Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đặc vụ chuyển sinh, "ra ta cũng chẳng có gì đặc biệt". - Chương 2: Chapter 2:

"hực!?" Một cơn co giật kéo anh dậy. Anh bật dậy, ho sặc sụa, nhưng thứ trào ra không phải là máu, mà là một thứ nước đen kịt, lạnh lẽo và không mùi vị. Anh đang nằm sấp, nửa thân mình chìm trong một mặt hồ tĩnh lặng của bóng đêm.

"Cái quái gì thế này?" Anh lẩm bẩm, xoa cái gáy vẫn còn đau ê ẩm. "Nếu đây là địa ngục, thì cũng thật tẻ nhạt đến đáng thất vọng."

Anh đứng dậy, quần áo ướt sũng nhỏ giọt thứ nước đen đó xuống một bề mặt mà anh không thể nhìn thấy. Xung quanh anh là một khoảng không vô tận, một màu đen tuyệt đối.

Anh bước đi, không mục đích. Mỗi bước chân của anh khuấy động mặt hồ đen kịt một cách vô thanh, rồi khi nhấc lên, những giọt nước vô hình lại rơi xuống, tan biến vào hư vô. Sự tồn tại của anh là âm thanh duy nhất trong cõi tĩnh lặng này. "thật sao? đây là cách tôi bị trừng phạt à? lang thang vô định?" anh cằn nhằn một chút.

Rồi, một thứ gì đó đã đáp lời.

Từ khoảng không phía trên, một điểm sáng màu đỏ xuất hiện, từ từ hạ xuống cho đến khi nó lơ lửng ngang tầm mắt anh. Đó là một viên ngọc, đỏ rực như một giọt máu kết tinh, tỏa ra một thứ ánh sáng mạnh mẽ, nhuộm cả không gian xung quanh bằng một màu huyết dụ ma mị. Khi bóng tối lùi bước, sự thật của nơi này dần lộ ra, và hơi thở của anh như đông cứng lại.

Anh không hề cô độc. Xung quanh anh, trong phạm vi được ánh sáng đỏ chiếu tới, là một đám đông bất động. Hàng chục, có lẽ hàng trăm bức tượng người bằng đá xám. Một người phụ nữ đang nắm tay đứa con gái nhỏ. Một người đàn ông mặc vest, dáng vẻ vội vã như thể sắp lỡ một chuyến tàu. Một cụ bà còng lưng chống gậy. Mỗi bức tượng là một khoảnh khắc của sự sống bị đánh cắp khỏi thời gian, bị đóng băng vĩnh viễn trong những tư thế đời thường nhất. Anh không còn ở trong một khoảng không trống rỗng. Anh đang đứng giữa một bảo tàng của những linh hồn đã mất.

Một giọng nói vang lên "Lnas, sự sống là khoảnh khắc xảy ra mỗi ngày xung quanh mỗi người, những hình dáng, những con người này là thứ mà cậu có thể nhìn thấy mỗi ngày. Cậu cảm thấy cuộc sống thế nào? vô vị? tẻ nhạt? lặp lại? hay cảm thấy cuộc sống thật muôn màu và giàu sức sống?"

Viên Ngọc phát ra tiếng nói, nó bay về phía một bức tượng một đứa trẻ cầm một que kem đang ăn dở, trong khi mẹ nó đang cầm tay nó "đứa trẻ này, đã chết vì bị bắt cóc khi rời khỏi mẹ nó. Sự sống của đứa trẻ này đã bị tước đoạt trong một khoảnh khắc lơ là của người mẹ".

Viên Ngọc bay tới một người thanh niên đang ngồi trên một chiếc xe máy phân khối lớn "cậu ta đã chết vì phóng quá tốc độ, tông vào một người phụ nữ qua đường và dẫn tới sự tử nạn của cả hai. Sự sống của cậu ta kết thúc trong tiếng gầm của động cơ, kéo theo cả một sinh mệnh vô tội khác".

Viên Ngọc bay tới một bà cụ già "bà ấy chết vì tuổi già, cô đơn và những đứa con bất hiếu của bà ta thậm trí còn không ở bên cạnh giường bệnh của bà ấy ở những giây phút cuối đời của bà ấy. Sự sống của bà ấy lụi tàn trong cô độc, khi những người bà yêu thương nhất lại vắng mặt".

