Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 99: Khoảnh Khắc Tĩnh Lặng: Hồi Ức Thành Đá Xanh

Bụi đất trên con đường chính của Thanh Thạch Thành vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, khi Lục Trường Sinh đã bước qua cánh cổng đồ sộ, nó dần nhường chỗ cho một mùi hương khác biệt. Đó là mùi của đất hoang dã, của cỏ dại khô cháy dưới nắng hè, và một chút linh khí nhàn nhạt từ sâu trong lòng đất, tự do hơn, nguyên sơ hơn. Ánh nắng ban trưa gay gắt trải dài trên những thảm cỏ xanh úa và những gò đất lượn sóng, tạo nên một khung cảnh rộng lớn, không còn bị giới hạn bởi những bức tường đá cao ngất. Bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, mở ra một không gian vô tận trước mắt, hứa hẹn một hành trình đầy biến động nhưng cũng không kém phần kỳ vĩ.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, không vội vã. Hắn cảm nhận từng bước chân mình trên con đường đất đỏ, cảm giác chai sạn quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa mới. Tiêu Hạo vẫn đi trước một bước, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét ngang dọc, như thể đang tìm kiếm một điều thú vị nào đó giữa vùng đất hoang sơ. Hỏa Linh Đồng Tử thì đã nhanh chóng bị thu hút bởi một đàn chim linh nhỏ đang chuyền cành trên một cây cổ thụ ven đường, cậu bé chạy lon ton, đôi mắt tinh nghịch không ngừng dõi theo, miệng lẩm bẩm những lời lẽ mà chỉ mình cậu bé mới hiểu. Ba bóng người, ba tâm trạng khác nhau, nhưng cùng chung một hướng đi, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ.

Tuy nhiên, một cảm giác thôi thúc lạ thường chợt dấy lên trong lòng Lục Trường Sinh. Không phải là sự luyến tiếc hay do dự, mà là một nhu cầu được chiêm nghiệm lần cuối, một khoảnh khắc để khắc sâu những gì đã thu hoạch được vào sâu thẳm đạo tâm. Hắn đưa mắt tìm kiếm một điểm cao, một nơi có thể bao quát toàn cảnh Thanh Thạch Thành từ xa, trước khi nó hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Cách đó không xa, một gò đất nhỏ nhô lên, được bao phủ bởi vài tảng đá lớn và bụi cây gai góc, dường như là một điểm dừng chân lý tưởng để suy ngẫm.

"Tiêu Hạo huynh, Hỏa Linh Đồng Tử, chúng ta có thể dừng chân một lát không?" Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng hắn trầm ấm và đều đều, không chút vội vã. Lời nói của hắn như hòa vào tiếng gió xào xạc, mang theo sự điềm tĩnh vốn có.

Tiêu Hạo, người đang hăng hái bước đi, chợt khựng lại, quay đầu nhìn Lục Trường Sinh với vẻ mặt hơi ngạc nhiên. Hắn liếc nhìn gò đất mà Lục Trường Sinh vừa chỉ, rồi lại nhìn về phía những lữ khách khác vẫn đang vội vã trên con đường chính. "Trường Sinh huynh muốn dừng lại sao? Được thôi! Chúng ta vừa mới ra khỏi thành, chắc huynh muốn tìm một chỗ để nghỉ ngơi chăng?" Tiêu Hạo nói, đoạn hắn nở một nụ cười tinh quái. "Nhưng mà, huynh có vẻ không giống người muốn nghỉ ngơi chút nào. Chẳng lẽ huynh lại định chiêm nghiệm gì đó sao?"

Hỏa Linh Đồng Tử, sau khi đuổi theo đàn chim linh không thành công, cũng chạy lon ton về phía Lục Trường Sinh, nắm lấy vạt áo đạo bào của hắn. Đôi mắt to tròn, tinh nghịch của cậu bé ngước lên nhìn Lục Trường Sinh, tràn đầy sự tò mò trẻ thơ. "Lục ca ca, chúng ta lại chơi trò gì nữa sao? Hay là mình nướng chim linh ăn đi?" Cậu bé hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, khiến Tiêu Hạo bật cười khúc khích.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhạt, hiếm hoi nhưng đầy vẻ điềm tĩnh. "Không phải chơi trò, Hỏa Linh. Cũng không phải nướng chim linh." Hắn nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé. "Chỉ là, ta muốn nhìn lại một chút, khắc ghi nơi này vào tâm trí." Hắn dẫn đường, bước chân vẫn điềm tĩnh, vững chãi, hướng lên gò đất. Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử nhanh chóng theo sau. Lên đến đỉnh gò, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi nóng của đất đá nhưng cũng làm dịu đi cái nắng gắt.

