Đặc vụ chuyển sinh, "ra ta cũng chẳng có gì đặc biệt". - Chương 4: Chapter 4:
Lnas bước đến quầy lễ tân. Đằng sau quầy, một cô gái với mái tóc vàng bện gọn gàng ngẩng lên, nở một nụ cười chuyên nghiệp rạng rỡ. "Chào anh, anh cần gì ạ?"
"Tôi muốn đăng ký làm Mạo hiểm giả," Lnas đáp gọn, giọng điệu bình thản.
"Vâng, tất nhiên rồi." Nụ cười của cô gái không thay đổi. "Xin anh điền thông tin vào tờ đơn này. Tên, nơi xuất thân, chức nghiệp cùng cấp bậc hiện tại." Cô đẩy một tấm giấy da còn mới và một cây bút lông về phía anh.
Lnas cầm lấy bút. Anh có thể điền tên, nhưng 'nơi xuất thân'? Anh nên ghi gì đây? Một tổ chức bí mật từ thế giới khác? Anh quyết định bỏ trống, chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ: Lnas.
Anh đẩy tờ giấy lại. "Tôi chưa có chức nghiệp."
Cô gái liếc qua tờ đơn trống trơn. "Vậy thì phí đăng ký ban đầu và làm thẻ bài là 10 xu bạc ạ. Cộng với 50 xu vàng phí thức tỉnh chức nghiệp."
Lnas im lặng. Anh đặt bút xuống. Ánh mắt của vài mạo hiểm giả ngồi ở quầy bar gần đó đã bắt đầu đổ dồn về phía anh.
"Tôi nghe nói... đăng ký lần đầu sẽ được hỗ trợ," anh buộc phải nói ra câu đó, giọng trầm đi, cảm nhận rõ vị đắng của sự ăn mày trong miệng.
Ngay lập tức, một tràng cười hô hố vang lên từ góc quầy bar. Một gã chiến binh râu ria xồm xoàm, tay cầm cốc bia, nói lớn: "HAHAHA! Nghe thấy gì không anh em? Lại một thằng nhóc không một xu dính túi mơ mộng đổi đời kìa! Về nhà mà vắt mũi cho sạch đi, nhóc con!"
Lnas nắm chặt tay dưới gầm bàn, những đường gân nổi lên. Anh cố gắng phớt lờ những tiếng cười và những ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ đang chĩa vào mình. Trong một khoảnh khắc, anh chỉ muốn dùng kỹ năng của mình để khiến cả đám im miệng. Nhưng rồi anh nhớ lại cú xô ngã vô vọng trong con hẻm, anh không thể.
Nụ cười trên mặt cô gái hơi khựng lại. Nó không biến mất, nhưng mất đi hoàn toàn sự ấm áp, trở nên miễn cưỡng.. "À, Gói Hỗ trợ Tân binh," cô nói, giọng điệu thay đổi một cách tinh tế, không còn sự hồ hởi ban đầu. "Đúng là có chính sách đó. Dành cho những người... không có điều kiện."
Cô rút lại tờ đơn ban đầu một cách dứt khoát và thay bằng một cuộn giấy da khác, cũ hơn, có màu vàng ố. "Vậy thì anh cần đọc kỹ và ký vào bản cam kết này."
"Bản cam kết này," cô giải thích, giọng đều đều không cảm xúc, như thể đang đọc một văn bản luật, "ghi rõ rằng anh đồng ý với các điều khoản của Hội. Toàn bộ vật phẩm anh thu thập được từ nhiệm vụ phải được bán độc quyền cho Hội Mạo hiểm giả Toria. 30% tổng giá trị sẽ được khấu trừ tự động để trả cho chi phí Thức tỉnh của anh, cho đến khi khoản nợ 50 xu vàng và 10 xu bạc được thanh toán hết. Trong thời gian trả nợ, anh không được phép rời khỏi lãnh địa của thành Toria nếu không có giấy phép đặc biệt. Anh có hiểu không?"
Lnas cảm thấy một sự lạnh lẽo quen thuộc. Thái độ đã khác hẳn. Anh thầm nghĩ, có lẽ ở thế giới nào cũng vậy, có tiền mới có được sự ưu ái.
Anh nở một nụ cười xã giao, ký nhanh vào bản cam kết rồi đẩy lại. "Xong rồi."
Cô gái gật đầu, cất cuộn giấy đi mà không thèm kiểm tra lại chữ ký. Sự tin tưởng của cô ta không đến từ lòng tốt, mà từ sự chắc chắn rằng không ai dám dở trò hay phá vỡ hợp đồng với một tổ chức quyền lực như Hội.
