Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 13

Hắn đắc ý rút túi tiền từ trong ngực ra, quơ quơ trên không, những đồng tiền bên trong va vào nhau leng keng vui tai.

Trương Tam Nương giật phắt túi tiền lại, nắm chặt. Số tiền lớn thế này không thể để thằng bé giữ, nó không biết gì sẽ tiêu xài lung tung mất.

– Mẹ giúp con cất giữ, đợi sau này con lớn rồi dùng để cưới vợ.

Phạm Ninh bất đắc dĩ nhìn bàn tay nhanh như chớp của mẫu thân.

Tiền đã rơi vào tay mẹ, thì đừng mong thu lại được nữa.

Câu nói “cất giúp con để mai sau lấy vợ” dường như là chiêu bài muôn thuở mà các bà mẹ vẫn dùng để "giữ hộ" tiền của con trai.

Phạm Thiết Chu khẽ thở dài. Bản thân ông vất vả đánh cá, làm vườn, một tháng cùng lắm cũng chỉ kiếm được hai quan tiền.

Vậy mà những người đọc sách, chỉ tùy tiện đối đáp vài câu đã dễ dàng kiếm được năm lượng bạc. Đúng là chỉ có học mới có tương lai! Lúc này, Phạm Thiết Chu càng thêm kiên định với ý định gửi con trai lên trấn học.

Phạm Ninh ngâm mình trong bồn, dòng nước ấm xua tan những mệt mỏi của hắn.

Ngoài phòng khách, tiếng tranh cãi của cha mẹ vẫn không ngừng vọng vào.

– Nương tử à, đợi lát nữa ta qua nhà cha mẹ một chuyến, tìm cho Ninh nhi vài quyển sách để học, nhưng đi tay không có vẻ không hay lắm! – Thiếp biết ngay là có đồ tốt trong nhà, chàng lại muốn mang qua đó mà! – Dù sao cũng không phải cho người ngoài mà! – Hừm, thà đưa cho người ngoài còn hơn!

Sau một lúc im lặng, mẹ lại nói tiếp: – Kia có mấy đôi giày đế da hươu đó, người già đi sẽ rất thoải mái, chàng mang tặng cho mẫu thân một đôi đi.

– Còn lão Tứ thì sao? Cũng phải tặng gì chứ? Dù sao mình cũng phải mượn sách của nó.

– Lão Tứ thì thôi không cần cho, đưa cho vợ gã một lọ nước hoa. Nếu không phải vì mượn sách cho Ninh nhi, tôi cũng chẳng thèm bố thí cho gã cái gì đâu! – Phu nhân, dạo này ta không được khỏe lắm, không uống được nhiều rượu đâu, nàng xem...

– Không ai ép chàng phải uống hết trong một ngày, chàng cứ giữ lại uống từ từ. Nhưng chàng không được mang rượu cho cha đâu!

– Ông ấy dù sao cũng là cha ta, đưa một bình không được à?

– Chàng muốn biếu thì tự mua đi! Rượu này là của Ninh nhi mang về từ kinh thành xa xôi ngàn dặm, ta không cho phép chàng mang đi! Kết thúc cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy là thái độ không nhượng bộ của mẫu thân. Tiếng bước chân của họ xa dần, kèm theo tiếng thở dài của phụ thân từ bên ngoài.

Lần đầu tiên Phạm Ninh nhận ra rằng, trong nhà này, mẫu thân mới là người làm chủ.

*** Tắm xong, Phạm Ninh thay một bộ y phục sạch sẽ. Mặc dù là bộ quần áo được mẫu thân may từ những tấm vải thừa, nhưng được giặt giũ sạch sẽ nên mặc lên lại rất ấm áp.

– Ninh nhi, con đi cùng phụ thân đi thăm ông nội đi. Về rồi cha sẽ đưa con ra trường tư thục.

– Con biết rồi! Phạm Ninh lúc này chỉ muốn chui vào chăn ngủ một giấc thật ngon, nhưng dường như không thể trốn tránh được, hắn chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Hai cha con lên đường. Phạm Thiết Chu mang theo chút đồ ăn và một bao vải đựng một đôi giày cùng một lọ nước hoa.

Phạm Ninh khẽ lắc đầu. Đôi giày kia được mang từ kinh thành về, của tiệm giày nổi tiếng nhất, vốn được bọc trong giấy tinh xảo, đặt ở đáy túi.

Nhưng hiện giờ thì ngoài cái túi vải, giấy bọc đã không còn. Cứ thế để trần trong túi, chẳng khác gì những đôi giày vài đồng bạc được bán rong ngoài đường phố.

Còn lọ nước hoa thì ngay cả hộp cũng không có. Đây là nước hoa Trương Cổ Lão thật sao!

Phụ thân tặng lễ vật thế này thì một chút lịch sự cũng không có. Hàng quý giá qua tay phụ thân cũng biến thành hàng bán rong.

Lúc này, Phạm Ninh phát hiện phụ thân còn giắt bên mình một bình rượu.

Phạm Thiết Chu thấy vậy bèn nói nhỏ: – Đừng nói cho mẫu thân đấy! – Mẫu thân sẽ phát hiện thiếu một bình thôi mà.

