỗ nặng rồi.

Phạm Ninh thầm thấy buồn cười, Lục Hữu Căn này đúng là một tên thô kệch, lại đi lấy giá Kỳ Thạch quán mua vào để cân đo giá trị của những tảng đá Thái Hồ này. Cái gì mà không đáng năm ngàn quan tiền? Tảng đá san hô xanh này vượt xa năm ngàn quan tiền, hiểu không?

Phạm Ninh đảo mắt, lập tức tìm thấy đá san hô xanh. Nó đang bị hai khối đá Thái Hồ đè lên, khiến hắn vô cùng xót xa. Đây dù sao cũng là đá của Kỳ Thạch quán! Sao có thể ngược đãi nó thế này chứ?

– Công tử, rất xin lỗi, chỉ có bấy nhiêu đây. Vốn dĩ còn có mấy tảng đá Thái Hồ nhỏ rất đẹp, nhưng huyện quan lại phải đem đi tặng cha vợ, nên đã lấy mất rồi.

Phạm Ninh giả vờ ho một tiếng để che đậy sự thất thố của mình. Hóa ra Lý huyện lệnh kia chỉ được cái thùng rỗng kêu to, ra vẻ am hiểu về các loại đá, nhưng thực ra lại chẳng biết gì. Y chỉ lấy vài tảng đá Thái Hồ nhỏ, còn tảng đá san hô xanh cực phẩm thì lại để lại. Phạm Ninh thật sự muốn cười phá lên.

– Thế nào, đã ưng tảng nào rồi? Ta sẽ sai vài huynh đ��� đến giúp ngài chuyển đá, mang lên thuyền chở đi.

Phạm Ninh giả vờ lựa chọn rất lâu, cuối cùng mới chỉ vào tảng đá san hô xanh: – Lấy tảng này đi! Tảng này nhỏ, ta có thể đặt trong nhà, những cái khác thì lớn quá.

– Không thành vấn đề!

Lục Hữu Căn tìm mấy tên thủ hạ, cùng nhau khiêng tảng đá ra. Cũng may, nha dịch không mạnh tay mạnh chân, nên tảng đá san hô xanh không bị sứt mẻ chút nào.

Mọi người mang tảng đá san hô xanh lên một chiếc thuyền. Phạm Ninh chắp tay cười nói với Lục Hữu Căn: – Ta sẽ đi chiếc thuyền này về. Nhờ ngươi chuyển lời tới huyện quan, chúc ngài tiền đồ rộng mở, sớm ngày thăng quan!

– Công tử cũng bảo trọng!

Thuyền phu điều khiển thuyền rời bến, dần dần khuất xa khỏi tầm mắt.

Lúc này, Lý Vân chầm chậm bước lên bến thuyền, khoanh tay nhìn theo con thuyền của Phạm Ninh dần khuất dạng. Ông ta quay đầu nhìn vào kho hàng, hỏi: – Hắn mang tảng nào đi?

Lục Hữu Căn lập tức bẩm báo: – Y lấy một tảng đá vừa vừa, nói rằng những cái khác to quá, nhà không có chỗ để.

– Mấy tảng đá Thái H�� mà ta chọn, hắn không động vào chứ?

– Không ạ! – Lục Hữu Căn liền lắc đầu: – Ti chức không cho hắn xem ạ.

Lý Vân vẫn không yên tâm, bèn đến kiểm tra. Tên tiểu tử thối đó rất có mắt nhìn, ông ta sợ hắn sẽ lấy mất tảng đá Thái Hồ cực phẩm mình đã chọn. Y thở phào nhẹ nhõm, bèn nói với Lục Hữu Căn: – Những tảng đá còn lại tối nay hãy mang hết lên thuyền. Đành nhờ cậy ngươi, ngươi và phụ tá Ngô hãy vào thành ngay trong đêm nay, đừng chờ đến sáng mai nữa.

Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, hãy đón đọc những chương tiếp theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free