(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 137
– Ninh nhi, cửa hiệu này là của cháu, ta giao cháu làm chưởng quỹ đi.
Lòng Phạm Thiết Qua giờ đây đã thôi lo lắng, hàng hóa đã thanh lý sạch sẽ, nhưng trên tay ông chỉ còn vỏn vẹn hai trăm quan tiền. Số tiền này làm sao có thể so sánh với khoản đầu tư lên đến vạn quan chứ.
Phạm Ninh lắc đầu: – Cửa hiệu này cháu vốn định dành cho Nhị thúc ba phần, nhưng vì Chu gia cũng góp vốn, đã chiếm bốn phần, nên cháu chỉ có thể dành cho người hai phần thôi. Hơn nữa, người không cần góp chút vốn nào cả.
– Không! Không! Không! – Phạm Thiết Qua lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Đùa à, hai phần đó là những hai ngàn quan tiền lận, sao mình có thể chiếm lợi của cháu trai như thế này chứ.
– Ta giao cho cháu làm chưởng quỹ, còn cái phần này ta tuyệt đối không nhận đâu. Ninh nhi, đây là đạo lý đối nhân xử thế cơ bản, cháu đừng làm khó ta! – Phạm Ninh không khỏi thấy đau đầu. Sao Nhị thúc lại bướng bỉnh, ương ngạnh hệt như phụ thân vậy chứ? Hắn thở dài nói: – Nhị thúc, người nghe cháu nói. Nếu là người ngoài, cháu tuyệt đối sẽ chẳng cho bất cứ thứ gì. Nhưng người là thúc ruột của cháu, sau này mọi việc kinh doanh bên ngoài sẽ do người quán xuyến, cháu chỉ ở phía sau hỗ trợ. Mà cửa hiệu này trên giấy tờ đăng ký tại quan phủ hoàn toàn không liên quan gì đến cháu, vậy nên người nhất định phải có một phần vốn đứng tên mình.
Nghe đến phần vốn đứng tên mình, Phạm Thiết Qua cũng đã hiểu được tấm lòng của đứa cháu.
Ông trầm ngâm một lát rồi nói: – Vậy thế này đi! Ta chỉ nhận một phần nhỏ trong tổng vốn, nhưng hãy xem như ta mượn tiền của cháu. Về sau, ta sẽ dùng lợi nhuận để từ từ hoàn trả lại cho cháu.
Phạm Ninh thấy Nhị thúc tỏ thái độ kiên quyết, chỉ đành gật đầu chấp thuận.
– Cửa hàng này sẽ có ba chủ nhân. Một là cha cháu, ông ấy chiếm năm phần. Dĩ nhiên, ông ấy chẳng qua chỉ là giúp cháu giữ phần, còn việc kinh doanh của cửa hàng thì ông ấy sẽ không nhúng tay vào.
– Kế đến là Chu đại quan nhân giữ bốn phần, cuối cùng là Nhị thúc, người sẽ chiếm một phần còn lại.
– Ngoài ra, Nhị thúc làm chưởng quỹ, phụ trách mọi việc kinh doanh hằng ngày, mỗi tháng sẽ nhận ba mươi quan tiền lương bổng. Về cơ bản, lát nữa cháu sẽ viết lại những điều khoản này, mọi người ký tên đồng ý rồi sau đó sẽ giao cho quan phủ lập hồ sơ.
Phạm Thiết Qua cười khổ một tiếng mà rằng: – Ta hoàn toàn không biết chút gì về đá cả, làm sao có thể nhận ba mươi quan tiền lương mỗi tháng được chứ? Phạm Ninh rót cho ông chén rượu, cười tủm tỉm nói: – Vậy nên, việc đầu tiên của Nhị thúc chính là phải học tập. Cháu đã nói chuyện với Chu lão gia tử rồi. Bắt đầu từ ngày mai, Nhị thúc hãy đến thôn Tưởng Loan ở lại mười ngày. Chu lão gia tử sẽ phụ trách dạy học cho Nhị thúc. Ông ấy đã vỗ ngực cam đoan với cháu, rằng chỉ mười ngày là người sẽ xuất sư.
– Chu lão gia tử là ai? – Phạm Thiết Qua hơi mơ hồ hỏi.
– Nhị thúc ắt hẳn phải biết chứ! Chính là Chu viên ngoại đó.
– Hóa ra là ông ấy! – Phạm Thiết Qua kinh ngạc. Ông đương nhiên biết rõ Chu viên ngoại, người vẫn ẩn cư ở thôn Tưởng Loan, cao cao tại thượng.
Không ngờ đứa cháu lại có thể mời được ông ấy đến dạy mình cách phân biệt đá.
– Ninh nhi, như vậy có làm phiền người ta quá không? – Phạm Ninh bực tức nói: – Ông ấy đã lấy tảng đá "Nam triều vũ nữ" của cháu đi rồi, một chút chuyện này mà cũng không chịu giúp thì chẳng phải là quá không biết xấu hổ sao?
Phạm Thiết Qua đoán chừng giữa đứa cháu và Chu viên ngoại hẳn có giao tình sâu sắc, ông liền không nói thêm gì nữa.
Nhìn thấy vận mệnh của mình cuối cùng cũng có thể xoay chuyển, Phạm Thiết Qua thầm cảm động đến vô cùng. Ông nghĩ đến những ngày tháng tuyệt vọng vừa qua, và chính vào thời điểm ông nguy nan nhất, vẫn là cháu trai ra tay cứu giúp.
