(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 130
Lão già nắm tay Phạm Ninh, cười ha hả nói: - Ta là Chu Nguyên Phong, ta biết cháu là thần đồng họ Phạm. Không ngờ cháu không chỉ học hành giỏi giang mà còn có tài ủ rượu tuyệt đỉnh.
Phạm Ninh mỉm cười đáp: - Nếu Chu viên ngoại có hứng thú, mời Chu viên ngoại ngồi xuống bàn luận.
- Có hứng thú! Có hứng thú! Chu Nguyên Phong cười híp mắt, vội vàng gọi: - Bội nhi, mau sắp xếp cho ta và Phạm Ninh một căn phòng để tiện trò chuyện.
Chu Bội dẫn Phạm Ninh và Tam công tới phòng ngắm cảnh của mình. Phạm Ninh lướt mắt nhìn quanh phòng một chút, trong phòng bài trí vô cùng tao nhã, hầu như không có vật dụng sinh hoạt nào, chỉ độc một chiếc bàn tròn vẽ hoa cúc và vài chiếc ghế.
Bên ngoài phòng là một thủy tạ chạm khắc tinh xảo. Ngồi tựa lan can thủy tạ, toàn bộ cảnh sắc vườn hoa rộng lớn đều thu vào tầm mắt.
Phạm Ninh vô cùng yêu thích căn phòng ngắm cảnh này. Hắn chậm rãi tiến đến lan can, thưởng thức phong cảnh. Làn gió xuân nhè nhẹ mơn man trên gương mặt hắn.
Nhưng Chu Nguyên Phong lại không có chút tâm tư ngắm cảnh nào. Ông lòng nóng như lửa đốt, hỏi ngay: - Cậu Phạm có thể nói cho ta biết rượu kia có phải tự ủ không, hay là mua bên ngoài? Phạm Ninh mỉm cười: - Rượu này tất nhiên không phải tự ủ, là cháu mua rượu ở Bình Giang Kiều, sau đó cháu tự tay gia giảm thêm thắt chút ít.
- Rượu Bình Giang Kiều? Chu Nguyên Phong sững sờ. Rượu Bình Giang Kiều chẳng phải do chính tiệm nhà mình làm ra sao? Sao mùi vị lại khác biệt đến vậy?
Ông chợt vỡ lẽ, mấu chốt chính là kỹ thuật gia công mà Phạm Ninh vừa nhắc tới.
Chu Nguyên Phong sản xuất rất nhiều thứ, rượu chỉ là một trong số đó, nhưng lại là mặt hàng chủ lực. Ông có thể xếp vào sáu nhà buôn rượu lớn nhất thiên hạ.
Chu Nguyên Phong hiển nhiên hiểu rõ kỹ thuật ủ rượu của Phạm Ninh rất có giá trị. Nếu mình nắm giữ được, chắc chắn sẽ đưa ông lên vị trí đứng đầu thiên hạ.
Trong lòng Chu Nguyên Phong đang nóng như lửa đốt. Những người tới tham gia lễ mừng thọ toàn là nhà quyền quý, trong tay ai mà chẳng có những bình rượu ủ quý của nhà mình.
Nếu chẳng may bình rượu kia lưu truyền ra ngoài, thì e rằng việc một mình ông độc chiếm bí quyết ủ rượu này sẽ không còn dễ dàng nữa.
- Cậu Phạm này, cháu vừa mới nói đến kỹ thuật này, là của riêng Mộc Đổ trấn sao? Dù lòng đang sốt ruột, nhưng Chu Nguyên Phong vẫn muốn biết kỹ thuật này rốt cuộc là chỉ mình Phạm Ninh biết, hay cả địa phương này đều biết? Phạm Ninh mỉm cười bình thản: - Chỉ sợ đi khắp Mộc Đổ trấn cũng không tìm được một bình rượu thứ hai có hương vị như của cháu.
Chu Nguyên Phong lập tức mừng rỡ. Lão đi thẳng vào vấn đề: - Ông có thể nhượng lại kỹ thuật ủ rượu đó cho ta không? Phạm Ninh không trả lời. Hắn quay sang mỉm cười với Chu Bội đang thong thả gặm hạt dưa, nói: - Ta đoán đại ca ngươi đã làm xong pho tượng, khắc rất sinh động. Chi bằng cô tặng nó cho ta đi.
- Đại ca ta còn cả một đống tượng đá lớn ở đó mà! Ngươi muốn thì ta tặng luôn cho ngươi. Nói xong, nàng tiếp tục gặm hạt dưa như chẳng có chuyện gì, không có ý đứng dậy.
Trong lòng Phạm Ninh thầm than, sao nàng lại không hiểu ý mình chứ.
Chu Bội thực ra đã sớm biết rõ suy nghĩ của hắn, cười lạnh nói: - Muốn đuổi ta đi, cứ nói thẳng ra đi! Nói quanh co thế ta không hiểu đâu.
- Bội nhi, hay là cháu ra ngoài kia chơi một lát đi! Chu Bội đảo mắt một vòng. Rõ ràng ngay cả Tam công của nàng, nàng cũng chẳng hề nể nang.
Hai người không còn cách nào đành phải đàm phán trao đổi trước mặt nàng.
- Chu viên ngoại, yêu cầu của cháu không quá cao đâu. Chợ đá của Mộc Đổ trấn có một tiệm đá tên là Từ Ký Kỳ Thạch. Ngày hôm qua bị quan phủ niêm phong rồi, có thể sẽ bị đem ra bán đấu giá. Cháu muốn cửa tiệm đó.
