Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 129

Phạm Ninh nhẹ nhàng kéo Chu Bội sang một bên, thản nhiên cười nói với Vương thị: – Phu nhân, nếu bà là người hiểu chuyện, thì lúc này nên giữ thái độ khách khí một chút. Ta đây vốn là người chịu thiệt, nếu ta loan tin chuyện này ra ngoài, Từ Tích bị tình nghi là kẻ trộm, liệu gã còn có thể tham gia thi cử được sao? – Cứ cho là phu quân bà là quan triều đình đi! Triều đình li��u có dễ dàng tha cho một quan lớn trốn thuế? Còn cả lệnh lang nữa, cho dù thi đỗ tiến sĩ, e rằng cũng bị tước đi công danh. Ta chỉ nhắc nhở thế thôi, nếu phu nhân còn muốn làm loạn, ta xin hầu tiếp!

Nói xong hắn nhìn Chu Bội cười, rồi bảo: – Chúng ta đi thôi!

Lúc này, Chu Bội đang bất mãn với dì mình. Dì đã gả về nhà họ Từ thì chỉ biết nghĩ cho lợi ích của nhà họ Từ, làm sao còn màng đến cháu gái là mình nữa chứ. Nàng cũng chẳng buồn để ý đến dì, rồi theo Phạm Ninh về viện của mình.

Bà Vương đứng sững ở đó, bất động. Mặt bà ta trát đầy phấn trắng nên không nhìn rõ sắc thái biểu cảm, nhưng cổ bà ta lại đỏ lên, trong mắt ẩn chứa vẻ xấu hổ, căm giận và sợ hãi.

– A Ngốc, huynh đừng bận tâm đến dì ta, bà ta vốn dĩ ngu si, lại cứ mãi không biết học khôn.

Phạm Ninh cười vang: – Chuyện vặt vãnh thế này ta đâu có để bụng!

Không lâu sau, cả hai đi đến một tòa viện, nơi Chu Bội đang ở, rộng chừng năm mẫu đất. Phía trước là một vườn hoa lớn, trong vườn hoa có một cây cầu nhỏ bắc qua dòng nước. Hai bên cầu đ���t bày bảy tám khối đá Thái Hồ loại thượng phẩm với đủ hình dáng. Có cả một ngọn núi đất nhỏ, trên đó trồng mấy cây to mọc tươi tốt, trên đỉnh núi là một cái đình ngọc trắng hình bát giác. Phía sau là hai tòa lầu son đỏ, một là phòng ngủ của Chu Bội, tòa còn lại là nơi nàng sinh hoạt và thư phòng.

Chu Bội hướng về phía đình cất tiếng gọi hai lần: – Đại ca!

Phạm Ninh giờ mới để ý thấy có một thiếu niên đang ngồi trong đình, dáng người to béo, quay lưng về phía họ, dường như không nghe thấy tiếng Chu Bội gọi. Chu Bội bối rối, đành nói với Phạm Ninh: – Trên kia là đại ca của ta, huynh ấy cũng giống như huynh vậy, cũng là một kẻ ngốc. Ta đi mang rượu cho ông nội, huynh nói chuyện với huynh ấy một lát nhé.

Phạm Ninh nhớ lại lời Chu Nguyên từng nói với mình, Chu Bội có một người anh, đã mười lăm tuổi, nhưng trí khôn chỉ như trẻ lên ba, vẫn đang ở kinh thành. Hắn gật đầu: – Nàng đi đi! Cứ để ta nói chuyện với huynh ấy.

– Đại ca ta là người tốt nhất, huynh không được bắt nạt huynh ấy.

Chu Bội lại dặn dò mấy nha hoàn trong viện vài câu rồi mới ôm hộp gỗ rời đi.

Phạm Ninh giao khối đá Thái Hồ đang ôm trước ngực cho Kiếm Mai Tử, rồi bước nhanh về phía ngọn núi đất.

Thiếu niên ngồi trong đình chừng mười bốn mười lăm tuổi. Phạm Ninh vừa nhìn thấy huynh ấy, lập tức nghĩ ngay đến đô vật, quả thật dáng người thiếu niên này vô cùng to béo, cao ít nhất một thước tám, đúng là một hạt giống ưu tú cho môn đấu vật.

Phạm Ninh bước vào đình, thiếu niên cũng không ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú đùa nghịch bức tượng đá trong tay như trước. Huynh ấy híp mắt, cẩn thận dùng dao khắc tỉ mỉ từng chút một, bột đá thi thoảng rơi xuống kẽ tay. Huynh ấy nắm hòn đá nhỏ vừa bằng lòng bàn tay, không nhìn rõ huynh ấy đang khắc cái gì.

Ánh mắt Phạm Ninh dừng trên khuôn mặt huynh ấy. Giống với tất cả những người mập, hai gò má thiếu niên núc ních thịt, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong sáng, như hai hồ nước trên cao nguyên Thanh Tạng, không có chút vẩn đục nào. Thiếu niên mặc một bộ trường bào màu đỏ thẫm, rộng thùng thình, nhìn qua giống như tăng bào. Đầu vấn khăn, trên ngực áo thêu hai chữ Chu Triết.

Hóa ra đây là tên của huynh ấy.

– Chu Triết! Phạm Ninh mỉm cười gọi một tiếng. Đối phương không hề trả lời, vẫn xem như trước mặt không có Phạm Ninh, chỉ chăm chú khắc đá.