– Ta biết mẹ con sẽ phát hiện ra. Con chỉ cần nói là con mang biếu ông nội, mẫu thân sẽ không nói gì đâu.

Phạm Ninh liếc nhìn, phụ thân tính toán như thần!

Phạm Ninh biết rằng, mẫu thân và ông nội có mâu thuẫn nên gia đình ra ở riêng. Thực ra, trên danh nghĩa thì họ vẫn là ở chung, vì luật lệ Đại Tống không cho phép con cái ra ở riêng khi phụ mẫu còn sống.

Nhưng luật là luật, thực tế, những gia đình nhiều con dễ xảy ra mâu thuẫn nên việc ra ở riêng là điều khó tránh, chỉ cần không bị quan phủ ghi nhận là được.

Loại tình huống này ở nông thôn chỗ nào cũng có cả.

Năm trước, bà mối đã làm mai cho Tứ thúc một mối hôn sự. Bên gái là người huyện Ngô Giang, họ Liễu, rất xinh đẹp, tướng mạo phúc hậu. Hơn thế, cha cô gái còn là một lão cử nhân, làm thư lại ở huyện nha, trong nhà có rất nhiều đất đai, đồ cưới nhà g��i cũng rất hậu hĩnh.

Dù là danh tiếng hay gia sản, Liễu gia đều hơn hẳn Phạm gia. Ông nội vì muốn kết thông gia nên đã buộc Phạm Thiết Chu phải ra riêng, mọi đất đai đều để lại cho lão Tứ.

Liễu gia bởi vậy mới chấp nhận hôn sự này. Nhưng rõ ràng điều đó rất bất công đối với Phạm Thiết Chu. Phạm Thiết Chu vốn là người hiếu thuận nên không để bụng trong lòng, nhưng vợ y – Trương Tam Nương thì vẫn canh cánh mãi.

Phạm Ninh đã nghe mẫu thân nhắc tới chuyện này nhiều đến nỗi lỗ tai hắn như muốn chai sạn rồi.

Sau khi thành hôn, Phạm gia mới biết thế nào là tướng mạo phúc hậu, nhưng đã quá muộn.

*** Nhà ông nội ở thôn Đông Đầu, nằm ở địa thế cao, trên sườn đồi, thực tế là gần một khe núi. Sau nhà là núi Nguyên Bảo, bốn phía cây cối tươi tốt, phong thủy rất đẹp.

Hai người đi dọc con đường lên khe núi, trước mắt họ là một vùng đất bằng phẳng rộng khoảng hai mẫu ruộng. Nhà ông nội nằm gọn trong khu đất này.

Hiện ra trước mắt là ngôi nhà ngói với hai hàng gạch. Khu sân rộng chừng một mẫu, tường cao khoảng một thước, nhìn quang cảnh xung quanh cũng khá đẹp mắt.

Đi vào sân, chỉ thấy hơn chục con gà đang được nuôi, và một bà lão đang chuẩn bị đồ ăn ở cửa bếp.

– Mẹ! Phạm Thiết Chu vội chạy lại.

Hóa ra đây chính là bà nội Phạm Ninh. Hắn hơi kinh ngạc, bởi hắn đã tiếp nhận thân phận Phạm Ngốc Ngốc được ba tháng rồi, thế mà bà nội đối với hắn vẫn cứ như không tồn tại vậy.

Hôm nay mẫu thân nói đưa một đôi giày cho bà, Phạm Ninh mới biết mình còn có một bà nội.

Phạm Ninh nhận thấy bà nội cũng giống như bao người phụ nữ bình thường ở nông thôn khác. Bà cũng lấy khăn chít lên đầu, mặc một bộ quần áo màu lam điểm trắng, bên ngoài khoác thêm áo ngắn, bên hông quấn một dải vải đen.

Bà khoảng sáu mươi tuổi, nhưng do cuộc sống vất vả nên lưng đã còng. Trên mặt có nhiều nếp nhăn, đôi mắt đục ngầu nhưng lại ánh lên vẻ dịu dàng hiền lành.

Phạm Ninh biết bà nội họ Dương, là người bản địa.

Bà nội thoáng ngẩng đầu nhìn đứa con cả. Đến khi thấy Phạm Ninh, ánh mắt bà sáng ngời, những nếp nhăn trên mặt nở thành nụ cười rạng rỡ.

– Con trai ta về rồi! Bà vẫn cầm một bó rau, bước nhanh đến, dùng đôi bàn tay thô ráp nắm chặt tay Phạm Ninh mà vuốt ve: – Con trai đến thăm bà đó à!

Phạm Ninh hiểu rằng bà nội là người rất tình cảm. Hắn vội vàng chào: – Chào bà ạ!

– Con trai của bà hiểu chuyện rồi, mau lại đây bà cho ăn trứng gà!

Bà kéo Phạm Ninh ngồi xuống, rồi xuống bếp, mở một nồi trứng gà vừa luộc, đưa cho Phạm Ninh và nói: – Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn!

Phạm Ninh vội vàng lấy đôi giày vải từ trong túi của phụ thân, đưa cho bà nội rồi nói:

Bản quyền của tác phẩm này được truyen.free giữ gìn cẩn trọng.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free