Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 97: Quy Tắc Ngầm Thanh Thạch Thành: Lời Kể Về Thế Giới Phức Tạp

Ánh nắng ban mai dần lên cao, xua tan gần hết sương mù, hé lộ những ngọn núi hùng vĩ và những cánh rừng xanh biếc phía xa. Tại Cổ Miếu hoang tàn, không khí đã bớt đi phần nào sự lạnh lẽo của đêm đen, nhưng vẫn còn vương vấn mùi đá cũ, rêu phong và bụi bặm của tháng năm. Tiếng gió hú qua những khe đá nứt nẻ, cùng với tiếng đổ vỡ lạo xạo của gạch đá dưới chân, như một bản ai ca thầm lặng cho sự suy tàn của một thời đại. Linh khí nơi đây vốn dĩ đã yếu ớt, nay lại càng thêm hỗn loạn sau cuộc giao tranh đêm qua, chỉ còn tàn dư thần lực phảng phất như một hơi thở cuối cùng của quá khứ.

Lục Trường Sinh ngồi cạnh Cổ Miếu Thủ Vệ, dáng người thanh tú hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tĩnh quan sát sắc mặt của lão nhân. Hắn khẽ đặt tay lên cổ tay Cổ Miếu Thủ Vệ, một dòng linh lực thanh tịnh, ấm áp từ Tàn Pháp Cổ Đạo chậm rãi truyền vào cơ thể đã kiệt quệ của lão. Linh lực này không hề hùng hậu hay mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một sự an định kỳ lạ, như dòng suối mát lành thấm nhuần vào đất khô cằn, xoa dịu những vết thương vật lý lẫn tinh thần. Cổ Miếu Thủ Vệ khẽ thở dài một tiếng, vẻ đau đớn trên gương mặt gầy gò dần được thay thế bằng sự thanh thản, dù làn môi vẫn còn tái nhợt. Bộ đạo bào cũ nát trên người lão nhuốm màu thời gian, càng làm tăng thêm vẻ thê lương của khung cảnh.

Hỏa Linh Đồng Tử ngồi bên cạnh, đôi mắt tinh nghịch thường ngày giờ đây cũng bớt đi vẻ hiếu động, mà thay vào đó là sự tò mò và chút bẽn lẽn. Cậu bé mũm mĩm, tóc đỏ rực như lửa, chốc chốc lại đưa ngón tay nhỏ xíu ra, nhìn ngọn lửa tí hon trong lòng bàn tay mình rồi lại thu về, như thể đang học cách kiểm soát một phần bản năng vừa bộc phát đêm qua. Cậu bé lặng lẽ quan sát Lục Trường Sinh, dường như cảm nhận được sự điềm tĩnh và an toàn tỏa ra từ người thanh niên này.

Tiêu Hạo đứng phía sau, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy. Hắn tay cầm một cuốn sổ da cũ kỹ, tay kia không ngừng ghi chép những lời thều thào của Cổ Miếu Thủ Vệ. Tiếng bút sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng gió và hơi thở yếu ớt của lão nhân, tạo nên một không gian tĩnh lặng đầy chiêm nghiệm.

