Cửu thiên linh giới - Chương 102: Hành Trình Thám Hiểm: Củng Cố Căn Cơ Giữa Thiên Địa
Đêm buông xuống Lạc Hà Thành mang theo vẻ phồn hoa giả tạo, nơi những tia lửa đèn dầu bập bùng chiếu sáng các gian hàng, không thể xua đi cái bóng của những toan tính và dục vọng. Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử tìm một quán trọ nhỏ, nép mình giữa dòng người tấp nập. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ cả thị trấn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, mỗi vì sao là một thế giới, mỗi con đường là một đạo. Đạo của hắn, cũng như những vì sao kia, sẽ tiếp tục tỏa sáng trên hành trình vô tận của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ không vội vã, không tranh đoạt, mà sẽ từng bước, từng bước đi hết con đường đã chọn, để chiêm nghiệm, để thấu hiểu, và để kiến tạo nên đạo lý của riêng mình. Con đường dẫn đến Lạc Hà Thành, với những tin đồn về cổ mộ và những tu sĩ mạnh mẽ, chỉ là một chặng đường nhỏ trong chuyến du hành khai mở của hắn, một bước đệm để đạo lộ của Lục Trường Sinh vươn xa hơn nữa, vô biên và bất tận.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua tan đi màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà ngói, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử đã rời khỏi quán trọ, tiếp tục hành trình. Lạc Hà Thành tuy náo nhiệt, nhưng không phải là điểm dừng chân cuối cùng của họ. Hướng đi của họ dẫn sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, một vùng đất rộng lớn và hoang sơ nằm về phía Tây Bắc, nơi những ngọn núi cao chót vót ôm lấy những thung lũng sâu thẳm, nơi linh khí nguyên thủy vẫn còn nồng đậm chưa bị nhân loại khai thác triệt để.
Con đường mòn lẩn khuất giữa những vách đá dựng đứng và tán cây cổ thụ trăm năm tuổi, chỉ vừa đủ cho một người đi. Dưới chân, những tảng đá lởm chởm phủ đầy rêu phong và lá mục, tạo nên một thảm thực vật dày đặc, ẩm ướt. Mùi đất rừng ẩm, mùi cỏ cây dại hoang sơ, và cả mùi hoa dại thoang thoảng trong gió sớm, tất cả hòa quyện tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng đất chưa bị ô nhiễm bởi dấu chân phàm trần. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng già, hòa cùng tiếng suối róc rách chảy từ thượng nguồn, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, trong trẻo. Đôi khi, từ xa vọng lại tiếng gầm rú trầm đục của một loại yêu thú nào đó, nhắc nhở về sự tồn tại của những hiểm nguy tiềm ẩn, nhưng cũng không làm xao động bước chân của Lục Trường Sinh. Hắn điềm tĩnh bước đi, đôi mắt đen láy lướt qua những cảnh vật xung quanh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Mỗi nhành cây, mỗi tảng đá, mỗi làn linh khí trôi nổi trong không trung đều như đang kể một câu chuyện riêng, và hắn kiên nhẫn lắng nghe.
Tiêu Hạo đi phía trước, vừa đi vừa nói chuyện, phá tan đi sự tĩnh lặng của khu rừng. Hắn vận dụng linh giác nhạy bén của mình, thỉnh thoảng cúi xuống nhặt một cọng linh thảo hiếm hoi mọc bên đường, hoặc chỉ ra một dấu chân yêu thú lạ.
“Trường Sinh huynh, huynh xem, con đường này còn hoang sơ hơn Thanh Thạch Thành nhiều! Linh khí cũng... mạnh mẽ hơn, nhưng cũng hỗn tạp hơn,” Tiêu Hạo vừa nói vừa hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt của linh khí nơi đây. Hắn quay đầu nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ. “Thanh Thạch Thành dù sao cũng đã được con người khai phá, linh khí tinh thuần nhưng lại thiếu đi cái vẻ nguyên bản. Nơi đây, ta cảm thấy có một nguồn sức mạnh bùng nổ, nhưng cũng khó nắm bắt hơn nhiều.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Hắn không nói nhiều, mà dùng tâm thần để cảm nhận, để hòa mình vào dòng chảy linh khí của Cổ Hoang Sơn Mạch. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hấp thu những luồng linh khí nguyên thủy này, sau đó tinh lọc và điều hòa chúng, củng cố thêm căn cơ vốn đã vững chắc. Hắn cảm nhận được sự "mạnh mẽ nhưng hỗn tạp" mà Tiêu Hạo nói, một sự hỗn tạp không phải do ô nhiễm, mà do sự tự nhiên, sự vô trật tự của quy luật nguyên thủy. Đây chính là bản chất của linh khí trong thời kỳ "đại thế biến động" mà hắn đã chiêm nghiệm trong tầm nhìn Vạn Cổ Khai Thiên. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là để chinh phục hay ép buộc, mà là để thuận theo, để thấu hiểu và hòa mình vào.
