Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Họa Sĩ - Chương 254: Tưởng niệm

Hai tiếng rưỡi sau đó, sáu người Phương Dật bước ra từ quán rượu.

Làn gió lạnh đêm khuya thổi qua, Phương Dật cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo hẳn ra. Y móc hộp thuốc lá từ túi quần, lấy ra một điếu châm lửa, vừa ngậm vào miệng rít một hơi thì đã bị Trâu Hạc Minh đứng cạnh tiện tay giật lấy.

"Để tôi lái giúp cậu nhé?" Trâu Hạc Minh đoạt lấy điếu thuốc từ miệng Phương Dật, rít một hơi thật sâu, rồi nhả ra một vòng khói, hỏi.

Lại rút một điếu khác từ hộp, châm lửa, Phương Dật ngậm thuốc, nhìn lướt qua bốn người còn lại. Lỗ Đức đã say đến lảo đảo; An Đức Nhĩ Tư đang ôm vai A Nhĩ Đồ Nhĩ, vừa vỗ vừa gọi bạn bè, anh em các kiểu. Khắc Hi Mã thì đang dựa vào một thân cây bên cạnh, mò hộp thuốc trong túi, tay run đến nỗi không cầm nổi điếu thuốc, đã làm rơi rớt hai ba điếu trên mặt đất. Cứ mất một điếu, y lại thò tay lấy một điếu khác, vừa định đưa lên miệng, nhưng còn cách vài centimet đã buông tay, thế là điếu thuốc lại rơi xuống đất, nhìn thấy nửa gói thuốc ban đầu sắp rơi sạch đến nơi.

Phương Dật bước đến bên cạnh Khắc Hi Mã, đưa điếu thuốc đang ngậm trong miệng mình cho y.

"Cảm ơn cậu, brother!" Khắc Hi Mã lẩm bẩm một câu, nghiêng người tựa vào thân cây, rít mạnh một hơi. Đốm lửa đỏ sẫm lấp lánh trong bóng đêm, theo thân thuốc trắng muốt hắt về phía sau.

"Vậy tôi lái xe của tôi chở Lỗ Đức và Khắc Hi Mã, cậu lái xe tải của Lỗ Đức chở An Đức Nhĩ Tư và A Nhĩ Đồ Nhĩ nhé?" Phương Dật nhìn Trâu Hạc Minh nói. "Chỉ mong trên đường đừng gặp phải cảnh sát gì!"

"Fuck! Police!" Vừa nghe thấy hai chữ "cảnh sát", Lỗ Đức vô thức giơ tay, lảo đảo làm cái thủ thế quốc tế, biểu lộ sự khinh miệt với cảnh sát Paris.

Nghe xong lời này, Phương Dật đưa điếu thuốc lên môi, sau đó đi tới bên cạnh Lỗ Đức, nửa lôi nửa kéo cái gã đang lảo đảo này lên hàng ghế sau xe.

Đến khi chuẩn bị đi đỡ Khắc Hi Mã, Phương Dật phát hiện gã này cũng không tệ lắm, tự mình đi tới bên chiếc xe kia, mở cửa xe, gần như là chân tay bò lên trên xe. Vừa bò được lên ghế sau, y đã bắt đầu rít thuốc mạnh mẽ, mặc dù lúc này tàn thuốc đã tắt ngúm, chỉ còn lại một mẩu. Nhưng những động tác vẫn vô thức làm theo: rít một hơi, búng tàn thuốc...

Khi Phương Dật còn đang định tới giúp Lỗ Đức bên cạnh xe, An Đức Nhĩ Tư và A Nhĩ Đồ Nhĩ đã ngồi vào trong xe. An Đức Nhĩ Tư ngồi trong xe vẫn còn say khướt, chu miệng thổi một nụ hôn gió về phía Phương Dật.