Cổ Miếu Thủ Vệ khẽ mở mắt, ánh nhìn mệt mỏi nhưng lại sâu thẳm như giếng cổ, chứa đựng bao nhiêu tang thương và biến cố. Lão nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại liếc qua Hỏa Linh Đồng Tử, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi. "Đa tạ... đạo hữu. Linh lực của ngài... thật sự khác biệt." Lão ngừng lại một chút, lấy hơi, rồi nói tiếp, giọng khàn đục nhưng chất chứa đầy sự cảnh báo: "Thế gian này... không còn bình yên như trước. Những kẻ như bọn chúng, chỉ là hạt cát trong bão tố sắp tới. Ta sống ở đây bao đời, chứng kiến bao nhiêu chuyện, từ thịnh vượng đến suy tàn. Linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh... đều không phải là dấu hiệu tốt lành. Những kẻ mạnh hơn... tàn nhẫn hơn... sẽ sớm xuất hiện. Thanh Thạch Thành này, dù có tường cao hào sâu, cũng khó mà trụ vững trước đại thế sắp tới."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, vẻ mặt điềm tĩnh không thay đổi. "Tiền bối hãy an tâm tĩnh dưỡng. Những thông tin này rất quý giá. Chúng ta sẽ ghi nhớ." Hắn biết lão nhân không nói suông. Cái chết của Cổ Mộ Thợ Đào, sự bộc phát của Hỏa Linh Đồng Tử, và cả những lời đồn đại về các di tích lớn đang thức tỉnh mà Tiêu Hạo đã thu thập, tất cả đều vẽ nên một bức tranh về thế giới đang biến động không ngừng.

Tiêu Hạo ngừng ghi chép, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng. "Xem ra, Thanh Thạch Thành cũng không còn là nơi an toàn tuyệt đối nữa rồi. Những kẻ đó dám cả gan cướp bóc Cổ Miếu nhỏ này, thì những di tích lớn hơn kia, e rằng sẽ là chiến trường đẫm máu." Hắn nhíu mày, rõ ràng đang hình dung ra những cảnh tượng kinh khủng hơn.

Cổ Miếu Thủ Vệ lại ho khan vài tiếng, rồi nói tiếp, như muốn trút bỏ gánh nặng cuối cùng trong lòng. "Các ngươi... có duyên với linh hỏa kia... hãy cẩn thận. Ngọn lửa đó... vừa là phúc... vừa là họa. Cổ Miếu này... từng cất giữ một mảnh tàn đồ... về một nơi gọi là 'Viêm Đế Mộ Viên'... nơi khởi nguồn của vạn hỏa. Nhưng nó đã thất lạc từ lâu... bị những kẻ tham lam cướp đi. Có lẽ... những kẻ đêm qua cũng vì muốn tìm kiếm thứ đó... mới đến đây." Lão nhắm mắt lại, dường như đã cạn kiệt sức lực.

Lục Trường Sinh im lặng, trong lòng dấy lên một tia suy nghĩ. Viêm Đế Mộ Viên? Một nơi khởi nguồn của vạn hỏa, có thể liên quan đến Hỏa Linh Đồng Tử? Dù không có bàn tay vàng hay thiên phú nghịch thiên, nhưng sự xuất hiện của Hỏa Linh Đồng Tử, và giờ là thông tin về Viêm Đế Mộ Viên, có lẽ nào cũng là một dạng cơ duyên? Hắn nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, cậu bé vẫn đang say sưa với ngọn lửa nhỏ trong tay. "Tiền bối đã nói quá nhiều. Hãy nghỉ ngơi." Hắn dùng linh lực nhẹ nhàng vuốt ve trán Cổ Miếu Thủ Vệ, cố gắng xoa dịu tâm trí lão.

Tiêu Hạo cẩn thận ghi lại từng lời của Cổ Miếu Thủ Vệ, đặc biệt là chi tiết về "Viêm Đế Mộ Viên". Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ mù quáng chạy theo cơ duyên, nhưng thông tin này chắc chắn sẽ là một manh mối quan trọng cho hành trình sắp tới. "Lục huynh, những lời này của tiền bối... có vẻ rất quan trọng. Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu thêm."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. "Sau khi trở về Thanh Thạch Thành, chúng ta sẽ xem xét. Bây giờ, điều quan trọng là tiền bối." Hắn lại truyền thêm một luồng linh lực nữa, giúp Cổ Miếu Thủ Vệ ổn định khí tức. Lão nhân khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy biết ơn. "Đạo hữu... nhân quả vô thường... nhưng đạo tâm bất biến. Mong các ngươi... giữ vững bản tâm." Những lời cuối cùng của lão như một lời chúc phúc, cũng là một lời nhắc nhở sâu sắc.

