Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đặc vụ chuyển sinh, "ra ta cũng chẳng có gì đặc biệt". - Chương 3: Chapter 3:

"thả ta ra, khốn kiếp!" Lnas giãy dụa, cậu chưa từng bị một người đàn ông lôi đi như một đứa trẻ con thế này bao giờ, người ở thời này khỏe khủng khiếp như thế sao?!?

Ngay khi gã đại ca định lôi Lnas đi, một tiếng hét vang vọng , uy lực như sấm dậy: "CẦU LỬA!"

Từ phía xa, một loạt những quả cầu lửa rực rỡ, to như đầu người, bay vút đến như những thiên thạch nhỏ. Chúng lao thẳng vào giữa đám lâu la. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Lửa, tiếng la hét và mùi thịt cháy khét lẹt bao trùm lấy không gian. Vài tên bị hất văng lên trời, cơ thể cháy đen như than, tiếng la hét vang lên trong vài giây rồi tắt lịm.

Mặt đất rung chuyển khi một đoàn kỵ sĩ phi nước đại tới. Gã đại ca mặt cắt không còn giọt máu, hoảng hốt quăng Lnas sang một bên. "Chết tiệt! Kỵ binh hoàng gia!" hắn chửi thề rồi cắm đầu bỏ chạy.

Lnas bị ném sang một bên, vẫn còn bàng hoàng trước cảnh tượng những quả cầu rực lửa vừa giáng xuống ngay trước mặt mình.

"Ngươi nghĩ mình chạy được sao?" một giọng nữ lạnh lùng vang lên. Một cô gái trên ngựa giơ gậy ra. "THỦY TRÓI!"

Một dòng nước sống động như một con trăn bất ngờ phun ra từ lòng đất, quấn chặt lấy hai chân gã đại ca. Hắn hét lên một tiếng rồi ngã sấp mặt xuống đất, không thể nhúc nhích.

Một kỵ sĩ khác, một cô gái với mái tóc đỏ rực như lửa và bộ giáp sắt sáng loáng, thúc ngựa đến bên ông lão. Sau khi hỏi han vài câu, cô quay sang Lnas, người vẫn đang ngồi bệt dưới đất. Ánh mắt cô sắc như dao, quét từ đầu đến chân anh. "Ông lão, tên này là người của ông?" cô hỏi, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm. "Hay là đồng bọn của lũ sâu bọ này?" Ánh mắt cô như thiêu đốt, và Lnas có cảm giác chỉ cần ông lão gật đầu sai một cái, cô ta sẽ không ngần ngại biến anh thành tro bụi.

Thấy ánh mắt đầy sát khí của nữ kỵ sĩ, ông lão giật mình và vội vàng xua tay. "À không, không! Thưa tiểu thư, đây là cháu trai của tôi!" ông nói, giọng quả quyết một cách đáng ngạc nhiên. "Chúng tôi đang trên đường giao hàng thì bị lũ đạo tặc này chặn lại. May mà có các vị hiệp sĩ ra tay cứu giúp, nếu không thì cả người cả của đều không còn." Ông còn cẩn thận bước tới đỡ Lnas đứng dậy, nắm chặt lấy tay anh như thể họ thực sự là người thân.

Nghe vậy, vẻ mặt lạnh như băng của cô gái tóc đỏ lập tức tan ra, thay bằng một nụ cười rạng rỡ. Cái lườm chết người biến mất. "Ra là vậy! Thật may là chúng tôi đến kịp," cô nói, giọng điệu thân thiện hơn hẳn. "Không có gì đâu ạ, đây là nhiệm vụ của đội Vệ Binh chúng tôi. Bọn tôi đang trên đường chinh phạt đám Đạo tặc. Lão đi đường cẩn thận nhé."

Cô quay sang Lnas, người vẫn còn đang ngơ ngác trước màn "nhận họ" bất đắc dĩ, và gật đầu. "Xin lỗi cậu nhé, lúc nãy tôi hơi nóng nảy. Cứ tưởng cậu cũng là một trong số chúng." Khi nghe Lnas đáp "không sao", cô mỉm cười nhẹ nhõm.

Rồi lại với ánh mắt đằng đằng sát khí, cô liếc về phía tên bị trói "Mọi rợ, giết không tha."

Một kỵ binh tuân mệnh cầm kiếm lại gần, tàn nhẫn cắm nó xuống đầu của gã cầm đầu đám kia.