"Đi thôi!" Trâu Hạc Minh ra hiệu cho Phương Dật. Y ném tàn thuốc trong tay xuống, mở cửa xe, sau đó khởi động xe, chạy về phía ngoại ô trấn nhỏ.

Phương Dật đương nhiên lái xe ô tô của mình đi theo sau.

Ra khỏi trấn nhỏ, Phương Dật liền mở tất cả các cửa sổ xe, kể cả cửa sổ trời, để gió lạnh thổi vào giữ cho đầu óc mình tỉnh táo. Sau đó, y châm một điếu thuốc, gác khuỷu tay trái lên cửa sổ xe, một tay lái xe.

"Dật!" Khoảng mười phút sau khi ra khỏi trấn nhỏ, Khắc Hi Mã đột nhiên há miệng nói với Phương Dật đang ngồi ở ghế lái: "Tớ cần một chiếc nhẫn!"

"Ngày mai cậu có thể đi mua!" Phương Dật không quay đầu lại, thuận miệng đáp.

Lời vừa dứt, Khắc Hi Mã đã thò đầu ra ngoài cửa sổ, trực tiếp úp mặt vào cửa kính xe mà nôn thốc nôn tháo.

Chắc là lời của Khắc Hi Mã đã lọt vào tai Lỗ Đức, gã này cũng chợt mở mắt, lầm bầm lầu bầu: "Tôi muốn một chiếc xe mới, một chiếc xe mới tinh khốn kiếp! Ném cái thứ đồ chơi cũ rích chết tiệt của tôi vào đống phế liệu đi!" Nói xong, gã lại văng thêm vài câu tục tĩu. Dường như là sau khi có mối quan hệ không đứng đắn với ai đó hoặc vài người, tiện thể đá mạnh hai chân vào ghế trước. Trút bỏ chút lửa giận trong lòng, gã lại cúi đầu ngáy khò khò.

Giờ Phương Dật nào còn hơi sức mà trông nom người khác, y thỉnh thoảng vô thức rít thuốc, lắc đầu nhìn về phía con đường phía trước.

May mắn thay, suốt chặng đường không có ai, hai chiếc xe ô tô lảo đảo an toàn chạy đến cổng nhà kho. Phương Dật cũng mặc kệ hai người bạn thân trên xe, hơi men bốc lên, y đẩy cửa xe, vô thức đi thẳng về căn phòng nhỏ của mình.

Đứng trước cửa căn phòng nhỏ của mình, Phương Dật lảo đảo lục tìm chìa khóa để mở cửa. Tìm mãi mới thấy chìa khóa, nhưng loay hoay thế nào cũng không thể đút vào ổ khóa được, cái lỗ khóa nhỏ hôm nay cứ chớp lóe không ngừng trước mắt y.

"Ơ kìa! Anh uống nhiều thế này sao!" Veronica nghe thấy tiếng động bên ngoài liền mở cửa, nhìn bạn trai đang lảo đảo ở cửa mà hỏi.

Phương Dật nhìn thấy Veronica, ngón tay buông lỏng, làm rơi chìa khóa xuống đất, cũng mặc kệ chiếc chìa khóa, một tay ôm Veronica vào lòng: "Hi! Baby!"

Nói xong câu này, Phương Dật cảm thấy dạ dày mình dâng trào, sau đó lập tức phản xạ có điều kiện như chạy vào phòng vệ sinh, ôm lấy bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo. May mắn là nôn xong còn biết nhấn cần gạt nước, nhưng nhấn xong thì y ngồi phịch xuống sàn ngay cạnh bồn cầu, vô thức móc một điếu thuốc từ túi ra châm lửa.

Veronica lúc này đã bước đến, rút điếu thuốc từ miệng Phương Dật ném vào bồn cầu, đặt tay Phương Dật lên vai mình, sau đó tốn sức chín trâu hai hổ mới đưa Phương Dật về được ghế sofa trong phòng khách nhỏ, rót cho y một cốc nước lọc, nhìn bạn trai ừng ực uống.

