Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 100: Vạn Cổ Tiên Ảnh: Đạo Tâm Kiên Định

Tiếng gió vẫn hát rì rào bên tai, nhưng không còn là tiếng chào đón một hành trình mới như trước, mà là tiếng reo ca cho một khởi đầu thực sự, cho một chương mới của cuộc đời Lục Trường Sinh. Hắn không còn là phàm nhân vô danh từ sơn thôn hẻo lánh, cũng không còn là tu sĩ bỡ ngỡ ở Thanh Thạch Thành. Hắn là Lục Trường Sinh, người mang trong mình Tàn Pháp Cổ Đạo, với đạo tâm vững như bàn thạch, đang sải bước trên con đường của riêng mình, hướng về một tương lai rộng lớn, nơi vô số thử thách và cơ duyên đang chờ đợi. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Ánh bình minh nhuộm đỏ phía chân trời, trải một tấm thảm vàng cam lên con đường đất đỏ bụi bặm vừa uốn lượn rời khỏi cổng Thanh Thạch Thành. Không khí buổi sáng sớm trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn trên những tán lá cây ven đường và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê. Những chú chim non vừa thức giấc hót líu lo trên cành, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Tiếng bước chân đều đặn của ba bóng người nhỏ bé vang vọng trên con đường vắng, dần xa khỏi những bức tường đá xanh vững chãi của thành phố, nơi những ký ức về một giai đoạn tu hành đã được niêm phong.

Tiêu Hạo, với vẻ mặt hớn hở thường thấy, đi trước Lục Trường Sinh một bước, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét nhìn khắp bốn phía, như muốn thu trọn cả thế giới vào tầm mắt. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn nổi bật giữa khung cảnh mộc mạc. Hắn không ngừng chỉ trỏ, kể lể về những nơi mình muốn đến, những loại linh dược quý hiếm đã nghe đồn, và những kỳ ngộ có thể xảy ra ở vùng đất phía Tây đầy huyền bí. "Trường Sinh huynh, huynh xem, thế giới này rộng lớn biết bao! Ta nghe nói phía Tây có những dãy núi lửa đã ngủ yên hàng vạn năm, nhưng sâu bên trong vẫn âm ỉ địa hỏa, nơi sinh trưởng vô số linh thảo cực phẩm chỉ dành cho Hỏa thuộc tính đó! Rồi còn Thập Vạn Đại Sơn, nơi ẩn chứa cổ di tích Thượng Cổ, linh khí hỗn loạn đến mức ngay cả Kim Đan lão tổ cũng khó lòng tìm hiểu tường tận! Chúng ta sẽ đi đâu trước đây? Huynh có kế hoạch gì chưa?" Giọng điệu của Tiêu Hạo tràn đầy sự háo hức, mong chờ, như một đứa trẻ lần đầu tiên được nhìn thấy kẹo.

Hỏa Linh Đồng Tử, mái tóc đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, bay lượn xung quanh Tiêu Hạo, thỉnh thoảng lại vọt lên cao rồi lao xuống, tinh nghịch reo vang. Cậu bé cũng bị cuốn theo sự hưng phấn của Tiêu Hạo, như một ngọn lửa nhỏ đang chờ được bùng cháy. "Lửa của ta, có thể thiêu rụi cả thiên địa! Có lửa không? Lửa đó có mạnh không, Tiêu Hạo ca ca?"

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, đôi chân mang dép vải thô dẫm lên lớp bụi đỏ, mỗi bước đi đều bình ổn, không nhanh không chậm. Dáng người hắn hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai tiềm ẩn, một sức mạnh được tôi luyện qua những tháng ngày gian khổ. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Nhưng lúc này, trong đôi mắt đen láy của hắn, vẫn còn vương vấn chút suy tư về những bài học đã có được ở Thanh Thạch Thành, và cả con đường vô định phía trước. Hắn lắng nghe Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử nói chuyện, đôi khi khẽ mỉm cười, nhưng tâm trí vẫn đang chìm đắm trong những chiêm nghiệm riêng.