"Tốt," cô nói, chỉ tay về phía một cánh cửa gỗ ở cuối phòng. "Mời anh đi lối này. Trưởng lão phụ trách buổi lễ Thức tỉnh đang đợi."
Cô gái lễ tân gõ nhẹ vào một chiếc chuông nhỏ trên bàn. Tiếng chuông vang lên trong trẻo, nhưng đủ để xuyên qua tiếng ồn ào của đại sảnh. Ngay lập tức, từ một cánh cửa bên cạnh, hai bóng người bước ra.
Họ mặc những bộ áo choàng trùm đầu màu xám, che kín từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt qua một khe hở hẹp. Không vũ khí, không giáp trụ, nhưng họ di chuyển một cách đồng bộ và im lặng đến đáng sợ. Lnas ngay lập tức nhận ra đây không phải là những lính gác thông thường. Họ là những người trông coi những bí mật của Hội.
Một trong hai người giơ tay, ra hiệu cho anh đi theo. Không một lời nói được thốt ra.
Lnas liếc nhìn cô lễ tân lần cuối, nhưng cô đã quay sang phục vụ một mạo hiểm giả khác, hoàn toàn không quan tâm đến anh nữa. Anh chỉ là một quy trình đã được xử lý xong. Anh hít một hơi, đi theo hai bóng người áo xám.
Họ dẫn anh qua cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng bản lề kêu cọt kẹt. Bên trong là một hành lang hẹp, và ngay trước mặt là một cầu thang đá xoắn ốc dẫn xuống dưới. Không khí lập tức trở nên ẩm và lạnh hơn. Ánh đuốc leo lét trên tường hắt những cái bóng nhảy múa kỳ dị.
Lnas bước xuống, mỗi bước chân của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Thói quen của một đặc vụ khiến anh tự động ghi nhớ đường đi, đánh dấu các góc cua và ước tính khoảng cách. Một lối vào duy nhất. Không có đường thoát hiểm rõ ràng. Nếu có biến cố, đây sẽ là một cái bẫy chết người.
Lnas bỗng nghe thấy một tiếng thì thầm sắc lạnh, gần như vô thanh, vang lên ngay bên tai phải mình: "Cúi xuống."
Không có thời gian để suy nghĩ. Thân thể được rèn luyện qua hàng ngàn trận chiến sinh tử của anh phản ứng trước cả lý trí. Anh ngay lập tức hạ thấp trọng tâm, gập người xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng đen lướt qua ngay trên đầu anh.
Tên áo xám đứng bên phải anh, kẻ vừa lên tiếng cảnh báo, đã ra tay. Hắn không dùng vũ khí, chỉ vung cánh tay thành một đường chém hiểm hóc nhắm vào cổ họng tên áo xám còn lại.
Nhưng tên bên trái cũng không phải dạng vừa. Hắn ngửa người ra sau, né được đòn tấn công trong gang tấc và bật lùi lại vài bậc thang. "Kẻ đột nhập!" hắn hét lớn, giọng đầy báo động. Một tay hắn rút ra từ trong áo choàng một quả cầu màu trắng sữa, phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Kẻ tấn công không cho hắn cơ hội. Bàn tay phải của hắn co lại, và từ trong lòng bàn tay, một chiếc gai bằng bóng tối đen kịt, sắc nhọn, đột ngột hình thành. Với một cái vẩy tay, chiếc gai bay đi như một viên đạn.
Phập!
Quả cầu trắng rơi xuống, lăn lóc trên bậc thang. Tên áo xám bên trái khựng lại, hai tay ôm lấy cổ họng nơi chiếc gai bóng tối đã cắm sâu vào. Hắn chỉ kịp ú ớ vài tiếng rồi đổ gục xuống, im lặng.
Mọi chuyện diễn ra trong chưa đầy ba giây.
Kẻ đột nhập trong bộ áo xám giờ đang nhìn anh. Qua khe hở của mũ trùm đầu, Lnas có thể thấy đôi mắt của hắn đang cong lên thành một nụ cười.
Và rồi, với một tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp, hắn lao đến.
Lnas giật mình, theo bản năng vung một cú đấm thẳng. Nhưng cũng như lần trước, cú đấm của anh chỉ như đập vào một bức tường thép. Kẻ đó thậm chí còn không chùn bước. Bàn tay của hắn lướt qua nắm đấm của Lnas, và một cú chặt nhẹ nhàng, chính xác đến rợn người, đánh vào sau gáy anh.