"Sao lại uống đến nông nỗi này!" Veronica ngồi bên cạnh Phương Dật hỏi.

"Vui vẻ!" Phương Dật há miệng nói, nhưng những lời y nói ra Veronica lại không hiểu, đó là tiếng Trung, tiếng mẹ đẻ của Phương Dật.

Bữa tiệc rượu nhỏ này, uống mãi rồi lại chuyển sang tâm sự buồn bã. Mấy người Khắc Hi Mã kể lể, Phương Dật lúc đầu còn nghe, cuối c��ng cũng bị khơi gợi lên những ký ức.

Nhớ lại điều gì ư? Nhớ lại cảnh tượng khi sư phụ Lưu Hồng Thạc dẫn y đến phòng vẽ tranh cất giữ của ông. Đèn vừa bật, Phương Dật thấy những tác phẩm vốn nên đã được bán đi, giờ vẫn tĩnh lặng treo trên tường phòng vẽ tranh cất giữ của sư phụ. Cái cảm giác suy nghĩ ngổn ngang, muôn vàn cảm khái dâng trào trong lòng, càng nhớ đến cảnh mình tr�� về phòng vẽ tranh, ngồi trên bậc thang suy nghĩ, nghĩ đến quyết tâm mình muốn đến Châu Âu tạo dựng danh tiếng, để thầy mình chứng kiến, rằng tất cả yêu thương, tất cả bao dung thầy dành cho mình đều có giá trị.

Phương Dật khát vọng thành danh, khao khát được mọi người biết đến: Thầy Lưu Hồng Thạc tuy không nổi danh trong lịch sử hội họa thế giới, nhưng ông đã nuôi dưỡng một học trò vĩ đại, học trò của ông tên là Phương Dật!

Những chuyện vốn còn mơ hồ không rõ ràng này, dần dần trở nên rõ ràng trước mắt Phương Dật! Khi y cứ thế miên man suy nghĩ, mấy người còn lại đã uống đến gần cuối bữa, Phương Dật lúc này bắt đầu tự chuốc rượu cho mình mạnh mẽ. Nếu không phải cuối cùng Trâu Hạc Minh nói tính tiền về nhà, e rằng Phương Dật đã tự chuốc mình say đến gục xuống gầm bàn.

"Tôi nhớ lần đầu tiên gặp thầy tôi, lúc đó tóc thầy đã lốm đốm bạc, khóe miệng còn vương sợi râu chữ bát. Rồi cứ thế, thầy chắp tay sau lưng bước về phía giá vẽ của tôi. Lúc ấy tôi còn tưởng ông ấy là thầy chủ nhiệm khoa Thạch Nghệ, đến kiểm tra vị trí công việc của Chu Đồng!" Nói đến đây, Phương Dật không khỏi bật cười khanh khách một tiếng.

"Sau đó tôi biết tên ông ấy. Ông ấy cũng trở thành thầy của tôi, và tôi là đệ tử nhập thất duy nhất của ông!" Nói đến đây, Phương Dật xoay người nhìn Veronica, tiếp tục dùng tiếng Trung nói: "Thầy và sư mẫu đều yêu thương tôi hết mực, mỗi lần ăn cơm trưa trên bàn nhất định sẽ có món tôi thích ăn. Nhưng tôi vẫn là niềm kiêu hãnh của thầy. Tôi biết rõ...!"

Veronica không hiểu Phương Dật đang nói gì, nhưng nghe Phương Dật khẽ kể lể điều gì đó, trong ánh mắt y khi thì vui mừng, khi thì hơi có vẻ bứt rứt, cô không khỏi tựa vào Phương Dật, nhẹ nhàng vuốt tóc bạn trai, lặng lẽ lắng nghe y thổ lộ.

