Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 109

Lúc này hai cổ tay Kiếm Mai Tử xoay tròn, giống như ảo thuật.

Trên tay nàng bỗng nhiên xuất hiện hai phi tiêu, nàng nhìn Phạm Ninh cười, lộ ra hàm răng trắng muốt như tuyết. Không đợi Phạm Ninh kịp phản ứng, chỉ thấy hai đạo hàn quang lóe lên, hai phi tiêu liền bay sượt qua tai trái, tai phải hắn, ghim chặt trên thùng xe. Hắn sợ hãi toát mồ hôi lạnh. May mà hắn phản ứng nhanh, kịp thời lắc mình, nếu không mạng nhỏ đã không còn. Bỗng nhiên Phạm Ninh cảm nhận được nguy hiểm từ người nữ nhân đối diện này, hắn phải giữ khoảng cách với cô ta một chút...

Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cổng lớn huyện học. Phạm Ninh định vòng cửa sau đi vào nhà trọ. Lúc này, hắn phát hiện tại sân tập của huyện học, một đám quan viên đang tiến về phía cổng chính huyện học.

Ở giữa có một người đàn ông trung niên nước da ngăm đen, đầu đội mũ hai cánh chuồn, khoác bộ quan phục xanh lục, thân hình hơi đậm. Phạm Ninh lập tức ngây ngẩn cả người, đây chẳng phải là Bao Chửng sao? Tại sao ông ấy lại ở Ngô huyện, không phải ông ấy đến Thiểm Tây làm Chuyển Vận Sứ sao? Chẳng lẽ ông ấy được điều đến Bình Giang phủ rồi? Phạm Ninh suy nghĩ một vài khả năng, nhưng vẫn không thể lý giải nguyên do.

Lúc này Chu Bội gọi lớn: - Tên ngốc, còn không xuống xe? Phạm Ninh mới giật mình, nhanh chóng xuống xe ngựa, lại liếc nhìn thăm dò về phía huyện học, chỉ thấy một đám quan viên lên mấy chiếc xe ngựa. Trong lòng Phạm Ninh thầm nghĩ, Bao Chửng th��� sát huyện học, chẳng lẽ cũng sẽ tham dự cuộc thi đấu bán kết ngày mai, thật thú vị!

Không biết lão Bao này còn nhớ đến hắn không? Ba ngày trước Bao Chửng đến Bình Giang phủ, ông ấy dùng những thủ đoạn nhanh gọn, dứt khoát và mạnh mẽ để xử lý vụ án lương thực Côn Sơn. Huyện lệnh và thuộc lại đều bị miễn chức xử tội, được giao cho quan viên Đề Hình Ty thẩm vấn. Ngày hôm qua ông ấy đi Ngô Giang huyện tuần tra các kho lương thực và tình hình dân chúng, hôm nay lại tuần tra tới Ngô huyện. Bậc quan của Bao Chửng không cao, chỉ là quan Lục phẩm, nhưng quyền lực rất lớn, đây cũng là đặc điểm của Tống triều. Quan mà có phẩm cấp càng cao càng nhàn rỗi, quan phẩm cấp thấp thì nắm giữ quyền lực lớn. Ông ấy không chỉ nắm giữ quyền giám sát kinh tế Lưỡng Chiết Lộ, đồng thời còn có danh hiệu Giám Sát Ngự Sử. Các quan địa phương đối với ông ấy vô cùng sợ hãi, đồng thời cũng ra sức lấy lòng.

Lúc này, Bao Chửng cũng từ cửa sổ xe ngựa thấy được chiếc xe ngựa xa hoa. Ông ấy không khỏi kinh ngạc, có ba con ngựa, ngay cả ở kinh thành c��ng hiếm thấy. - Đó là xe ngựa nhà ai? Lúc này Phạm Ninh đã vào nhà trọ, Bao Chửng không thấy hắn. Ngồi đối diện với ông ấy là Huyện lệnh Lý Vân cười nói: - Xe ngựa của Chu gia. Bao Chửng hơi suy nghĩ, mở miệng nói: - Chẳng lẽ là Chu quý phi? Lý Vân gật đầu, Bao Chửng cũng không hỏi nhiều. Hóa ra là người nhà Chu quý phi, khó trách... Bao Chửng trầm ngâm một chút hỏi: - Cháu của Phạm công cũng là một thần đồng, hắn đang ở Ngô huyện, không biết...

Lý Vân mỉm cười nói: - Bao công hỏi Phạm Ninh à. - Đúng là hắn. Bao Chửng cũng mỉm cười: - Xem ra tiểu thiếu gia Phạm Ninh này rất nổi danh, ngay cả Huyện lệnh cũng đều biết hắn. Lý Vân đương nhiên không nói là do ông ấy nghe được từ nhạc phụ. Ông ấy gật đầu cười nói: - Lần này thi đấu chọn lựa huyện sĩ, Phạm Ninh cũng đạt được thành tích xuất sắc, ngày mai Bao đại nhân có thể tận mắt nhìn thấy phong thái của cậu ấy. Bao Chửng cười gật đầu, từ biệt mấy tháng, ông ấy có phần nhớ tên tiểu tử này. Trong mắt Lý Vân hiện lên vẻ căng thẳng khó nhận thấy. Dù thế nào y cũng phải lấy cớ cuộc thi đấu huyện sĩ này để ngăn cản Bao Chửng, không cho ông ấy đi điều tra tình hình dân chúng.

