(Đã dịch) Đai Bảo Giám - Chương 70 : Giải hận
Chu Thiên Kỳ nhất thời luống cuống, vội vàng giữ Ngưu Hướng Đông lại, van xin: "Ngưu… Ngưu huynh, có gì từ từ nói, có gì từ từ nói mà, cái này... Dù không trả đủ 500 vạn cũng được, anh chỉ cần đưa tôi 385 vạn thôi là tốt rồi. Tôi chỉ cần số tiền này để trả khoản vay nặng lãi, Ngưu huynh làm ơn đi!"
Ngưu Hướng Đông hất mạnh tay Chu Thiên Kỳ ra, lạnh lùng nói: "Cái gì mà Ngưu huynh Ngưu đệ, tôi với anh quen thân lắm sao? Tôi không quan tâm anh vay nặng lãi hay lãi suất thấp, anh lên Thiên đường hay xuống Địa ngục thì liên quan gì đến chuyện của tôi. Còn nữa..."
Ngưu Hướng Đông nói đến đây, lại cười khẩy mấy tiếng: "Còn nữa, số tiền này không còn ở chỗ tôi, tiền đã sang tay người khác rồi, dù tôi có đồng ý cũng chẳng ích gì!"
Lòng Chu Thiên Kỳ lạnh toát từ đầu đến chân, khi nghĩ đến bọn cho vay nặng lãi đáng sợ, khát máu kia, hắn không kìm được run rẩy.
Chu Lâm sắc mặt trắng bệch, cô ta sợ hãi hơn cả cảnh phá sản, bị chủ nợ tìm đến nhà, nhưng giờ thì làm sao được nữa? Bố cô ta khúm núm cầu xin Ngưu Hướng Đông như một con chó, nhưng người ta căn bản chẳng thèm để tâm!
Ngưu Hướng Đông lúc này chẳng thèm liếc mắt nhìn Chu Thiên Kỳ lấy một cái, đưa tay kéo Hứa Đông đi, vẻ mặt ôn hòa nói với cậu: "Hứa Đông, đi thôi!"
Chu Thiên Kỳ nhìn thái độ của Ngưu Hướng Đông đối với Hứa Đông, đột nhiên như bừng tỉnh đại ngộ, kêu lên: "Ngưu... Ngưu Hướng Đông, hóa ra tất cả những chuyện này đều vì thằng nhóc Hứa Đông này sao?"
Ngưu Hướng Đông liếc xéo hắn: "Chu Thiên Kỳ, tôi vì ai hay không vì ai thì có quan trọng gì? Đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu đạo lý làm người à?"
Chu Thiên Kỳ mở miệng định chửi bới, nhưng suy nghĩ một chút lại bỗng nhiên nén giận. Dù Ngưu Hướng Đông có ra mặt vì Hứa Đông đi chăng nữa thì sao? Bất kể là vì Hứa Đông hay vì tiền, hắn đều chẳng làm gì được Ngưu Hướng Đông, ông ta cũng sẽ không trả lại tiền cho hắn!
Hứa Đông im lặng, còn Ngưu Hướng Đông trừng mắt khiến cả ba người nhà Chu Thiên Kỳ không dám nán lại trong tiệm mà đành phải ra ngoài. Hứa Đông "Rầm" một tiếng kéo sập cửa cuốn xuống rồi khóa lại.
Ngưu Hướng Đông mở cánh cửa chiếc Audi Q5 đậu sát bên đường, ngồi vào trong xe rồi ngoắc tay về phía Hứa Đông: "Hứa Đông, lên xe!"
Hứa Đông cũng không nhìn tới ba người dượng, dì, và biểu tỷ đang thất thần, cậu ngồi vào xe mặc Ngưu Hướng Đông lái đi.