Dứt lời, cô ghìm cương, hét lớn: "Toàn đội, tiến lên!" và cả đoàn kỵ binh lại tiếp tục lên đường, để lại Lnas và 'ông' của anh.

Lnas chống tay đứng dậy, lồng ngực vẫn còn đau nhói. Anh hít một hơi sâu, không khí mang theo mùi cháy khét của phép thuật và da thịt. "Ma thuật là có thật. Kỹ năng cận chiến của mình trở nên vô dụng nếu không có sức mạnh tương ứng" Anh phân tích tình hình một cách lạnh lùng.

"Lão già," anh cất tiếng, giọng đều đều nhưng che giấu sự bối rối bên trong. "Xin lỗi vì sự vô dụng của tôi."

Ông lão chỉ xua tay. "Đừng nói vậy, cậu trai. Lão nợ cậu một mạng." Ông nhìn Lnas, rồi nhìn bộ quần áo không giống ai của anh. "Cậu không phải người ở đây à? Thôi, đừng đứng đây nữa. Đi với lão về thành Toria. Ở ngoài này bây giờ nguy hiểm lắm."

Khi chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh, Lnas tận dụng cơ hội để dò hỏi. Mỗi câu hỏi của anh dường như càng khiến ông lão nheo mắt nhìn anh kỳ lạ hơn, một cái nhìn pha trộn giữa sự tò mò và hoài nghi, như thể anh vừa chui ra từ một cái hang sâu nào đó sau một giấc ngủ dài cả thế kỷ.

Dù vậy, ông vẫn kiên nhẫn giải thích. "Chà, chuyện này là kiến thức cơ bản mà cậu trai. Ở đây, sức mạnh của mỗi người đến từ 'chức nghiệp' của họ. Cứ đến Hội Mạo hiểm giả ở bất kỳ thành nào, trả 200 xu vàng, họ sẽ cho cậu chạm vào Đá Thức tỉnh. Viên đá đó sẽ đánh thức 'chức nghiệp' tiềm ẩn bên trong cậu, và cùng với nó là những kỹ năng đặc biệt."

200 xu vàng. Lnas thầm nghĩ, anh còn không có nổi một xu đồng. "Không còn cách nào khác sao, thưa lão?" anh hỏi, cố che giấu sự tuyệt vọng trong giọng nói.

Ông lão gật gù, như thể đã đoán trước được câu hỏi này. "Có một cách, nhưng chỉ dành cho người mới thôi," ông nói. "Nếu đây là lần đầu tiên cậu đăng ký làm Mạo hiểm giả, Hội sẽ hỗ trợ cậu thức tỉnh chức nghiệp miễn phí, Nhưng tất nhiên với một điều kiện, cậu chỉ được bán những gì cậu thu thập được cho hội mạo hiểm giả chứ không phải bên nào khác cho đến khi trả hết nợ" Ông vỗ nhẹ vào vai Lnas. "Tất nhiên họ cũng không lấy hết, thế chẳng khác gì triệt đường sống của mạo hiểm giả, họ sẽ thu lại 30% số xu cậu bán được để trừ dần vào nợ. Mà thôi, Lão cũng chỉ là dân thường, biết được đến thế thôi. Cậu có hỏi nữa, lão cũng chịu, không trả lời được đâu."

Lnas trầm ngâm "Được rồi, tôi chẳng giúp gì được lão, lão còn giúp tôi nhiều như thế, tôi nên cảm ơn lão mới phải." Anh nói.

Lão già cười "hahaha, không có gì. Lão đến tuổi này rồi cũng đã không còn minh mẫn, cuối đời giúp được ai đó cũng là tích công đức cho kiếp sau chứ? Vả lại, Cậu dám đứng lên để chống lại bọn chúng giúp lão, điều đó chứng tỏ tấm lòng của cậu không tồi." Lão đặt tay lên tim cậu "lão mong cậu sẽ luôn giữ trái tim này, nó có lòng nhân hậu."

Lnas lặng đi, hắn có lòng nhân hậu sao? kiếp trước, người hắn giết không đếm xuể trên đầu ngón tay. Đặc vụ? cái danh xưng nghe có vẻ chính trực vì là tổ chức của chính phủ, nhưng người hắn vẫn phải giết, đồ hắn vẫn phải trộm, chẳng khác gì những tổ chức tội phạm khác. Hắn đã từng giết đến đỏ mắt, giết đến tàn nhẫn chỉ vì bấu víu vào cái lý do rằng nhiệm vụ phải được ưu tiên hàng đầu. Liệu, thay đổi bản thân có là điều khả thi? khi hắn vẫn còn giữ những ký ức kiếp trước, và bản tính được rèn rũa qua nhiều năm.

