Cửu thiên linh giới - Chương 101: Chuyến Du Hành Khai Mở: Đạo Lộ Vô Biên
Ba bóng người nhỏ bé, một điềm tĩnh, một hoạt bát, một hồn nhiên, hòa vào dòng người lữ hành trên con đường vắng vẻ, dần dần khuất xa. Bước chân của Lục Trường Sinh vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định như thể đã thấu hiểu vạn vật, không hề chần chừ hay dao động. Hắn đã thực sự sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một hành trình khám phá thế giới rộng lớn hơn, nơi những thử thách và cơ duyên to lớn đang chờ đợi, nhưng quan trọng hơn cả là một hành trình tiếp tục chiêm nghiệm và củng cố đạo của riêng mình. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh, nay đã vững vàng hơn bao giờ hết, cũng chưa hề kết thúc.
***
Rời xa Thanh Thạch Thành, con đường đất đỏ dần biến mất dưới lớp sương mù dày đặc của Mê Vụ Sâm Lâm. Buổi sáng sớm nơi đây mang một vẻ huyền ảo, có phần đáng sợ nhưng cũng đầy sức sống hoang dã. Những cây cổ thụ cao lớn vươn mình chọc trời, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo thành một vòm lá xanh thẫm che khuất ánh mặt trời, khiến không gian bên dưới luôn chìm trong bóng tối lờ mờ. Sương ẩm lãng đãng quyện lấy từng cành cây, từng bụi cây, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ không rõ thực hư. Tiếng gió hú qua kẽ lá mang theo âm thanh quái dị của những loài chim không rõ tên, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, cùng tiếng bước chân khẽ khàng của ba lữ khách, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang sơ. Mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ mục nát nồng nặc trong không khí, đôi khi còn xen lẫn một mùi tanh nhẹ, mơ hồ, nhắc nhở về những sinh linh ẩn mình trong bóng tối.
Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú và đôi mắt trầm tư, bước đi chậm rãi nhưng vững chãi giữa những tán cây. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng chi tiết của khu rừng, không bỏ sót một ngọn cỏ hay một viên đá. Hắn cảm nhận linh khí nơi đây khác biệt hoàn toàn so với Thanh Thạch Thành. Nó không phải là sự hỗn tạp của linh khí nhân tạo, cũng không phải là sự tinh khiết nhưng bị ràng buộc bởi trận pháp của các tông môn lớn. Linh khí của Mê Vụ Sâm Lâm mang một vẻ hoang sơ, nguyên thủy, ẩn chứa sức sống mãnh liệt nhưng cũng đầy những biến động khó lường. Trong tầm nhìn Vạn Cổ Khai Thiên vừa qua, hắn đã thoáng thấy sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, những vùng đất nguyên thủy được linh khí tự nhiên bồi đắp. Giờ đây, đứng giữa Mê Vụ Sâm Lâm này, hắn như thấy được một phần của bức tranh vĩ đại đó, một minh chứng cho sự đa dạng và vô tận của đại đạo.
"Này Trường Sinh, huynh thấy không? Rừng này khác hẳn rừng gần Thanh Thạch Thành! Linh khí cũng... lạ lắm," Tiêu Hạo thốt lên, giọng điệu hoạt bát xen lẫn chút kinh ngạc. Hắn là người nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt láu lỉnh không ngừng dò xét xung quanh, cảnh giác trước những nguy hiểm tiềm tàng. Bộ y phục màu sắc tươi sáng của hắn có vẻ lạc lõng giữa tông màu xám xanh của khu rừng, nhưng lại làm nổi bật lên sự năng động, sôi nổi của hắn.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, xuyên qua màn sương. "Mỗi tấc đất đều có linh khí riêng, cũng như mỗi sinh linh có đạo của mình. Vạn vật đều là một phần của đại đạo." Giọng hắn trầm lắng, nhẹ nhàng, nhưng mang một sự thâm thúy sâu sắc, như thể những lời hắn nói ra không chỉ là quan sát, mà là một sự chiêm nghiệm đã trải qua hàng ngàn năm. Hắn đã không còn quá chú trọng vào việc thu nạp linh khí một cách ồ ạt, mà thay vào đó, hắn cảm nhận, thấu hiểu sự vận hành của nó trong tự nhiên. Tàn Pháp Cổ Đạo không hứa hẹn sức mạnh tức thì, nhưng lại cho hắn một khả năng cảm thụ sâu sắc đến kinh ngạc, giúp hắn hòa mình vào vạn vật, cảm nhận được nhịp đập của thiên địa.