Con đường làm quan của y hết sức thuận lợi, không thể để bất kỳ báo cáo bất lợi nào về y xuất hiện. Bao Chửng quen biết Phạm Ninh, điều này đối với y không thể tốt hơn.

Sáng sớm ngày hôm sau, cổng lớn huyện học khua chiêng gõ trống, náo nhiệt vô cùng. Mười lá cờ tung bay trong gió ở cổng huyện học, một bức hoành phi lớn treo trên cửa chính, ghi rõ dòng chữ "Thi đấu bán kết huyện sĩ". Từ khắp bốn phương, đông đảo dân chúng vây quanh để chiêm ngưỡng phong thái của thần đồng. Mười mấy lính canh nha huyện đứng trước cổng chính duy trì trật tự.

Lưu viện chủ mang theo Phạm Ninh đứng chờ ở sân tập của huyện học. Trong chốc lát, xe ngựa hoa lệ của Chu Bội cũng đã nhanh chóng tiến đến. - Viện chủ, thật xin lỗi, hôm nay trò ngủ quên. Chu Bội ngượng ngùng từ trong xe chui ra.

Nàng mặc quần áo giống ngày hôm qua, bộ đồng phục học sĩ màu lam, đầu đội khăn sĩ tử, chân mang giày da hươu mềm, có lẽ chưa kịp thay trang phục. Nhưng gương mặt nàng vẫn tươi tắn tựa tranh vẽ, xinh đẹp như hoa sen mới nở.

Lưu viện chủ cười nói: - Vừa đúng lúc, không muộn chút nào. Ông ấy quay đầu nhìn Phạm Ninh, cười nói: - Chúng ta đi thôi. Mọi người cùng đi về phía trường thi. - Tối qua ngủ khuya à? Phạm Ninh cười hỏi một cách thân mật. - Có lẽ vậy. Chu Bội vừa ngáp vừa bối rối nói: - Ta không biết mình ngủ lúc nào, tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Lưu viện chủ quay đầu cười nói: - Kiên trì một chút, còn hai ngày nữa, sau khi kết thúc là có thể về nhà nghỉ ngơi thật tốt. - Viện chủ, ngày mai thi đấu cá nhân, nội dung thi là gì? Phạm Ninh tò mò. - Nói chung cũng giống như thi tập thể, thi Ngũ kinh, thơ, các môn phụ, sách luận không thi, mà đối với con đều là sở trường. - Cuối cùng bao nhiêu người được trúng tuyển? Chu Bội hỏi. - Mỗi cuộc thi đều giống nhau, thi đấu để chọn ra mười người, được xưng là huyện sĩ. Chu Bội, trò cũng sẽ có danh hiệu huyện sĩ.

Chu Bội bĩu môi, dù sao nàng cũng không tham gia thi Giải, loại huyện sĩ này đối với nàng có ý nghĩa gì chứ? Trong lòng Lưu viện chủ cảm thấy mâu thuẫn, nếu Phạm Ninh trúng tuyển cậu ta sẽ được vào huyện học, đây không phải là kết quả ông ấy muốn. Nhưng nghĩ đến tiền đồ của Phạm Ninh, ông ấy chỉ có thể ủng hộ Phạm Ninh tiếp tục thăng tiến mà thôi.

Không bao lâu, bọn họ đi đến đấu trường. Hôm nay thi đấu bán kết, thực chất cũng là vòng chung kết để chọn ra huyện sĩ. Đối với cá nhân dự tuyển mà nói, bọn họ đi đến bước này mỗi người đều lấy được điểm cơ bản bậc thượng trung. Nếu hôm nay ai đoạt được quán quân, thì điểm cơ bản chính là thượng thượng. Như bọn Từ Tích vòng thứ nhất bị loại, chỉ đạt điểm trung, cho nên dù có phát huy tốt trong thi đấu cá nhân cũng không còn ý nghĩa. Nhưng thi đấu bán kết đối với bốn học đường lại vô cùng quan trọng, ảnh hưởng đến thứ hạng của họ, liên quan đến việc thu hút học sinh giỏi từ khắp nơi.

Bốn viện chủ vô cùng căng thẳng, bọn họ ngồi một bên theo dõi cuộc thi. Đầu tiên rút thăm chỗ ngồi. Diên Anh học đường bốc thăm được số bốn, số một là Trường Thanh học đường, số hai là học đường Phụ Chúc (thu��c huyện học), số ba là Dư Khánh học đường. Ngoại trừ Diên Anh học đường có hai học sinh, các học đường khác đều có ba học sinh, bọn họ đều là đội ba người ở khu Giáp. Năm vị giám khảo cũng đã an vị, bọn họ là giáo thụ đến từ phủ học.

Quan chủ khảo là Tề Ung, hơn bốn mươi tuổi, là Phó giáo thụ phủ học, xuất thân từ Trường thái học, thoạt nhìn đã thấy là người thông minh, lanh lợi.

Mọi bản dịch từ tác phẩm này đều thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free