“Thiên địa vốn là như vậy. Càng nguyên thủy, càng chứa đựng bản chất của đạo. Chỉ là cần một tâm trí thanh tịnh để cảm nhận,” Lục Trường Sinh trầm giọng đáp, lời nói chậm rãi nhưng mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn nhìn lên những đỉnh núi mờ sương, cảm nhận sự hùng vĩ, bao la của tạo hóa. Tâm cảnh của hắn lúc này đã vượt xa khỏi những khái niệm tu luyện thông thường, chạm đến những chân lý sơ khai của vũ trụ.
Tiêu Hạo gãi đầu, cười hì hì. “Huynh nói đúng, ta chỉ thấy toàn là nguy hiểm thôi. Những con yêu thú hung dữ, những vực sâu không đáy... Nhưng mà, có lẽ cũng có nhiều cơ duyên lớn ẩn chứa đây đó! Nghe nói những loại linh dược quý hiếm nhất thường mọc ở những nơi hiểm trở như thế này. Có khi chúng ta lại tìm được vài gốc Vạn Niên Linh Chi cũng nên!” Ánh mắt hắn lấp lánh sự mong chờ, bản tính lạc quan và ham mê khám phá không ngừng trỗi dậy.
Hỏa Linh Đồng Tử, sau một đêm yên giấc, giờ đây lại tràn đầy năng lượng. Cậu bé mũm mĩm, mái tóc đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, bay lượn trên vai Lục Trường Sinh, đôi mắt tinh nghịch không ngừng quét qua những tán cây. Thỉnh thoảng, nó lại lao vút vào một bụi cây ven đường, đôi tay nhỏ bé thoăn thoắt tóm lấy một con côn trùng linh khí đang ẩn mình, rồi lại bay trở về, miệng nhai chóp chép đầy vẻ thỏa mãn. Sự hoạt bát của Hỏa Linh Đồng Tử và Tiêu Hạo tạo nên một sự cân bằng thú vị với vẻ trầm tĩnh của Lục Trường Sinh, biến chuyến đi đơn độc thành một hành trình đầy sức sống. Lục Trường Sinh không ngăn cản Tiêu Hạo tìm kiếm linh dược, bởi lẽ, đó cũng là một phần của hành trình, là cách mà Tiêu Hạo hòa nhập với thế giới tu hành. Hắn tin rằng, cơ duyên không phải là thứ có thể cưỡng cầu, mà là sự tự nhiên đến khi đạo lộ đã đủ. Hắn, vẫn kiên định với con đường chậm rãi nhưng vững chắc của mình, từng bước một, đi sâu vào lòng Cổ Hoang Sơn Mạch, cảm nhận linh khí, củng cố đạo tâm, và chiêm nghiệm về bản chất của thiên địa.
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi xuống con đường mòn, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Tuy nhiên, không khí đột nhiên trở nên ẩm ướt hơn, và một màn sương mù mỏng bắt đầu bao phủ cảnh vật, khiến tầm nhìn bị hạn chế đôi chút. Họ đã vô tình đi đến rìa của Mê Vụ Sâm Lâm, một phần nhỏ của khu rừng cổ xưa và bí ẩn, nơi mà ngay cả những tu sĩ kinh nghiệm cũng phải dè chừng. Tiếng gió hú nhẹ qua những tán cây cổ thụ, mang theo âm thanh kỳ lạ của những loài chim không rõ tên, tạo nên một bầu không khí u ám và đầy bí ẩn. Mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ mục nát càng trở nên rõ rệt, đôi khi còn xen lẫn mùi tanh yếu ớt, gợi lên cảm giác về những sinh vật ẩn mình trong sương.