Tầm nhìn của Lnas mờ đi.
"Chết tiệt..." suy nghĩ cuối cùng của anh trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.
Khi ý thức lờ mờ quay trở lại với Lnas, thứ đầu tiên anh cảm nhận được là một cơn đau nhức ê ẩm sau gáy, và sự thô ráp của dây thừng đang siết chặt vào cổ tay và mắt cá chân mình.
Anh từ từ mở mắt.
Tầm nhìn của anh vẫn còn nhòe đi, nhưng anh có thể nhận ra mình đang ở trong một không gian chật hẹp, ẩm thấp, mùi mốc và bụi bặm xộc vào mũi. Anh đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ ọp ẹp.
Ánh sáng duy nhất trong căn phòng tu tối này là ngọn lửa bập bùng, nhập nhòe của một cây đuốc cắm trên tường đá.
Lnas cố gắng cử động, nhưng không thể.
Anh đảo mắt, cố gắng thu thập thêm thông tin. Căn phòng dường như là một phòng giam nhỏ, không có cửa sổ. Lối ra vào duy nhất là một cánh cửa gỗ sồi đang khép hờ. Một vệt sáng hẹp từ phía bên kia hắt vào, và qua đó, Lnas có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng người nói chuyện.
"Làm tốt lắm, lão già. Như đã hứa, đây là thù lao của ông, 250 đồng bạc." Một giọng nam trầm, xa lạ vang lên.
"Dạ, vâng... Cảm ơn ngài. Tôi xin phép." Giọng nói già nua quen thuộc đó... là của ông lão đã giúp anh! Trái tim Lnas chợt thắt lại. Âm thanh của tiếng cửa mở và tiếng bước chân xa dần.
Ngay sau đó, một giọng nữ yểu điệu, nũng nịu vang lên, cắt ngang sự im lặng. "Ngài Hula à~ Người ta vì ngài mà phải đột nhập vào cái nơi nguy hiểm đó đấy nhé. Không có phần thưởng gì cho em sao?"
Giọng nam bật cười, một tiếng cười có phần cưng chiều. "Được rồi, được rồi. Vàng chứ gì nữa, con mèo tham lam nhà ngươi. Vào trong đợi ta trước đi, ta cần chuẩn bị vài thứ."
Con mèo? Một cảm giác bất an len lỏi trong đầu Lnas.
Két...
Cánh cửa bật mở. Một bóng người bước vào, và khi ánh đuốc chiếu rọi lên khuôn mặt đó, Lnas sững người. Mái tóc đen, nụ cười tinh nghịch, và đôi tai mèo đang giật giật một cách vui vẻ. Đó chính là miêu nhân anh đã va phải trên đường đến Hội!
"Cô..." Anh chỉ kịp thốt lên một từ.
Cô ta đã ở ngay trước mặt anh. Với một tốc độ nhanh đến phi lý, cô lao tới, một ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên môi anh, chặn lại mọi lời nói.
"Shhh, im lặng nào, con người," cô thì thầm, đôi mắt mèo màu xanh lục nheo lại thành một đường cong đầy thích thú.
Và rồi Lnas nhìn thấy nó. Ánh mắt đó. Một ánh mắt sắc bén, lạnh lùng và đầy toan tính, ẩn sau vẻ ngoài tinh nghịch. Đó chính là đôi mắt anh đã nhìn thấy qua khe hở của chiếc mũ trùm áo xám, ngay trước khi anh bị đánh ngất.
Cô miêu nhân đột nhiên bĩu môi, vẻ mặt đầy thất vọng. "Mà ngươi nghèo thật đấy," cô cằn nhằn. "Trong túi không có lấy một xu đồng."
Lnas sững lại. Chuyện hắn nghèo rớt mồng tơi đâu phải ai cũng biết. "Sao cô lại biết trong túi ta không có xu nào?"
Selena cười khẩy, lấy một ngón tay búng nhẹ vào trán anh. "Đồ ngốc~ Ngươi nghĩ cú va chạm trên phố là tình cờ sao? Ta là một đạo tặc chuyên nghiệp đấy. Nhưng chán thật," cô làu bàu, "ngươi nghèo kiết xác, chẳng có gì đáng để móc." Cái đuôi đen của cô quất nhẹ vào má anh, một cử chỉ không gây đau đớn nhưng lại vô cùng xấc xược.
"Vậy ra" Lnas hừ lạnh, "toàn bộ chuyện này là một màn kịch được sắp đặt sẵn để bắt cóc ta."
