(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 107
Ngay từ khi cuộc thi tuyển chọn huyện sĩ vừa khởi tranh, người dân trong huyện đã vô cùng quan tâm. Mặc dù cuộc thi còn chưa kết thúc, nhưng những biểu hiện xuất sắc của Phạm Ninh đã thu hút sự chú ý của không ít gia đình quyền quý trong huyện. Một trong số đó chính là nhà họ Ngô. Phạm Thiết Qua dẫn ba đứa trẻ đến phòng khách, một nam tử béo tốt, trắng trẻo chừng ba mươi tuổi đã cười ha hả chạy ra đón họ.
Gã mặc một bộ trang phục may bằng vải gấm màu xanh lục, đầu chít khăn lụa trắng, eo mang thắt lưng da, trên đó đeo rất nhiều ngọc bội. – Rượu thịt đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi các vị đến là có thể dọn lên ngay thôi! Hai người lớn cười vang rồi ôm chầm lấy nhau. Phạm Thiết Qua cười và chỉ vào hai đứa con trai mình: – Đây là hai đứa con nghịch ngợm của ta, theo ta đến ăn chực. Minh Nhân và Minh Lễ vội tiến lên chào: – Chúng cháu chào chú Thế ạ! – Ha ha! Ta thật sự không phân biệt được, ai là Minh Nhân, ai là Minh Lễ đây? Tuy nói với hai anh em, nhưng ánh mắt Ngô viên ngoại lại chỉ chăm chú nhìn về phía sau, nơi Phạm Ninh đang đứng. – Đứa này là... – Đây chính là cháu trai ta, Phạm Ninh. Phạm Thiết Qua kéo Phạm Ninh lên phía trước, giới thiệu với Ngô viên ngoại: – Vị này chính là Ngô viên ngoại, là bạn tốt cùng học đường của ta thời còn đi học. Phạm Ninh chắp tay chào: – Vãn bối đã làm phiền Ngô viên ngoại. – Tiểu Phạm đừng khách sáo!
– Mọi người theo ta. Minh Nhân thì thầm vào tai Phạm Ninh: – Tiếp theo sẽ là màn thử thách đầu tiên đó. Đệ sẽ “vô tình” phát hiện có bạc được đặt gần người. Cực dễ thôi, nể tình thân thích, ta nói cho mà nghe, đó không phải là bạc đâu, mà là đồng trắng giống y như bạc thôi. Phạm Ninh cười hỏi: – Làm sao huynh biết được? – Đệ là người thứ chín họ muốn làm thân. Đây chính là điều tám người trước đã rút kinh nghiệm xương máu rồi đấy. Phạm Ninh tủm tỉm cười nói: – Có phải hai huynh cũng nằm trong số tám người đó không? Minh Lễ ở bên cạnh đặt tay lên ngực, giả bộ đau đớn như bị trúng tên: – Giết người ta rồi! Thật đau khổ, mà người ta có lòng tốt lại không được báo đáp! Lão nhị, đừng cảnh báo đệ ấy, cứ để đệ ấy không phòng bị, liền bị nhà họ Ngô đánh lén cho biết đi! Minh Nhân ra vẻ chính trực: – Phải nói cho đệ ấy chứ! Bằng không chúng ta đã phải trả cái giá thê thảm như thế này chẳng phải vô ích rồi sao? Minh Lễ, huynh là đồ rác rưởi bốc mùi! Phạm Ninh rất thích hai anh em nhà này, hắn khoác vai hai người: – Nói tiếp đi, tiếp theo còn có âm mưu gì nữa? Minh Nhân ghé tai Phạm Ninh thì thầm dặn dò, Phạm Ninh liên tục gật đầu: – Đúng là mưu kế hay! Lúc này, Phạm Thiết Qua gọi hai đứa con trai: – Hai đứa đi theo ta, để chú Ngô Thế và tiểu Ninh nói chuyện riêng. Minh Lễ giật nhẹ tay Phạm Ninh, ý nói trò hay bắt đầu rồi! Minh Nhân cũng liếc mắt với Phạm Ninh, ánh mắt như muốn nói: ta cũng chỉ có thể giúp đệ được đến vậy thôi. Hai anh em đi theo cha họ, bỏ Phạm Ninh lại phía sau. – Tiểu Phạm, đi lối này. Ngô viên ngoại dẫn Phạm Ninh đến phòng khách ngồi xuống, sai người dâng trà. Phạm Ninh nhìn lướt qua, dưới gầm bàn trà có một thỏi bạc trắng, khoảng năm lượng. Phạm Ninh cười thầm, đúng là có bạc thật nhỉ. Ngô viên ngoại dường như không nhận thấy hắn đang nhìn miếng bạc phía dưới, tủm tỉm cười hỏi: – Cho hỏi, cha tiểu Phạm làm công việc gì? Phạm Ninh gãi đầu, nghiêm túc trả lời: – Cha cháu là một người đánh cá ở Thái Hồ ạ. – Ồ! Nụ cười trên mặt Ngô viên ngoại trở nên gượng gạo, nhưng vẫn duy trì lễ độ hỏi tiếp: – Nhà tiểu Phạm có phải ở Mộc Đổ trấn không? Phạm Ninh vội lắc đầu: – Gia đình cháu chỉ là tạm thuê nhà ở Mộc Đổ trấn thôi, còn nhà ở quê cháu thì tận thôn Tưởng Loan, hoàn cảnh nghèo khó, chỉ có ba gian nhà tranh rách nát.
