Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 98: Chân Trời Mới: Tạm Biệt Thanh Thạch Thành

Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng hơn, nhưng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Ánh đèn lồng chiếu lên khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, không chút biểu cảm quá mức. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng để dễ dàng vượt qua mọi chông gai. Nhưng hắn có một đạo tâm kiên cố, một ý chí bền bỉ, và một con đường riêng biệt. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng của đêm khuya.

Thanh Thạch Thành, chỉ là một trạm dừng chân. Thế giới rộng lớn bên ngoài, với những cổ di tích đang thức tỉnh, những thế lực ngầm đang rục rịch, và vô số hiểm nguy cùng cơ duyên đang chờ đợi, mới là nơi để hắn tiếp tục hành trình chiêm nghiệm và trưởng thành. Hắn sẽ đối mặt với chúng, không phải bằng sự sợ hãi hay tham lam, mà bằng sự điềm tĩnh và vững vàng của đạo tâm. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều biến cố, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Bình minh hé rạng, những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên bức tường những vệt sáng vàng nhạt. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ phía xa thành, đánh thức một ngày mới. Trong phòng của Tụ Linh Các, không khí vẫn còn vương vấn mùi hương liệu thoang thoảng và mùi giấy cũ đặc trưng của Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng đã có thêm sự chuyển động. Lục Trường Sinh, sau một đêm dài chiêm nghiệm, đã rời khỏi bồ đoàn. Hắn đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra khung cảnh Thanh Thạch Thành đang dần bừng tỉnh. Những mái ngói rêu phong, những con đường đá cuội còn ẩm sương đêm, tất cả như được phủ một lớp vàng óng ánh. Gió sớm khẽ lùa vào phòng, mang theo hơi lạnh và mùi đất đá đặc trưng của vùng này, phảng phất chút hương thảo mộc từ những ngọn núi xa xăm.

Lục Trường Sinh bắt đầu thu xếp hành trang của mình. Động tác của hắn chậm rãi, tỉ mỉ, mỗi vật phẩm đều được đặt vào túi trữ vật với sự cẩn trọng nhất định. Bộ đạo bào vải thô màu xám, chiếc bình linh dược nhỏ, vài lá bùa hộ thân do hắn tự tay vẽ, và quan trọng nhất là cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo đã sờn cũ. Hắn nâng niu cuộn cổ thư trong tay, cảm nhận từng nếp gấp, từng dấu vết thời gian trên đó. Đây không chỉ là một công pháp, mà còn là người bạn đồng hành thầm lặng, là kim chỉ nam cho đạo lộ của hắn. Hắn nhẹ nhàng cất cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo vào trong vạt áo, gần sát trái tim, nơi nó thuộc về. Ánh mắt hắn lướt qua căn phòng, những kỷ niệm về những ngày tháng ở Thanh Thạch Thành, về sự khởi đầu của một hành trình không định trước, chợt hiện về.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt, đã thức dậy từ lúc nào và đang hớn hở kiểm tra lại túi trữ vật của mình. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn lấm tấm mồ hôi, dù trời vẫn còn se lạnh. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, có nhiều túi nhỏ được nhồi đầy các loại linh dược và bùa chú, trông có vẻ nặng nề nhưng lại toát lên sự năng động. Đôi mắt láu lỉnh của Tiêu Hạo ánh lên vẻ mong chờ, không ngừng nhìn về phía Lục Trường Sinh. Hắn không có sự trầm tư hay chiêm nghiệm sâu sắc như Lục Trường Sinh, mà chỉ đơn thuần là niềm háo hức của một người trẻ tuổi sắp được khám phá thế giới rộng lớn.

