Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 105

Biết ông cụ sẽ không nhận tiền, Phạm Ninh cũng không cố nài thêm. Hắn liền nhảy khỏi xe bò, vội vàng dùng quần áo che kín đầu, chạy thẳng về phía khách sạn. Đúng lúc ấy, một tiếng hô lớn vang lên: – Cậu ấy chính là Phạm Ninh của Diên Anh học đường. Các quý tộc, quan chức vây quanh hắn, nhao nhao nói: – Vị tiểu quan nhân đây, mời đến nhà ta làm khách. – Tiểu quan nhân, ta cũng là người Mộc Đổ, chúng ta là đồng hương đó! Ai nấy đều vô cùng nhiệt tình, lập tức muốn kéo hắn về nhà mình. Trong lòng Phạm Ninh thầm hối hận, biết thế này thì hắn đã lẻn vào bằng cửa sau cho rồi.

Nghĩ vậy, hắn tức tốc chạy về phía cửa sau. Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên: – Tiểu Ninh, khoan hãy đi. Phạm Ninh vội dừng bước. Trong màn mưa, hắn thấy một người đàn ông béo đang che ô đứng phía bên kia quán trọ. Cạnh y là một cặp song sinh nhỏ, ngoại hình giống hệt nhau, đang nô đùa dưới mái hiên. – Nhị thúc! Phạm Ninh nhận ra người đang che ô kia chính là nhị thúc của hắn, Phạm Thiết Thương. Hắn vội vàng cười tiến lại gần: – Nhị thúc, sao thúc lại tới đây? Phạm Thiết Thương cốc nhẹ hắn một cái, trêu: – Thằng ranh con này, tới huyện mà không ghé nhà thúc à? Hắn gãi đầu, ngượng nghịu đáp: – Cháu cũng định đến, nhưng lại quên mất nhà thúc ở đâu rồi. – Lần đầu tiên ta nghe thấy cái lý do kiểu này đấy. – Phạm Thiết Thương cười nói. – Thúc chờ ở đây cả ngày vì không vào được quán trọ. May mà gặp cháu đi chơi về, giờ đi cùng nhị thúc luôn đi. Phạm Thiết Thương quay đầu lại gọi một tiếng: – Này hai đứa. Cặp song sinh liền nhảy tới, mỗi đứa kéo một tay Phạm Ninh: – A Ninh! Thay vì gọi hắn là A Ngốc, chúng lại gọi A Ninh, khiến lòng hắn dâng lên cảm giác ấm áp. Hắn lập tức có thiện cảm với hai đứa con của nhị thúc là Minh Nhân và Minh Lễ. Hai đứa lớn hơn hắn ba tuổi, đang ở độ tuổi dậy thì phát triển nhanh, nên cao hơn hắn cả nửa cái đầu. Đứa trẻ bên trái hỏi: – A Ninh, đoán xem ta là Minh Nhân hay Minh Lễ nào? Phạm Ninh cẩn thận quan sát chúng. Không chỉ quần áo giống nhau, ngay cả hình dáng cũng như đúc, hắn thực sự không thể phân biệt được. Hắn vô thức lắc đầu. Thực ra, cho dù hai đứa có khác nhau "một trời một vực", hắn cũng chẳng biết ai là Minh Nhân, ai là Minh Lễ. Một đứa cười ha hả: – Lão nhị, ngươi thua rồi nhé! Đưa mười văn tiền đây, đừng có quịt nợ đấy! Đứa kia hứ một tiếng, đáp: – Hừ! Ta đã bao giờ quịt tiền của huynh đâu? Đứa trẻ bên phải thất vọng làu bàu, rồi không cam lòng hỏi Phạm Ninh: – A Ninh, trước kia đệ vẫn phân biệt được bọn ta mà, sao bây giờ lại không thể? Phạm Ninh sững sờ. Hắn không ngờ Phạm Ngốc Ngốc lại có chỗ hơn người đến vậy, có lẽ ánh mắt của y khác biệt nên mới có thể phân biệt được hai huynh đệ này. Thế nhưng, hiện tại Phạm Ninh cũng đã có thể phân biệt được rồi. Hắn cười với đứa trẻ bên phải nói: – Ngươi là Minh Lễ. Bởi vì nếu đứa kia gọi nó là "lão nhị", thì y chính là Minh Lễ. Đứa trẻ bên phải thở dài: – Lão nhị, em ấy thật sự không nhận ra chúng ta nữa rồi. Phạm Ninh hơi bối rối. Tại sao cả hai đứa, đứa nào cũng gọi đứa đối diện là "lão nhị" nhỉ? Đúng lúc này, Phạm Thiết Thương từ trên xe bò gọi xuống: – Ba đứa mau lên xe! Hai huynh đệ song sinh kéo Phạm Ninh lên xe bò. Phạm Ninh cười hỏi: – Hai huynh, rốt cuộc ai là lão đại vậy? Cả hai đứa đều đồng thanh chỉ vào mình, nói: – Tất nhiên là ta! Phạm Ninh bật cười ha hả, hắn đã hiểu ra: hai huynh đệ nhà này đứa nào cũng muốn làm anh. Phạm Thiết Thương quay đầu lại, cười giải thích: – Chuyện này không thể trách hai đứa nó. Sau khi sinh ra, bà mụ quên không cột dây đánh dấu vào cổ tay, rồi bế đi tắm xong, chẳng ai biết đứa nào ra đời trước nữa. Thế nên chúng ta đành chỉ định một đứa làm lão đại.