Từ vị trí này, Thanh Thạch Thành hiện ra trong tầm mắt, không còn vẻ đồ sộ khi đứng dưới chân tường thành, mà thu nhỏ lại, trở thành một khối kiến trúc vững chãi nằm giữa vùng đồng bằng rộng lớn. Những mái nhà ngói xanh xám xếp chồng lên nhau, đường nét tường thành kiên cố hiện rõ dưới ánh nắng vàng óng, và cổng thành hùng vĩ nơi họ vừa đi qua giờ chỉ còn là một khe hở nhỏ. Tiếng ồn ào của thành phố đã gần như biến mất, chỉ còn lại những âm thanh xa xăm, mơ hồ, như một bản nhạc nền trầm mặc.

Lục Trường Sinh đứng đó, trầm ngâm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đá và bụi bặm vẫn còn vương vấn trong không khí, pha lẫn với hương vị hoang dã của đất trời. Cái mùi hương đặc trưng của Thanh Thạch Thành, của những tháng ngày hắn đã sống ở đó, của những trải nghiệm đã in sâu vào tâm khảm. "Thanh Thạch Thành..." Hắn khẽ lẩm bẩm trong tâm trí, không phải một tiếng thở than hay luyến tiếc, mà là một sự xác nhận, một sự ghi nhớ đầy trân trọng.

Hắn nhắm hờ mắt, để những hình ảnh về những ngày đầu tiên đến nơi này hiện lên. Một phàm nhân mang theo hành trang đơn sơ và một tâm hồn còn đầy bỡ ngỡ, lạc lõng giữa thế giới tu hành khắc nghiệt. Những gương mặt đầu tiên hắn gặp: Ông Chủ Quán Trọ với vẻ mặt hiền lành, Tiểu Nhị nhanh nhẹn, và đặc biệt là Tiêu Hạo, người bạn đồng hành đầu tiên, người đã mở ra cánh cửa thế giới tu hành cho hắn. Hắn nhớ những lời Tiêu Hạo đã kể về các bang phái tán tu, về thương hội ngầm, về các tông môn lớn và những vùng đất cấm, về những lời đồn thổi về cổ di tích thức tỉnh. Những câu chuyện đó, ban đầu chỉ là những thông tin rời rạc, giờ đây đã kết nối lại, tạo thành một bức tranh tương đối hoàn chỉnh về sự vận hành phức tạp của một phần Cửu Thiên Linh Giới.

"Nơi đây đã cho ta thấy một góc của thế giới tu hành, khắc nghiệt nhưng cũng đầy cơ hội," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn để những ký ức về Tụ Linh Các, về Cổ Miếu đổ nát, về những cuộc đấu tranh giành linh mạch, về cả những lần hắn suýt mất mạng, lướt qua trong tâm trí. Mỗi ký ức đều là một bài học, một dấu ấn, khắc sâu thêm vào đạo tâm của hắn. Hắn đã học được cách ẩn mình, cách quan sát, cách kiên nhẫn chờ đợi, và quan trọng nhất, cách giữ vững bản ngã giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại. Thanh Thạch Thành, với những phức tạp và cạm bẫy của nó, đã trở thành lò luyện cho đạo tâm của hắn, giúp hắn nhận ra giá trị thực sự của sự ổn định, của cái "bất biến" giữa "biến thiên".

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh chìm sâu vào trầm tư, cũng không quấy rầy. Hắn chỉ lặng lẽ ngồi xuống một tảng đá gần đó, đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua những lữ khách trên con đường phía dưới, thỉnh thoảng lại nhếch mép cười một mình khi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc hay một điều gì đó thú vị. Hỏa Linh Đồng Tử thì đã tìm thấy một tổ kiến nhỏ, đang dùng một cành cây khô chọc chọc vào, miệng lẩm bẩm những lời lẽ mà chỉ mình cậu bé mới hiểu, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Không khí xung quanh Lục Trường Sinh trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài, cho phép hắn hoàn toàn tập trung vào nội tâm.