"Trường Sinh huynh, huynh đã sắp xếp xong chưa?" Tiêu Hạo cất tiếng, giọng nói tràn đầy sinh lực, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm. "Chúng ta đi đâu trước nhỉ? Huynh đã có kế hoạch gì chưa? Ta nghe nói phía Đông có một ngọn núi cổ, nơi linh khí cực kỳ dồi dào, có khả năng ẩn chứa một loại linh quả ngàn năm. Còn phía Tây, lại có một dòng sông linh mạch, nơi các loại thủy tộc yêu thú thường xuyên xuất hiện, có thể tìm được nội đan quý hiếm!"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt ôn hòa nhưng ẩn chứa sự kiên định. "Đạo của ta... không ở một nơi cố định. Thế giới rộng lớn, ắt có nơi ta cần đến." Hắn ngừng một chút, rồi tiếp lời, giọng nói từ tốn, chậm rãi nhưng chứa đựng một triết lý sâu xa. "Phàm là nơi linh khí biến động, nơi cổ di tích thức tỉnh, nơi nhân quả hội tụ, đó chính là nơi đạo của ta có thể được chiêm nghiệm và trưởng thành." Hắn không vội vã chạy theo những mục tiêu vật chất hay danh vọng, mà là tìm kiếm sự thấu hiểu, sự dung hợp với vạn vật. Con đường hắn chọn không phải là con đường của kẻ xưng bá hay thống trị, mà là con đường của kẻ kiến tạo, của người tìm đạo.

Hỏa Linh Đồng Tử, cậu bé mũm mĩm với mái tóc đỏ rực như lửa, cũng đã tỉnh giấc. Cậu dụi dụi đôi mắt tinh nghịch, ánh mắt tò mò nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Cậu bé mặc một bộ y phục màu cam đơn giản, nhưng vẫn nổi bật. Đêm qua, cậu đã ngủ say như một hài nhi, giờ đây sự ngây thơ và hồn nhiên lại hiện rõ trên gương mặt. Nghe Tiêu Hạo nhắc đến linh thú và yêu thú, đôi mắt cậu bé bỗng sáng rực.

"Đại ca, chúng ta sẽ gặp nhiều linh thú mạnh hơn chứ?" Hỏa Linh Đồng Tử hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ mong chờ, luyến thoắng bước đến bên Lục Trường Sinh, kéo nhẹ vạt áo hắn. "Linh thú mạnh, lửa của ta có thể thiêu rụi chúng!" Cậu bé giơ nắm tay nhỏ xíu lên, vẻ mặt đầy tự tin. Ngọn lửa trong người cậu bé tiềm ẩn sức mạnh kinh thiên, nhưng cũng có thể thiêu rụi chính cậu nếu không được dẫn dắt đúng đắn, điều này khiến Lục Trường Sinh không khỏi suy tư. Hắn khẽ xoa đầu Hỏa Linh Đồng Tử, cảm nhận sự ấm áp từ mái tóc cậu bé. "Sẽ có, nhưng không phải để thiêu rụi, mà để thấu hiểu. Mỗi sinh linh đều có đạo của riêng mình." Lục Trường Sinh nói, ánh mắt xa xăm. Hắn không muốn Hỏa Linh Đồng Tử trở thành một cỗ máy chiến đấu vô tri, mà là một sinh linh có đạo, có nhân tính. Cậu bé là một cơ duyên, nhưng cũng là một trách nhiệm.

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói, khẽ gãi đầu. Hắn không hiểu hết được những triết lý sâu xa trong lời nói của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh một cách tuyệt đối. "Được thôi, Trường Sinh huynh nói sao thì ta theo vậy! Dù sao, đi theo huynh, ta cũng tin rằng sẽ không thiếu những điều thú vị đâu!" Hắn cười phá lên, giọng nói đầy sảng khoái. "Huynh ấy mà, cứ như một cuốn sách cổ, đọc mãi không hết chuyện. Ta tò mò muốn biết, đạo của huynh sẽ dẫn chúng ta đến những đâu."

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp nhìn Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử. Sự xuất hiện của họ, không phải là gánh nặng, mà là một phần của sự trưởng thành, của trách nhiệm mà hắn cần phải gánh vác, theo cách của riêng hắn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ linh lực vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay mình, sau khi đã trị liệu cho Cổ Miếu Thủ Vệ. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều biến cố, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn gật đầu, ra hiệu cho hai người đã đến lúc rời đi. Cả ba quay lưng bước ra khỏi căn phòng, để lại sau lưng một khoảng không tĩnh lặng, chỉ còn lại những vệt nắng nhảy nhót trên sàn gỗ cũ kỹ.