Ngưu Hướng Đông không nhanh không chậm lái xe, chạy một đoạn đường, đến khi khuất hẳn cửa tiệm và bóng dáng gia đình Chu Thiên Kỳ, Hứa Đông mới hai mắt rưng rưng nói: "Ngưu thúc, cảm ơn chú!"
Ngưu Hướng Đông gật đầu nói: "Cháu không cần cảm ơn chú, tất cả là do Chu Thiên Kỳ làm quá đáng, quá độc ác. Chuyện này..." Nói đến đây, ông lại nghĩ ra điều gì đó, từ túi áo trong lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt lên t��p-lô xe trước mặt Hứa Đông, vừa tiếp tục lái xe vừa nói.
"Hứa Đông, trong tấm thẻ này là 500 vạn tiền bán Thanh Hoa Từ, là tiền của Chu Thiên Kỳ, giờ đây sẽ là tiền của cháu. Cầm lấy đi, Chu Thiên Kỳ nuốt tiền nhà cháu, bây giờ thì ngay cả gốc lẫn lãi cũng phải nhả ra!"
Nước mắt Hứa Đông từng giọt lăn dài, nghẹn ngào nói: "Ngưu thúc, cháu cảm tạ chú, thế nhưng số tiền này cháu không muốn. Tuy rằng cả nhà dượng dì ấy đáng ghét, nhưng cháu không muốn sống nhờ vào tiền của họ. Cháu tin tưởng mình sẽ sống thật tốt bằng chính năng lực của mình!"
Ngưu Hướng Đông ôn hòa nói: "Hứa Đông, chú hoàn toàn tin tưởng cháu có năng lực sẽ sống rất khá sau này, thế nhưng số tiền này là thuộc về cháu. Cháu có cần hay không, hoặc là dùng như thế nào, thì cũng phải do cháu quyết định. Cháu ngẫm lại xem, Chu Thiên Kỳ nuốt tiền ba mẹ cháu, hắn nên phải nhả số tiền này ra!"
Hứa Đông lau nước mắt, suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu cầm lấy thẻ ngân hàng. Nếu là tiền của ba mẹ cậu, vậy cậu còn phải nhận lấy.
Ngưu Hướng Đông còn nói thêm: "Hứa Đông, chuyện này cháu còn phải cảm ơn Long lão. Chú đã kể chuyện của cháu cho Long lão nghe, là Long lão làm chủ bày ra kế hoạch này. Người đóng vai chủ nợ cho vay nặng lãi cũng là Long lão bảo bạn ông ấy giả làm, tiền này cũng là Long lão bỏ ra. Gừng càng già càng cay mà, theo cách nghĩ ban đầu của chú, cho dù có lừa được Chu Thiên Kỳ, hắn ta nổi giận báo cảnh sát, cứng rắn đòi lại thì chúng ta cũng có phiền phức, có khi còn lưỡng bại câu thương. Nhưng Long lão mưu trí hơn người, dùng hàng thật bán cho hắn, lại sắp xếp bạn bè giăng bẫy Chu Thiên Kỳ, sau khi giao dịch thành công thì tìm bạn bè nộp thuế, làm chứng rõ ràng. Tất cả đều hợp thủ tục, chẳng qua tất cả chỉ là một màn kịch gạt Chu Thiên Kỳ mà thôi!"
Hứa Đông lại nghẹn ngào. Long lão, Ngưu Hướng Đông, hai người đó đều chẳng có bất kỳ quan hệ gì với cậu, thậm chí ngay cả quen biết cũng chỉ mới trong thời gian rất ngắn. Nhưng họ lại chẳng mưu cầu chút báo đáp nào mà vẫn hết lòng giúp đỡ cậu. So với dượng dì ruột thịt của mình, nỗi cảm kích trong lòng cậu quả thật không thể diễn tả bằng lời!
Hứa Đông chậm rãi lấy lại bình tĩnh, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nói với Ngưu Hướng Đông: "Ngưu thúc, còn có chuyện cháu muốn nói với chú một chút. Dạo trước, khi cùng Mưu tiểu thư phá án, cháu đã kiếm được một nghìn vạn từ việc đổ thạch. Trên thực tế, cháu cũng không thiếu tiền!"