"Mỗi bước đi, mỗi sự kiện, đều là một viên gạch lát nên con đường của ta," hắn nghĩ. Từ một phàm nhân bị coi thường, hắn đã dần tìm thấy vị trí của mình, không phải bằng sự phô trương, mà bằng sự kiên định vào con đường chậm rãi, vững chắc của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn đã hiểu rằng, đôi khi, sự tĩnh lặng và nội quán lại quan trọng hơn vạn lần những thần thông chói lọi hay tốc độ tu vi kinh người. Hắn biết rằng, chính sự kiên trì và thấu hiểu bản chất này sẽ là nền tảng vững chắc để hắn đối mặt với những thử thách lớn hơn, những thế lực mạnh mẽ hơn mà Tiêu Hạo đã nhắc đến. Những nguy hiểm tiềm tàng từ các cổ di tích lớn hơn, những tu sĩ cường đại hơn, tất cả đều sẽ là những bài kiểm tra khắc nghiệt cho đạo tâm của hắn.

"Trường Sinh, huynh đang nghĩ gì vậy?" Tiêu Hạo cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi, giọng hắn có chút tò mò, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Trông huynh cứ như vừa mới ngộ ra chân lý gì đó vậy."

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trở nên trong trẻo và sâu thẳm hơn, không còn chút mơ hồ nào. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi lại nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ hiện ra mờ ảo. "Ta đang nghĩ, Tiêu Hạo, rằng Thanh Thạch Thành này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là nơi ta đã tìm thấy rất nhiều điều quý giá. Nó đã giúp ta định hình lại con đường của mình." Hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sức nặng khó tả, như thể mỗi lời nói đều là kết tinh của một quá trình chiêm nghiệm dài lâu. "Nơi đây, ta đã thực sự hiểu được ý nghĩa của câu 'Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến'."

***

Nắng vẫn rực rỡ trên đỉnh gò, nhưng không còn gay gắt như ban nãy, có lẽ vì Lục Trường Sinh đã chìm sâu vào dòng suy tư mà quên đi sự hiện diện của nó, hoặc có lẽ mặt trời đã dịch chuyển một chút trên bầu trời. Hắn khẽ đưa tay vào trong đạo bào vải thô màu xám của mình, rút ra một cuộn da cũ kỹ. Đó chính là Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp đã theo hắn từ những ngày đầu tiên, và cũng là khởi nguồn cho con đường tu luyện khác biệt của hắn. Cuộn da cũ kỹ, sờn màu, không hề có vẻ ngoài hào nhoáng hay linh khí bàng bạc như những công pháp cao cấp khác. Nó chỉ đơn giản là một vật cổ xưa, mang theo dấu ấn của thời gian và triết lý, tưởng chừng như vô tri nhưng lại chứa đựng vô vàn chân lý.

Hắn không mở ra đọc, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhăn nheo của nó. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo của da thuộc truyền qua đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự giản dị, về bản chất cốt lõi của tu hành. Từng đường nét, từng vết gấp trên cuộn da như chứa đựng cả một quá trình tôi luyện, một hành trình bền bỉ. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo như một phần mở rộng của chính mình, một tấm gương phản chiếu đạo tâm của hắn. Mùi da thuộc cũ kỹ hòa quyện với mùi đất đá và linh khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng, chỉ riêng hắn mới có thể cảm nhận trọn vẹn.

Hồi ức ùa về, không phải những sự kiện lớn lao hay những cuộc chiến kinh thiên động địa, mà là những khoảnh khắc tĩnh lặng hắn dành cho việc tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo. Những đêm dài ngồi thiền trong phòng trọ Tụ Linh Các, những buổi sáng sớm luyện công ở Cổ Miếu, từng chút linh khí được hấp thụ, từng dòng kinh mạch được củng cố một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Tàn Pháp Cổ Đạo không hứa hẹn sức mạnh tức thời, không mang lại những bước nhảy vọt kinh người về tu vi. Nó chỉ đơn thuần là một con đường dẫn đến sự vững chắc, đến sự thấu hiểu bản chất của linh khí và đạo lý. Và chính điều đó, trong thế giới tu hành đang chạy đua theo tốc độ và sức mạnh, lại trở thành một dị số, một con đường độc đáo mà ít ai dám chọn, ít ai có thể kiên trì.