Tiêu Hạo lập tức trở nên cảnh giác. Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua lớp sương mù dày đặc. “Cẩn thận, Trường Sinh huynh! Sương mù này... có vẻ không đơn giản. Ta nghe nói Mê Vụ Sâm Lâm có nhiều thứ kỳ quái lắm. Linh khí ở đây cũng trở nên nặng nề hơn, giống như có thứ gì đó đang rình rập vậy.” Giọng hắn hạ thấp, mang theo chút lo lắng. Mê Vụ Sâm Lâm là một cái tên không xa lạ gì với những tin đồn về yêu ma quỷ quái, về những cạm bẫy chết người và những linh dược độc đáo.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại, thần thức lan tỏa ra xung quanh, xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn cảm nhận được mọi dao động linh khí dù là nhỏ nhất. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những sinh vật nhỏ bé, không quá nguy hiểm, nhưng cũng không hoàn toàn vô hại. Chúng đang bị thu hút bởi linh khí tinh thuần phát ra từ Hỏa Linh Đồng Tử, hoặc có thể là mùi thức ăn còn vương trên người Tiêu Hạo.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, từ trong màn sương mù, một đàn yêu thú nhỏ bé với thân hình mảnh khảnh, đôi mắt xanh biếc sáng quắc trong bóng tối, từ từ xuất hiện. Chúng là những con Vụ Lang cấp thấp, chuyên sống thành bầy trong sương mù, không có sức mạnh vượt trội nhưng lại khá dai dẳng và hung hãn khi đói. Chúng từ từ bao vây lấy ba người, phát ra những tiếng gừ gừ đầy đe dọa.
Tiêu Hạo định rút kiếm ra, gương mặt căng thẳng. “Trường Sinh huynh, là Vụ Lang! Chúng ta phải…”
Lục Trường Sinh chỉ khẽ đưa tay lên, ngăn Tiêu Hạo lại. Hắn không hề rút kiếm, cũng không hề thi triển bất kỳ thần thông mạnh mẽ nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh lực tinh thuần và ôn hòa lan tỏa ra xung quanh. Không phải là áp bức, cũng không phải là công kích, mà là một loại uy áp vô hình, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng mạnh mẽ, khiến cho đàn Vụ Lang cảm thấy một sự khó chịu, một bản năng sợ hãi trỗi dậy. Chúng không hiểu tại sao, nhưng cơ thể chúng bắt đầu run rẩy, những tiếng gừ gừ yếu ớt dần tắt hẳn.
“Chỉ là một đàn Vụ Lang cấp thấp. Không cần động thủ, ta sẽ để chúng đi,” Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt bình thản nhìn chằm chằm vào con Vụ Lang đầu đàn. Luồng linh lực ôn hòa của hắn dần dần bao trùm lấy chúng, không mang theo sát khí, nhưng lại khiến chúng cảm thấy như bị một bức tường vô hình đẩy lùi. Đàn Vụ Lang, sau vài giây do dự, cuối cùng cũng không thể chịu đựng được cảm giác khó chịu này. Chúng gầm gừ vài tiếng yếu ớt, rồi nhanh chóng quay đầu, biến mất vào trong màn sương mù dày đặc, để lại một khoảng trống yên tĩnh.
Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn cất kiếm vào vỏ, đôi mắt vẫn còn chút sợ hãi. “Hú hồn! May mà huynh ra tay kịp. Thế giới này đúng là đâu đâu cũng có hiểm nguy mà!” Hắn vỗ ngực, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Mà huynh làm thế nào vậy? Ta thấy huynh chẳng động thủ gì cả, chúng nó tự nhiên chạy đi mất?”
Lục Trường Sinh chỉ mỉm cười nhạt, không giải thích gì nhiều. Hắn hiểu rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở sự hủy diệt, mà còn nằm ở sự kiểm soát, sự thấu hiểu. Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn cách hòa hợp với vạn vật, cách dùng đạo lý để hóa giải chứ không phải đối kháng. Đây cũng là một cách để củng cố đạo tâm của hắn, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu vô nghĩa.