"Thanh Thạch Thành, một chấm nhỏ trong đại thế... Một nơi đã giúp ta hiểu rõ hơn về thế giới tu hành, về bản chất của linh khí, về những toan tính và cả những tình nghĩa," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng. "Nhưng liệu con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của ta có thực sự đủ vững chắc để đối mặt với những gì sắp đến? Những lời đồn về cổ di tích thức tỉnh, về linh khí hỗn loạn, về các thế lực tranh giành... Liệu sự chậm rãi, bền bỉ của ta có đủ để vượt qua những cơn sóng dữ của đại thế?" Một thoáng nghi hoặc cuối cùng, dù rất nhỏ bé, vẫn lướt qua tâm trí hắn, như một đám mây mỏng manh che khuất ánh trăng. Đó là sự nghi ngờ cuối cùng về sự "phù hợp" của con đường hắn đã chọn trong một thế giới đang chạy đua với tốc độ và sức mạnh.

Bất giác, Lục Trường Sinh dừng lại giữa con đường, nơi một gốc cây cổ thụ lớn với tán lá sum suê vươn mình che bóng. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi đất, mùi cây cỏ dại, và luồng gió nhẹ lướt qua khuôn mặt. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ nhắm đôi mắt đen láy của mình lại, cố gắng tịnh tâm. Khí tức quanh người hắn trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như một mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào và náo nhiệt xung quanh. Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử, đang mải mê với những câu chuyện của mình, chợt nhận ra sự im lặng đột ngột của Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo quay lại, thấy Lục Trường Sinh đang đứng đó, nhắm mắt, toàn thân toát ra một vẻ siêu thoát, bình thản đến lạ. Y cảm thấy một luồng khí tức vô hình bao trùm lấy Lục Trường Sinh, không phải là linh khí mạnh mẽ, mà là một sự tĩnh tại thâm sâu, khó tả. Hỏa Linh Đồng Tử cũng ngừng bay lượn, đôi mắt tinh nghịch giờ đây ánh lên vẻ tò mò, cảm nhận được một luồng năng lượng đặc biệt, trầm lắng tỏa ra từ Lục Trường Sinh.

***

Trong tầm thức của Lục Trường Sinh, mọi thứ chìm vào một không gian vô tận, không thời gian, không giới hạn. Ý thức hắn như một hạt bụi nhỏ bé, xuyên qua vô số tầng thời gian, không gian, vượt qua cả giới hạn của nhận thức phàm tục. Hắn chứng kiến cảnh Cửu Thiên Linh Giới mới hình thành, thời kỳ Vạn Cổ Khai Thiên, một khởi nguyên hùng vĩ, tráng lệ đến mức khó tin. Linh khí dồi dào, tinh thuần, hóa lỏng thành sông suối, thác ghềnh, uốn lượn khắp các tầng trời. Nơi đó không có khái niệm thời tiết, chỉ có linh khí cuồn cuộn không ngừng nghỉ, tạo nên những luồng sáng bảy sắc cầu vồng rực rỡ, lấp lánh như vô vàn viên ngọc quý. Không khí tinh khiết tuyệt đối, thoang thoảng mùi hương ngọc quý và hoa linh hiếm có, một mùi hương mà phàm nhân chỉ có thể mơ ước.

Trước mắt hắn, một Tiên Môn hùng vĩ hiện ra, cao vút chạm mây xanh, những đỉnh tháp ngọc ngà óng ánh vươn thẳng tới tầng trời cao nhất. Kiến trúc Tiên Môn cổ xưa, tráng lệ, được chạm khắc tinh xảo đến từng chi tiết, mỗi đường nét đều ẩn chứa đạo lý và linh vận. Từ Tiên Môn, những cây cầu vồng bằng linh khí uốn lượn dẫn lên Cửu Trọng Thiên Cung, một quần thể cung điện khổng lồ lơ lửng giữa hư không, như được dựng nên từ những vì sao và ánh trăng. Tiếng gió vút xuyên không gian, tiếng linh khí ngân nga như bản nhạc giao hưởng của đất trời, hòa cùng tiếng chuông cổ xưa vọng lại từ hư không, tạo nên một bản trường ca bất tận, thiêng liêng, siêu thoát, tịch mịch nhưng đầy uy áp.

Trên các hành lang cung điện lát ngọc, những Tiên Nữ Cung Nữ thanh thoát, xinh đẹp tuyệt trần, mặc y phục lụa mềm mại màu trắng ngà, cử chỉ dịu dàng, khẽ khàng lướt đi. Họ không nói một lời, chỉ lặng lẽ dâng hương vào những lư hương cổ kính, hoặc thực hiện các nghi lễ cổ xưa với vẻ mặt trang nghiêm, thuần khiết. Mỗi động tác của họ đều uyển chuyển, nhẹ nhàng, như đang hòa mình vào điệu múa của linh khí, biểu trưng cho sự hài hòa và trật tự của Tiên đạo thời kỳ thịnh vượng nhất.

