(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 100
Hắn đưa tay sờ viên hồng ngọc: – Có phải là thật không vậy? – Nhìn ngươi xem, cái bộ dạng không có tiền đồ kia! Khi Chu Bội nhìn thấy Phạm Ninh mân mê viên hồng ngọc, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ khinh thường, không khỏi bĩu môi. Nhưng trong lòng Chu Bội vẫn không khỏi đắc ý, nàng thích thú khi thấy Phạm Ninh bộc lộ cái vẻ ngây ngô của một đứa trẻ nhà quê.
– Xuất phát thôi! Chu Bội vẫy tay.
Xe ngựa chạy, về phía cửa sau của trường huyện.
Phải rồi! Phạm Ninh đột nhiên nhận ra, trường huyện vốn ở ngay đối diện quán trọ, còn phải ngồi xe ngựa đi đâu nữa? Chẳng lẽ nha đầu này có chuyện gì muốn nói? Hắn ngẩng lên nhìn Chu Bội, quả nhiên Chu Bội đang định mở lời.
– Phạm Ninh, vài ngày nữa là đến đại thọ sáu mươi tuổi của tổ phụ ta, ngươi đến tham dự nhé! Nghe Chu Bội gọi tên, Phạm Ninh cười đáp: – Đây có được xem là lời mời chính thức không? – Bản nha nội đã mở lời, đương nhiên là lời mời chính thức rồi, nhưng trước hết, ngươi phải giao viên Thái Hồ thạch mà ngươi đã hứa với ta. Nếu không thì… Hừ! Hừ!
– Có thể cho ngươi, nhưng viên linh bích thạch kia, ngươi phải trả lại cho ta trước! Phạm Ninh đã quá hiểu tiểu nha đầu này, nếu không nói rõ ràng trước, nàng ta có thể thay đổi ý định bất cứ lúc nào.
– E rằng không được! Chu Bội thản nhiên đáp: – Viên linh bích thạch ta đã tặng cho tổ phụ làm lễ vật mừng thọ rồi.
– Đợi đã! Phạm Ninh nghe vậy liền nhận ra có điều bất ổn, vội vàng nói: – Ngươi đã tặng quà mừng thọ rồi, còn muốn Thái Hồ thạch làm gì nữa? Chu Bội che miệng cười trộm, rồi nghiêm túc nói: – Ta hỏi Thái Hồ thạch không phải để làm quà mừng thọ, mà là ta muốn tham gia đấu thạch. Tên nhóc, hiểu chưa? Phạm Ninh trợn tròn mắt. Dựa vào cái gì chứ! Ân tình của nàng hắn đã trả sạch rồi, Thái Hồ thạch quý giá như vậy, nàng cứ nghĩ nó giống như đá ven đường, muốn nhặt bao nhiêu thì nhặt sao? Đương nhiên, nàng là con gái nhà quyền quý, mấy chục lượng bạc trong mắt nàng cũng chẳng khác gì đá ven đường, nhưng sao nàng lại chẳng nghĩ cho hắn?
Chu Bội qua lời nói và sắc mặt của Phạm Ninh, lập tức nhận ra Phạm Ninh đang không cam lòng. Nàng cũng coi như đã hiểu rõ Phạm Ninh, càng dùng cách cứng rắn hắn càng không chịu khuất phục, chỉ cần dùng cách mềm mỏng dụ dỗ, hắn ắt sẽ ngoan ngoãn giao ra viên đá đó.
Khác với vẻ thô bạo, hung dữ thường ngày, nàng bày ra bộ dạng nhu mì, nhỏ nhẹ nói: – A Ninh, ta không phải muốn viên đá của ngươi, mỗi năm đại thọ của tổ phụ đều có tổ chức đấu thạch, ta chỉ là muốn tham gia đấu thạch. Sau khi đấu xong sẽ trả lại ngươi, một viên đá nát như thế này, ngươi nghĩ ta sẽ thích sao? Lúc này lại đổi xưng hô thành A Ninh rồi, xem ra tiểu nha đầu này muốn viên đá kia đến nhường nào.
Tuy nhiên, Phạm Ninh lại có một ý nghĩ khác. Chu Lân từng nhắc qua, đấu thạch được tổ chức trong phạm vi khép kín, người ngoài không thể bước chân vào. Tiểu nha đầu này muốn tham gia đấu thạch, đây ngược lại là một cơ hội tốt cho hắn.
Nghĩ vậy, hắn làm ra vẻ trầm ngâm một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói: – Viên đá có thể cho ngươi mượn, nhưng ta có một điều kiện.
– Tiểu tử thối, ngươi như vậy mà lại muốn ra điều kiện với ta? Chu Bội buột miệng thốt lên, nàng chợt tỉnh ngộ, nhớ ra mình đang phải mềm mỏng với hắn, liền hậm hực nói: – Ngươi nói đi, điều kiện gì? – Ta cũng muốn tham gia đấu thạch, ngươi dẫn ta đi theo, đây chính là điều kiện.
