Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đặc vụ chuyển sinh, "ra ta cũng chẳng có gì đặc biệt". - Chương 5: Chapter 5:

Sáng sớm, cánh cửa bị đá tung ra trong một tiếng RẦM!

"DẬY! DẬY! DẬY! CON NGƯỜI LƯỜI BIẾNG!" Selena đứng chống nạnh ở ngưỡng cửa, cười toe toét với một dáng vẻ vô cùng tự mãn.

Lnas giật mình tỉnh dậy. Anh gượng người dậy khỏi nền đá lạnh lẽo, xoa xoa cái gáy vẫn còn đau nhức. "Nhóc con ồn ào," anh gằn giọng. "Bộ tộc của ngươi không dạy cách mở cửa một cách văn minh à?"

"Ngươi gọi ai là nhóc con?" Selena nheo mắt, những chiếc móng vuốt sắc lẻm lại bật ra khỏi đầu ngón tay trong một tiếng soạt nhẹ. "Coi bộ 'chú chim nhỏ' của ngươi chán hót rồi, muốn nghỉ hưu sớm đúng không?"

Lnas nhếch mép. "Mèo con còn chưa cai sữa mẹ phải không? thèm sữa thì lại đây".

Khuôn mặt xinh xắn của Selena nhăn lại vì tức giận, hai chiếc răng nanh nhỏ sắc nhọn nhe ra. "Hôm nay ngươi không thoát được đâu, tên con người láo xược!"

Cô gầm gừ, hạ thấp trọng tâm, sẵn sàng lao tới. Nhưng trước khi cô kịp phóng đi, một bàn tay từ phía sau đã tóm gọn lấy cổ áo choàng của cô và nhấc bổng cô lên không trung.

"Đừng quậy nữa, Selena," giọng nói bình thản của Hula vang lên khi anh bước vào phòng.

"Thả em ra!" Selena giãy đành đạch như một con mèo bị túm gáy, tay chân cào loạn xạ vào không khí. "Hula! Thả ra! Em hứa chỉ cào hắn một phát thôi! Lấy một mẩu da nhỏ thôi!" cô gầm gừ, đôi mắt vẫn lườm Lnas tóe lửa.

Lnas, người vẫn đang ngồi bình thản trên sàn, nhếch mép cười. Anh ung dung giơ một ngón tay lên, gõ nhẹ hai lần vào má mình.

"Vẫn còn đang đợi đây, mèo con," anh nói, giọng đều đều nhưng đầy thách thức.

Hula thở dài. Anh liếc nhìn Lnas, ánh mắt không hề có sự đùa cợt. "Cậu cũng vậy. Đừng chọc giận cô ấy nữa. Chúng ta không có thời gian cho những trò trẻ con này." Anh quay đi, giọng ra lệnh. "Chuẩn bị đi. Chúng ta lên đường ngay lập tức."

Lnas cau mày. "Vội vã thế sao? Trời còn chưa sáng hẳn." Đồng hồ sinh học được rèn luyện qua hàng chục năm của anh hiếm khi sai. Anh có thể cảm nhận được độ ẩm trong không khí và sự tĩnh lặng bên ngoài. Chắc chắn bây giờ chỉ mới tờ mờ sáng.

Hula không quay đầu lại, và sự im lặng của hắn chính là câu trả lời. Hiển nhiên, trong mắt hắn, Lnas không có tư cách để đặt câu hỏi. Hula liền thả Selena ra rồi rời đi.

Bị Hula thả xuống đất, Selena không hề tỏ ra xấu hổ. Cô ngồi xổm xuống, phụng phịu vuốt lại những nếp nhăn trên áo choàng rồi đưa tay lên, dùng lưỡi liếm nhẹ mu bàn tay mình như một con mèo đang tự chải chuốt sau một cuộc vật lộn. Xong xuôi, cô ngẩng lên nhìn Lnas, đôi mắt ánh lên vẻ tinh ranh.

"Tò mò rồi chứ gì?" cô nhếch mép. "Gọi một tiếng 'Tiểu thư Selena xinh đẹp', ta sẽ cân nhắc nói cho ngươi biết."

"Thông tin," Lnas thầm nghĩ "ngay bây giờ, đó là thứ duy nhất có giá trị đối với mình hiện tại". Niềm kiêu hãnh chẳng là gì so với việc nắm được tình hình. Ngay lập tức, vẻ mặt cứng rắn của anh biến mất, thay vào đó là một nụ cười xã giao hoàn hảo.