Ở trong thành, Lnas cúi đầu "cảm ơn lão, sau này có duyên, ta mong gặp lại lão"

Lão già cười khà khà "được, phải cố sống nhé, ta biết trong hang ra có thể khó nắm bắt so với thời đại, nhưng người sống thì vẫn phải sống tiếp, phải không?"

Lnas cạn lời: "Ai nói với lão là tôi từ trong hang ra?"

Ánh mắt ông lão ánh lên vẻ thương cảm. "Chẳng lẽ không phải sao, cậu trai?" ông hỏi nhẹ nhàng. "Ta cứ ngỡ cậu là một người sống ẩn dật trong hang núi, vô tình đi lạc vào một tàn tích cổ có phép thuật dịch chuyển nên mới đột ngột xuất hiện như vậy."

Ông thở dài, cái nhìn lo lắng. "Thế giới bên ngoài này phức tạp lắm, không giống như trong hang sâu đâu." Ông siết nhẹ vai Lnas. "Thôi, lão phải đi lo việc của mình. Cậu giữ gìn sức khỏe, thượng lộ bình an. Lão thực lòng mong cuộc đời mới của cậu sẽ được trọn vẹn."

Ông lão gật đầu rồi thúc ngựa hòa vào dòng người đông đúc. Tiếng bánh xe lộc cộc xa dần, để lại Lnas một mình đối mặt với một thế giới hoàn toàn mới.

Anh hít một hơi thật sâu. Không khí trong thành Toria khác hẳn bên ngoài. Nó không mang mùi đất ẩm và cây cỏ, mà là một hỗn hợp phức tạp của mùi khói từ các lò rèn, mùi bánh mì nướng thơm lừng từ một tiệm bánh gần đó, và cả mùi da thuộc cùng hương liệu từ các quầy hàng ven đường.

Lnas bắt đầu bước đi, mắt anh quét nhanh mọi thứ như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức.

Những con đường được lát bằng đá cuội không đều, đủ rộng cho hai chiếc xe ngựa tránh nhau. Các tòa nhà hai, ba tầng san sát, kiến trúc không giống bất cứ nơi nào anh từng thấy. Chúng được xây chủ yếu bằng gỗ sẫm màu và đá xám, với những mái nhà dốc và cửa sổ có chấn song bằng sắt rèn. Không có những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, nhưng có một vẻ đẹp mộc mạc và vững chãi riêng.

Người qua lại tấp nập. Những người đàn ông mặc áo giáp da, hông đeo kiếm, trông như những mạo hiểm giả. Những người phụ nữ mặc váy dài, tay xách những giỏ hàng đầy ắp rau củ. Thỉnh thoảng, một kỵ sĩ trong bộ giáp sắt sáng loáng lại cưỡi ngựa đi qua, khiến đám đông dạt sang hai bên. Họ không dùng điện thoại, không đeo tai nghe. Họ nói chuyện, cười đùa, mặc cả với nhau. Âm thanh của sự sống ồn ào nhưng không hỗn loạn.

Ánh mắt Lnas dừng lại ở một tấm áp phích truy nã dán trên tường, hình vẽ thô sơ nhưng nội dung thì rõ ràng: truy bắt một nhóm đạo tặc, phần thưởng là 350 xu vàng. "Tiền bạc vẫn là thứ chi phối thế giới này" anh thầm nghĩ.

Anh nhìn lên. Trên đỉnh của những bức tường thành cao vút, những lá cờ mang biểu tượng một con sư tử lửa đang tung bay trong gió. Những người lính gác đi tuần tra trên đó, những mũi giáo của họ phản chiếu ánh nắng mặt trời. "An ninh có vẻ được thắt chặt."

Anh quyết định bắt đầu. Anh tiến lại gần một người bán rong hoa quả, người đang bận rộn cân táo cho khách. Chờ cho người khách kia đi khỏi, Lnas cất tiếng.

"Xin lỗi, ông có thể cho tôi hỏi..."

Người bán rong thậm chí còn không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang sắp xếp lại sạp hàng. "Không mua thì đừng làm phiền."

Lnas im lặng một giây rồi thử lại. "Tôi chỉ muốn hỏi đường đến Hội Mạo hiểm giả."