"A..." Ngưu Hướng Đông vừa nghe cũng có chút ngạc nhiên, suy nghĩ một chút rồi ha ha cười nói: "Hảo tiểu tử, cháu giỏi thật đó! Chú đã nói cháu không phải là kẻ tầm thường mà. Tốt, tốt, tốt, chỉ một lần thôi đã kiếm được một nghìn vạn. Cháu một lần làm ăn đã kiếm được số tiền nhiều hơn cả gia sản của chú rồi đó. Tốt, tốt, tốt, Ngưu thúc mừng thay cho cháu!"
Hứa Đông trầm ngâm một chút rồi nói: "Ngưu thúc, cháu có mấy lời muốn nói với chú, muốn thương lượng với chú một chút..."
Ngưu Hướng Đông đang rất cao hứng, vừa cười vừa nói: "Có chuyện gì thì lát nữa nói cũng được. Hứa Đông, chú rất kỳ lạ, lúc chú mới bắt đầu 'tiếp xúc' với Chu Thiên Kỳ, cháu rất không vui, lúc đó chú cũng lo lắng cháu không giữ được bình tĩnh mà phá hủy kế hoạch của chú. Nhưng về sau cháu lại không nói một lời, khiến kế hoạch này hoàn thành một cách hoàn hảo. Lúc đó cháu rốt cuộc là nghĩ gì vậy?"
Hứa Đông lại lau mắt, có chút ngượng ngùng trả lời: "Ngưu thúc, kỳ thực về sau cháu đã đoán được chú có thể là giăng bẫy để bọn họ nhảy vào. Chính vì nghĩ như vậy nên cháu mới chẳng làm gì cả, để các chú tự tiến hành."
"Ha ha..." Ngưu Hướng Đông cười lớn tiếp tục lái xe, rồi hỏi tiếp: "Ừm, vừa nãy cháu nói có chuyện gì phải nói với chú?"
Hứa Đông mặt đỏ lên, có chút ngượng ngùng nói: "Ngưu thúc, cháu nghĩ... Cháu nghĩ đầu tư 500 vạn vào tiệm của chú, mua cổ phần. Cháu muốn cùng chú kinh doanh tiệm này, mở rộng việc kinh doanh đồ cổ và các mặt hàng khác, không biết Ngưu thúc có đồng ý không..."
Ngưu Hướng Đông "Ha hả" một tiếng, cười nói: "Chú đương nhiên đồng ý! Chú chính là vì không hiểu về đồ cổ nên mới không dám dấn thân vào. Nghề này nước quá sâu, người lão luyện còn không dám coi thường, huống chi chú chỉ là kẻ nửa vời. Nhưng bây giờ có cháu là người có kỹ thuật, có năng lực chuyên môn thì tốt rồi, thế nhưng..."
Hứa Đông thấy Ngưu Hướng Đông nói chuyện có chút do dự, lúc này lại mau nói: "Ngưu thúc, nếu chú thấy 500 vạn là ít, vậy cháu sẽ đầu tư 1 nghìn vạn. Hơn nữa, cháu chỉ lấy 30% cổ phần thôi, được không?"
Hứa Đông nói lời này hoàn toàn là muốn "báo đáp" Ngưu Hướng Đông. Kỳ thực, với năng lực "thức tỉnh Bảo khí" hiện tại của cậu, cho dù tự mình mở một cửa hàng riêng, vậy cũng tuyệt đối không có vấn đề gì!