Cuối cùng, viên Ngọc bay tới trước mặt anh "còn cậu, đã dâng hiến sự sống của mình cho một lý tưởng trống rỗng. Một sự hy sinh vô nghĩa cho những kẻ sẽ không bao giờ nhớ đến tên cậu".

Viên Ngọc tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm hơn, như một trái tim đang đập. "Sinh mệnh, thật mong manh và dễ dàng bị dập tắt. Nó vừa tàn nhẫn, lại vừa đẹp đẽ đến nao lòng. Để ta hỏi cậu lần nữa, đối với cậu, sự sống, có ý nghĩa thế nào?"

Lnas ngập ngừng. Câu hỏi của viên ngọc như một tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong tâm trí anh. Sống, đối với anh, nó có nghĩa là gì? Anh đã bao giờ thực sự sống chưa? Một luồng ký ức ùa về, những ngày tháng ở cô nhi viện, ấm áp và vô tư. Đó là lần cuối cùng anh cảm thấy mình "sống". Kể từ khi trở thành một đặc vụ, anh chỉ "tồn tại" một cỗ máy hoàn hảo, một con rối không có linh hồn, lao vào những nhiệm vụ chết người vì những lý do mà anh chưa bao giờ thực sự hiểu.

Anh ngước nhìn những bức tượng xung quanh, và lần đầu tiên, anh không thấy cái chết. Anh thấy sự sống bị đóng băng lại.

Anh nhìn lên viên ngọc, giọng anh không do dự. "Sự sống... có thể bị phí phạm," anh thừa nhận. "Có lẽ tôi chưa bao giờ được sống cuộc đời mà tôi thực sự muốn. Nhưng sống không phải là một hành trình dài, mà là một chuỗi các khoảnh khắc."

"Mỗi người đều có những khoảnh khắc của riêng mình," anh tiếp tục, giọng nói trở nên ấm áp hơn. "Là niềm hạnh phúc vô bờ của người mẹ khi ôm đứa con mới chào đời vào lòng. Là ngọn lửa đam mê trong mắt cậu thanh niên khi rồ ga. Là nụ cười mãn nguyện của bà cụ khi nhớ về ngày con trai mình hạnh phúc." Anh lặng đi một nhịp "Những bức tượng ở đây, hàng trăm bức tượng, ai cũng có cuộc sống riêng, nhưng có ai đang trông đau khổ sao? vậy điều đó chứng tỏ rằng, cho đến khi chút hơi thở cuối cùng, thứ được lưu giữ lại chỉ còn là ký ức đẹp."

"Đối với tôi, cuộc sống không cần phải có một ý nghĩa vĩ đại. Vì đến cuối cùng, khi đối mặt với cái chết, thứ duy nhất còn lại là ký ức. Nếu một người có thể ra đi mà không nuối tiếc, nếu họ có thể mỉm cười với những hình ảnh tươi đẹp cuối cùng, thì họ đã thực sự sống".

Màu đỏ sẫm của sự phán xét lùi bước, nhường chỗ cho một màu vàng kim rực rỡ của sự ban ân. Viên ngọc không còn là một vật thể, nó trở thành một mặt trời nhỏ, tỏa ra thứ ánh sáng tinh khiết và quyền năng. Ánh sáng ấy lan đi như một cơn sóng thần, xua tan bóng tối.

Khoảng không đen kịt tan ra như sương sớm, để lộ một bầu trời xanh biếc với những gợn mây trắng. Mặt hồ dưới chân anh trở nên trong vắt, phản chiếu lại khung cảnh trời mây yên bình phía trên. Không còn cảm giác tù túng, chỉ có sự tự do vô hạn. Những bức tượng người mỉm cười Lnas thề là anh đã thấy họ mỉm cười trước khi tan thành những đốm sáng li ti và bay lên trời cao, như những lời nguyện cầu được giải thoát.

"Ta chấp nhận câu trả lời của cậu.

Đã vậy, hãy sống một lần nữa đi, và lần này, hãy sống cho bản thân cậu." Nói rồi, viên ngọc nhẹ nhàng áp vào ngực anh. Lnas cảm nhận một hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể khi nó chìm vào nơi trái tim anh. Một màu trắng xóa bao trùm lấy tâm trí anh.