Tại các cổng trời, nơi linh khí cuồn cuộn dữ dội nhất, những Tiên Nữ Hộ Pháp uy nghiêm đứng gác. Mỗi người đều mặc giáp trụ tinh xảo, lấp lánh linh quang, tay cầm pháp khí sắc bén như kiếm, thương, kích, ánh mắt kiên định, toát lên khí chất bất phàm, dũng mãnh. Họ là hiện thân của sự bảo vệ, của quy tắc và trật tự. Khi ý thức của Lục Trường Sinh lướt qua, một trong số họ, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng không kém phần xinh đẹp, khẽ nhíu mày, thần niệm vang vọng trong tầm thức hắn như một lời cảnh báo từ thời xa xưa, một bản năng bảo vệ cố hữu của những quy tắc cổ xưa: "Kẻ dám xâm phạm, chết không tha!" Giọng nói đó hùng tráng, đầy uy lực, như một lời thề nguyền vĩnh cửu.

Và rồi, từ trung tâm của Tiên Môn, nơi linh khí hội tụ tinh túy nhất, một bóng hình tuyệt mỹ xuất hiện. Đó là Bách Xích Tiên Nữ. Nàng có vẻ đẹp lạnh lùng, cao quý, làn da trắng như tuyết, mái tóc dài như dòng suối bạc. Nàng mặc một bộ y phục màu bạc thêu hoa văn cổ xưa, mỗi đường kim mũi chỉ đều dường như được dệt từ ánh sáng và linh khí, toát ra khí chất của người đứng trên vạn vật, thấu hiểu mọi lẽ sinh tử. Đôi mắt nàng sâu thẳm như bao trùm cả vũ trụ, quan sát mọi biến động của thiên địa, nơi vạn đạo giao thoa, nơi khởi nguồn và kết thúc của mọi sự tồn tại. Nàng không nói thành lời, nhưng thần niệm của nàng trực tiếp truyền vào tâm thức Lục Trường Sinh, thanh thoát nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định từ một thực thể vượt thời gian, thấu hiểu bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện: "Đạo của ngươi, có thể là tia hy vọng."

Lục Trường Sinh 'quan sát' và 'cảm nhận' toàn bộ cảnh tượng ấy không chỉ bằng thị giác, thính giác, mà bằng toàn bộ ý thức của mình. Thần niệm hắn không ngừng hấp thu những tri thức cổ xưa, những quy luật vận hành của đại đạo. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa Tàn Pháp Cổ Đạo của mình với những quy tắc nguyên thủy, bất biến của vũ trụ. Nó không phải là một công pháp tầm thường, mà là một phần của quy luật tự nhiên, một sợi dây liên kết với cái gốc rễ của vạn vật, một con đường đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên, trước khi các Tiên Môn hùng mạnh này xuất hiện, trước khi linh khí suy thoái và đại thế biến động. Hắn thấy những hạt giống của sự sống, của đạo, được gieo rắc trong linh khí nguyên thủy, và Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn dường như là một trong những hạt giống đó, không bị ảnh hưởng bởi sự thịnh suy của thời đại, chỉ âm thầm bám rễ, hấp thu tinh hoa của trời đất.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm tầm thức Lục Trường Sinh, cho phép hắn chiêm nghiệm sâu sắc về những gì mình đang thấy. Hắn không còn là một phàm nhân nhỏ bé, mà là một linh hồn đang hòa mình vào dòng chảy vĩnh hằng của đại đạo. Tiếng ngân nga của linh khí, tiếng chuông cổ xưa, mùi hương ngọc quý... tất cả đều là một phần của bức tranh vĩ đại mà hắn đang chứng kiến. Hắn nhận ra, sự bền vững của Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là sự chậm chạp, mà là sự đồng điệu với nhịp đập của vũ trụ, là sự tuân theo quy luật tự nhiên, là sự tích lũy nội hàm thay vì truy cầu ngoại lực nhất thời. Lời của Bách Xích Tiên Nữ như một lời tiên tri, một lời khẳng đ���nh cho niềm tin mà hắn đã ấp ủ bấy lâu.