Chu Bội trong lòng thở phào, khua tay vui vẻ nói: – Vậy chúng ta một lời đã định! Sau khi trở về ta sẽ sai người mang thiệp mời đến cho ngươi.
Hôm nay học sinh tham gia vòng thi thứ hai không nhiều, chỉ có tổng cộng sáu học sinh, đại diện cho ba học đường dự thi.
Học đường Diên Anh, Học đường Huyện học, Học đường Trường Thanh, đây là ba học đường có kết quả thi đấu vượt trội nhất ở vòng thi thứ nhất. Tuy họ chỉ là đội phụ, nhưng thực lực không hề yếu, thậm chí còn vượt trội hơn cả đội chính. Học đường Trường Thanh thậm chí còn xếp người đứng đầu và thứ nhì kỳ thi liên kỳ vào đội phụ.
Hôm nay học sinh tuy ít, nhưng giám khảo lại nhiều, tổng cộng có sáu vị giám khảo. Giám khảo trưởng là Trương Nhược Anh, một vị trưởng lão ngoài sáu mươi tuổi, cũng là một trong bốn giáo sư đứng đầu Huyện học.
Ngoài các giám khảo, người dẫn đội của ba học đường được phép dự thính, nhưng không được có bất kỳ hành động nhắc nhở nào. Nếu không sẽ bị coi là gian lận.
– Cuộc tỉ thí hôm nay liệu có xảy ra bất công không? Chu Bội liếc sơ qua chỗ ngồi được sắp xếp trước, sáp lại gần Phạm Ninh, nhỏ giọng nói: – Làm sao ngươi nhìn ra được? – Ngươi nhìn sắp xếp chỗ ngồi sẽ biết. Chẳng ngờ lại xếp Học đường Huyện học ngồi ở vị trí trung tâm. Theo như ta được biết, rất nhiều giáo sư của Huyện học đều đã từng dạy qua họ.
Phạm Ninh nhìn hai tuyển thủ của Học đường Huyện học, hai người này trông khá to con, ít nhất cũng khoảng mười hai tuổi. Cả hai đều mặc trang phục sĩ tử màu trắng, đầu đội bình cân, nhìn từ phía sau, gần như đã ra dáng người trưởng thành rồi.
Hai người có ưu thế sân nhà, trên mặt đều hiện rõ vẻ đắc ý, vênh váo liếc nhìn học sinh của hai học đường còn lại.
Học đường Diên Anh ngồi ở chỗ ngồi số ba, đối diện là Học đường Trường Thanh và Học đường Huyện học. Hai học sinh của Học đường Trường Thanh đều có chiều cao khiêm tốn, dáng người thấp bé, làn da trắng nõn, thanh tú như hai tiểu nương tử, cùng mặc đồng phục sĩ tử màu xanh. Từ lúc vào cửa đến tận bây giờ họ đều rất yên tĩnh.
– Reng! Reng! Tiếng chuông báo hiệu cuộc tỉ thí chính thức bắt đầu vang lên. Hai vị dẫn đội đang nói chuyện bên ngoài vội vàng trở lại chỗ ngồi.
Lúc này, Chủ khảo Trương đứng lên, ánh mắt nghiêm nghị quét một vòng, rồi mới chậm rãi cất lời: – Quy tắc mọi người đều đã biết, ta không cần lãng phí thời gian nữa. Hôm nay ta sẽ nói rõ một chút, bởi vì hôm nay tiên phong của cả ba học viện đều có mặt tại đây, cho nên ta hi vọng giữa tiên phong và học sinh không có bất kỳ hình thức trao đổi nào. Nếu bị phát hiện gian lận, thành tích cuối cùng của học đường đó trong trận đấu lần này sẽ bị ảnh hưởng.
Chủ khảo Trương nhắc nhở xong, liền ra lệnh: – Bắt đầu đi! Bắt đầu lượt bốc đề đầu tiên.
Thị đồng phát đề cầm một ống thăm đi lên phía trước. Mỗi học đường đều rút một thẻ thăm.
Chu Bội vén tay áo lên, lộ ra cổ tay trắng nõn như ngó sen. Nàng phải mất một lúc lâu mới rút được một thẻ.
– Nhìn xem hôm nay vận khí như thế nào? Nàng cười hì hì đưa lá thăm cho Phạm Ninh.
Phạm Ninh chậm rãi mở đề ra, hai mắt sáng lên, cười nói: – Lại là một câu đố! – Để ta xem thử! Chu Bội nhanh chóng tiến lên phía trước, nhoài người tới xem. Quả nhiên là một câu đố, nàng lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
– Hôm nay bản nha nội vừa ra quân đã thắng ngay trận đầu, bắt sống một tên gián điệp của quân địch!
Mọi nội dung trong bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, kính mời quý độc giả tiếp tục theo dõi diễn biến câu chuyện.