Khi ánh sáng đã rạng rõ khắp chân trời, ba người Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử từ biệt Cổ Miếu Thủ Vệ, bước chân vững chãi trên con đường mòn gồ ghề, thẳng tiến về Thanh Thạch Thành. Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự thay đổi nhẹ trong đạo tâm của mình, một sự mở rộng, một sự chấp nhận. Hắn đã bước thêm một bước trên con đường tu hành của riêng mình, con đường không chỉ tìm kiếm sức mạnh, mà còn tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại và vai trò của bản thân trong đại thế biến động này.

***

Buổi tối buông xuống, những ngọn đèn lồng màu đỏ và vàng đã thắp sáng rực rỡ khắp Thanh Thạch Thành. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ du dương từ những quán rượu, nhà hàng, cùng tiếng pháp khí giao dịch ồn ào từ các cửa hàng lớn nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng nhộn nhịp, sôi động của cuộc sống đô thị. Mùi thức ăn ngon, rượu mạnh, hương liệu thoang thoảng quyện cùng mùi mồ hôi và bụi đường, phảng phất trong không khí. Tụ Linh Các, nơi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang trọ, là một kiến trúc nhiều tầng, trang trí tinh xảo, với pháp trận tụ linh khéo léo được bố trí để tăng cường linh khí, giúp tu sĩ dễ dàng hấp thu. Tuy nhiên, linh khí nơi đây vẫn có phần hỗn tạp, không thể so sánh với sự thuần khiết của những nơi ẩn tu.

Tại một góc khuất của đại sảnh tầng trệt, Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử ngồi quanh một chiếc bàn gỗ lim. Hỏa Linh Đồng Tử đang say sưa gặm một cái đùi gà nướng lớn, thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh với ánh mắt tò mò. Mặc dù miệng nhai liên tục, nhưng đôi tai của cậu bé lại dỏng lên, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người lớn. Tiêu Hạo, với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, đã dẹp bỏ sự hoạt bát thường ngày, hạ giọng xuống, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh như sợ có người nghe lén.

"Thanh Thạch Thành này, bề ngoài yên bình, nhưng bên dưới là trăm mối tơ vò, Lục huynh à." Tiêu Hạo nói, giọng trầm hẳn. Hắn đưa mắt lướt qua những tu sĩ đang ngồi ăn uống, giao tiếp xung quanh, ánh mắt đầy cảnh giác. "Nào là thế lực của Thương Hội Hắc Phong, chuyên thao túng thị trường linh dược, pháp khí, thậm chí là cả nô lệ tu sĩ. Nào là các 'đại gia' ẩn mình, những lão quái vật đã sống qua mấy trăm năm, nắm giữ huyết mạch của các gia tộc lớn, có liên hệ mật thiết với các tông môn lớn bên ngoài. Rồi còn có cả những kẻ từ tông môn lớn, phái nhỏ trà trộn vào, dùng Thanh Thạch Thành làm bàn đạp cho những âm mưu riêng của họ."

Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, đôi mắt trầm tĩnh nhưng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Hắn cầm chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, hương trà thơm dịu lan tỏa trong miệng, nhưng tâm trí hắn lại đang phân tích từng lời Tiêu Hạo nói. "Mỗi nơi đều có quy tắc của riêng nó. Vậy quy tắc lớn nhất ở đây là gì, Tiêu huynh?" Hắn hỏi, giọng điệu từ tốn, súc tích.

Tiêu Hạo thở dài một hơi, đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc đen cắt ngắn của mình. "Quy tắc lớn nhất ư? Là không thể hiện thực lực quá mức, và không động vào lợi ích cốt lõi của 'kẻ mạnh'. Ngươi có thể mạnh, nhưng đừng để người khác biết ngươi mạnh đến mức nào. Ngươi có thể có bảo vật, nhưng đừng khoe khoang. Ngươi có thể giết người, nhưng đừng để lại dấu vết. Nhưng thế nào là 'lợi ích cốt lõi', thì không ai dám nói rõ. Nó giống như một sợi dây vô hình, mà một khi ngươi chạm vào, sẽ có vô số bàn tay từ trong bóng tối vươn ra, kéo ngươi xuống vũng lầy."