"Tốc độ không phải tất cả," Lục Trường Sinh thầm nhủ, lời này như một chân lý hắn đã khắc sâu vào xương tủy, vững như núi thái sơn. "Sức mạnh chân chính nằm ở sự bền bỉ, sự thấu hiểu bản chất. Đạo của ta, là đạo của sự vững chắc, của sự trường tồn." Hắn nhớ lại những lời Tiêu Hạo đã kể về các cổ di tích đang thức tỉnh trên diện rộng, về những cơ duyên lớn, nhưng cũng đi kèm với những nguy hiểm kinh hoàng, những cuộc tranh đoạt máu tanh. Những tu sĩ khác có lẽ sẽ lao đầu vào tranh đoạt, vào những cuộc chiến không ngừng nghỉ để giành lấy lợi ích, chạy theo danh vọng và quyền lực. Nhưng hắn thì khác. Hắn không phủ nhận sức mạnh, nhưng hắn không mù quáng chạy theo nó. Sức mạnh mà không có đạo tâm vững chắc, cũng chỉ là ảo ảnh, dễ dàng sụp đổ trước phong ba bão táp của đại thế.

"Trường Sinh, huynh lại đắm chìm vào cuốn sách đó sao?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hắn có chút pha lẫn sự tò mò và một chút trêu chọc, nhưng cũng rất mực kiên nhẫn. Hắn đã thấy Lục Trường Sinh nhiều lần như vậy, cầm cuộn da cũ kỹ, nhắm mắt trầm tư, như thể đang nói chuyện với một vị tiên nhân nào đó, hay đang chiêm nghiệm một chân lý vĩ đại. "Nó có gì mà khiến huynh mê mẩn đến vậy? Ta thấy nó cứ cũ kỹ, chẳng có vẻ gì là công pháp cao siêu cả, cũng không có linh khí bàng bạc phát ra."

Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, mỉm cười nhẹ. Nụ cười của hắn luôn mang vẻ điềm tĩnh, đôi khi có chút bí ẩn, nhưng lại rất chân thành và ôn hòa. "Nó dạy ta về bản chất của mọi thứ, Tiêu Hạo. Về một con đường không bao giờ vội vã." Hắn chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo chiều sâu của sự chiêm nghiệm. "Nó không hứa hẹn một sức mạnh bùng nổ, một tu vi kinh người ngay lập tức, nhưng lại ban cho ta sự vững vàng. Giữa đại thế biến thiên này, khi linh khí hỗn loạn, tà đạo trỗi dậy, sự vững vàng ấy còn quý giá hơn vạn lần những thứ hào nhoáng bên ngoài, những danh vọng phù phiếm." Hắn cảm nhận rõ ràng sự bình yên trong tâm trí mình, một sự bình yên đến từ sự thấu hiểu và chấp nhận.

Hỏa Linh Đồng Tử, sau khi chọc phá tổ kiến chán chê, cũng bò đến ngồi cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn tò mò nhìn vào cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo. Cậu bé đưa tay nhỏ bé chạm nhẹ vào mép cuộn da, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh như muốn hỏi, một vẻ ngây thơ, trong sáng. Lục Trường Sinh khẽ xoa đầu cậu bé, cảm nhận sự ấm áp và tin cậy từ bàn tay nhỏ xíu. Hỏa Linh Đồng Tử, hồn nhiên và trong sáng, cũng là một phần không thể thiếu trong hành trình này, một ngọn lửa nhỏ nhưng đầy sức sống, luôn nhắc nhở hắn về vẻ đẹp thuần khiết của thế giới. Sự hiện diện của cậu bé, của Tiêu Hạo, nhắc nhở hắn rằng con đường của hắn không còn là con đường cô độc.