Lúc này, người bán hàng mới liếc mắt nhìn anh. Ánh mắt ông ta quét từ bộ quần áo kỳ lạ của Lnas xuống đôi bàn tay không một vết chai sần của anh, rồi dừng lại ở khuôn mặt không có vẻ gì là của một chiến binh. Ông ta cười khẩy một tiếng.

"Lại một thằng nhóc nữa mơ mộng làm anh hùng à?" ông ta nói, giọng đầy mỉa mai. "Hội ở cuối con đường Rèn, rẽ phải ở tiệm thuốc. Nhưng ta khuyên cậu nên về nhà bú sữa mẹ đi thì hơn. Nơi đó không dành cho những kẻ tay trắng mặc đồ ngủ đâu."

Nói rồi, ông ta quay đi phục vụ một người khách khác, hoàn toàn phớt lờ Lnas. Lời chỉ dẫn đã có, nhưng kèm theo đó là một sự khinh miệt lạnh lẽo.

"Có chuyện gì với cái thế giới này vậy? Mình trông kỳ lạ đến thế à?" Lnas lẩm bẩm, bắt đầu đi theo hướng đã được chỉ.

Anh rẽ vào một con đường đông đúc hơn. Trong lúc cố gắng len lỏi qua đám đông, anh vô tình va phải một người đi ngược chiều.

"A, xin lỗi!" một giọng nữ trong trẻo vang lên. Cô gái quay lại, nở một nụ cười nhẹ. "Tôi hơi vội, không để ý đường."

Lnas định đáp lời, nhưng anh khựng lại. Trên mái tóc đen của cô gái là một đôi tai mèo đang giật giật một cách cảnh giác. Phía sau chiếc váy, một cái đuôi dài, mềm mại đang khẽ ngoe nguẩy. "gì vậy? tai mèo? miêu nhân à?" Anh thầm nghĩ, thứ này cũng có trong những tiểu thuyết ở kiếp trước.

Cô gái gật đầu chào rồi nhanh chóng lách vào đám đông và biến mất, không để anh nói gì.

"Chưa kịp nói gì đã đi rồi..." Lnas lắc đầu, tạm gác sự ngạc nhiên sang một bên. Anh tiếp tục đi, và chẳng bao lâu sau, một tòa nhà bằng đá vững chãi hiện ra. Trên tấm biển hiệu bằng gỗ sồi, hình ảnh hai thanh kiếm bắt chéo sau một chiếc khiên được chạm khắc tinh xảo. "Chắc là đây rồi." Anh đẩy cánh cửa nặng nề và bước vào.

Anh đẩy cánh cửa nặng nề và bước vào.

Không gian bên trong lập tức ập vào các giác quan của anh. Mùi bia rẻ tiền, mồ hôi và da thuộc ẩm mốc trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ mùi đặc trưng của những kẻ sống chết vì tiền thưởng. Tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng cốc bia cụng vào nhau chan chát, và cả tiếng kim loại của vũ khí va vào áo giáp vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.

Nơi này được xây dựng chủ yếu bằng gỗ và đá, ánh sáng chủ yếu đến từ những ngọn đuốc cháy leo lét trên tường và ánh nắng ban ngày lọt qua vài ô cửa sổ cao. Sàn nhà bằng gỗ đã sờn cũ, lấm tấm những vết bẩn không thể tẩy rửa.

Ánh mắt Lnas nhanh chóng quét một lượt, phân tích bố cục.

Bên phải là một quầy bar dài, nơi một gã lùn râu rậm đang lau những chiếc cốc gỗ trong khi vài mạo hiểm giả ngồi đó uống rượu và khoác lác về chiến công của mình.

Bên trái là một bức tường rộng, ghim chi chít những tờ giấy da đủ màu sắc. Vài nhóm mạo hiểm giả đang tụ tập ở đó, chỉ trỏ và bàn tán. Anh đoán đó là bảng nhiệm vụ. Có đủ loại người: một chiến binh to lớn trong bộ giáp sắt toàn thân, một cung thủ tinh anh với chiếc mũ trùm đầu che gần hết khuôn mặt, và cả một pháp sư nhỏ con đang cầm một cây trượng pha lê. Họ đều có một điểm chung: ánh mắt sắc bén và thái độ cảnh giác. Đây không phải là nơi dành cho kẻ yếu, Lnas nhận định.

Và ở chính giữa, đối diện với cửa ra vào, là một quầy lễ tân dài. Vài cô gái đang bận rộn tiếp nhận giấy tờ, trao đổi vật phẩm và thanh toán tiền thưởng. Đây có lẽ là trung tâm hành chính của Hội.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free