***

Bước chân của Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử vang lên nhè nhẹ trên cầu thang gỗ của Tụ Linh Các. Dưới đại sảnh, không khí đã trở nên nhộn nhịp hơn nhiều so với lúc bình minh. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ tấu lên những giai điệu vui tai từ một góc sảnh, và cả tiếng pháp khí giao dịch lén lút ở một vài bàn khuất. Mùi thức ăn nóng hổi, rượu mạnh nồng nàn, và hương liệu thơm ngát hòa quyện vào nhau, tạo nên một hỗn hợp phức tạp nhưng không hề khó chịu. Linh khí trong sảnh, dù có phần hỗn tạp do số lượng tu sĩ đông đảo, nhưng lại mang đến cảm giác sống động, đầy sức sống. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi, kết hợp với ánh nắng ban ngày chiếu qua các khung cửa sổ lớn, khiến không gian trở nên rực rỡ và đầy màu sắc.

Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, đang đứng sau quầy, tay cầm một chiếc khăn vải sạch sẽ, không ngừng lau chùi mặt bàn bằng gỗ lim. Đôi mắt tinh tường của ông nhanh chóng nhận ra ba vị khách quý đang bước xuống. Ông Chủ Quán Trọ, người đã chứng kiến không ít sự kiện tại Thanh Thạch Thành, và cũng là người khéo léo trong việc giao thiệp với đủ loại tu sĩ, luôn biết cách giữ cho mình một thái độ hòa nhã và khách sáo.

"Ôi, ba vị khách quý muốn rời đi rồi sao?" Ông Chủ Quán Trọ cất tiếng, giọng nói trầm ấm và đầy thiện cảm, nở một nụ cười phúc hậu. Ông đặt chiếc khăn xuống, chắp tay cúi nhẹ. "Thanh Thạch Thành này có lẽ không giữ chân được những người có chí lớn như các vị. Chúc một đường bình an, thượng lộ bình an!" Trong lời nói của ông ẩn chứa sự tiếc nuối nhẹ nhàng, nhưng cũng là sự tôn trọng đối với những tu sĩ có ý chí vươn xa. Ông đã nhìn thấy nhiều người đến rồi đi, nhưng không phải ai cũng để lại ấn tượng sâu sắc như Lục Trường Sinh.

Tiểu Nhị, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt dọn dẹp bàn ăn gần đó, nghe thấy lời Ông Chủ liền ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tiếc nuối. Tiểu Nhị đã quen với việc phục vụ Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, đặc biệt là Hỏa Linh Đồng Tử, cậu bé thường xuyên khiến Tiểu Nhị phải chạy tới chạy lui để lấy thêm đồ ăn vặt.

Tiêu Hạo, với phong thái thân thiện và hoạt bát, bước lên trước một bước, chắp tay đáp lễ Ông Chủ Quán Trọ. "Đa tạ Ông Chủ đã chiếu cố trong những ngày qua. Sau này có duyên ắt sẽ gặp lại!" Hắn cười lớn, nụ cười rạng rỡ và chân thành. Tiêu Hạo luôn là người giỏi giao thiệp, và hắn biết cách để lại ấn tượng tốt đẹp với mọi người. Hắn cảm thấy có chút lưu luyến với Tụ Linh Các, nơi đã trở thành một phần quen thuộc trong hành trình của hắn và Lục Trường Sinh. Nhưng sự háo hức trước chuyến đi mới nhanh chóng lấn át cảm giác đó.