***

Tầm nhìn về Vạn Cổ Khai Thiên và sự phồn thịnh của Tiên đạo dần khép lại, những hình ảnh tráng lệ và cảm nhận sâu sắc vẫn còn vẹn nguyên, in đậm trong tâm trí Lục Trường Sinh. Khí tức cuồn cuộn của linh khí nguyên thủy, sự uy nghiêm của Tiên Môn, vẻ thanh thoát của Tiên Nữ Cung Nữ, sự dũng mãnh của Tiên Nữ Hộ Pháp và đặc biệt là ánh mắt thâm sâu cùng lời nói của Bách Xích Tiên Nữ – tất cả đều như một dòng lũ tri thức và cảm ngộ, gột rửa đi mọi nghi hoặc, mọi tạp niệm trong lòng hắn.

Hắn thấy sự hưng vong của các thế lực, sự suy thoái của linh khí qua các kỷ nguyên, sự đổi thay của trời đất, nhưng đồng thời cũng thấy những hạt mầm hy vọng, những con đường tu hành bền vững như Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, vẫn âm thầm tồn tại, bám rễ sâu vào đất trời qua vạn cổ. Những Tiên Môn kia có thể đã sụp đổ, linh khí có thể đã hỗn loạn, nhưng cái gốc, cái bản nguyên của đạo vẫn không hề thay đổi. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn không phải là một công pháp bị lãng quên hay yếu kém, mà là một con đường kiên trì bám vào cái gốc rễ ấy, không bị cuốn theo những cơn sóng dữ của thời đại.

Lời của Bách Xích Tiên Nữ vang vọng trong tâm thức hắn như một tiếng chuông cảnh tỉnh, một sự xác nhận cuối cùng cho tất cả những gì hắn đã chiêm nghiệm. "Đạo của ngươi, có thể là tia hy vọng." Tia hy vọng không phải để xưng bá thiên hạ, không phải để trở thành kẻ mạnh nhất, mà là để giữ gìn sự cân bằng, sự bền vững trong một thế giới đang dần mất đi bản nguyên.

Mọi nghi ngờ về sự 'chậm chạp', sự 'phàm tục' của con đường mình tan biến như sương khói ban mai. Thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất 'bền vững', 'thuận theo tự nhiên', và 'nguyên thủy' của con đường hắn đang đi. Đó không phải là một con đường yếu kém, mà là một con đường bám rễ vào đại đạo, một con đường mà không phải ai cũng có thể kiên trì bước đi. Nó không tìm kiếm sự cường đại nhất thời, mà tìm kiếm sự bền vững vĩnh hằng, sự hòa mình vào quy luật vận hành của vũ trụ.

"Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là con đường nhanh nhất, mà là con đường chân chính nhất, con đường hòa mình vào quy luật vĩnh cửu của vũ trụ. Nó không tìm kiếm sự cường đại nhất thời, mà tìm kiếm sự bền vững vĩnh hằng. Đó mới là Đạo," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm vang vọng rõ ràng, kiên định. Một nụ cười nhẹ, bình thản nhưng đầy tự tin, nở trên môi hắn. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho mọi thắc mắc, mọi hoài nghi. Đạo tâm của hắn, giờ đây, không chỉ vững như bàn thạch, mà còn sâu thẳm như đại dương, rộng lớn như bầu trời, không gì có thể lay chuyển. Vạn pháp bất xâm, không phải là sức mạnh chống lại mọi thứ, mà là sự thấu hiểu và hòa nhập với vạn vật, để mọi thứ không thể xâm phạm bản nguyên của đạo.

Trong thế giới hiện thực, Tiêu Hạo nhìn thấy một sự thay đổi rõ rệt. Khí tức tĩnh lặng quanh Lục Trường Sinh không còn, nhưng thay vào đó là một sự trầm ổn, sâu thẳm hơn, như biển rộng. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng từ khóe mắt, một giọt nước trong vắt khẽ lăn xuống, rồi nhanh chóng tan biến vào làn da. Đó không phải là giọt nước mắt của yếu đuối, mà là của sự giác ngộ, của sự thấu hiểu vạn vật. Tiêu Hạo, dù không hiểu chuyện gì xảy ra, vẫn cảm nhận được một sự biến đổi cực lớn từ người bạn đồng hành của mình.

