(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 12
Lúc này, thuyền phu cười nói: "Cháu xem người đó có buồn cười không? Chạy ra ngoài thôn rồi mà lại hiên ngang quay về."
Phạm Ninh nhìn rất rõ, Phạm Đồng Chung vừa chạy ra khỏi cổng làng đã lập tức quay lại, mặt mày rạng rỡ, hệt như vừa vất vả cả ngày trời nay mới được về nhà vậy.
"Người đó là tứ thúc của cháu!" Phạm Ninh thản nhiên nói. Thuyền phu nghe vậy cũng biết điều im lặng, quả thật có những lời không nên nói bừa.
Lúc này, Phạm Đồng Chung bỗng nhiên nhìn thấy thuyền của Phạm Ninh, gã ngẩn người ra rồi lập tức lộ vẻ mừng rỡ: "A Ngốc, là cháu sao?" Phạm Ninh mỉm cười hỏi: "Tứ thúc từ đâu đến vậy?" Phạm Đồng Chung cười lớn: "Đương nhiên là từ trên trấn về, ở trên trấn một đêm, canh bốn đã phải dậy để về rồi."
"Tứ thúc vất vả rồi."
"Đâu có! Đâu có! Học hành mà, khổ một chút là chuyện thường tình."
Phạm Đồng Chung có chút ghen tỵ hỏi: "Thúc nghe cha cháu nói, cháu đi cùng Phạm công vào kinh rồi sao?" Phạm Ninh gật gật đầu: "Ông vừa hay thiếu một tiểu đồng rót nước pha trà, nên mới mang cháu theo. Đáng tiếc cháu làm không tốt, thành ra ông rất thất vọng."
Nói cũng phải, Phạm đại nhân sao có thể thích một đứa cháu ngốc nghếch như vậy chứ? Phạm Đồng Chung thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lộ rõ vẻ vui sướng.
Y làm bộ âu yếm nói: "Cháu hơi chậm chạp, bảo cháu nấu nước pha trà đúng là làm khó cháu rồi. Về nhà sớm cũng tốt, để cha mẹ yên tâm."
"Cảm ơn tứ thúc đã quan tâm!" Thuyền phu giống như đang xem kịch, vừa cười vừa chèo thuyền. "Tên nhóc này quả thật không tầm thường!" Lúc này, chiếc thuyền cập bến. Phạm Đồng Chung toan bước đi thì thấy thuyền phu xách ra một cái rương lớn. Y do dự một lúc rồi quay lại.
"Tiểu tử, cái rương này to thế, e là cháu không xách nổi đâu, để tứ thúc giúp!" "Cảm ơn tứ thúc. Về nhà cháu sẽ tặng tứ thúc một bình rượu kinh thành."
Phạm Đồng Chung hiểu rất rõ gia cảnh của cháu mình, chắc nó cũng chỉ mang theo vài đồng lẻ vào kinh. Biết đâu lại mua rượu dởm về, sao mà uống nổi chứ? "Ha ha! Thúc xin nhận ý tốt của cháu, còn rượu thì cứ giữ lại kính biếu cha cháu đi! Không cần tặng thúc đâu!" Phạm Ninh cảm ơn thuyền phu, rồi cùng tứ thúc về nhà.
Trên đường, Phạm Ninh nhiều lần muốn hỏi kết quả kỳ thi Châu của tứ thúc, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi. Hắn hiểu tứ thúc, nếu mà thi đỗ, thì vừa gặp mặt, y có lẽ đã thổi phồng rằng mình đỗ trạng nguyên rồi. Vậy mà bây giờ tứ thúc không hề nhắc gì đến chuyện đó, thì cũng đủ hiểu kết quả ra sao rồi.
Không lâu sau, họ đã đi đến trước cửa nhà Phạm Ninh. Lúc này, Phạm Đồng Chung không muốn gặp đại ca, để tránh bị nghi ngờ, gã bỏ cái rương xuống cười nói: "Tiểu tử, tứ thúc hơi mệt rồi, về nhà ngủ bù chút đây, cháu cứ tự gõ cửa nhé!" "Cảm ơn tứ thúc!" "Hai chú cháu ta thì khách sáo gì chứ?" Phạm Đồng Chung cười vẫy tay, rồi nhanh chóng quay người bỏ đi.
Phạm Ninh đang định gõ cửa thì cửa viện chợt bật mở. Chỉ thấy mẫu thân hắn – Trương Tam Nương – xuất hiện ngay trước mặt, cười rạng rỡ như hoa. Nàng vòng tay ôm chầm lấy con trai, khóc như mưa: "Hài nhi của mẹ về rồi! Mẹ ngày nào cũng lo lắng cho con!" Phạm Ninh kiếp trước là cô nhi, thiếu thốn tình cảm của mẹ, nên trong lòng hắn luôn trân trọng tình cảm mà cậu nhóc họ Phạm dành cho cha mẹ. Lúc này, hắn rúc trong vòng tay ấm áp của mẫu thân, sống mũi cay cay, gượng cười: "Mẹ lo gì chứ, con đã lớn như vậy rồi!" "Nói gì mà ngốc vậy chứ! Con lớn đến đâu mà bảo không cần lo hả?"