Khi anh mở mắt ra, khung cảnh đã hoàn toàn thay đổi. Anh đang ở trong một nơi yên bình đến lạ. Một cô gái có đôi cánh thiên thần đang ngồi đối diện anh. Nơi cô ngồi là một chiếc ghế mềm mại như mây, được tạo nên từ lông vũ. Chiếc bàn giữa họ được kết lại từ những nhánh cây thánh giá bằng ngà voi. Gương mặt cô toát lên một sự thánh thiện và bao dung, khiến mọi nỗi đau trong anh dường như tan biến.

"Tên?"

Giọng nói cộc lốc, thiếu kiên nhẫn phát ra từ đôi môi xinh đẹp đó, phá tan bầu không khí trang nghiêm.

Lnas chớp mắt, ngơ ngác. "Hả?"

"Ta hỏi tên. Loài người các ngươi có vấn đề về thính giác à?" Cô nàng thiên thần lườm anh, tay cầm một cây bút lông vũ gõ lạch cạch xuống mặt bàn thánh giá, âm thanh nghe thật khó chịu.

Ấn tượng tốt đẹp ban đầu của Lnas vỡ tan tành. "Trời ạ, làm tôi cứ tưởng cô là thiên thần nhân hậu nào đó chứ," anh nhăn mặt. "Cái thái độ gì vậy?"

"THÁI ĐỘ GÌ À?" Cô ta đập bàn đứng phắt dậy, đôi cánh sau lưng khẽ rung lên vì tức giận. "Ta đang phải làm thêm giờ vì một tên người trần chết tiệt đấy! Ngươi có biết ta đã bỏ lỡ buổi trà chiều với tổng lãnh thiên thần Michael chỉ để ngồi đây với ngươi không?! GIỜ THÌ KHAI TÊN RA, TÊN KHỐN!"

Lnas giật bắn mình, theo phản xạ lùi lại một chút. "Mình chết rồi mà sao còn gặp phải cái thể loại bà chằn lửa này vậy trời?" anh thầm nghĩ.

"tôi là Lnas" Anh nói.

Cô thiên thần kia hậm hực viết viết gì đó "Lnas, đơn hàng danh mục 'chuyển sinh'". Rồi sau đó cô ta cầm tờ giấy lên và một ánh sáng bao trùm lấy tờ giấy. "được rồi, ngươi có thể biến cho khuất mắt ta." cô giơ tay lên, bỗng có một luồng ánh sáng chiếu xuống bao trùm lấy Lnas, Khi ánh sáng rút đi, đứng trước mặt anh, là một gã mặt sẹo với nụ cười vàng khè, đang giơ một thanh kiếm lên. Đằng sau hắn, cả một đám lâu la trong những bộ giáp da, tay lăm lăm đủ thứ vũ khí, đang nhìn anh như một miếng mồi ngon vừa từ trên trời rơi xuống.

"Cái gì thế này?" tên cầm đầu nheo mắt nhìn kẻ lạ mặt vừa xuất hiện từ hư không. Hắn quay sang ông lão đang co rúm ở phía sau Lnas. "Này lão già, đây là viện binh mà mày gọi tới à? Trông cũng chẳng ra làm sao cả."

Đám lâu la sau lưng hắn thì xì xào, có phần kinh ngạc hơn là hung hãn. "Nhìn kìa! Hắn ta vừa xuất hiện!" một tên nói. "Là phép dịch chuyển! Chẳng lẽ là pháp sư?"

Ngay sau lưng Lnas, một giọng nói run rẩy vang lên. "Tôi... tôi không quen biết cậu ta." Ông lão lùi lại vài bước, vẻ mặt sợ hãi. Nhưng rồi, khi thấy Lnas cũng đang ngơ ngác nhìn đám du côn, một tia hy vọng cuối cùng lóe lên trong mắt ông. Ông vội vàng quỳ sụp xuống, túm lấy ống quần của Lnas như vớ được cọc. "Cậu trai trẻ! Cậu không phải người của chúng, đúng không? Xin cậu, làm ơn cứu lấy cái thân già này! Chúng chặn đường để cướp xe lương thảo, là toàn bộ gia tài của tôi đó!"