– Thế thì nhị thúc đã phân ai là Minh Nhân, ai là Minh Lễ? Phạm Thiết Thương lườm hai đứa một lúc lâu, mặt đỏ bừng vì tức giận, quát lớn: – Đứa nào là Minh Nhân thì giơ tay lên xem nào! Cả hai đứa chẳng đứa nào chịu giơ tay, chỉ lầm bầm trong miệng: – Đến con mình mà còn không phân biệt được, làm cha không biết xấu hổ sao? Phạm Thiết Thương trừng mắt, thẹn quá hóa giận, quát: – Hai cái đứa thối tha này! Từ nay trở đi không cho chúng bây mặc quần áo giống nhau nữa! Lúc này, một đứa mới chịu giơ tay lên: – Cha, con là Minh Nhân ạ. Phạm Ninh lúc này mới để ý thấy trên cổ tay phải của Minh Nhân có một nốt ruồi nhỏ, trong khi Minh Lễ thì không. Hóa ra, Phạm Ngốc Ngốc phân biệt được chúng là nhờ điểm khác biệt nhỏ này. Thật ra Phạm Ninh đã nghĩ sai. Phạm Ngốc Ngốc sở dĩ có thể phân biệt hai huynh đệ này là vì ánh mắt của chúng toát ra những nét tính cách khác biệt. Minh Nhân thì có vẻ nhiệt tình, còn Minh Lễ lại lộ vẻ bình tĩnh. Phạm Ngốc Ngốc có khả năng nắm bắt tâm tình người khác một cách rất tinh tế, vì vậy y mới có thể phân biệt được.

Trấn Trường Kiều là một trong những trấn nằm phía ngoài huyện Ngô. Cửa hiệu tạp hóa của Phạm Thiết Thư��ng nằm ngay sát mặt đường trong trấn, có diện tích khá nhỏ. Đó là một căn nhà gỗ hai tầng, mặt tiền rộng chưa đến một trượng, trong ngoài chất đầy đủ các loại hàng hóa thường dùng. Trên cửa trước treo một tấm bảng hiệu đã phai màu loang lổ, viết: "Cửa hiệu tạp hóa của ông chủ Phạm". Phạm Thiết Thương quay đầu lại, quát hai đứa con trai: – Nhanh chạy vào trong báo tin đi! Hai huynh đệ giật nảy mình, vội nhảy xuống xe bò rồi chạy vụt vào trong cửa hiệu. Từ trong cửa hiệu, chỉ nghe thấy tiếng chúng hét lớn: – Mẹ ơi, ngày mai con phụ trách rửa chén! – Mẹ ơi, con sẽ đổ rác trong ba ngày tới!

Phạm Ninh hỏi: – Nhị thúc, chúng ta sẽ đi đâu tiếp ạ? Hắn đã đói đến mức da bụng dán vào da lưng, hoa cả mắt. Hắn không hiểu vì sao đã đến cửa hiệu của nhị thúc rồi mà vẫn chưa được xuống xe ăn cơm. Phạm Thiết Thương áy náy nói: – Tiểu Ninh, thực ra hôm nay thúc muốn nhờ cháu một việc. Phạm Ninh vội đáp: – Nhị thúc khách sáo quá. Nếu cháu làm được, cháu sẽ giúp ngay ạ. – Cháu nhìn cửa hiệu bên kia đi. Phạm Thiết Thương ch��� vào một cửa hiệu đối diện. Đó là một kiến trúc rộng lớn, phía trên cửa treo một tấm bảng hiệu to đùng, viết chữ "Tạp hóa họ Sài". Phạm Ninh kinh ngạc reo lên: – A! Đó đúng là một cửa hiệu tạp hóa lớn thật đấy ạ! Phạm Thiết Thương thở dài: – Mười ngày trước họ mở cửa hiệu đó, lớn hơn cửa hiệu của thúc tới gấp năm lần. Tất cả hàng hóa đều rẻ hơn cửa hàng của thúc đến hai phần mười, ảnh hưởng cực kỳ lớn tới việc làm ăn của thúc. Lượng khách đến cửa hiệu của thúc đã giảm tới tám phần mười, từ hôm qua tới giờ thúc chưa bán được thứ gì. Phạm Ninh khẽ hỏi: – Vậy nhị thúc sao không giảm giá theo họ ạ? Phạm Thiết Thương cười khổ một tiếng: – Ngay hôm sau khi nhà đó mở cửa hiệu, thúc cũng đã giảm giá rồi, thậm chí bán lỗ vốn. Nhưng họ lợi hại hơn nhiều. Bọn họ có năm cửa hiệu lớn ở huyện Ngô và huyện Trường Châu, vốn liếng dồi dào, có thể trụ vững được. Trong khi chúng ta kinh doanh nhỏ, vốn ít ỏi, không thể nào đấu lại họ. Ngày hôm qua, chủ nhà còn đến đòi tăng tiền nhà nữa, đúng là họa vô đơn chí! – Cháu có thể giúp nhị thúc làm gì? Phạm Thiết Thương ngẫm nghĩ một lát rồi nói: – Thế này nhé, thúc có một khách hàng lớn, là bạn lâu năm. Nhà gã ở phủ Bình Giang, có mở vài quán rượu và các cửa hàng tạp hóa, việc kinh doanh rất phát đạt...

Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free