Nụ cười trên mặt Ngô viên ngoại tắt ngúm. Gã nhìn lại quần áo của Phạm Ninh, chỉ thấy hắn mặc một bộ áo vải thô màu đỏ đã cũ, đầu vấn khăn vuông bạc màu. Ngay lập tức, gã hiểu ra gia cảnh nhà hắn chẳng hề tốt đẹp gì, trong lòng Ngô viên ngoại không khỏi có chút thất vọng. Gã miễn cưỡng cười: – Tiểu Phạm ngồi đi, ta đi xem đồ ăn nấu xong chưa. – Viên ngoại cứ đi đi ạ. Ngô viên ngoại liếc nhìn xuống đất rồi trầm mặc một thoáng, sau đó liền đi nhanh. Lúc này, Phạm Ninh nhặt miếng bạc trên mặt đất lên, ước lượng cân nặng, rồi nhìn kỹ lại. Quả nhiên, đây không phải bạc trắng, mà là đồng trắng. Phạm Ninh khẽ hừ một tiếng, tiện tay bỏ miếng đồng trắng lên trên bàn. Uống hết một ly trà, một lão quản gia đi vào cười nói: – Đồ ăn đã xong rồi ạ, ông chủ mời tiểu Phạm đến dùng cơm. Phạm Ninh cuối cùng cũng chờ đến lúc ăn cơm. Đây mới là mục đích hắn đến nhà Ngô viên ngoại làm khách, chủ yếu là ăn cơm, chứ làm thân vớ vẩn gì chứ! – Cảm ơn! Phiền ông dẫn đường. Phạm Ninh đi theo quản gia ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa phòng, hắn đã chạm mặt một bé gái chừng mười hai tuổi. Trên người cô bé mặc áo ngắn màu vàng nhạt, váy đỏ dài, búi tóc hai bên, mũi hếch, khuôn mặt có chút xấu xí với mấy nốt mụn trắng nổi bật trên làn da ngăm đen lấm tấm rỗ. Quản gia cúi chào: – Sao cô nương lại đến đây? Cô gái gật đầu, cười nhìn Phạm Ninh. Đây chính là thử thách thứ hai của nhà họ Ngô, nói đúng ra là thử thách của “nữ chính”. Theo lời Minh Lễ, kế này gọi là “thay mận đổi đào”, cốt để thử xem Phạm Ninh sẽ quý mến “nữ chính” tới mức nào. Phạm Ninh bước tới, cúi sâu chào: – Tiểu sinh chào Ngô tiểu thư, ta đã nghe qua tiếng tăm của tiểu thư từ lâu. Cô gái che miệng cười phá lên. Quản gia chỉ biết lắc đầu thầm nghĩ: “Con mắt của tiểu Phạm để đâu vậy? Ngô tiểu thư thật sự sẽ xấu như vậy sao? Lại thêm một kẻ thất bại trong thử thách rồi!” Quản gia cười nói: – Tiểu Phạm sai rồi, đây không phải là tiểu thư nhà ta, mà là người hầu của nàng, tên Tiểu Đào, cô bé cũng họ Ngô. – Ồ! Thì ra là vậy, ta sai rồi, thật ngại quá. Phạm Ninh cười gượng, liền vội vàng đi theo quản gia. Cơm nước xong xuôi, từ nhà họ Ngô bước ra, tâm trạng Phạm Thiết Qua trở nên nặng nề. Mặc dù cuối cùng lão Ngô cũng đồng ý mua hàng hóa của y, nhưng trước khi đi, gã lại quẳng lại một câu: “Anh em ruột cũng phải tính toán minh bạch,” khiến lần mua bán này như bị bao phủ bởi một tầng bóng ma. Phạm Thiết Qua không hiểu rõ những lời này của gã, nhưng y hiểu quá rõ lão Ngô. Loại người như gã chẳng muốn chi một đồng nào, cho dù hợp tác kinh doanh y cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, chỉ phí công vô ích mà thôi. Hôm nay đi xem mặt thế này, trong lòng Phạm Thiết Qua cảm thấy không thoải mái. Lão Ngô trên bàn cơm đối với cháu trai y tương đối lạnh nhạt. Đáng lý ra gã nên quan tâm đến trận đấu của Phạm Ninh, nhưng trên bàn cơm gã chỉ oán giận Trường Kiều học đường năm nay tăng học phí. Có lẽ gã cũng tính cho con trai mình theo học ở đây nên mới than vãn về học phí. Phạm Thiết Qua nhìn Phạm Ninh, trong lòng vô cùng áy náy. Hai ngày nữa y muốn đi một chuyến đến Mộc Đổ trấn, xin lỗi đại ca, đại tẩu. Dù sao chuyện xem mặt thế này, nếu không có sự đồng ý của cha mẹ đứa nhỏ, y không được phép tùy tiện làm chủ. Hai huynh đệ Phạm gia khoác cổ Phạm Ninh, giơ tay ra, cười tủm tỉm: – Bạch đồng đâu, lấy cho chúng ta xem! Phạm Ninh cười lắc đầu: – Khối bạch đồng đó ta không thích, ném đi rồi.
Bản quyền của đoạn dịch này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.