Chu Nguyên Phong vuốt râu cười: - Chỉ có vậy thôi sao? Cháu thật sự có thể đưa ra một yêu cầu khác cao hơn mà.
Phạm Ninh lại lắc đầu: - Cháu là người rất tin vào duyên phận. Cháu rất muốn có được cửa tiệm đó, ngay cả trong mơ cũng không dám nghĩ tới. Nhưng ngày hôm qua, cơ hội lại đột nhiên xuất hiện. Có lẽ, đây là do ông trời sắp đặt cho cháu vậy.
Lúc này Chu Bội đột nhiên nói: - Tam a công, tên nhóc này đúng là ngốc nghếch, Người hãy giúp hắn một tay đi.
Trong lòng Chu Nguyên Phong cười khổ. Tên nhóc này ngu đần chỗ nào chứ? Hắn còn không phải là loại khôn khéo hơn người sao! Mà nếu cứ "ngu đần" một lần trước mặt một nhà buôn rượu như ông, thì hắn sẽ phát tài lớn mất thôi!
Chu Nguyên Phong không chỉ muốn kỹ thuật đó, mà còn muốn độc chiếm nó. Lão nhìn Chu Bội, lại nhìn qua Phạm Ninh, thầm thở dài một tiếng. Tiếc thay, đứa trẻ này thật sự không biết nắm bắt cơ hội lớn.
Lão trầm ngâm một lúc lâu, rốt cuộc chậm rãi nói: - Ta cho cháu hai lựa chọn. Một là cho cháu cửa tiệm đó, hoặc là phần trăm lợi nhuận từ việc bán rượu. Dùng kỹ thuật ủ rượu của cháu làm ra rượu, mỗi lần bán đi một bình, ta liền chia cho cháu một phần tiền tăng thêm.
Ý của những lời này là gì? Chính là một bình hai mươi văn, sau khi dùng kỹ thuật ủ rượu của Phạm Ninh, giá có thể được đẩy lên tới một trăm văn một bình. Như vậy, mức giá đã tăng thêm tám mươi văn.
Cụ thể là, mỗi khi bán ra một bình rượu được ủ bằng kỹ thuật của cháu, ta sẽ chia cho cháu năm phần trăm trên số tiền tăng thêm. Bán một bình rượu, cháu có thể được lấy bốn văn tiền.
Năm phần trăm này cũng không hề thấp. Phải kể đến các khoản chi phí phát sinh, cùng với những khoản thuế mà triều đình và quan lại thu về. Chu Nguyên Phong cho thấy ông rất có thành ý.
Phạm Ninh cười nói: - Ông lo cháu cũng trở thành một nhà buôn rượu tài ba như các người! Chu Nguyên Phong vuốt râu cười nói: - Đó là điều đương nhiên! Kỳ thật Phạm Ninh cũng không muốn nhận khoản hoa hồng này của ông. Chỉ cần có được cửa hàng kia là đủ. Trong lòng hắn hiểu rất rõ, kỹ thuật ủ rượu này khá đơn giản, chẳng mấy chốc sẽ không còn giữ được bí mật, tất sẽ lưu truyền ra ngoài rất nhanh.
Lấy khoản hoa hồng này cũng không có ích gì.
Chẳng qua để xua tan nỗi lo ngại của Chu Nguyên Phong, Phạm Ninh vẫn đồng ý.
- Được rồi, nếu ông có thành ý như vậy, cháu mà từ chối thì quả là không phải phép. Cháu xin hứa sẽ không tiết lộ kỹ thuật này.
Chu Nguyên Phong do dự một chút. Chỉ hứa thôi thì chưa đủ, cần phải ký một bản thỏa thuận giữ bí mật mới được.
Lúc này, Chu Bội bỗng lên tiếng: - Tam a công, cháu có thể bảo đảm về phía Phạm Ninh.
Chu Nguyên Phong lập tức cười to: - Thôi được rồi! Thôi được rồi! Ta sẽ không tính toán chi li với lũ trẻ như các cháu nữa. Cậu Phạm, ta ghi nhớ lời hứa của cháu. Vậy chúng ta cứ quyết định như thế đi.
Đã thỏa thuận xong, Chu Nguyên Phong chỉ tiếc không thể thực hiện giao dịch ngay lập tức. Dù sao hôm nay cũng là ngày mừng thọ của đại ca mình, lão bèn hẹn Phạm Ninh đến tối.
Chu Nguyên Phong trở lại tiền đường đón khách mới.
Chu Bội suy nghĩ một lát rồi hỏi: - A Ngốc, ngươi thật sự muốn đi buôn đá sao? Phạm Ninh thở dài: - Ngươi làm sao hiểu được nỗi khổ của những người bình thường ở tầng lớp thấp nhất xã hội chứ. Ta không phải buôn đá, mà là muốn mở ra một con đường làm ăn cho Nhị thúc của ta.
Cửa tiệm của thúc ấy sắp phá sản rồi. Thúc ấy còn phải nuôi hai đứa con đang tuổi ăn học, lại còn phải gánh vác cả gia đình. Ta nhất định phải giúp thúc ấy một tay.
- Nhưng dù sao thì đó vẫn là cửa tiệm của ngươi chứ? Phạm Ninh cười tủm tỉm: - Ta còn phải vào kinh thành tham gia khoa cử, dù sao cũng cần kiếm chút tiền lộ phí chứ! Chu Bội vừa bực mình vừa buồn cười. Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.