Hắn nhấp một ngụm rượu mạnh, rồi tiếp tục. "Huynh có nhớ lão Trần Quản Sự ở Tụ Linh Các không? Bề ngoài là một quản sự hiền lành, nhưng hắn lại là tai mắt của một 'đại gia' nào đó, có thể là trưởng lão của một gia tộc quyền thế ở Thanh Thạch Thành. Rồi còn có Phong Lang, kẻ đứng đầu băng nhóm cướp bóc Linh Khí Phường. Hắn dám làm vậy, chắc chắn là có kẻ đứng sau chống lưng. Ngay cả những kẻ Cổ Mộ Thợ Đào mà chúng ta gặp ở Cổ Miếu, tuy chỉ là tiểu tốt, nhưng dám hành động ngang ngược như vậy, cũng không thể không có thế lực ngầm nào đó dung túng. Chúng chỉ là những con tốt thí trong một ván cờ lớn hơn mà thôi."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. "Đạo lý này, ở đâu cũng có. Phàm tục cũng có, tu sĩ cũng có. Chỉ là mức độ tranh giành, và những thứ bị đánh đổi, khác biệt mà thôi." Hắn trầm ngâm. "Vậy còn những tin tức về 'cổ di tích thức tỉnh' mà Tiền bối Cổ Miếu Thủ Vệ đã nói, và huynh cũng từng đề cập?"

Tiêu Hạo lại hạ giọng hơn nữa, nhìn quanh một lượt trước khi nói tiếp. "À, chuyện đó thì lại càng phức tạp hơn. Những cổ di tích lớn hơn, không chỉ là những Cổ Miếu hoang tàn như chúng ta đã thấy. Chúng là những bí cảnh, động phủ, hoặc thậm chí là tiểu thế giới bị phong ấn từ thời thượng cổ. Mỗi khi một di tích thức tỉnh, nó sẽ kéo theo vô số 'cơ duyên' và 'nguy hiểm' khác nhau. Có thể là linh dược tuyệt thế, pháp khí thượng cổ, công pháp thất truyền, hoặc thậm chí là những tàn niệm của cường giả đã khuất, có thể đoạt xá, nhập thể. Những di tích này thường được các tông môn lớn, hoặc những thế lực siêu cấp bên ngoài, nhăm nhe từ lâu. Thanh Thạch Thành này, có thể chỉ là một điểm dừng chân, một nơi tập trung tin tức, trước khi những trận chiến thực sự bùng nổ ở những vùng đất khác."

Tiêu Hạo uống cạn chén rượu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Lục huynh, ta nói thật, dù huynh có Tàn Pháp Cổ Đạo giúp vững đạo tâm, nhưng thế giới bên ngoài kia, không chỉ có những trận chiến bằng sức mạnh, mà còn là những trận chiến của tâm kế, của nhân quả. Ngay cả những người tu hành có đạo tâm kiên cố như bàn thạch cũng có thể bị cuốn vào vòng xoáy ấy. Ta biết huynh không màng danh lợi, không mưu cầu quyền lực, nhưng đôi khi, sự tồn tại của huynh, con đường khác thường của huynh, lại chính là thứ phá vỡ cục diện, thu hút sự chú ý không mong muốn."

Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt thâm thúy như hồ nước sâu không đáy. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự thấu hiểu. "Tiêu huynh, huynh đã đi nhiều, thấy nhiều. Những lời huynh nói, ta đều khắc ghi. Thiên hạ tu sĩ coi thường phàm nhân, nhưng phàm nhân lại là những người thấu hiểu nhất về quy luật sinh tồn trong thế giới hỗn tạp này. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến."