"Trường Sinh huynh? Huynh ổn chứ?" Tiêu Hạo khẽ gọi, giọng điệu lo lắng, nhưng không dám tiến lại quá gần, sợ phá vỡ khoảnh khắc thiêng liêng đó. Hắn nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, cậu bé cũng đang đứng yên lặng, đôi mắt tinh nghịch giờ đây mở to, nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, như đang cố gắng cảm nhận luồng năng lượng đặc biệt tỏa ra từ hắn.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sáng rực, nhưng không phải là ánh sáng chói chang, mà là ánh sáng của trí tuệ, của sự thấu hiểu, của quyết tâm không gì lay chuyển được. Ánh mắt ấy sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn vạn năm lịch sử của Cửu Thiên Linh Giới, nhưng đồng thời cũng rất bình dị, gần gũi. Hắn đứng thẳng người, khí chất quanh người hắn giờ đây không còn vẻ bình phàm mà ẩn chứa một sự trầm ổn, sâu thẳm như biển rộng, như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương. Hắn đã thực sự lột xác, không phải về tu vi, mà về nội tâm, về đạo tâm.

***

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, bình thản nhưng đầy tự tin, nhìn về phía Tiêu Hạo. Nụ cười ấy là một sự trấn an, một sự khẳng định mà không cần lời nói hoa mỹ. Hắn không nói gì nhiều về tầm nhìn vừa qua, bởi lẽ những điều đó không thể diễn tả hết bằng ngôn ngữ phàm tục, và cũng không phải ai cũng có thể thấu hiểu. Hắn chỉ khẽ vỗ vai Tiêu Hạo, một cái vỗ nhẹ nhưng ẩn chứa sự tin tưởng và tình bằng hữu sâu sắc.

"Không có gì. Chỉ là... ta đã tìm thấy câu trả lời cho con đường của mình. Mọi nghi hoặc đã tan biến," Lục Trường Sinh đáp, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự thâm thúy và tự tin. Hắn quay nhìn về phía chân trời rộng lớn phía Tây, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn còn mờ ảo trong sương sớm, nơi những cuộc phiêu lưu mới đang chờ đợi. Ánh mắt hắn giờ đây kiên định, không còn chút do dự hay phân vân nào.

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh với vẻ khó hiểu xen lẫn ngưỡng mộ. Dù không thể hiểu được những gì đã xảy ra, nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao từ người bạn của mình. Lục Trường Sinh vẫn là Lục Trường Sinh, nhưng khí chất, ánh mắt, và cả sự trầm ổn của hắn đã đạt đến một cảnh giới mới, cao hơn rất nhiều. Hỏa Linh Đồng Tử cũng cảm nhận được sự khác biệt, cậu bé không còn tinh nghịch bay lượn mà im lặng đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, như một vệ thần nhỏ bé.

"Trường Sinh huynh... huynh vừa làm gì vậy? Ta cảm thấy huynh... rất khác," Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy ngạc nhiên và tò mò. Hắn chưa từng thấy một ai có thể thay đổi nhanh chóng và triệt để đến vậy chỉ sau một khoảnh khắc tĩnh lặng.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Đi thôi, Tiêu Hạo. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi chúng ta, và ta đã sẵn sàng." Hắn lại một lần nữa đưa mắt nhìn về phía con đường đất đỏ trải dài vô tận, nơi những hàng cây xanh rì hai bên đường như đang vẫy gọi. Con đường đó không chỉ là một con đường vật lý, mà còn là con đường của đạo, của sự khám phá, của sự trưởng thành không ngừng.

Không gian xung quanh Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử giờ đây tràn đầy năng lượng và sự kiên định. Thanh Thạch Thành giờ đây đã lùi xa, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo ở phía chân trời, như một ký ức đã được niêm phong trong tâm khảm. Mùi đá và bụi bặm của thành phố đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho hương vị hoang dã, tự do của đất trời.

Ba bóng người nhỏ bé, một điềm tĩnh, một hoạt bát, một hồn nhiên, hòa vào dòng người lữ hành trên con đường vắng vẻ, dần dần khuất xa. Bước chân của Lục Trường Sinh vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định như thể đã thấu hiểu vạn vật, không hề chần chừ hay dao động. Hắn đã thực sự sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một hành trình khám phá thế giới rộng lớn hơn, nơi những thử thách và cơ duyên to lớn đang chờ đợi, nhưng quan trọng hơn cả là một hành trình tiếp tục chiêm nghiệm và củng cố đạo của riêng mình. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh, nay đã vững vàng hơn bao giờ hết, cũng chưa hề kết thúc.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free