"Ngươi là thằng nào?" tên thủ lĩnh gằn giọng, ánh mắt dò xét. "Đừng có chĩa mũi vào chuyện của bọn ta nếu ngươi không muốn bị cắt phăng nó đi. Đây là lời cảnh cáo cuối cùng."

Lnas chỉ thở dài, một cái thở dài của sự mệt mỏi chứ không phải sợ hãi. Cô ta ném mình đến cái xó xỉnh nào đây? Thời Trung Cổ à? anh thầm nghĩ. Bọn họ vẫn còn dùng mấy thanh sắt mài nhọn để dọa nhau sao? Thật hoài niệm. Sự tự tin len lỏi trong anh. So với những trận mưa đạn và vũ khí công nghệ cao, đây giống như một trò chơi trẻ con.

Ngay khi Lnas hạ thấp trọng tâm, vào thế tấn, không khí lập tức thay đổi. Bọn lâu la chùn bước, thì thầm với nhau. "Cái thế tấn đó... chẳng lẽ là hệ Võ Sư?" "Khó nhằn rồi đây."

Tên cầm đầu gầm lên, át đi tiếng xì xào. "THÌ THẦM CÁI ĐÉO GÌ? Một đám chúng mày cầm vũ khí lại sợ một thằng tay không tấc sắt à? NẾU HÔM NAY MÀY MUỐN LÀM NGƯỜI HÙNG, TAO SẼ CHO MÀY CHẾT NHƯ MỘT ANH HÙNG!"

Gã lao tới, thanh kiếm bổ xuống theo một đường thẳng đầy mạnh mẽ. Đối với Lnas, anh có thể xử lý nó bằng kỹ thuật. Anh lướt nhẹ sang một bên, các ngón tay gõ chính xác vào huyệt đạo trên cổ tay gã. Keng! Thanh kiếm loảng xoảng rơi xuống nền đá. Hoàn hảo. Theo bản năng, Lnas nắm lấy cánh tay mất đà của gã, xoay hông, dồn lực vào một đòn vật Ippon Seoi Nage kinh điển, dự tính sẽ dùng chính cơ thể gã để quét ngã vài tên phía sau.

Nhưng... không có gì xảy ra.

Cơ thể gã cắm rễ xuống đất. Lnas đã dùng đúng kỹ thuật, đúng thời điểm, đúng lực, nhưng cảm giác như anh đang cố vật một bức tượng đá được gắn chặt vào nền móng của Trái Đất. Toàn bộ động lượng của anh tiêu biến vào một sức ì không thể giải thích được.

"Ơ..." Lnas chỉ kịp thốt ra một âm thanh của sự hoang mang tột độ trước khi gã côn đồ, nhận ra sự yếu ớt bất thường của anh, dùng một cú xô đầy bạo lực. Không cần kỹ thuật, chỉ có sức mạnh thuần túy. Lnas bay ngược lại, ngã sõng soài trên nền đất bẩn thỉu.

Một tràng cười hô hố, man rợ vang lên. "HAHAHA! Tưởng là hổ báo gì, hóa ra là mèo hen!" một tên chế nhạo. "Chẳng hiểu sao đại ca lại để rơi kiếm, chắc tại hắn ra đòn bất ngờ thôi. Nhìn kìa, đẩy nhẹ một cái đã ngã chỏng vó!"

Gã đại ca cười khoái trá, sự tự tin đã quay trở lại gấp bội. "Không có thực lực mà đòi ra vẻ anh hùng à? Mày ăn phải gan hùm rồi, nhóc con." Hắn cúi xuống nhặt thanh kiếm, bụi bẩn không làm giảm đi vẻ đe dọa của nó. Hắn chỉa mũi kiếm vào ông lão. "Lão già, giao xe lương ra đây, và ta sẽ rộng lượng để cho lão đi."

Rồi hắn quay sang Lnas, ánh mắt đầy tàn nhẫn. "Còn mày, thiên đường có lối thì mày không đi. Rừng phía Tây đang có một bầy sói đói, và tao nghĩ chúng sẽ rất thích món tráng miệng được gửi từ trên trời xuống đấy." Dứt lời, gã túm lấy cổ áo Lnas, lôi anh đi sền sệt trên nền đất như một bao tải rác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free