Lục Trường Sinh bước đến, thần thái điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng và sự chân thành. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào Ông Chủ Quán Trọ, khẽ cúi đầu nhẹ. "Cảm ơn sự chiếu cố của Ông Chủ. Những ngày ở Tụ Linh Các thực sự đã giúp chúng ta có được sự an tĩnh cần thiết. Có duyên ắt gặp." Giọng nói của hắn trầm ấm, súc tích, không khoa trương nhưng lại khiến người nghe cảm nhận được sự tôn trọng và biết ơn sâu sắc. Hắn đặt một túi linh thạch nhỏ lên mặt bàn gỗ lim, không nhiều cũng không ít, vừa đủ để chi trả cho những ngày lưu trú và thể hiện lòng cảm kích.

Ông Chủ Quán Trọ nhận lấy túi linh thạch, ánh mắt ông thoáng qua vẻ tiếc nuối khi nhìn ba người. Ông đã quen với sự hiện diện của Lục Trường Sinh, người tu sĩ trầm mặc nhưng luôn tỏa ra một khí chất đặc biệt, và cả Tiêu Hạo sôi nổi, Hỏa Linh Đồng Tử ngây thơ. Sự ra đi của họ, dù đã được đoán trước, vẫn để lại một khoảng trống nho nhỏ trong Tụ Linh Các. "Khách quý cứ thong thả, cửa Tụ Linh Các này luôn rộng mở chào đ��n các vị quay về." Ông Chủ nói, vẫn giữ nụ cười phúc hậu.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, quay người lại. Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử theo sau hắn. Khi ba người bước đi, ánh mắt của Ông Chủ Quán Trọ vẫn dõi theo bóng lưng họ. Ông nhìn Lục Trường Sinh, người đàn ông có dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư. Trang phục là bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Ông Chủ Quán Trọ khẽ thở dài. Ông biết, những con người như Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử, sẽ không bao giờ chỉ dừng chân ở một nơi nhỏ bé như Thanh Thạch Thành. Con đường tu hành của họ còn rất dài, và những gì họ sẽ trải qua ắt sẽ là những câu chuyện ly kỳ mà sau này ông có thể kể cho con cháu nghe.

Ba người dần hòa vào dòng người đông đúc trên phố, tiếng ồn ào của đại sảnh dần lùi lại phía sau. Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử không ngừng trò chuyện, ánh mắt tò mò nhìn ngó xung quanh, như thể mọi thứ đều mới mẻ và thú vị. Lục Trường Sinh thì vẫn điềm tĩnh, đôi mắt hắn lướt qua những gương mặt xa lạ, những cửa hàng san sát, những kiến trúc vững chắc của Thanh Thạch Thành, ghi lại những hình ảnh cuối cùng của nơi này vào trong tâm trí. Thanh Thạch Thành đã là một trạm dừng chân quan trọng, nơi hắn đã chiêm nghiệm sâu sắc về đạo lý, về nhân quả, và về con đường của chính mình. Giờ đây, đã đến lúc phải tiếp tục hành trình.

***

Dòng người tấp nập đổ về phía cổng thành, nơi những bức tường đá xanh cao lớn sừng sững vươn lên trời xanh. Kiến trúc vững chắc, nhuốm màu thời gian, thể hiện sự kiên cố và bền bỉ của Thanh Thạch Thành, một thành phố được xây dựng trên nền tảng của đá và khoáng sản. Tiếng búa đập chan chát từ các lò rèn gần đó, tiếng kim loại va chạm leng keng, tiếng xe chở đá kẽo kẹt và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng lao động hối hả. Mùi đá, kim loại, bụi bặm và khói lò rèn phảng phất trong không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của vùng đất này. Bầu không khí nghiêm trang, vững chãi, nhưng cũng đầy sức sống.

Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng vàng óng ả xuống con đường đất đỏ dẫn ra khỏi thành. Nắng gắt, trời trong xanh không một gợn mây, báo hiệu một ngày hè oi ả. Lục Trường Sinh và hai người bạn đồng hành của mình dần tiếp cận cổng thành. Hỏa Linh Đồng Tử, với đôi mắt tinh nghịch, không ngừng tò mò nhìn ngó những người tu sĩ và phàm nhân qua lại. Cậu bé thậm chí còn chỉ trỏ vào một vài linh thú được dùng để kéo xe hàng, miệng không ngừng lẩm bẩm những điều thú vị mà cậu nhìn thấy. Tiêu Hạo thì có vẻ hào hứng hơn nhiều, hắn bước đi nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua những gương mặt tu sĩ lạ lẫm, có vẻ đang tìm kiếm điều gì đó thú vị.

Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi, không nhanh không chậm. Khi đến gần cổng thành, hắn chợt dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau, nơi Thanh Thạch Thành dần lùi xa. Tường thành cao lớn, những mái nhà xếp chồng lên nhau, những con phố quen thuộc, tất cả đều đang dần thu nhỏ lại trong tầm mắt hắn. Một dòng hồi ức hiện lên trong tâm trí hắn, sống động như vừa mới xảy ra.

Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây, một phàm nhân vô danh từ sơn thôn hẻo lánh, mang theo cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo và một trái tim đầy hoài bão nhưng cũng không kém phần lạc lối. Hắn nhớ những cuộc gặp gỡ đầu tiên với Tiêu Hạo, người bạn đồng hành đầu tiên, người đã mở ra cánh cửa thế giới tu hành cho hắn. Hắn nhớ những trận chiến nhỏ, những cuộc tranh chấp linh mạch, những khoảnh khắc nguy hiểm tại Cổ Miếu, và cả những chiêm nghiệm sâu sắc về đạo lý, về nhân quả vô thường. Thanh Thạch Thành không chỉ là một địa danh, mà nó đã trở thành một phần của hành trình trưởng thành nội tâm của hắn. Ở đây, hắn đã tôi luyện ý chí, củng cố đạo tâm, và tìm thấy con đường riêng biệt của mình. Hắn cảm nhận rõ sự thay đổi trong bản thân, một sự vững vàng, kiên định hơn bao giờ hết. Đạo tâm của hắn giờ đây đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.

Tiêu Hạo, nhận thấy Lục Trường Sinh dừng lại, cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt hắn. Thấy Lục Trường Sinh trầm ngâm nhìn lại thành phố, Tiêu Hạo khẽ thở dài một tiếng, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười. "Trường Sinh huynh, đi thôi! Chân trời mới đang chờ chúng ta!" Giọng nói của hắn hối thúc nhẹ nhàng, nhưng cũng chất chứa sự háo hức không thể che giấu. Hắn nhìn về phía trước, nơi con đường đất đỏ uốn lượn vào những ngọn núi xa xăm, nơi mà hắn tin rằng sẽ có vô số cơ duyên và thử thách đang chờ đợi. Hắn biết rằng đi theo Lục Trường Sinh, con đường của họ sẽ không bao giờ nhàm chán.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn không hề có chút do dự hay nuối tiếc, chỉ còn lại sự kiên định và quyết tâm. "Phải. Chân trời mới..." Lời nói của hắn ngắn gọn, súc tích, nhưng ẩn chứa vô vàn suy tư và ý chí sắt đá. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn tự nhủ. Hắn biết rằng phía trước sẽ là những thử thách lớn hơn, những thế lực mạnh mẽ hơn, và những ngã rẽ khó khăn hơn. Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, không vì ngoại vật mà dao động, không vì khó khăn mà lùi bước.

Hắn quay người, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước chân kiên định, không hề ngoảnh lại. Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử nhanh chóng theo sau hắn. Ba bóng hình dần hòa vào dòng người hướng ra khỏi thành, ánh mắt Lục Trường Sinh hướng về phía đường chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ. Tiếng gió vút qua cổng thành, mùi đá và bụi bặm, ánh nắng chói chang trên con đường đất, tất cả như chào đón một hành trình mới. Cảm giác tự do và rộng lớn bủa vây lấy hắn, như thể hắn đang đứng trước một trang giấy trắng, sẵn sàng viết nên chương tiếp theo của cuộc đời mình. Thanh Thạch Thành đã là quá khứ, một tương lai rộng lớn hơn đang vẫy gọi. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free