Trương Tam Nương cốc yêu đầu con trai một cái, rồi vội vàng lau nước mắt, hét vào trong nhà: "Bố nó, Ninh nhi về rồi!" Tiếng bước chân dồn dập vang lên, chỉ thấy dáng người cao lớn khôi ngô của phụ thân hắn, Phạm Thiết Chu, xuất hiện trước cửa. Phạm Ninh cười vẫy tay về phía phụ thân: "Chào cha!" Phạm Thiết Chu cười ấm áp, gật gù: "Mẹ con nói hôm nay con sẽ về, chúng ta còn đánh cược, cuối cùng mẹ con thắng rồi."
"Thắng thì được gì ạ?" Phạm Ninh tò mò hỏi.
Phạm Thiết Chu tiến đến cười: "Con thật sự muốn biết sao?" Trương Tam Nương đỏ mặt, cấu vai phu quân một cái: "Đừng nói lung tung trước mặt con trẻ! Còn không mau xách rương hành lý vào nhà đi?" Phạm Thiết Chu nháy mắt với con trai, rồi xách rương hành lý vào phòng.
"Trong rương là gì vậy, nặng thế?" "Là quà của gia đình Âu Dương bá bá, có cái là con mua, đều để kính tặng hai bô lão." Nếu người khác nhắc đến chữ "lão" trước mặt Trương Tam Nương, nàng nhất định sẽ nổi cơn tam bành, nhưng là con trai mình thì nói một trăm chữ "lão" cũng được.
Trương Tam Nương cười không ngừng: "Hài nhi của mẹ lớn thật rồi, còn biết mua quà báo hiếu mẹ nữa." Nàng vừa nói vừa vội vàng mở rương đồ, lập tức trợn tròn mắt: "Há! Đây là cái gì vậy?" Đập vào mắt nàng đầu tiên là một tấm lụa sa tanh sáng bóng, trơn mướt. Trên mặt gấm tinh tế phản chiếu ánh xanh bảo thạch, thêu hình những đóa mẫu đơn màu hồng phấn diễm lệ. Nàng chạm khẽ lên mặt lụa mềm mướt, nhìn không chớp mắt. Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng được nhìn thấy chất liệu tốt như vậy.
"Ninh Nhi, cái này... là con mua sao?" "Đây là Âu Dương bá mẫu tặng cho mẹ, còn Âu Dương bá bá thì tặng cha vài bình rượu ngon ạ." Phạm Thiết Chu nghiêm nghị hỏi: "Ninh nhi, Âu Dương bá bá là ai vậy?" "Là bằng hữu tốt của ông ạ, làm quan ở kinh thành, nổi tiếng với tài thơ văn. Con ở phủ của ngài."
"Không lẽ là Âu Dương Tu?" Phạm Ninh ngẩn người. Phụ thân cũng biết Âu Dương Tu sao? Phạm Thiết Chu thấy biểu cảm ngạc nhiên trên gương mặt con trai, không khỏi cốc đầu hắn một cái, cười nói: "Thằng tiểu tử thối này, tưởng cha là lão già quê mùa, không biết gì à?" Phạm Thiết Chu cốc hơi mạnh tay, Phạm Ninh đau điếng liền bĩu môi. Trương Tam Nương lập tức giống như gà mẹ bảo vệ con, trừng mắt lườm trượng phu: "Chỉ có thiếp mới được đánh hài nhi của thiếp, chàng không được đánh con!" "Ta có đánh nó đâu, chỉ gõ nhẹ một cái, không đau chút nào đâu, đúng không Ninh nhi?" Phạm Ninh xoa xoa đầu, bất mãn nói: "Dù cha chỉ cốc nhẹ một cái, nhưng cứ như đánh trứng gà vậy, con có cảm giác sắp bị cốc vỡ sọ đến nơi rồi." "Nghe thấy chưa! Chàng dù mạnh hay nhẹ, cũng không được gõ đầu con nữa!" Trương Tam Nương gằn nhấn mạnh ba chữ "gõ đầu con", tức giận nhìn phu quân. Phạm Thiết Chu lập tức gật đầu: "Được rồi, sau này cha không bao giờ cốc vào đầu con nữa." Phạm Ninh lại lấy ra hộp phấn của thương hiệu Trương Cổ Lão, loại bậc nhất kinh thành, tặng cho mẫu thân: "Đây là loại phấn tốt nhất ở kinh thành, còn có cả nước hoa nữa. Hài nhi mua tặng mẫu thân." Từ bé đến giờ chưa từng có ai tặng Trương Tam Nương đồ trang điểm hay nước hoa. Nàng cảm động vô cùng, quay lưng lại âm thầm lau nước mắt. Phạm Thiết Chu thắc mắc hỏi: "Nước hoa và phấn đắt như vậy, con lấy đâu ra tiền mua?" Trương Tam Nương nghe vậy cũng ngạc nhiên nhìn con trai. Đúng vậy! Mình chỉ cho con hai trăm văn tiền, nó lấy đâu ra nhiều tiền để mua những món đồ xa xỉ này? Phạm Ninh bèn kể tóm tắt lại chuyện viết câu đối và giải đố, cười nói: "Con mua tất cả quà này chỉ mất một lượng bạc, vẫn còn thừa bốn lượng bạc và hai trăm quan tiền đây ạ!"
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ độc quyền và chất lượng cao từ truyen.free.