"Cuốn sách này dạy ta rằng, mọi thứ đều có quy luật của nó," Lục Trường Sinh tiếp tục, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn xuyên qua Thanh Thạch Thành về phía những dãy núi hùng vĩ phía xa, như thể đang nhìn thấy cả Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn. "Giống như núi, cần có nền tảng vững chắc mới có thể đứng sừng sững giữa trời đất, không sợ phong ba bão táp. Giống như nước, cần chảy từ từ, bền bỉ mới có thể xuyên thủng đá, tạo nên dòng sông vĩ đại. Tu hành cũng vậy, cần tích lũy từng chút, từng chút một, không thể cưỡng cầu, không thể vội vàng. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn biết, con đường của hắn sẽ không dễ dàng. Nó sẽ đầy rẫy những hoài nghi, những lời chê bai, và cả những cám dỗ của sức mạnh tức thời, của những cơ duyên bùng nổ. Nhưng hắn đã chọn. Và một khi đã chọn, hắn sẽ đi đến cùng, không hối hận.

Đạo tâm của hắn giờ đây đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Không phải là hắn đã đạt đến cảnh giới tối cao hay trở thành một cường giả vô địch, mà là hắn đã tìm thấy sự bình an nội tại, một sự kiên định không gì lay chuyển được, một niềm tin sắt đá vào con đường của mình. Những biến động của linh khí, những lời đồn về tà đạo trỗi dậy, những cuộc tranh đoạt tài nguyên, tất cả đều không thể làm lay động ý chí của hắn. Hắn sẽ bước đi trên con đường của mình, chậm rãi nhưng chắc chắn, từng bước một, khám phá những bí ẩn của Cửu Thiên Linh Giới, và chiêm nghiệm về bản chất của sự tu hành. Hắn đã sẵn sàng cho một chân trời mới, cho những thử thách và cơ duyên lớn hơn đang chờ đợi.

***

Thời gian trôi qua lặng lẽ trên đỉnh gò. Mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía Tây, ánh nắng vàng rực rỡ giờ đây dịu đi một chút, nhuộm một màu cam nhạt lên những mái nhà Thanh Thạch Thành và con đường đất phía dưới. Tiếng gió mang theo hơi nóng vẫn lướt qua, nhưng giờ đây có thêm âm thanh của những côn trùng buổi chiều đang bắt đầu hoạt động, tiếng ve râm ran, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên giữa vùng hoang dã. Mùi hương của đất khô, của cây dại và linh khí hòa quyện, tạo nên một cảm giác tự do và rộng lớn. Lục Trường Sinh cảm thấy tâm trí mình đã hoàn toàn tĩnh lặng, những suy tư đã được sắp xếp gọn gàng, và đạo tâm càng thêm kiên cố, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ. Hắn đã sẵn sàng để tiếp tục.

Hắn đứng dậy, cất cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo vào trong đạo bào một cách cẩn trọng, như cất giữ một bảo vật vô giá, một kim chỉ nam cho đạo lộ của mình. Ánh mắt hắn lướt qua Tiêu Hạo, người đang đứng dậy phủi bụi trên y phục, rồi nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, người vẫn còn đang ngắm nghía một bông hoa dại ven đường, hồn nhiên và trong sáng.

"Đa tạ ngươi, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng hắn trầm ấm và chứa chan sự chân thành, không chút giả dối. Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng và tình bằng hữu. "Thanh Thạch Thành này, ta đã học được rất nhiều. Và cũng nhờ có ngươi, ta mới không cô độc trên hành trình này, không lạc lối giữa những cám dỗ." Hắn biết, Tiêu Hạo là người đầu tiên thực sự hiểu và chấp nhận con đường khác biệt của hắn, không phán xét, không hoài nghi, mà còn nhiệt tình hỗ trợ. Đó là một điều quý giá hơn vạn linh thạch hay công pháp, một tình nghĩa bằng hữu chân thành giữa thế giới tu hành đầy toan tính.

