(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 108
Thằng nhóc ngốc này, tám người trước đều đã cuỗm đi rồi, sao đệ lại không cần chứ, chẳng lẽ đệ thật sự muốn làm con rể tên quỷ keo kiệt này sao? Gọi là quỷ keo kiệt quả không sai, Phạm Ninh có thể cảm nhận rõ, thức ăn mời khách tuy nhiều, nhưng rau nhiều thịt cá lại ít.
Hơn nữa đều dùng đĩa nhỏ, mỗi đĩa gắp hai đũa là hết.
Hắn ăn hết một chén cơm, chủ nhà cũng không chủ động thêm cơm. Khách khứa thì ai lại dám vô duyên tự múc thêm cơm? Khi trở về nhà trọ, hắn phải ăn thêm một bữa nữa mới được.
Phạm Ninh cười đáp: – Cũng không phải, ta biết ông ta chướng mắt ta.
– Có nói đến chuyện gia đình bi thảm một chút không? Minh Nhân vội hỏi.
Phạm Ninh gật đầu: – Ta chỉ kể đúng sự thật.
– Còn phía Ngô tiểu nương tử kia thì sao? Minh Lễ hỏi.
– Về chuyện đó, ta theo chỉ bảo của các huynh, coi nha hoàn như chính tiểu thư.
– Vậy là được rồi, Ngô tiểu nương tử kia luôn tự cho mình xinh đẹp, nàng sẽ không đời nào dung thứ nếu ai đó dám ví nàng với con nha hoàn xấu xí ấy.
Hai huynh đệ thở phào nhẹ nhõm, tám người đến xem mắt trước đó đều suôn sẻ qua ải, nhưng tất cả đều gục ngã trước cửa ải đồng trắng.......
Hậu viện nhà họ Ngô, một nhà ba người Ngô viên ngoại đang đánh giá về buổi xem mắt hôm nay.
Nữ nhi của Ngô viên ngoại là Ngô Liễu Nhi năm nay mười hai tuổi, dáng người thon thả, mắt hạnh mũi thẳng, miệng anh đào chúm chím, cằm đầy đặn như vẽ, làn da trắng ngần. Ngô viên ngoại còn có con trai, mới tám tuổi, tính nết không ra sao, chẳng lo học hành, sang năm muốn lên học đường, đoán chừng cũng không thi đậu Trường Thanh học đường, chỉ có thể đọc sách ở học đường nhà nước thôi.
Chính vì lẽ đó, Ngô viên ngoại rất xem trọng con rể tương lai. Ông ta tự đặt ra tiêu chuẩn con rể mình ít nhất cũng phải là cử nhân. Nhưng ông ta cũng biết, gia sản của mình ở Bình Giang phủ chỉ được coi là bậc trung thượng, e rằng những cử nhân trẻ tuổi tài cao sẽ chẳng thèm để mắt tới. Cho nên Ngô viên ngoại mới chọn những người tham gia kỳ thi huyện sĩ.
– Tuổi tác không có vấn đề gì, dù sao cũng chỉ đính hôn, lập gia đình thì nói sau. Liễu Nhi tuy lớn hơn hắn ba tuổi nhưng "nữ hơn ba tuổi, ôm cục vàng to", điều quan trọng nhất vẫn là nhân phẩm.
Thẳng thắn mà nói, Phạm Ninh cũng không vượt qua được bài kiểm tra nhân phẩm của ông. Tuy tám người đến xem mắt trước đó đều mang tượng bạch đồng đi, nghĩ rằng đó là bạc trắng, Phạm Ninh thì lại chẳng mang đi, mà còn vứt lại. Điều này không chứng tỏ Phạm Ninh không tham tiền, thậm chí hoàn toàn ngược lại. Ngô viên ngoại cho rằng Phạm Ninh phát hiện tượng đồng trắng không phải bạc thật, nên bực mình vứt bỏ nó, điều này càng chứng tỏ Phạm Ninh là kẻ tham tiền như mạng. Một đứa con rể tham tiền như thế, Ngô viên ngoại thà không có, chắc chắn sẽ mưu tính đến sản nghiệp của ông ta, mà sản nghiệp của Ngô gia chỉ để lại cho con trai mình. Hơn nữa, ngày mai ông ta còn có cơ hội xem mắt một thần đồng khác với gia cảnh vô cùng tốt, cũng đã lọt vào vòng bán kết của kỳ thi huyện sĩ. Cho nên thái độ của ông ta đối với Phạm Ninh mới hời hợt như vậy.
– Nương tử cảm thấy thế nào? Ngô viên ngoại hỏi vợ.
Vợ của Ngô viên ngoại là Vương thị, nhà mẹ đẻ có tửu lâu riêng, cùng Ngô viên ngoại cũng xem như môn đăng hộ đối. Bà ta môi mỏng, gò má cao, cặp mắt sắc bén, liếc mắt một cái có thể nhìn thấu lai lịch người khác. Vương thị lúc ấy trốn sau cửa nghe lén, Phạm Ninh nói gì bà ta cũng nghe rõ mồn một.