– Ninh nhi, lần này, may mà có cháu… – Phạm Thiết Qua khó nén được xúc động trong lòng, giọng nói không khỏi nghẹn ngào.
Phạm Ninh vội an ủi ông: – Nhị thúc đừng nói vậy, đây cũng là việc cháu muốn làm mà. Hơn nữa, cháu còn phải cảm tạ Nhị thúc đã giúp cháu. Đến lúc đó, Nhị thúc và Nhị thẩm cứ dời đến trấn Mộc Đổ ở đi, vừa hay ngôi nhà của nhà cháu trên trấn đang bỏ trống.
Phạm Thiết Qua ổn định lại tâm trạng, ông gật đầu: – Ta sẽ về nói với thím cháu một tiếng trước, rồi hai ngày nữa ta sẽ đi thôn Tưởng Loan. Ta vẫn còn rất nhiều việc lớn phải sắp xếp ổn thỏa đã.
Sau khi cáo từ Nhị thúc, Phạm Ninh liền đến nha huyện.
Chiều qua, Kỳ trưởng trấn Mộc Đổ Tống Vũ Căn thông báo với Phạm Thiết Chu rằng Huyện lệnh Lý hy vọng hôm nay Phạm Ninh sẽ đến nha huyện để kết án.
Phạm Ninh cũng có thể thông cảm cho nỗi khổ tâm của Huyện lệnh Lý Vân. Triều đình đang xét duyệt để thăng ông ta lên làm Huyện lệnh Giang Ninh, thì đúng lúc đó lại xảy ra vụ án cướp lễ vật.
Tin này mà truyền ra ngoài, đừng nói đến chuyện thăng quan tiến chức, e rằng ngay cả chức Huyện lệnh Ngô huyện hiện tại ông ta cũng khó mà giữ nổi.
Phạm Ninh cũng có thể đồng ý kết thúc vụ án, quan trọng là Từ gia sẽ bồi thường như thế nào để bày tỏ thành ý.
Nếu Từ gia vẫn giữ thái độ như Vương phu nhân hôm qua, thì vụ án này đừng hòng có hồi kết.
Phạm Ninh đến nha môn, liền gặp Đô đầu Lục Hữu Căn.
– Lục Đô đầu! – Phạm Ninh cười chào hỏi ông ta.
– Ai da! – Lục Hữu Căn hồ hởi cười nói: – Tiểu công tử cuối cùng cũng đến rồi. Sáng nay quan huyện còn hỏi chừng nào cậu đến, ta đã nói đi từ trấn Mộc Đổ qua đây cũng phải mất chút thời gian, chắc chiều mới đến, quả nhiên đúng thật, mau theo ta vào! Phạm Ninh đi theo ông ta vào nha huyện, vừa cười vừa hỏi: – Lục Đô đầu, có tin tức gì từ Từ gia không?
– Có một tin đây, hai ông cháu Từ gia sáng sớm nay đã đi thuyền đến Tuyên Châu. Họ đi rất gấp gáp, nghe nói Từ thiếu gia sẽ vào học tại trường huyện Tuyên Thành, bên đó đang thúc giục.
Phạm Ninh ngẩn người. Từ gia đã chạy mất rồi ư? Hắn hơi bất mãn nói: – Từ gia đi rồi, vậy vụ án của ta giải quyết thế nào đây?
– Công tử cứ yên tâm, huyện quan đã mời cậu đến để kết án, thì nhất định sẽ cho cậu một lời giải đáp thỏa đáng.
Lục Hữu Căn thấy hắn vẫn chưa bị thuyết phục, liền hạ giọng nói: – Sáng hôm qua, Từ lão gia đã đến nha huyện, trò chuyện cùng huyện quan khoảng nửa canh giờ. Gần như mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa, cho nên huyện quan mới lập tức sai người đi báo với cậu, bảo hôm nay đến huyện đường để kết án. Ta nghĩ là sẽ bồi thường cho cậu đấy.
Phạm Ninh không nói thêm gì nữa, đi cùng Lục Hữu Căn vào quan phòng của Huyện lệnh.
– Khởi bẩm huyện quan, Phạm Ninh đã đến! – Lục Hữu Căn bẩm báo trước cửa.
Lý Vân liền cười ha hả bước ra đón: – Sao Văn Khúc nhỏ của chúng ta lại đến rồi. Bản quan không nghênh đón từ xa, thứ tội! Thứ tội! –
Ông ta cười, dường như tâm trạng rất tốt.
Phạm Ninh tiến đến hành lễ: – Học trò tham kiến huyện quan! –
– Đến đây! Đến đây! Mau vào ngồi xuống. –
Lý Vân nhiệt tình mời Phạm Ninh vào phòng.
Lục Hữu Căn đứng sang một bên.
Lý Vân mời Phạm Ninh ngồi xuống, rồi sai người dâng trà.
Lý Vân lại cười híp mắt nói: – Tảng Khê Sơn Hành Lữ của Phạm Ninh công tử hôm qua đã làm chấn động cả Chu phủ! Đáng tiếc Chu đại nhân đã ra tay trước, bản quan không có duyên sở hữu, thật sự đáng tiếc quá. –
– Hôm qua huyện quan cũng đi sao? – Phạm Ninh hiếu kỳ hỏi.
– Hai ngày nay ta rất bận, ngày mai mới đi chúc thọ được. Là ta nghe Dương huyện thừa kể lại, hôm qua ông ấy có đến đó. –
Tác phẩm này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.