Hỏa Linh Đồng Tử, từ nãy đến giờ vẫn ngồi trên vai Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn nhìn theo đàn Vụ Lang biến mất, tỏ vẻ bất mãn. Có vẻ như nó đã coi chúng là bữa ăn nhẹ của mình, và bây giờ bữa tiệc đã bị phá hỏng. Nó khẽ gừ gừ, rồi chọc chọc ngón tay nhỏ xíu vào tóc Lục Trường Sinh, như muốn than phiền. Lục Trường Sinh chỉ khẽ xoa đầu nó, mỉm cười.
Họ tiếp tục đi, không khí vẫn còn ẩm ướt và sương mù, nhưng mối hiểm nguy đã tạm thời lùi xa. Lục Trường Sinh cảm nhận được rằng, những thử thách trên đường đi, dù nhỏ bé, cũng đều là cơ hội để hắn chiêm nghiệm, để hắn củng cố đạo tâm và thấu hiểu hơn về con đường mình đã chọn.
Khi mặt trời dần ngả về Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, màn sương mù của Mê Vụ Sâm Lâm cũng dần tan đi, nhường chỗ cho một không khí trong lành và mát mẻ. Ba người cuối cùng cũng tìm thấy một thung lũng nhỏ yên bình, nép mình giữa những ngọn núi cao, nơi một dòng suối trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh. Đây chính là U Cốc, một nơi ẩn mình hoàn hảo để nghỉ chân sau một ngày dài di chuyển. Xung quanh là những lùm cây xanh tươi tốt, những đóa hoa dại đủ màu sắc đua nhau khoe sắc, tỏa hương thơm ngát trong gió chiều. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy êm đềm, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh tịnh, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào và hiểm nguy của thế giới bên ngoài.
Tiêu Hạo, với bản tính nhanh nhẹn, lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi. Hắn khéo léo gom củi khô, nhóm lên một đống lửa trại nhỏ. Ngọn lửa bập bùng chiếu sáng một góc thung lũng, xua đi cái lạnh se của buổi hoàng hôn. Mùi khói gỗ thơm thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ cây dại, tạo nên một cảm giác ấm cúng, an lành. Hắn còn nhanh chóng móc ra vài loại linh thịt khô và linh quả mà mình đã chuẩn bị từ Lạc Hà Thành, cẩn thận đặt lên nướng trên lửa. Tiếng xèo xèo của thịt nướng, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa, khiến Hỏa Linh Đồng Tử không ngừng hít hà, đôi mắt tinh nghịch cứ dán chặt vào đống lửa.
Trong khi Tiêu Hạo bận rộn, Lục Trường Sinh tìm một tảng đá phẳng lặng cạnh dòng suối, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt nhập định. Hắn không cần phải vội vã tu luyện, nhưng mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là cơ hội để hắn củng cố đạo tâm, để Tàn Pháp Cổ Đạo được vận chuyển tự nhiên trong cơ thể. Hắn hấp thu linh khí trong lành của U Cốc, cảm nhận sự tinh khiết và ổn định của nó. Tâm trí hắn quay trở về với tầm nhìn Vạn Cổ Khai Thiên, về sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, về bản chất nguyên thủy của vạn vật.
Thần niệm của hắn lướt qua những dòng chảy linh khí trong cơ thể, cảm nhận sự vững bền của chúng, như những dòng suối nhỏ hợp thành dòng sông lớn. Hắn tự nhủ, hay đúng hơn là tự chiêm nghiệm trong tâm thức mình: *“Đạo của ta, chậm rãi nhưng vững bền, như dòng suối này, dù gặp đá tảng vẫn kiên trì chảy. Đó chính là bản chất của vạn vật khi khai thiên lập địa.”* Hắn không tìm kiếm tốc độ, không màng danh vọng, chỉ muốn đi hết con đường mình đã chọn, thấu hiểu đến tận cùng bản chất của đạo. Những khó khăn, hiểm trở trên đường đi, những kẻ thù hay cơ duyên, tất cả đều là những hòn đá tảng trên dòng suối, không thể ngăn cản được sự kiên trì chảy xiết của đạo tâm hắn. *“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.”* Cụm từ này giờ đây không chỉ là một câu nói, mà đã trở thành một phần cốt lõi trong chính bản ngã của hắn, một niềm tin sắt đá không gì lay chuyển nổi.