Tiêu Hạo nghe vậy thì gãi đầu cười hì hì. "Huynh nói nghe cao siêu quá! Ta chỉ thấy... có vẻ có nhiều thứ ngon lành trong này thôi!" Hắn liếc nhìn những bụi cây um tùm, đôi mắt sáng lên vẻ tò mò. Hỏa Linh Đồng Tử, cậu bé mũm mĩm với mái tóc đỏ rực như ngọn lửa, cũng không chịu kém. Cậu bé phát ra một tiếng "meo meo" tinh nghịch, chỉ vào một bụi cây ven đường có những trái mọng nước màu tím biếc, mập mạp và căng tròn, trông rất ngon mắt.
"Cẩn thận, đó có thể là linh quả kịch độc," Lục Trường Sinh nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng không hề cấm cản Hỏa Linh Đồng Tử. Hắn biết tính ham ăn của cậu bé, và cũng tin vào bản năng của linh vật. Quả nhiên, Hỏa Linh Đồng Tử chỉ ngửi ngửi rồi quay đi, lại tiếp tục bay lượn quanh một bụi cây khác, như đang chơi trò trốn tìm giữa màn sương.
Họ chậm rãi tiến sâu hơn vào rừng. Từng bước chân của Lục Trường Sinh đều vững vàng, không hề vội vã. Hắn không dùng thần thức để dò xét một cách lộ liễu, mà để bản năng và Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn lối, cảm nhận từng luồng khí dao động nhỏ nhất. Vài con yêu thú nhỏ, như linh xà xanh mướt hay linh thỏ có đôi mắt đỏ ngầu, thoáng hiện ra rồi biến mất trong sương mù, nhưng dường như chúng cảm nhận được khí tức trầm ổn, không hề gây hấn từ Lục Trường Sinh mà tự động tránh né. Tiêu Hạo thì liên tục rút ra các loại bùa chú phòng thân, linh dược giải độc, thỉnh thoảng lại thì thầm những câu chuyện về những kẻ lạc vào Mê Vụ Sâm Lâm rồi mất tích bí ẩn. Hắn biết Lục Trường Sinh không sợ, nhưng sự cẩn trọng là cần thiết.
Lục Trường Sinh lắng nghe những lời Tiêu Hạo nói, nhưng tâm trí hắn vẫn chìm đắm trong sự chiêm nghiệm. Cái Mê Vụ Sâm Lâm này, với vẻ ngoài u ám và hiểm nguy, lại là một minh chứng sống động cho "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo." Mỗi ngọn cây, mỗi phiến đá, mỗi dòng suối nhỏ ẩn mình đâu đó đều mang một đạo lý riêng, một quy luật sinh tồn riêng. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo của mình đang cộng hưởng với sự nguyên thủy của khu rừng, giúp hắn không chỉ thấy mà còn "cảm" được bản chất của linh khí, của sự sống. Đó không phải là sự hấp thụ cưỡng ép, mà là sự đồng điệu, thấu hiểu. Đạo tâm của hắn, sau tầm nhìn về Vạn Cổ Khai Thiên, đã trở nên vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giúp hắn đứng vững giữa sự hỗn loạn của tự nhiên mà không bị lung lay bởi những cảm giác sợ hãi hay tham vọng. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều hiểm nguy hơn thế này, nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Sau ba ngày đêm xuyên qua rìa Mê Vụ Sâm Lâm, đoàn người cuối cùng cũng thoát khỏi màn sương mù dày đặc, tiến vào một vùng chân núi của Cổ Hoang Sơn Mạch. Cảnh vật mở ra trước mắt họ hùng vĩ đến ngỡ ngàng. Những ngọn núi trùng điệp vươn cao ngất trời, sừng sững như những vị thần cổ xưa đang ngủ say. Đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa, đối lập hoàn toàn với thảm thực vật xanh tươi ở lưng chừng và chân núi. Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, xua tan đi sự u ám của khu rừng, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua những thảm cỏ xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo vang vọng từ những lùm cây, khác hẳn với tiếng kêu quái dị trong sương mù, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm của thiên nhiên. Mùi không khí trong lành, thoang thoảng hương hoa dại và mùi đất khô, khiến tâm hồn con người trở nên thư thái hơn.