Bà ta nhíu mày nói: – Điều kiện nhà hắn thật sự quá tệ, là con của một người đánh cá, ��� nông thôn chỉ có vỏn vẹn ba gian nhà, làm sao ta có thể tưởng tượng nổi Liễu Nhi theo hắn sẽ có cuộc sống ra sao? Thiếp cũng chẳng nhất thiết phải yêu cầu môn đăng hộ đối, nhưng ít ra trong nhà cũng phải có mấy trăm mẫu ruộng, địa vị ít nhất cũng là một thân hào trong thôn chứ! Hơn nữa thiếp còn lo lắng hơn nữa, chẳng may hắn không thi đậu cử nhân thì tính sao? Chẳng lẽ cả nhà bọn họ trông cậy vào chút đồ cưới của Liễu Nhi mà sống sao?
Ngô viên ngoại cũng hiểu rõ lời vợ nói, nếu chẳng may Phạm Ninh không đỗ kì thi Hương, gia đình họ không chỉ mất con gái mà còn mất của, trở thành trò cười cho cả huyện.
– Liễu Nhi, con có ý kiến gì không? Cuối cùng, Ngô viên ngoại quay sang hỏi ý kiến con gái mình.
Ngô Liễu Nhi tuyệt đối không thể dung thứ cho Phạm Ninh, vì hắn dám ví nàng với con nha hoàn xấu xí kia, đây chẳng khác nào một sự sỉ nhục lớn đối với dung mạo của nàng. Nàng ta hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp ngưng đọng một tầng sương lạnh: – Người như thế chỉ đến vì tài sản của Ngô gia chúng ta thôi.
Ngô Liễu Nhi qu��� quyết một cách dứt khoát, buổi xem mắt đầu tiên của Phạm Ninh cứ thế mà chấm dứt.....
Thoáng chốc đã đến ngày thứ tư, Chu Bội cùng Phạm Ninh đi thăm thú Hổ Khâu một chuyến. Mấy ngày trước Chu Bội đã về nhà một chuyến, sáng sớm ngày thứ tư nàng mới vội vã quay lại. Nhà bọn họ chuẩn bị lễ mừng thọ sáu mươi của ông cụ, nên chẳng mấy ai bận tâm đến nàng.
Buổi chiều, Phạm Ninh ngồi hàng ghế trước trên chiếc xe ngựa hoa lệ cùng Chu Bội từ Hổ Khâu về nhà trọ. Xe ngựa này là loại xe ngựa chuyên dùng để đón đưa khách quý, thường chia làm hai hàng trước và sau: nam ngồi trước, nữ ngồi sau. Phạm Ninh đương nhiên ngồi ở hàng ghế trước, Chu Bội ngồi phía sau đọc thơ Đường. Mấy ngày qua, nàng chăm chỉ học hành. Thấy Phạm Ninh thể hiện vô cùng xuất sắc trong trận đấu, nàng cảm thấy hổ thẹn. Với tính cách hiếu thắng của mình, vì đoàn đội, nàng cũng hy vọng bản thân mình có thể lập thêm nhiều chiến công. Mấy ngày nay Phạm Ninh rong chơi sơn thủy, còn nàng nai lưng học thơ Đường.
Xe ngựa chạy với tốc độ vừa phải, không nhanh không chậm, vô cùng êm ái. Phạm Ninh ngồi trước cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài. Chốc lát sau, sự chú ý của hắn lại chuyển sang Kiếm Mai Tử đang ngồi đối diện. Kiếm Mai Tử có dáng người khá cao lớn, đi đến đâu cũng khiến người ta phải ngước nhìn.
– Kiếm tỷ, sao tỷ lại nghĩ đến xuất gia? Phạm Ninh tò mò hỏi.
Kiếm Mai Tử đối với Phạm Ninh cũng đã quen mặt, nói chuyện với hắn cũng khá khách sáo. Trong trí nhớ của nàng, chưa từng có ai được tiểu chủ nhân mời ngồi cùng xe ngựa. Có thể thấy Phạm Ninh có một vị trí không nhỏ trong lòng tiểu chủ nhân.
Kiếm Mai Tử vẻ mặt đanh lại, nói: – Trong nhà có nhiều anh em, gia đình không nuôi nổi, đành gửi ta đi xuất gia.
– Vậy sao tỷ lại đi theo Chu Bội? Phạm Ninh tò mò hỏi.
Kiếm Mai Tử lạnh lùng nói: – Đạo quan nhiều sư tỷ sư muội, không nuôi nổi nhiều người như vậy, bèn mang ta đến Chu gia.
Phạm Ninh có chút xấu hổ, sau một lúc lâu, hắn gãi đầu nói: – Kỳ thật ta muốn hỏi, võ nghệ cao cường nhất của Kiếm tỷ là gì? Có phải là kiếm pháp không?
– Thằng ngốc kia, ngươi đúng là như ông cụ non, lải nhải không ngừng, không yên lặng một chút được sao? Chu Bội bất mãn hô lớn: – Ngươi nói chuyện ảnh hưởng đến việc học của ta.
– À. Phạm Ninh không nói thêm gì nữa, nhưng hắn vẫn hào hứng đánh giá Kiếm Mai Tử. Chắc chắn kiếm pháp của nàng rất cao cường, lưng mang bảo kiếm nặng ít nhất hai mươi cân, lực cánh tay hẳn rất mạnh mẽ. Khinh công của nàng cũng rất tốt, nếu không, ngày đó khi hắn đi tiệm sách đã sớm phát hiện nàng ta theo dõi rồi. Không biết nàng còn có những võ nghệ nào khác nữa?
Bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.