Phương Dật khẽ cười một tiếng: "Nhưng thầy giờ thích nhuộm tóc đen rồi, không còn thấy những sợi tóc bạc lốm đốm kia nữa, bộ râu chữ bát cũng không còn thấy đâu." Nói đến đây, trên mặt y lại hiện lên vẻ buồn bã: "Cũng không biết tóc bạc của thầy có nhiều thêm chút nào không. Khi ăn cơm ở nhà với sư mẫu, thầy có còn trầm mặc như lúc tôi không ở đó không. Cũng không biết ba mẹ ở nhà lúc ăn cơm, mẹ có còn lải nhải không ngừng với ba không. Cả hai con chó của tôi nữa, Đầu Tròn và Dẹp Đầu, mỗi lần nhìn thấy chúng trên màn hình, chúng cũng sủa hăng hái, cái đuôi vẫy như quạt vậy!"

Nói đến đây, Phương Dật tự nhiên co chân lại, khom lưng, đưa đầu mình tựa sát vào ngực Veronica. Đầu y kề sát vào ngực bạn gái, ngửi thấy mùi hương từ Veronica, sau đó lầm bầm: "Trời ạ! Tôi thật sự quá nhớ họ rồi!"

Nhẹ nhàng nói xong câu đó, Phương Dật nhắm lại ánh mắt mình, nước mắt trên mặt đã chảy đầm đìa. Những giọt nước mắt này làm ướt cả vạt áo trước ngực Veronica, lúc này y mới chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Nghe tiếng hít thở đều đều của Phương Dật, Veronica nhẹ nhàng đặt đầu y xuống, ngửi thấy mùi từ người Phương Dật một lúc, lập tức quạt quạt tay, khẽ nói: "Anh thật sự thối chết được! Đêm nay anh ngủ sofa đi!" Nói xong, cô tìm một cái gối kê dưới đầu Phương Dật, sau đó lấy một tấm chăn mỏng đắp lên người y.

"Ngủ ngon!" Veronica cúi người xuống, vốn còn muốn hôn tạm biệt Phương Dật trước khi ngủ, nhưng ngửi thấy mùi rượu hòa lẫn chút vị chua, cô liền từ bỏ ý định này, bịt mũi, tắt đèn, rồi đi vào phòng ngủ.

Phương Dật ngủ thẳng đến hơn nửa đêm, bị cơn khát đánh thức. Y mơ màng ngồi dậy từ ghế sofa, đi tới vòi nước, vặn mở rồi uống một hơi mạnh, sau đó lại cảm thấy bàng quang hơi tức. Y mò vào phòng vệ sinh, tựa vào tường cạnh bồn cầu, rồi xả nước vào bồn cầu.

A! Ngay lập tức cả thể xác lẫn tinh thần đều khoan khoái dễ chịu! Người nhẹ đi mấy lạng.

Vừa gãi đầu vừa quay lại ghế sofa, đứng cạnh ghế sofa, y mơ mơ màng màng cảm thấy hình như không ổn lắm, cong đầu mơ hồ suy nghĩ một hai phút, vô thức xoay người đi về phía phòng ngủ của mình, vừa đi vừa cởi quần áo, tiện tay ném xuống đất.

Vào phòng ngủ, y không bật đèn, trực tiếp mò đến giường, khi nằm xuống thì cảm thấy trên giường vẫn còn có người, Veronica đang nghiêng người ngủ.

"Ngủ ngon! Em yêu!" Phương Dật hôn nhẹ lên mặt Veronica, sau đó áp sát lưng bạn gái, ôm cô và tiếp tục ngủ.

Veronica cũng đang ngủ mơ màng, đã quên mất mùi rượu hôi hám của Phương Dật. Cô kéo một cánh tay của bạn trai ôm lấy trước ngực, vặn vẹo thân mình hai cái, tìm được một góc thoải mái trong vòng tay Phương Dật, khẽ "ừm" một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.

Chương truyện này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, giữ trọn vẹn tinh hoa tác phẩm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free