Lục Trường Sinh tìm một chỗ thanh tịnh trên một tảng đá phẳng lớn, dưới bóng mát của một cây cổ thụ khổng lồ. Hắn ngồi xuống, bắt đầu tịnh tọa. Không phải để tăng cường tu vi một cách vội vã, mà để cảm thụ linh khí hùng vĩ của sơn mạch, để nội quán đạo tâm của mình, xem xét những chiêm nghiệm vừa qua và hòa nhập chúng vào bản thân. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí thanh khiết chảy vào kinh mạch, nuôi dưỡng cơ thể và tâm hồn. Mặc dù Tàn Pháp Cổ Đạo không giúp hắn đột phá cảnh giới nhanh chóng, nhưng nó lại khiến từng hơi thở, từng nhịp đập của hắn đều trở nên vững vàng, kiên cố hơn. Hắn cảm thấy mình như một phần của ngọn núi này, vững chãi và vĩnh cửu.
Trong lúc Lục Trường Sinh tịnh tọa, Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, tranh thủ thời gian kể cho hắn nghe về các vùng đất phía trước. Hắn lấy ra một túi lương khô, vừa ăn ngồm ngoàm vừa huyên thuyên, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua những ngọn núi xa xăm, như đang hình dung ra những cuộc phiêu lưu sắp tới.
"Trường Sinh, chúng ta đã rời Thanh Thạch Thành được ba ngày rồi. Phía trước là Lạc Hà Thành, nghe nói là một thành phố ven sông rất đẹp, nhiều linh khí, và đặc biệt là... gần đây có tin đồn về một cổ mộ nhỏ vừa thức tỉnh!" Tiêu Hạo nói, giọng điệu đầy phấn khích, như thể hắn đã tìm thấy kho báu ngay trước mắt.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh mắt bình thản nhìn Tiêu Hạo. "Cổ mộ? Ngươi hứng thú với thứ này sao?" Giọng hắn vẫn trầm lắng, không chút dao động.
"Đương nhiên! Đó là cơ duyên mà! Ai biết được trong đó có gì? Pháp bảo, công pháp, hay linh dược gì đó thì sao!" Tiêu Hạo nói, nuốt vội miếng lương khô. "Nhưng mà... cũng có tin đồn về U Minh Tôn Giả gì đó đang lởn vởn quanh đó. Nghe nói là một tà tu cực kỳ hung tàn, chuyên đi cướp đoạt linh bảo của người khác."
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không phải vì sợ hãi, mà vì suy ngẫm. "Cơ duyên luôn đi kèm với hiểm nguy. Hơn nữa, những thứ tranh đoạt được từ kẻ khác, liệu có phải là cơ duyên chân chính?" Trong tâm trí hắn, "cơ duyên" không phải là thứ có thể cướp bóc hay tranh đoạt. Cơ duyên chân chính phải là sự thấu hiểu, là sự lĩnh ngộ, là sự trưởng thành từ bên trong, không phải là những vật ngoại thân.
Tiêu Hạo vẫy tay. "Thôi nào, huynh đừng triết lý nữa. Dù sao chúng ta cũng phải đi qua đó. Biết đâu lại có tin tức gì về những mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo khác thì sao?" Hắn biết Lục Trường Sinh luôn quan tâm đến nguồn gốc và những mảnh vỡ của công pháp mình đang tu luyện. Đây là cách tốt nhất để thuyết phục hắn.