"Mèo con..." anh buột miệng theo thói quen, rồi nhanh chóng sửa lại. "À không, Tiểu thư Selena. Không biết tiểu thư có thể rộng lòng cho ta này biết tại sao chúng ta lại phải khởi hành gấp gáp như vậy không?"

Selena chớp mắt, nghiêng đầu sang một bên rồi đưa một ngón tay lên ngoáy tai một cách đầy kịch tính.

"Hửm? Gió thổi to quá," cô nói, nhìn quanh quất. "Ta chẳng nghe thấy gì cả. Ngươi có nói gì không, người trần?"

Vài đường gân xanh nổi lên trên thái dương Lnas, nhưng anh nhanh chóng nén lại cơn bực bội. Nhẫn nhịn, anh tự nhủ. Thông tin là trên hết.

"Mẹ kiếp, trong phòng lấy đâu ra gió chứ, bình tĩnh nào Lnas, tự dưng thèm thịt mèo quá" Lnas lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười còn tươi hơn lúc nãy, mặc dù trong mắt không có một chút ý cười nào. Giọng anh vang lên rõ ràng và có phần nhấn nhá.

"Tiểu. Thư. Selena. Xinh. Đẹp." anh nói, gằn nhẹ từng chữ. "Liệu ngài có thể ban ân, cho kẻ hèn mọn này biết một chút thông tin được không ạ?"

"À, giờ thì ta nghe rõ rồi," cô nói, giọng điệu vui vẻ. "Nếu ngươi đã thành tâm như vậy, tiểu thư đây cũng không ngại nói cho ngươi nghe. Hôm nay là ngày diễn ra ' Phước Lễ Quang Minh ' của kỵ sĩ đoàn thành Toria. Bọn lính canh sẽ phong tỏa và kiểm soát các cổng thành từ rất sớm. Nếu không đi ngay bây giờ, có khi còn chẳng ra khỏi đây được trong hôm nay."

Cô nhún vai một cách thản nhiên. "Và ngươi biết đấy, bọn ta cũng không phải hạng tử tế gì đâu" cô nói thêm, liếc nhìn Lnas, "thế nên nếu vướng vào lính gác. Phiền phức lắm."

Lnas chỉ nhếch mép. "Chẳng phải hạng tử tế à?" anh thầm nghĩ. Một thông tin không hề mới. Có lũ tử tế nào lại đi bắt cóc người khác không?

"Lễ Ban Phước Quang Minh?" Lnas lặp lại "Nó là gì vậy?"

"Hỏi lắm thế!" Selena gắt lên, không thèm quay đầu lại nhìn anh. "Ngươi chỉ cần biết là vì nó mà chúng ta phải lén lút như chuột thế này thôi."

Cô liếc xéo anh qua vai. "Hay sao? Ngươi muốn ra đó tham gia à? Ta có thể giúp ngươi một tay đấy, chỉ cần một cú ném chuẩn xác là ngươi sẽ hạ cánh đúng chỗ."

Lnas đứng dậy, vươn cái vai mỏi nhừ. "Cuối cùng cũng được ra khỏi đây." Anh bước ra cửa, nhìn quanh. Đây là một căn nhà gỗ đơn sơ, trống trải.

Hula đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt quan sát con phố bên dưới. "Được rồi, Selena," anh nói, giọng dứt khoát. "Lính gác đã bắt đầu tuần tra. Chúng ta đi đường trên. Cô phụ trách hắn."

Nói rồi, Hula khoác mũ trùm lên, mở toang cửa sổ và không một chút do dự, phóng ra ngoài.

Selena vươn vai, ưỡn cong người ra sau như một con mèo, những khớp xương kêu răng rắc. "Nghe rồi chứ, Đi nào."

"Cô mang tôi đi?" Lnas nhíu mày, nhìn vào thân hình nhỏ nhắn của cô. "Với cái cơ thể nhỏ co..."

Anh chưa kịp nói hết câu, Selena đã lườm anh một cái sắc lẹm. "Ngươi nghĩ lúc ngươi bất tỉnh thì ai đã vác cái thân nặng như chì của ngươi từ dưới hầm của Hội về đây, hả tên ngốc?"

Không đợi Lnas trả lời, cô túm lấy cổ áo anh. "Bám cho chắc vào!"

Vù!

Một cơn gió mạnh tạt vào mặt Lnas khi Selena kéo anh lao ra ngoài cửa sổ và nhảy phốc lên mái nhà đối diện một cách nhẹ nhàng. Cô không dừng lại. Cô chạy, nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác với một tốc độ và sự thăng bằng đáng kinh ngạc. Bên dưới, những toán lính đang đi tuần tra, hoàn toàn không biết có hai bóng người đang lướt đi ngay trên đầu họ.

Bị kéo đi với tốc độ chóng mặt, gió rít bên tai, khung cảnh xung quanh nhòe đi, Lnas có cảm giác như mình đang ngồi trên mui một chiếc xe đua đang vào cua gắt mà không có dây an toàn.

Khi họ đến gần tường thành, Selena không hề giảm tốc độ.

Cô dồn sức vào đôi chân, bật lên một cách phi thường. Giữa không trung, những móng vuốt sắc lẻm bật ra, cắm sâu vào những kẽ nứt trên tường đá. Dùng nó làm điểm tựa, cô co người lại rồi bật lên một lần nữa, dễ dàng đáp xuống đỉnh tường thành.

Trên đó, vài tên lính gác đã nằm bất động, dấu vết của Hula đã đi qua trước, chúng trông như chỉ bị đánh ngất vì không có máu.

Selena không lãng phí một giây. đuôi cô túm lấy một tên lính gục ngã, quăng hắn xuống khoảng không bên ngoài tường thành. Ngay sau đó, cô kéo Lnas và nhảy theo.

Lnas la lớn "Ê Ê NHẢY THẬT À, CAO LẮM ĐÓ."

Lnas cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp khi lao xuống. Anh thấy cơ thể tên lính gác rơi xuống trước, và ngay sau đó, Selena đáp xuống chính xác lên người hắn.

RẮC!

Một tiếng xương gãy ghê rợn vang lên, máu và nội tạng bắn tung tóe. Selena đã dùng cơ thể đó như một tấm đệm thịt để triệt tiêu hoàn toàn lực rơi. Cô đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng một cách thản nhiên, như thể vừa bước xuống một bậc thềm.

Cô nhìn xuống vũng máu và thịt bầy nhầy dưới chân mình, rồi lại nhìn vệt máu đỏ tươi vừa bắn lên chiếc váy của cô.

Cô bĩu môi, lấy đầu ngón tay chùi nhẹ vết bẩn.

"Chậc," cô tặc lưỡi, giọng đầy vẻ khó chịu. "Bẩn mất bộ đồ yêu thích của ta rồi. Cái mùi này khó giặt lắm đây."

Lnas nheo mắt, im lặng quan sát.

Anh đã từng lấy đi vô số mạng người. Đó là một phần công việc. Nhưng nguyên tắc của anh luôn là: nhanh, gọn, hiệu quả . Một viên đạn vào đầu, một nhát dao vào tim. Cái chết là một kết quả, không phải một màn trình diễn.

Còn thứ này... dùng một cơ thể làm đệm giảm chấn, Đây không phải là sự tàn nhẫn của một chiến binh. Đây là sự lãng phí vô nghĩa và có phần bệnh hoạn.

"Đi thôi." Giọng nói của Selena kéo Lnas ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô lại túm lấy cổ áo anh một cách thô bạo và kéo đi, sức mạnh của cô khiến anh gần như không thể tự bước đi một cách bình thường.

Họ đi ra khỏi thành, tiến vào một khu rừng thưa gần đó. Selena dừng lại trước một mỏm đá phủ đầy rêu, trông không có gì khác biệt so với hàng trăm mỏm đá khác.

Cô đặt lòng bàn tay lên bề mặt đá lạnh lẽo. Môi cô mấp máy, thốt ra những âm tiết cổ xưa, lí nhí mà anh không thể nghe rõ.

Ngay lập tức, những đường vân sáng màu xanh lam bắt đầu hiện ra trên mặt đá, lan ra từ bàn tay cô và kết nối với nhau, tạo thành một vòng tròn phức tạp chứa đầy những ký tự và hình học kỳ lạ. Vòng tròn phép thuật xoay nhẹ, phát ra một âm thanh vo ve trầm thấp.

Kétttt...

Với một tiếng động của đá nghiến vào nhau, tảng đá khổng lồ từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một cửa hầm tối om và những bậc thang dẫn sâu xuống lòng đất.

Ngay khi lối vào bí mật vừa mở ra, một tiếng hét đầy phẫn nộ vang lên từ trong khu rừng phía sau họ: "RỰC HỎA TRẢM!"

Một vệt sáng rực lửa, nóng bỏng và nhanh như chớp, lao đến từ phía sau. Theo phản xạ, Selena kéo giật Lnas sang một bên, dùng thân mình che chắn cho anh. Vệt chém sượt qua, cắt đứt vài lọn tóc đen của cô và để lại một vết xém đỏ rát trên gò má. Mùi tóc cháy khét lẹt xộc vào mũi.

Selena đáp xuống đất, đẩy Lnas ra sau lưng. Cô đưa tay lên quệt vệt máu nhỏ trên má, đôi mắt mèo nheo lại đầy nguy hiểm, tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng.

Đối diện họ, từ trong bóng râm của lùm cây bước ra, là nữ kỵ sĩ tóc đỏ. Bộ giáp sắt của cô ta sáng lên dưới ánh nắng, và thanh kiếm trong tay cô vẫn còn bừng lên những ngọn lửa mờ ảo.

"Giết binh lính của ta rồi định trốn xuống lỗ chuột sao, lũ sâu bọ?" cô nói, giọng lạnh như băng, ánh mắt không rời khỏi Selena.

Ngay lúc đó, một bóng đen từ trong cửa hầm lướt ra, đứng chắn trước Lnas và Selena. Hula đã xuất hiện từ lúc nào không hay, bình thản như thể anh ta đã đứng đó từ đầu.

Anh ta liếc nhìn vết xước trên má Selena. "Ta đã yêu cầu sự kín đáo, Selena," giọng anh trầm và lạnh, không một chút trách móc nhưng lại khiến người nghe cảm thấy áp lực. "Sự bất cẩn của cô đã dẫn đến phiền phức không cần thiết."

Selena hừ một tiếng, thu lại móng vuốt. "Thì sao chứ? Chỉ là vài tên lính gác. Mạng của chúng rẻ mạt."

"Rẻ mạt?" Đôi mắt của nữ kỵ sĩ tóc đỏ nheo lại, ngọn lửa trên thanh kiếm của cô bùng lên dữ dội hơn. Giọng cô trầm xuống, đầy nguy hiểm. "Vậy thì mạng sống của lũ sâu bọ các ngươi... còn không đáng để tồn tại."

Lnas cảm thấy không khí xung quanh như bị đốt cháy, hơi nóng rát bỏng cả da mặt. Anh theo bản năng giơ tay lên che mắt trước luồng sáng chói lòa. Anh đã đối mặt với thuốc nổ, nhưng chưa có thứ gì mang lại cảm giác hủy diệt nguyên sơ và đáng sợ như thế này.

Ngay lúc con phượng hoàng lửa sắp nuốt chửng lấy họ, Hula bước lên một bước. Anh ta chỉ đơn giản giơ một tay ra phía trước.

"PHONG KÍNH."

Giọng Hula trầm và lạnh, hoàn toàn tương phản với tiếng gầm của ngọn lửa. Ngay lập tức, một cơn cuồng phong từ khắp nơi gào thét tụ về lòng bàn tay anh. Không khí bị nén lại đến mức Lnas có thể nhìn thấy nó gợn sóng, rồi bung ra thành một bức tường gió trong suốt hình bán cầu, bao bọc lấy cả ba người.

Con phượng hoàng lửa đâm sầm vào bức tường gió. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Hỏa và Phong xung đột dữ dội. Lửa tìm cách xuyên thủng, Gió tìm cách nghiền nát. Áp lực kinh hoàng từ điểm va chạm tỏa ra, bẻ gãy cây cối và thổi thổi bay đất đá xung quanh. Selena phải giữ Lnas lại để tránh anh bị bay đi.

Tấm khiên gió vẫn đang gồng mình chống lại cơn bão lửa. Hula liếc nhanh qua vai, giọng anh vẫn bình tĩnh đến lạ thường giữa khung cảnh hỗn loạn.

"Selena. Ưu tiên nhiệm vụ. Đưa hắn đến trận pháp dịch chuyển ngay. Ta sẽ cản chân cô ta."

Selena không một chút do dự. "Bảo trọng đấy, Hula." Cô gật đầu dứt khoát, rồi túm chặt lấy Lnas. "Đi!"

Cô kéo anh lao thẳng về phía cửa hầm đang mở.

"Đứng lại!" Nữ kỵ sĩ tóc đỏ gầm lên, nhận ra ý đồ của họ. Cô dồn thêm sức mạnh vào thanh kiếm, con phượng hoàng lửa bùng lên dữ dội hơn, cố gắng phá vỡ bức tường gió.

Hula chỉ khẽ nhíu mày. Anh đẩy mạnh tay về phía trước. Bức tường gió không tan vỡ, mà phát nổ ra ngoài, tạo thành một cơn lốc xoáy tạm thời đẩy lùi cả nữ kỵ sĩ và ngọn lửa của cô ta.

Chớp lấy khoảnh khắc đó, Selena và Lnas đã biến mất vào trong bóng tối của cửa hầm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free