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói vậy, đôi mắt láu lỉnh của hắn chợt ánh lên vẻ xúc động hiếm thấy, nhưng rồi hắn nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười rạng rỡ thường thấy. Hắn vỗ vai Lục Trường Sinh một cái thật mạnh, tiếng vỗ nghe rõ ràng trong không khí tĩnh lặng. "Ha ha, Trường Sinh huynh khách khí rồi! Có huynh đồng hành, ta mới có thể yên tâm mà kiếm chác linh dược! Huynh không biết đâu, đi một mình ta cứ thấy thiếu thiếu gì đó! Huynh là người duy nhất không chê ta ồn ào đấy!" Hắn nói, giọng điệu vẫn hoạt bát, dí dỏm, nhưng trong đó ẩn chứa một sự gắn kết không lời, một lời khẳng định về tình bằng hữu bền chặt. "Phía trước còn nhiều điều thú vị đang chờ chúng ta khám phá đó! Ta nghe nói vùng đất phía Tây có một loại thảo dược cực kỳ quý hiếm, chỉ mọc ở những nơi có linh khí hỗn loạn do cổ di tích gây ra... Cơ hội ngàn năm có một đấy!" Lời nói của Tiêu Hạo không chỉ thể hiện sự lạc quan mà còn khéo léo gieo mầm cho những cuộc phiêu lưu sắp tới, những cơ duyên và nguy hiểm lớn hơn mà họ sẽ phải đối mặt.

Hỏa Linh Đồng Tử, nghe thấy Tiêu Hạo nhắc đến "khám phá" và "thú vị", liền lập tức chạy đến, nắm chặt lấy tay Lục Trường Sinh. Bàn tay nhỏ bé, ấm áp của cậu bé truyền cho Lục Trường Sinh một cảm giác thân thuộc, như một sợi dây liên kết vô hình, một lời nhắc nhở về trách nhiệm và sự bảo bọc. Cậu bé ngước đôi mắt tinh nghịch lên nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía con đường lớn phía trước, vẻ mặt đầy háo hức và mong chờ, như thể cả thế giới đang mở ra trước mắt mình. "Lục ca ca, chúng ta đi đâu? Có nhiều lửa không? Lửa của ta, có thể thiêu rụi cả thiên địa!"

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, cảm nhận sự tin tưởng và tình cảm thuần khiết từ Hỏa Linh Đồng Tử. "Chúng ta sẽ đi đến những nơi mà lửa của Hỏa Linh có thể thiêu rụi cả thiên địa," hắn đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý, một cách nói chuyện mà chỉ cậu bé mới có thể hiểu. Hắn quay nhìn về phía con đường đất đỏ trải dài về phía Tây, nơi những ngọn núi hùng vĩ dần hiện rõ hơn trong ánh chiều tà, những đỉnh núi cao vút chạm tới tầng mây, như những bức tường thành tự nhiên của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường đó không chỉ là một con đường vật lý, mà còn là con đường của đạo, của sự khám phá, của sự trưởng thành không ngừng, nơi Lục Trường Sinh sẽ tiếp tục tìm kiếm và chiêm nghiệm về bản chất của tu hành.

"Vậy thì, chúng ta đi thôi," Lục Trường Sinh nói, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm và một tia hy vọng mới, một sự bình yên nội tại. "Một chân trời mới đang chờ đợi." Hắn bước xuống gò đất, bước chân vẫn đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng giờ đây mỗi bước đi đều mang theo một sức nặng, một sự kiên định không gì lay chuyển. Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử nhanh chóng theo sát phía sau hắn. Ba bóng hình, một điềm tĩnh, một hoạt bát, một hồn nhiên, hòa vào dòng người lữ hành trên con đường vắng vẻ, dần dần khuất xa.

Thanh Thạch Thành dần lùi xa, những bức tường đá xanh giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo ở phía chân trời, như một ký ức đã được niêm phong trong tâm khảm. Mùi đá và bụi bặm của thành phố đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho hương vị hoang dã, tự do của đất trời. Tiếng gió vẫn hát rì rào bên tai, nhưng không còn là tiếng chào đón một hành trình mới như trước, mà là tiếng reo ca cho một khởi đầu thực sự, cho một chương mới của cuộc đời Lục Trường Sinh. Hắn không còn là phàm nhân vô danh từ sơn thôn hẻo lánh, cũng không còn là tu sĩ bỡ ngỡ ở Thanh Thạch Thành. Hắn là Lục Trường Sinh, người mang trong mình Tàn Pháp Cổ Đạo, với đạo tâm vững như bàn thạch, đang sải bước trên con đường của riêng mình, hướng về một tương lai rộng lớn, nơi vô số thử thách và cơ duyên đang chờ đợi. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free