Quả nhiên, Lục Trường Sinh thoáng im lặng. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn sừng sững. "Nếu có thể tìm thấy, đó cũng là một loại cơ duyên." Hắn không phủ nhận. Tàn Pháp Cổ Đạo là con đường của hắn, và việc tìm hiểu sâu hơn về nó là một phần không thể thiếu trong hành trình tu hành. Hắn đã thấy tầm nhìn về Vạn Cổ Khai Thiên, về sự vận hành của đại đạo. Nếu Tàn Pháp Cổ Đạo là một phần của quy luật nguyên thủy đó, thì việc khám phá nó cũng là khám phá bản chất của vũ trụ.
Hỏa Linh Đồng Tử, sau khi chán chơi đùa với côn trùng, lại bay đến bên cạnh Tiêu Hạo, đôi mắt tinh nghịch nhìn vào túi lương khô của hắn. "Cơ duyên... có ăn được không?" Cậu bé hỏi một cách hồn nhiên, khiến Tiêu Hạo phì cười.
"Cơ duyên không ăn được, nhưng có thể giúp ta kiếm được đồ ăn ngon!" Tiêu Hạo đáp, rồi bóc một miếng lương khô khác cho Hỏa Linh Đồng Tử. Cậu bé vui vẻ đón lấy, ngấu nghiến như thể đó là linh dược quý hiếm.
Lục Trường Sinh nhìn hai người bạn đồng hành của mình, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi. Tiêu Hạo tuy ham vui, thích tranh đoạt cơ duyên, nhưng lại là một người bạn chân thành, luôn quan tâm đến hắn. Hỏa Linh Đồng Tử thì đơn thuần, hồn nhiên, mang lại sự trong trẻo giữa thế giới tu hành đầy toan tính. Họ là những người bạn đồng hành không thể thiếu trên con đường mà hắn đã chọn. Hắn không cần phải thay đổi họ, mà chỉ cần kiên định với đạo của mình, để họ tự do đi theo con đường của riêng mình, và cùng nhau trải nghiệm thế giới vô tận.
***
Khi nắng chiều dần buông, nhuộm vàng cả một góc trời, ba người đã đến một thị trấn nhỏ ven đường, nằm ẩn mình dưới chân núi. Thị trấn này tuy nhỏ nhưng khá tấp nập, đặc biệt là khu Linh Khí Phường, nơi các tu sĩ đủ mọi tầng lớp tụ tập để mua bán, trao đổi và nghe ngóng tin tức. Những gian hàng san sát nhau, bày bán đủ loại linh dược, pháp khí thô sơ, bùa chú, và các loại vật liệu tu luyện khác. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất đá, tất cả hòa quyện tạo nên một không khí náo nhiệt, phồn thịnh nhưng cũng ẩn chứa sự hỗn tạp và phức tạp. Mùi thảo dược nồng nặc xen lẫn mùi kim loại, bụi bặm và đôi khi là mùi khói lửa từ những lò luyện đan nhỏ.
Lục Trường Sinh bước vào Linh Khí Phường, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Hắn cảm nhận được sự hỗn tạp của linh khí nơi đây. Nó không phải là linh khí tự nhiên trong rừng hay trên núi, mà là linh khí bị con người khai thác, điều khiển, thậm chí là ô nhiễm bởi những dục vọng tham lam, tranh đoạt. Hắn nhìn thấy những ánh mắt sắc lạnh, đầy toan tính của các tu sĩ khi họ trao đổi hàng hóa, những cái liếc nhìn dò xét, những nụ cười giả tạo. Đây là một thế giới hoàn toàn khác so với sự yên bình của Thanh Thạch Thành hay sự hoang dã của Mê Vụ Sâm Lâm.
Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát, nhanh chóng hòa mình vào đám đông. Hắn đi từ gian hàng này sang gian hàng khác, hỏi han đủ mọi chuyện, từ giá cả linh dược đến những tin đồn giang hồ mới nhất. Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ ở một góc, tựa lưng vào một bức tường đá cũ kỹ, hấp thụ những âm thanh và cảm nhận xung quanh. Hắn không cần phải nói chuyện nhiều, chỉ cần lắng nghe và quan sát, mọi thông tin đều như tự động chảy vào tâm trí hắn, được Tàn Pháp Cổ Đạo tinh lọc và sắp xếp.