Phạm Ninh đến phía sau huynh ấy, ánh mắt lướt qua vai, nhìn vào bức tượng đá trong tay, kinh ngạc thốt lên một tiếng khâm phục. Huynh ấy đang khắc bức tượng đá hình dáng em gái mình, Chu Bội. Chu Bội mặc trang phục nam, khuôn mặt như trăng tròn, sống mũi cao, mắt đẹp như hồ nước sâu, cái miệng nhỏ nhắn mỏng manh. Từng nhát dao khắc xuống, hình dáng hiện lên vô cùng sống động. Phần đầu đội mũ ô sa đã khắc xong, giữa mũ có khắc một khối ngọc nhỏ đẹp mắt.

Lúc này, thiếu niên đang khắc thanh kiếm ngắn đeo bên hông Chu Bội. Huynh ấy hạ dao xuống, khắc vô cùng cẩn thận, mỗi nhát dao đều dùng lực vừa đủ, bột đá rơi xuống từng chút một, hình dáng thanh kiếm đã hiện rõ.

Phạm Ninh liền ngồi xếp bằng đối diện huynh ấy, mỉm cười nhìn thiếu niên không vương chút bụi trần.

Lúc này có một nha hoàn bưng một chén cháo s��m bước vào, khẽ gọi: – Đại nha nội, ăn chút gì đi ạ! Đại nha nội!

– Suỵt! Phạm Ninh khẽ suỵt một tiếng, nói với nha hoàn: – Huynh ấy đang bận việc của mình, đừng nên quấy rầy.

Phạm Ninh giờ đây đã hiểu ra, bệnh của Chu Triết chính là một dạng tự kỷ. Trong lòng Phạm Ninh dâng lên một cảm giác thương hại. Hắn trước kia chính là Phạm Ngốc, cũng mắc chứng tự kỷ từ nhỏ, nên Phạm Ninh có thể cảm nhận được sự cô đơn sâu thẳm trong lòng huynh ấy.

Con ngươi trong mắt Chu Triết vẫn yên tĩnh lạ thường, nhưng lại khiến Phạm Ninh cảm thấy xúc động khôn tả. Hắn cảm giác nội tâm của mình cũng từng tĩnh mịch như thế. Thế gian thật kỳ diệu thay, Chu Triết đang chăm chú khắc bỗng nhiên dừng lại. Huynh ấy chậm rãi ngẩng đầu, liếc nhìn kỹ Phạm Ninh trước mặt, nhưng chỉ trong chốc lát, huynh ấy lại vùi đầu chăm chú khắc tượng, quay về thế giới riêng của mình.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân dồn dập truyền tới từ bên ngoài. Phạm Ninh quay đầu lại, thấy một lão già béo ú khỏe mạnh, mặc bộ đồ màu xanh lục lộng lẫy, cuống quýt chạy tới. Phía sau còn có Chu Bội. Phạm Ninh thoáng liếc qua cứ tưởng là Chu Nguyên Phủ chạy tới, nhưng nhìn kỹ thì không phải. Vóc dáng rất giống Chu Nguyên Phủ, nhưng lại thấp hơn, và cũng béo hơn Chu Nguyên Phủ một chút.

Chu Bội ở phía sau lo lắng gọi với theo: – Tam a công, chờ con với.

Hóa ra đó là Tam tổ phụ của Chu B���i. Phạm Ninh từng nghe nói, ông nội nàng có ba anh em trai, ông nội nàng là địa chủ lớn, ông hai là quan triều đình, từng làm Đồng Tri Xu Mật Viện, còn ông ba là thương gia lớn.

Phạm Ninh đứng lên, hắn thấy Chu Triết không có vẻ gì là bị ảnh hưởng, liền bước nhanh xuống chân gò núi. Mặc dù là tháng hai đầu xuân, không khí vẫn còn chút se lạnh, nhưng Tam tổ phụ lại chảy mồ hôi đầy đầu, đứng trên chiếc cầu nhỏ thở hổn hển, sắp thở không ra hơi.

Vừa thấy Phạm Ninh, ông ta liền bất chấp mọi mệt nhọc, nắm lấy cổ tay hắn, thở hồng hộc hỏi: – Bình rượu kia là do cháu trai ủ phải không?

Phạm Ninh vội lắc đầu, cười đáp: – Đại quan nhân, lén ủ rượu là phạm pháp, phải ngồi tù đấy. Ta đâu dám làm chuyện này.

Lúc này Chu Bội cũng chạy tới: – A Ngốc, đây chính là Tam a công, ông có ba cửa tiệm lớn ở kinh thành, ở Bình Giang phủ cũng sở hữu hai thẻ bài bán rượu. Các cửa tiệm chính, giống như các tiệm ở kinh thành, đều có tư cách ủ rượu và bán rượu, tầm cỡ như những gì thể hiện trong bức Thanh Minh Thượng Hà Đồ.

Tại các châu, phủ, việc ủ rượu là quyền của quan phủ, nhưng quan phủ bình thường không thể tự mình đảm đương. Cho nên hàng năm, các quyền ủ rượu đều được bán đấu giá, người trả giá cao sẽ giành được thẻ bài cho phép ủ rượu. Ở kinh thành có ba cửa tiệm chính như vậy, đây đã là quy mô bán rượu rất lớn rồi.

Bản quyền văn bản này được lưu giữ cẩn thận bởi truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free