Sau khi ăn uống no nê, Tiêu Hạo ngồi xuống cạnh đống lửa, kể lể những câu chuyện nghe ngóng được từ Lạc Hà Thành. Hắn hào hứng nói về những tu sĩ trẻ tuổi tài năng, về những cuộc tranh đoạt cơ duyên, và đặc biệt, về một sự kiện đang thu hút sự chú ý của toàn bộ khu vực.
“Trường Sinh huynh, huynh có biết không, Lạc Hà Thành sắp tới là một nơi rất phồn hoa! Ta nghe nói, không chỉ có những thương hội lớn, mà còn có rất nhiều tu sĩ từ các tông môn nhỏ đổ về đó. Đặc biệt, có một tin đồn đang lan truyền khắp nơi, rằng gần đó, có một cổ mộ cổ xưa vừa mới thức tỉnh, thu hút không ít tu sĩ đến đó tìm cơ duyên. Không biết có gì hay ho không nhỉ?” Tiêu Hạo nói, đôi mắt sáng rực sự tò mò. Hắn hình dung ra một kho tàng bí mật, những công pháp thất truyền, những linh dược quý giá đang chờ được khám phá.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn đã nghe tin đồn này từ trước, và Tiêu Hạo nhắc lại chỉ càng khẳng định sự thật của nó. Cái gọi là “cổ mộ thức tỉnh” thường đi kèm với những cơ duyên lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với những hiểm nguy khôn lường. Những nơi như vậy thường là nơi chôn giấu không chỉ tài bảo, mà còn là những cạm bẫy cổ xưa, những lời nguyền độc địa, hoặc thậm chí là những tà vật bị phong ấn.
“Cổ mộ... cơ duyên... cũng là hiểm nguy,” Lục Trường Sinh nhẹ giọng đáp, lời nói mang theo hàm ý sâu xa. Hắn không hề tỏ ra hám lợi hay vội vàng. Con đường của hắn không phải là lao vào tranh đoạt, mà là chiêm nghiệm và thấu hiểu. Những cơ duyên đến bất chợt thường đi kèm với cái giá phải trả.
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, nhưng vẻ háo hức vẫn không hề giảm bớt. “Đúng vậy, đúng vậy, nhưng mà có huynh ở đây, ta sợ gì chứ!” Hắn cười xòa, đặt niềm tin tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. Trong mắt Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một trụ cột tinh thần, một ngọn hải đăng giữa biển khơi hỗn loạn của thế giới tu hành. Sự điềm tĩnh và thực lực của Lục Trường Sinh đã mang lại cho hắn một cảm giác an toàn khó tả.
Hỏa Linh Đồng Tử, sau khi đã no bụng, giờ đây cuộn tròn lại thành một cục lửa nhỏ, nằm cạnh Lục Trường Sinh, hấp thu những tia linh khí ấm áp lan tỏa từ hắn. Đôi mắt nó lim dim, dường như đang chìm vào giấc ngủ.
Lục Trường Sinh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô số ánh mắt đang dõi theo. Hắn biết rằng, chuyến đi đến Lạc Hà Thành và cuộc tranh đoạt tại cổ mộ sắp tới sẽ là một thử thách mới, không chỉ về thực lực, mà còn về đạo tâm. Nơi đó sẽ có những tu sĩ trẻ tuổi tài ba như Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, và có thể cả những thế lực tà đạo đang trỗi dậy như U Minh Tôn Giả. Tuy nhiên, đạo tâm của hắn, được tôi luyện qua tầm nhìn Vạn Cổ Khai Thiên, đã vững như bàn thạch. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ bằng sự điềm tĩnh và kiên định vốn có, không vội vàng, không tranh đoạt, mà chỉ đơn thuần là chiêm nghiệm, thấu hiểu, và đi hết con đường của riêng mình. U Cốc tĩnh lặng, dòng suối hát ru, và ngọn lửa trại bập bùng, tất cả như đang vỗ về tâm hồn người lữ khách, chuẩn bị cho một chặng đường đầy biến động sắp tới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.