Sau một lúc, Tiêu Hạo quay lại, gương mặt đầy vẻ hứng khởi. "Đúng là Lạc Hà Thành đang rất náo nhiệt. Tin đồn về cổ mộ là thật, và hình như có cả những tu sĩ 'đặc biệt' cũng đang đổ về đó." Hắn hạ giọng một chút, ánh mắt lóe lên vẻ tò mò. "Nghe nói có kẻ còn thấy một cô nương mặc y phục xanh ngọc, kiếm khí ngút trời, cùng một kiếm tu cô độc, khí tức lạnh lẽo như băng."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia suy tư. Hắn đã nghe về những thiên tài tu sĩ, những cường giả trẻ tuổi mang theo những cơ duyên lớn. Họ là những ngôi sao sáng của thời đại, khác biệt hoàn toàn với hắn – một kẻ đi theo con đường chậm rãi, vững chắc. "Sự náo nhiệt cũng là một loại hỗn loạn. Chúng ta cứ đi theo lộ trình, không cần quá vội vã." Hắn nhắc nhở Tiêu Hạo, và cũng là nhắc nhở chính bản thân mình. Con đường của hắn không phải là con đường tranh đoạt, mà là con đường chiêm nghiệm.
"Được rồi, được rồi." Tiêu Hạo đáp, nhưng vẫn không giấu được vẻ háo hức. "Nhưng mà... ta nghe nói con đường đến Lạc Hà Thành có một vài đoạn khá hiểm trở, có thể gặp phải thổ phỉ hoặc yêu thú đấy. Nghe đồn có cả những kẻ tu luyện tà công ẩn mình trong đó, chuyên cướp bóc lữ khách."
Lục Trường Sinh mỉm cười nhạt, ánh mắt bình thản nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm đã chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực. "Đạo lộ vô biên, hiểm trở cũng là một phần của tu hành." Lời nói của hắn ngắn gọn, súc tích, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn hiểu rằng, con đường tu hành không bao giờ bằng phẳng. Những hiểm trở, những khó khăn, những kẻ địch mạnh mẽ, tất cả đều là thử thách, là cơ hội để đạo tâm của hắn được tôi luyện, được củng cố. Hắn không sợ hãi, cũng không vội vàng.
Hỏa Linh Đồng Tử, sau khi gặm hết củ linh quả nhỏ mua được ở một gian hàng, lại bay đến bên cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn nhìn hắn. Cậu bé dường như cảm nhận được sự vững vàng từ Lục Trường Sinh, nên không hề tỏ ra sợ hãi trước những câu chuyện về hiểm nguy.
Đêm dần buông xuống, ánh lửa từ những ngọn đèn dầu bắt đầu bập bùng chiếu sáng các gian hàng. Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử tìm một quán trọ nhỏ để nghỉ chân. Mặc dù đã nghe được nhiều thông tin về Lạc Hà Thành và cổ mộ, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh. Hắn biết rằng, hành trình này mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều biến cố, rất nhiều điều cần khám phá. Nhưng với đạo tâm đã kiên cố, với những người bạn đồng hành đáng tin cậy, hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ cả thị trấn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Mỗi vì sao là một thế giới, mỗi con đường là một đạo. Đạo của hắn, cũng như những vì sao kia, sẽ tiếp tục tỏa sáng trên hành trình vô tận của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ không vội vã, không tranh đoạt, mà sẽ từng bước, từng bước đi hết con đường đã chọn, để chiêm nghiệm, để thấu hiểu, và để kiến tạo nên đạo lý của riêng mình. Con đường dẫn đến Lạc Hà Thành, với những tin đồn về cổ mộ và những tu sĩ mạnh mẽ, chỉ là một chặng đường nhỏ trong chuyến du hành khai mở của hắn, một bước đệm để đạo lộ của Lục Trường Sinh vươn xa hơn nữa, vô biên và bất tận.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.