"Không hoàn toàn chính xác," một giọng nam trầm, đầy uy lực vang lên từ ngưỡng cửa.
Một người đàn ông trong bộ áo choàng đen trùm đầu bước vào. Hắn cởi mũ trùm ra, để lộ mái tóc trắng bạc và đôi mắt màu tím thẫm, một màu mắt lạ thường, sâu đến mức Lnas có cảm giác như mọi bí mật của mình đang bị lột trần.
"Cho phép ta tự giới thiệu," người đàn ông nói. "Ta là Hula. Còn đây là cộng sự của ta, Selena."
Selena giơ hai ngón tay lên tạo thành hình chữ V. "Chào lần nữa nhé~ meow!" cô cười toe toét. "Xin lỗi, sở thích cá nhân thôi. Ta thấy ai cũng muốn thử vận may một chút. Lúc đó ta còn chưa biết ngươi là 'mục tiêu' quan trọng đâu đấy."
"Đừng lo lắng, Lnas," Hula nói, bước sâu hơn vào phòng, hai tay chắp sau lưng. "Chúng ta không có ý định làm hại cậu. Ngược lại là đằng khác. Cậu... chỉ đơn giản là hoàn hảo cho kế hoạch của chúng ta."
Hoàn hảo cho kế hoạch? Nực cười. Lnas thầm chế nhạo. Anh mới đến thế giới này được vài giờ, làm thế nào có thể liên quan đến bất kỳ ai?
"Mặt ta có chỗ nào trông giống đang sợ hãi à?" Lnas đáp trả, giọng đầy thách thức. "Nói tiếp đi. Lão tử đang dỏng tai nghe đây."
Hula không hề bị sự xấc láo của Lnas làm cho nao núng. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát anh một lúc, đôi mắt tím như nhìn thấu tâm can. "Cậu không có lai lịch. Không ai biết đến từ đâu. Đột nhiên xuất hiện từ hư không."
Hắn dừng lại, để cho từng từ thấm vào không khí. "Không danh, không phận. Và sẽ chẳng ai quan tâm... nếu một người như cậu đột nhiên biến mất."
Lnas trầm mặc trong giây lát, rồi bật ra một tiếng cười khan, đầy mỉa mai. "Vậy ra thế giới này cũng có nạn buôn người à? Thật trớ trêu làm sao."
Hula không phủ nhận, cũng không khẳng định. Hắn chỉ nhìn anh, đôi mắt tím không một gợn sóng. "Cậu sẽ hiểu ra mọi chuyện khi thời điểm thích hợp đến. Bây giờ thì nghỉ ngơi đi. Sáng mai chúng ta sẽ lên đường."
Nói rồi, Hula xoay lưng, bóng áo choàng đen của hắn lặng lẽ khuất sau cánh cửa, để lại một sự im lặng nặng nề.
Selena tiến lại gần, vẫn giữ nụ cười tinh nghịch trên môi. Cô giơ bàn tay lên, và từ những đầu ngón tay thon dài, những móng vuốt đen bóng, sắc như dao cạo, bật ra.
Xoẹt! Xoẹt!
Chỉ với hai chuyển động mờ ảo, những sợi dây thừng đang trói chặt Lnas đứt phựt. Anh được tự do, chỉ còn lại những vệt hằn đỏ rát trên cổ tay và mắt cá chân.
"Ngủ ngon nhé, con người," Selena thì thầm, ghé sát vào tai anh, hơi thở của cô mang theo một mùi hương hoa cỏ hoang dại. "Và đừng có dại dột mà nghĩ đến chuyện bỏ trốn."
Cô lùi lại một bước, ánh mắt lướt xuống phía dưới thắt lưng của Lnas, và nụ cười của cô trở nên nham hiểm hơn. "Ta không ngại 'cắt tỉa' vài thứ thừa thãi để giúp một chú chim non trở nên ngoan ngoãn hơn đâu. Hiểu chứ?" Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng đầy ẩn ý.
Lnas, theo một phản xạ hoàn toàn bản năng, bất giác khép hai chân lại.
Cô miêu nhân bật cười khúc khích trước phản ứng của anh, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng. Cô quay người, cái đuôi đen quất nhẹ trong không khí, rồi nhảy chân sáo ra khỏi phòng, khép cánh cửa lại sau lưng.
Căn phòng lại chìm vào bóng tối và sự im lặng, chỉ còn lại Lnas với những vết hằn trên cổ tay và một cảm giác ớn lạnh không thể giải thích được.