Ngưu Hướng Đông tấp xe vào lề đường, sau đó nghiêm mặt nói: "Hứa Đông, cháu đừng nghĩ chú tham tiền đến thế. Chú tuy rằng muốn kiếm tiền, nhưng sẽ không làm những chuyện thất đức. Hơn nữa tiền bạc thì đủ dùng là được, chú không có gì hùng tâm tráng chí. Cháu muốn góp vốn vào tiệm của chú, chú hoàn toàn ủng hộ hai tay. Nhưng cháu góp 500 vạn hay 1 nghìn vạn thì đều không được, bởi vì quá nhiều rồi. Tiệm của chú bây giờ tổng tài sản chỉ trị giá chưa đến 50 vạn. Nếu cháu muốn góp vốn thì góp 200 vạn thôi, để mở rộng phạm vi kinh doanh. Sau đó cháu chiếm 70% cổ phần, chú chiếm 30%. Tiệm này chú cũng chẳng quản lý nữa, cháu một tay tự kinh doanh là được. Chú lười, đang lo không có ai để giao phó, cháu mà chịu vào thì lại càng hợp ý chú!"
Hứa Đông ngẩn người, thấy vẻ mặt Ngưu Hướng Đông rất kiên quyết, suy nghĩ một chút, cậu thấy chú ấy nói cũng có lý. Kỳ thực, chỉ cần mình cố gắng, sau này dù có kiếm ít tiền, cháu vẫn có thể chia cho chú ấy một phần lớn, đó cũng là "báo đáp"!
"Được!" Do dự một chút, Hứa Đông lúc này mới đáp ứng, sau đó còn nói: "Ngưu thúc, còn có một việc cháu muốn nhờ chú giúp!"
Ngưu Hướng Đông cười nói: "Cháu có gì thì cứ việc nói, chỉ cần chú có thể làm được thì sẽ không có vấn đề gì. Cháu với chú không nên dùng từ 'cầu xin' làm gì, cứ nói thẳng là được!"
"Được rồi, cháu nói thẳng đây!" Hứa Đông gật đầu nói, "Ngưu thúc, gia đình dượng dì ấy đang thiếu 350 vạn của bọn cho vay nặng lãi, cháu nghĩ số tiền này do cháu bỏ ra, để cháu gánh khoản nợ đó!"
Ngưu Hướng Đông giật mình, lập tức cau mày nói: "Hứa Đông, cháu muốn thay bọn họ giải quyết nợ nần sao? Cháu đã quên họ đối xử tệ bạc với cháu à?"
Hứa Đông chậm rãi lắc đầu, thở dài một tiếng mới nói: "Bọn họ đích xác đáng ghét, nhưng cháu không muốn thấy họ tan cửa nát nhà. Khiến họ tán gia bại sản là đã đủ rồi, bọn cho vay nặng lãi chỉ biết ép chết họ. Cháu sẽ giải quyết khoản nợ này. Muốn nói giải hận, kỳ thực nhìn bọn họ nghèo khó, khổ sở giãy giụa mà sống mới là hả hê nhất. Nếu dượng dì bị bọn cho vay nặng lãi ép đến chết, lại chẳng thấy hả hê chút nào!"
Ngưu Hướng Đông vừa nghe cũng gật đầu tán thành: "Phải, cháu nói đúng. Ép người ta đến chết thì có gì mà sướng? Nhìn bọn họ nghèo khó, khổ sở giãy giụa mà sống mới càng hả hê. Được, chú sẽ nói với Long lão một tiếng, chuyển khoản nợ đó cho cháu!"
Ngưu Hướng Đông cũng không chậm trễ, lúc này lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện cho Long Thu Sinh. Sau một hồi trò chuyện thì cúp máy.
Hứa Đông nhìn chú ấy hỏi: "Ngưu thúc, Long lão... Đồng ý không?"
Ngưu Hướng Đông thở dài, nói với giọng đầy ẩn ý: "Ông ấy đồng ý. Món nợ này nếu chuyển sang cho cháu thì ông ấy chỉ cần 350 vạn tiền vốn. Bất quá... Cháu thật sự nghĩ làm như vậy là hả hê nhất sao?"
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép.