Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đặc vụ chuyển sinh, "ra ta cũng chẳng có gì đặc biệt". - Chương 6: Chapter 6:

Tiếng kim loại va chạm khô khốc, chói tai vang vọng khắp khu rừng, xé tan sự tĩnh lặng của sớm mai. Nữ kỵ sĩ tấn công như một cơn bão lửa, mỗi nhát chém của cô đều mang theo sức mạnh vũ bão, ép Hula phải liên tục lùi bước trên nền đất ẩm.

Đối mặt với sự áp đảo đó, Hula vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh đến lạ thường. Anh không rút vũ khí. Thay vào đó, những họa tiết kim loại bạc được đính trên viền áo choàng của anh đột nhiên tách khỏi lớp vải đen. Chúng xoáy tít trong không khí trước mặt anh, đan quyện vào nhau trong một luồng sáng ma thuật mờ ảo, và trong chớp mắt, chúng hợp lại thành một tấm khiên kim loại tròn nhỏ gọn.

Lợi dụng lực đẩy từ cú va chạm, Hula bật người ra sau, nhẹ nhàng đáp xuống một cành cây cách đó vài mét, tạo ra một khoảng cách an toàn. Tấm khiên bạc trước mặt anh tan rã, không phải rơi xuống đất mà biến thành những dòng thủy ngân sống động, uốn lượn quanh người anh như những con rắn hộ vệ.

"Lẽ ra một kỵ sĩ ưu tú của thành Toria nên đang ở quảng trường, chuẩn bị cho Phước Lễ Quang Minh," Hula cất tiếng, giọng bình thản đến mức trêu ngươi, "chứ không phải lãng phí thời gian ở đây."

Lời nói của anh như đổ thêm dầu vào lửa. Đôi mắt nữ kỵ sĩ bùng lên một ngọn lửa căm hờn, cô chĩa thẳng mũi kiếm rực cháy về phía Hula, giọng cô đanh lại, chứa đựng sự phẫn nộ và quyết tâm sắt đá.

"Vì các ngươi, một người lính dưới trướng ta sẽ không bao giờ được tham dự một buổi lễ nào nữa. Vì các ngươi, một sinh mạng đã bị tước đoạt khỏi ánh sáng của mặt trời. Và vì các ngươi, một đứa con của Thái Dương Thần sẽ vĩnh viễn không còn có thể dâng lên lòng thành kính của mình nữa!"

Dứt lời, nữ kỵ sĩ không lãng phí thêm một giây nào. Với một tiếng gầm vang dội, cô vung kiếm chém ngang thân cây nơi Hula đang đứng. Lưỡi kiếm rực lửa ngọt lịm cắt qua thớ gỗ, và cái cây khổng lồ bắt đầu đổ sập xuống. Hula phản ứng ngay tức khắc, anh dồn lực vào chân, phóng người lên không trung, định lướt sang một cành cây khác.

Nhưng đó chính là khoảnh khắc mà nữ kỵ sĩ chờ đợi.

Khi Hula đang lơ lửng giữa không trung, không có điểm tựa, không có nơi để né tránh, đôi mắt cô lóe lên tia sáng chết chóc.

"RỰC HỎA TRẢM!"

Một vệt lửa hình lưỡi liềm, sáng chói và nóng bỏng hơn bất cứ thứ gì trước đó, được tung ra từ thanh kiếm của cô. Nó xé toạc không khí, lao thẳng về phía Hula với tốc độ kinh hoàng, một đòn tấn công không thể né tránh.

Đối mặt với cái chết cận kề, Hula không hề tỏ ra hoảng loạn. Từ bên trong lớp áo choàng đen của anh, một thứ chất lỏng kỳ lạ, đen kịt như dầu thô, bất ngờ trào ra với tốc độ chóng mặt. Nó bao bọc lấy anh, tạo thành một cái kén đen bóng chỉ trong tích tắc.

Ngay sau đó, nhát chém rực lửa va chạm với cái kén.

BÙM!

Một vụ nổ kinh thiên động địa bùng lên giữa không trung. Quả cầu lửa nuốt chửng tất cả, và một sóng xung kích hủy diệt lan tỏa ra tứ phía, quật ngã cây cối, thổi bay đất đá. Cả khu rừng rung chuyển. Đàn chim hoảng loạn bay vụt lên khỏi tán lá, tiếng kêu của chúng lạc đi trong tiếng gầm của vụ nổ.

______________________

Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất, không khí lại mang một sự tĩnh lặng hoàn toàn khác.

Lnas và Selena đang ngồi giữa một căn phòng đá lạnh lẽo. Dưới chân họ, một trận pháp dịch chuyển phức tạp được khắc sâu vào nền đá, những đường vân và ký tự cổ xưa của nó đang lấp lánh với một ánh sáng xanh lam mờ ảo. Selena đang ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, môi cô mấp máy những âm tiết ma thuật trầm thấp, khó hiểu. Vòng tròn phép thuật dưới chân họ bắt đầu xoay tròn một cách chậm rãi, và không khí trở nên nặng nề hơn.

Bất chợt, một tiếng ẦM từ phía trên dội xuống, xuyên qua lớp đất đá dày đặc. Âm thanh trầm và uy lực đến mức mặt đất rung nhẹ, vài mảng bụi và đá vụn rơi lả tả từ trần hầm.

Đôi tai mèo của Selena giật nảy. Cô mở bừng mắt, quá trình niệm chú bị gián đoạn. Cô mím chặt môi, ánh mắt lóe lên một tia lo lắng hiếm thấy. Trận chiến của Hula rõ ràng không thuận lợi như cô nghĩ. Cô quay phắt sang Lnas, sự tinh nghịch thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ nghiêm túc chết người.

"Nghe cho kỹ đây, con người. Nghe và khắc từng lời ta nói vào óc của ngươi!" cô gằn giọng, túm lấy cổ áo anh. "Trận pháp này sẽ đưa ngươi đến rìa một khu rừng khác. Từ đó, cứ đi thẳng theo con đường mòn duy nhất, ngươi sẽ thấy một nhà thờ cổ bị bỏ hoang. Gõ cửa và đọc câu mật khẩu 'Phàm thân bất dung Thần, hồn tàn nhưng chí Thánh'. Họ sẽ cho ngươi vào."

Ánh mắt cô trở nên sắc như dao cạo. Cô ghé sát mặt vào mặt Lnas, giọng thì thầm đầy đe dọa. "Nếu ngươi dám bỏ trốn, ta thề, dù ngươi có chạy đến cùng trời cuối đất, ta cũng sẽ tìm ra ngươi. Và khi đó, ta sẽ không chỉ bắt ngươi về đâu. Ta sẽ xé xác ngươi ra từng mảnh. RÕ CHƯA?!"

"Khoan đã! Cô nói vậy là ý gì?" Lnas nói lớn, sự hoang mang hiện rõ trong mắt anh. Anh cố đứng dậy. "Không phải cô sẽ đi cùng tôi sao?!"

Nhưng Selena không còn thời gian để giải thích.

Với một lực đẩy dứt khoát, cô xô ngã anh trở lại trung tâm vòng tròn. Ngay sau đó, cô nhanh như chớp nhảy ra khỏi trận pháp, hai tay chắp lại, hoàn thành nốt câu thần chú cuối cùng bằng một tiếng hét ngắn.

Ngay lập tức, trận pháp bùng lên dữ dội.

Ánh sáng xanh lam từ mờ ảo trở nên chói lòa. Vòng tròn khắc dưới sàn đá xoay tít với tốc độ chóng mặt, tạo ra một cơn lốc năng lượng ma thuật. Một bức tường ánh sáng trong suốt, không thể xuyên thủng, hiện lên từ mép vòng tròn, nhốt chặt Lnas ở bên trong và ngăn cách anh với Selena.

Qua tấm rào chắn đang gợn sóng, anh thấy cô quay lưng lại, không một chút do dự. Bóng hình nhỏ bé nhưng đầy quyết đoán của cô lao về phía cầu thang dẫn lên mặt đất, lao về phía trận chiến nảy lửa mà cô vừa bỏ lại.

Cô thậm chí không ngoảnh lại nhìn.

Lnas chỉ còn lại một mình, bị nhấn chìm trong ánh sáng trắng xóa của ma thuật dịch chuyển. Cảm giác không trọng lượng ập đến, thế giới xung quanh anh tan rã thành những vệt màu.

Ánh sáng trắng xóa của ma thuật dịch chuyển tan biến, trả lại cho Lnas thị giác và cảm giác về trọng lượng. Anh lảo đảo một chút, mặt đất dưới chân anh có cảm giác thật đến lạ lùng sau chuyến đi phi vật lý.

Anh đang đứng ở bìa một khu rừng rậm rạp, không khí mang theo mùi ẩm của đất và lá cây mục. Phía trước anh, một con đường mòn nhỏ hẹp, lầy lội len lỏi vào sâu trong bóng tối của những tán cây cổ thụ. Âm thanh duy nhất là tiếng gió xào xạc và tiếng kêu xa xăm của một loài chim lạ.

Anh chậm rãi đứng dậy, theo thói quen phủi đi lớp bụi đất bám trên bộ quần áo.

"Một mình..." Lnas lẩm bẩm, âm thanh tan vào tiếng gió. Anh vô thức đưa tay lên xoa cằm, một thói quen cũ khi não bộ bắt đầu phân tích tình huống. "Nghe theo lời con mèo đó... hay cứ thế biến mất?"

Lựa chọn thứ nhất: Vâng lời. Đi đến nhà thờ, đọc mật khẩu, và chờ đợi. Điều đó đồng nghĩa với việc tiếp tục dấn thân vào kế hoạch của Hula, một kế hoạch mà anh không biết gì về mục đích hay cái giá phải trả. Anh sẽ vẫn là một con rối, một tù nhân không hơn không kém, nhưng có lẽ, anh sẽ tìm được câu trả lời.

Lựa chọn thứ hai: Bỏ trốn. Đây là bản năng của anh. Tự do. Anh sẽ biến mất vào thế giới rộng lớn này, sử dụng mọi kỹ năng sinh tồn và ẩn mình đã được rèn giũa qua hàng trăm nhiệm vụ. Nhưng tự do đó có cái giá của nó. Anh không một xu dính túi, không có sức mạnh của thế giới này, và quan trọng nhất, anh sẽ trở thành mục tiêu bị săn đuổi bởi một miêu nhân tàn nhẫn và một pháp sư đầy quyền năng. Lời đe dọa của Selena vẫn còn văng vẳng bên tai anh, và anh không nghi ngờ gì về sự nghiêm túc của nó.

Rồi câu hỏi cốt lõi hiện lên trong đầu anh. "Tại sao lại là mình? Bọn họ cần gì ở một kẻ tay trắng, vô dụng như mình?"

Và rồi anh nhận ra. Chính sự 'vô dụng' và 'vô danh' của anh lại là thứ tài sản quý giá nhất đối với họ. Anh là một bóng ma. Một người không có quá khứ, không có mối liên kết, không có ai để tìm kiếm nếu anh biến mất. Anh là một công cụ hoàn hảo, một vật hy sinh lý tưởng. Nhưng câu hỏi đặt ra là, họ thực sự cần sự 'vô danh' của anh để làm gì?

Đây không phải là quyết định sinh tử đầu tiên anh phải đối mặt, nhưng nó lại là quyết định mang tính cá nhân nhất. Kiếp trước, mọi lựa chọn của anh đều vì "nhiệm vụ". Còn bây giờ, lựa chọn này sẽ định đoạt toàn bộ quỹ đạo của cuộc đời thứ hai mà anh may mắn có được.

Anh không thể để nó kết thúc một cách lãng xẹt chỉ vì một quyết định sai lầm.

Ngay giữa lúc dòng suy nghĩ của Lnas đang quay cuồng, một cảm giác ớn lạnh chết chóc đột ngột chạy dọc sống lưng anh. Đó là bản năng được trui rèn qua vô số lần cận kề cái chết, một hồi chuông báo động vang lên trong tiềm thức trước cả khi anh kịp ý thức được mối nguy.

Không một giây suy nghĩ, anh hành động.

Anh gập người xuống, dồn lực vào chân và lăn mạnh sang một bên.

VỤT!

Ngay tại nơi anh vừa đứng một khắc trước, một bóng đen khổng lồ lao qua, mang theo một luồng gió tanh hôi. Nó đáp xuống đất với một tiếng thịch nặng nề, làm đất vụn bắn tung tóe. Khi nó quay đầu lại, Lnas cảm thấy máu trong người mình như đông cứng.

Đó là một con sói. Nhưng nó không giống bất kỳ con sói nào anh từng thấy hay đối mặt. Thân hình nó đồ sộ như một con gấu lớn, bộ lông xám tro lởm chởm, và đôi mắt vàng rực cháy lên một tia nhìn đói khát và hung tàn. Từ khóe miệng nó, những giọt nước dãi đặc quánh nhỏ xuống, để lộ hàm răng nanh dài và sắc như dao găm. Một tiếng gầm gừ, trầm và đầy uy hiếp, rung lên từ lồng ngực vạm vỡ của nó.

Lnas vô thức lùi lại, từng bước, từng bước, mắt không rời khỏi con quái vật. Mọi phân tích chiến đấu trong đầu anh đều đưa ra cùng một kết luận lạnh lùng: không có cơ hội. Với cơ thể này, không vũ khí, không sức mạnh, đối đầu trực diện với nó chẳng khác nào tự sát.

Con sói khổng lồ không vội vàng tấn công. Nó từ từ tiến lại gần, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da, mỗi bước chân đều toát lên sự tự tin của một kẻ săn mồi tuyệt đối. Nó đang chơi đùa, đang thưởng thức nỗi sợ hãi của con mồi. Nó biết, chỉ cần Lnas quay lưng, chỉ cần anh để lộ một sơ hở dù là nhỏ nhất, nó sẽ lao tới và kết liễu tất cả.

Hết cách, Lnas đánh cược.

Giữa việc đứng im chờ chết và chạy để tìm một tia hy vọng mong manh, anh chọn vế sau. Anh quay phắt người và dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân, lao điên cuồng theo con đường mòn. Nhà thờ mà Selena nhắc tới giờ không còn là một lựa chọn nữa nó là hy vọng sống sót duy nhất của anh. Nếu nó không ở gần đây, hôm nay chính là ngày tàn của anh.

Một tiếng gầm thịnh nộ rung chuyển mặt đất. Con quái vật phóng theo sau, bốn chân cuồng nộ của nó nghiền nát cành khô và đất ẩm, tiếng bước chân nặng nề của nó như tiếng trống tử thần đuổi sát gót anh.

Nó đã ở ngay sau lưng!

Lnas cảm nhận được luồng gió chết chóc ngay sau gáy. Anh đổ người sang một bên, lăn một vòng trên nền lá mục.

RẦM!

Năm vệt cào sâu hoắm cày nát thân cây sồi to lớn nơi anh vừa lướt qua, dăm gỗ và vỏ cây bay tứ tung. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương anh. Chỉ một tích tắc nữa thôi, thứ bị xé nát đó đã là lưng của anh.

Cú né vừa rồi đã khẳng định một điều: anh không thể chạy nhanh hơn nó trên đường thẳng. Anh phải dùng trí óc. Ánh mắt anh lia nhanh khắp khu rừng, tìm kiếm lợi thế những bụi cây rậm rạp, những tảng đá phủ rêu, những thân cây mọc san sát nhau.

Địa hình. Đó là chìa khóa duy nhất. Anh phải ép con quái vật to lớn kia vào những không gian chật hẹp, buộc nó phải giảm tốc độ.

Nghĩ là làm, anh lập tức đổi hướng, lao vào khu vực có nhiều cây cối rậm rạp nhất. Thấy một cái cây lớn chẽ làm đôi phía trước, Lnas không ngần ngại thực hiện một cú nhảy cá heo điệu nghệ lao người qua khe hẹp, một kỹ thuật di chuyển anh đã thành thạo từ lâu.

Nhưng hy vọng của anh vụt tắt ngay lập tức.

Con sói thông minh hơn anh tưởng gấp nhiều lần. Thay vì đâm đầu vào cái bẫy địa hình, nó không hề giảm tốc. Ngay trước khi đến gần thân cây, nó khéo léo nghiêng người, lướt qua phía bên ngoài của thân cây bằng một chuyển động mượt mà đến khó tin, rồi vòng lại tiếp tục đuổi theo. Nó đã đoán được ý đồ của anh.

Lnas buộc phải đổi hướng đột ngột, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực còn to hơn cả tiếng thở dốc của anh. Hơi thở anh trở nên nặng nhọc, đôi chân bắt đầu rã rời. Anh biết mình không thể duy trì tốc độ này được bao lâu nữa. Thể lực của anh quá yếu ớt so với những con quái vật tầm cỡ thế này.

Con quái vật vẫn bám riết sau lưng, tiếng gầm gừ của nó mỗi lúc một gần. Nó đang chờ đợi, chờ đợi anh kiệt sức.

Trong một khoảnh khắc liều lĩnh, mắt Lnas bắt được một cành cây sồi to, vươn ra ngang tầm đầu. Không còn lựa chọn nào khác. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, nhảy vọt lên, hai tay bám chặt lấy cành cây thô ráp. Dùng lực quán tính, anh co người và vung thân mình lên trên, vừa kịp lúc một bộ hàm đầy răng nanh sắc nhọn đớp vào khoảng không ngay dưới gót chân anh. Anh cong người lên và lấy đà leo lên đứng trên cành cây.

Anh đã thoát trong gang tấc.

Lnas thở hổn hển, nhìn xuống con quái vật bên dưới. Cú vồ hụt dường như đã chọc giận con sói. Sự kiên nhẫn của kẻ đi săn đã cạn. Nó ngước lên, đôi mắt vàng rực lên một ngọn lửa điên cuồng, một tiếng gầm phẫn nộ thoát ra từ cổ họng nó, làm rung chuyển cả cành cây nơi anh đang bám trụ.

Nó không thể trèo lên. Nhưng nó có một cách khác.

RẦM!

Con sói vung một cánh tay trước đầy cơ bắp. Những móng vuốt sắc như thép cắm sâu vào thân cây, xé toạc một mảng vỏ cây và gỗ lớn.

RẦM! RẦM!

Nó bắt đầu tấn công cái cây một cách điên cuồng. Mỗi cú tát là một đòn hủy diệt, dăm gỗ bay tứ tung như mảnh đạn. Thân cây sồi vững chãi bắt đầu rung lên bần bật theo từng nhát cào xé, những vết nứt sâu hoắm xuất hiện và lan rộng. Lnas cảm nhận rõ sự rung chuyển dưới lòng bàn chân, anh biết rằng nơi trú ẩn tạm thời này sẽ không trụ được lâu. Anh chỉ đang trì hoãn điều không thể tránh khỏi.

Lnas bắt đầu phân tích môi trường, tìm lợi thế cho bản thân. Cái cây đang rung chuyển. Những mảnh dăm gỗ. Độ cao. Và con quái vật bên dưới, đang bị cơn thịnh nộ làm cho mù quáng, chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: phá hủy cái cây.

Đó chính là sai lầm của nó.

Ánh mắt anh dừng lại ở một cành cây khô, chết chóc, chìa ra cách đó không xa. Nó đã gãy một nửa trong một cơn bão nào đó, để lại một đầu nhọn hoắt như một ngọn giáo thô sơ. Một kế hoạch táo bạo và điên rồ lóe lên trong đầu anh. Một kế hoạch chỉ có một cơ hội thành công duy nhất.

Anh cẩn thận di chuyển dọc theo cành cây chính, bất chấp sự rung lắc dữ dội, tiến lại gần ngọn giáo gỗ. Bằng một cú dậm chân dứt khoát, anh bẻ gãy nó. Ngọn giáo tạm bợ dài hơn một mét, nặng và chắc chắn.

Rồi, anh làm một việc mà không kẻ điên nào dám làm: anh hét lên, một tiếng hét thách thức, phi thẳng vào con quái vật bên dưới.

Con sói trúng kế. Bị khiêu khích, nó tạm dừng việc phá cây, ngẩng đầu lên, gầm gừ nhìn anh. Lnas tiếp tục la hét, thậm chí còn dậm chân lên cành cây, một hành động tự sát rõ ràng. Cơn giận của con sói lên đến đỉnh điểm. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng rồi co người, phóng vọt lên không trung, bộ hàm mở rộng, nhắm thẳng vào anh.

ĐÓ LÀ NÓ!

Thời gian như ngưng đọng trong mắt Lnas. Anh không ném. Anh giữ chặt ngọn giáo gỗ, hai tay nắm chắc, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú đâm hướng xuống ngay khi con sói đạt đến đỉnh của cú nhảy. Anh dùng chính động lượng lao lên của nó để chống lại nó.

Lnas nhảy xuống, nhắm cây gỗ vào mắt phải của nó. Một tiếng PHẬP vang lên.

Ngọn giáo gỗ đã cắm sâu, chính xác vào hốc mắt phải của con sói.

Con quái vật rú lên một tiếng thét không phải của sự giận dữ, mà là của sự đau đớn tột cùng, một âm thanh khiến muông thú trong rừng phải khiếp sợ. Nó rơi bịch xuống đất, cào cấu một cách điên loạn vào mặt mình, cố gắng cào vũ khí chết tiệt kia ra.

Nó quằn quại và tay nó vô tình va chúng phải Lnas khi anh chưa kịp tạo khoảng cách khi vừa rơi xuống, khiến anh bay ra và đập vào một thân cây, trời ạ, sức nó quá khỏe, nó khiến nội tạng anh gần như vỡ nát ra. Máu và một thứ dịch lỏng màu vàng trào ra từ vết thương, nhuộm đỏ cả một bên mặt nó.

Nó đã bị mù một bên.

Điểm mù. Lối thoát của anh.

Tiếng thét đau đớn xé toạc không gian của con sói vẫn còn vang vọng, nhưng Lnas không nghe thấy gì nữa. Cả thế giới của anh giờ chỉ còn lại một màu trắng xóa và một cơn đau dữ dội bùng lên từ khắp nơi trên cơ thể. Cú vung tay trong cơn quằn quại của con quái vật, dù chỉ là vô tình, lại mang một sức mạnh kinh hoàng. Anh cảm thấy như thể có một chiếc búa tạ vừa giáng thẳng vào người mình.

Khụ... khụ...

Anh ho sặc sụa, và thứ trào ra từ miệng anh không phải là không khí, mà là một ngụm máu tươi, nóng hổi, có vị sắt tanh nồng. Anh chắc chắn rằng ít nhất vài cái xương sườn đã gãy, và chúng có lẽ đã đâm vào phổi anh. Mỗi hơi thở giờ đây là một cực hình, như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang cứa vào bên trong.

Con sói vẫn đang điên cuồng cào cấu vào mặt, tiếng gầm gừ đau đớn của nó át đi mọi âm thanh khác trong khu rừng. Nhưng nó sẽ không điên loạn mãi. Cơn đau rồi sẽ biến thành sự căm thù thuần túy, và khi đó, nó sẽ săn lùng anh với một sự tàn bạo gấp trăm lần.

Phải đi.

Suy nghĩ đó là thứ duy nhất còn sót lại, một mệnh lệnh trần trụi bám víu lấy ý thức đang dần tan rã của anh. Anh dùng hết sức bình sinh, chống tay vào thân cây sần sùi để gượng dậy. Cơn đau từ lồng ngực lan ra toàn thân, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi.

Anh lảo đảo bước đi, mỗi bước chân là một cuộc tra tấn. Anh không còn chạy được nữa. Anh chỉ có thể lê bước, cố gắng di chuyển về phía điểm mù của con quái vật. Mỗi mét tiến lên là một chiến thắng nhỏ nhoi, một giây đồng hồ được đánh cắp từ tay tử thần.

Anh có thể nghe thấy tiếng gầm của con sói đã thay đổi. Nó không còn là tiếng rú của sự đau đớn, mà là một tiếng gầm của sự thịnh nộ. Nó đã nhận ra kẻ thù đang bỏ trốn. Tiếng cây cối gãy vỡ vang lên phía sau lưng. Nó đang đuổi theo. Mù một mắt, nhưng khứu giác và thính giác của nó vẫn còn đó.

Lnas cắn chặt răng, vị máu tràn ngập khoang miệng. Anh không dám ngoảnh lại. Anh chỉ có thể bước tiếp, hy vọng rằng nhà thờ kia không phải là một lời nói dối, và nó đủ gần để một kẻ sắp chết như anh có thể lết tới.

Xuyên qua bức màn cây cối dày đặc, một tia sáng le lói hiện ra.

Nó không chỉ là ánh sáng mặt trời. Nó là ánh sáng của hy vọng. Lnas biết rằng đó là bìa rừng, hoặc ít nhất là một khoảng đất trống. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, bám vào thân cây bên cạnh để không gục ngã. Khi anh ngẩng đầu lên, tầm nhìn nhòe đi vì đau đớn và mất máu, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt.

Đó là một ngôi làng nhỏ. Những mái nhà lợp rạ đã mục nát, những bức tường gỗ bạc màu vì mưa nắng, và những con đường đất mọc đầy cỏ dại. Không một bóng người, không một âm thanh của sự sống. Nơi này toát ra một vẻ hoang tàn, cô quạnh, như thể đã bị lãng quên từ hàng chục năm nay. Và ở chính giữa ngôi làng đó, sừng sững một tòa nhà bằng đá xám, với một cây thánh giá đã rêu phong trên đỉnh nhà thờ.

Không có thời gian để suy ngẫm về sự kỳ lạ này. Mỗi tế bào trong cơ thể Lnas đang gào thét vì đau đớn. Dòng máu ấm nóng vẫn không ngừng rỉ ra từ khóe miệng anh, nhỏ từng giọt, từng giọt xuống nền đất, để lại một dấu vết chết chóc. Anh buông thân cây ra, bắt đầu cuộc hành trình cuối cùng băng qua khoảng đất trống.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của nhà thờ đang đóng chặt, im lìm như một ngôi mộ. Nhưng đối với Lnas, nó là cánh cổng của sự sống. Mỗi bước chân lảo đảo đưa anh đến gần hơn với nó, cũng là một bước chân kéo anh ra xa khỏi hàm răng của tử thần.

Nhưng rồi, một tiếng gầm gừ man rợ, đầy căm hận vang lên từ bìa rừng ngay sau lưng anh.

Nó đã đuổi kịp.

Lnas không dám quay đầu lại, nhưng anh có thể nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, điên cuồng của con quái vật đang lao tới trên nền đất trống. Nó đã nhìn thấy anh. Không còn cây cối để che chắn. Không còn điểm mù để lợi dụng. Đây là một cuộc đua thuần túy giữa sự sống và cái chết trên đoạn đường cuối cùng.

Anh đã tới.

Những ngón tay run rẩy, dính đầy máu và bùn đất của Lnas cuối cùng cũng chạm vào bề mặt thô ráp của cánh cửa gỗ. Anh gõ nhẹ lên nó, một tiếng cộc yếu ớt, gần như không nghe thấy. Rồi, anh ép buồng phổi đang tan nát của mình, cố gắng đẩy từng từ một ra khỏi cổ họng. Mỗi âm tiết là một mảnh thủy tinh đang cứa nát nội tạng anh.

"Phàm"

"Thân..."

Một cái bóng xám ngoét đang nuốt chửng khoảng cách. Một trăm mét.

"bất..."

Tiếng đất rung lên dưới những bước chân cuồng nộ của nó. Tám mươi mét.

"dung..."

Tầm nhìn của anh bắt đầu tối sầm lại ở hai bên mép. Năm mươi mét.

"Thần..."

Anh ho ra một ngụm máu nữa, cơ thể trượt dài xuống cánh cửa. Anh đã mất quá nhiều máu. Anh có thể thấy con quái vật, một con mắt vàng rực cháy lên sự căm hận thuần túy.

"...hồn... tàn..."

Ba mươi mét. Nó đang co người lại, chuẩn bị cho cú vồ kết liễu.

"...nhưng... chí..."

Hai mươi mét. Nó đã phóng đi, một quả tên lửa bằng lông lá và móng vuốt.

Anh ngẩng đầu lên, thốt ra từ cuối cùng bằng chút hơi tàn cuối cùng, một tiếng thì thầm tan vào trong gió.

"Thánh"

Dứt lời, ý thức của anh tắt lịm. Cơ thể anh đổ sập xuống, quỳ gục trước cánh cửa.

Ngay khoảnh khắc đó, bộ móng vuốt sắc như dao cạo của con sói vung xuống, chỉ còn cách đỉnh đầu Lnas vài centimet.

Và rồi, mọi thứ dừng lại.

Một làn sóng áp lực vô hình, không phải ánh sáng, không phải âm thanh, mà là một thứ quyền năng tuyệt đối, bùng nổ từ trung tâm nhà thờ. Con sói khổng lồ, kẻ săn mồi tàn bạo, bị đóng băng giữa không trung như thể vừa đâm sầm vào một bức tường thép vô hình. Mọi bản năng trong cơ thể nó gào thét sự sợ hãi. Sự hung hãn của nó tan biến, nhường chỗ cho một nỗi kinh hoàng nguyên thủy, một sự sợ hãi mà tổ tiên nó đã khắc sâu vào trong gen di truyền trước những thế lực mà chúng không bao giờ dám thách thức.

Kétttt...

Cánh cửa gỗ sồi cổ kính tự động hé mở vào trong. Một luồng không khí ấm áp, thanh khiết thoảng ra. Thay vì ngã ra ngoài, một lực hút nhẹ nhàng, vô hình kéo cơ thể đang bất tỉnh của Lnas vào bên trong, qua ngưỡng cửa, vào trong bóng tối an toàn của thánh đường.

Cánh cửa từ từ đóng sầm lại với một tiếng cạch dứt khoát, ngay trước khi con sói kịp hoàn hồn.

Nó rơi bịch xuống đất, không phải trong tư thế tấn công, mà là co rúm lại. Nó lùi lại, tiếng gầm gừ biến thành tiếng rên rỉ sợ hãi như một con chó con bị đánh. Nó quay đầu, không dám nhìn lại cánh cửa đáng sợ kia, và cắm đầu chạy trốn. Nó không chỉ chạy khỏi nhà thờ, nó đang chạy khỏi chính mảnh đất thiêng liêng đó, biến mất vào khu rừng sâu thẳm và không bao giờ dám quay trở lại.

Bên trong nhà thờ, chỉ còn lại sự im lặng và bóng tối bao trùm lấy vị khách lạ vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free