Hỏa Linh Đồng Tử lúc này đã gặm xong cái đùi gà, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Lục Trường Sinh. Cậu bé không hiểu hết những lời nói sâu xa của Tiêu Hạo và Lục Trường Sinh, nhưng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong không khí. Cậu bé khẽ rúc vào người Lục Trường Sinh, như tìm kiếm một sự bảo vệ. Sự chấp nhận và gắn bó của Hỏa Linh Đồng Tử với Lục Trường Sinh đã được củng cố thêm sau sự kiện ở Cổ Miếu, báo hiệu vai trò quan trọng của cậu bé trong hành trình sắp tới, không chỉ là một bạn đồng hành mà còn là một phần của "đạo" của Lục Trường Sinh.

Tiêu Hạo nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dấy lên một sự kính phục sâu sắc. Lục Trường Sinh không chỉ là một người bạn, mà còn là một người dẫn đường, một người có thể giữ vững đạo tâm giữa vạn biến. "Lục huynh nói chí phải. Ta chỉ mong, dù thế sự có đổi thay đến đâu, chúng ta vẫn có thể cùng nhau đi tiếp, cùng nhau chiêm nghiệm."

Lục Trường Sinh đứng dậy, khẽ vỗ vai Tiêu Hạo. "Chúng ta sẽ đi tiếp. Thanh Thạch Thành này, đã đến lúc phải từ biệt. Thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi." Quyết định rời Thanh Thạch Thành của nhóm sẽ mở ra một chương mới, đối mặt với những thử thách và cảnh giới tu luyện cao hơn, nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy khó lường.

***

Đêm đã khuya, Tụ Linh Các dần chìm vào tĩnh lặng. Tiếng người nói chuyện đã thưa thớt, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa sổ, tiếng côn trùng kêu ri rỉ từ xa vọng lại, và tiếng thở đều của Hỏa Linh Đồng Tử đang cuộn tròn ngủ say trên chiếc giường nhỏ cạnh Lục Trường Sinh. Mùi hương liệu thoang thoảng trong phòng, hòa cùng mùi giấy cũ của Tàn Pháp Cổ Đạo đặt bên cạnh, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trầm mặc. Linh khí trong phòng, dù có phần hỗn tạp, nhưng qua sự điều hòa của pháp trận, cũng trở nên dễ chịu hơn. Ánh sáng ấm cúng từ chiếc đèn lồng đặt ở góc phòng chiếu rọi, làm dịu đi bóng tối bao trùm các góc khuất.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn không hấp thu linh khí như những tu sĩ khác, mà là lắng đọng tâm thần, chiêm nghiệm lại toàn bộ những lời Tiêu Hạo đã nói. Mọi âm thanh, mọi mùi hương, mọi cảm giác trong Tụ Linh Các, và cả những hình ảnh hoang tàn của Cổ Miếu, những lời cảnh báo của Cổ Miếu Thủ Vệ, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn.

Hắn hình dung ra một thế giới tu hành rộng lớn hơn, tàn khốc hơn. Một thế giới không chỉ có linh lực và thần thông, mà còn có những quy tắc ngầm, những âm mưu chồng chất, những thế lực ẩn mình, và những con người sẵn sàng chà đạp lên tất cả để đạt được mục đích. Cái gọi là "lợi ích cốt lõi" mà Tiêu Hạo nhắc đến, có thể là một khoáng mạch linh thạch, một mảnh đất phong thủy, một bảo vật cổ xưa, hay thậm chí là một huyết mạch đặc thù nào đó. Chúng không chỉ là những tài nguyên vật chất, mà còn là những gông xiềng trói buộc nhân quả, có khả năng cuốn trôi bất cứ ai dám động vào.

"Thế gian rộng lớn, hiểm ác trùng trùng. Nếu chỉ chạy theo tốc độ, mải mê truy cầu sức mạnh mà bỏ qua sự vững bền của đạo tâm, e rằng sẽ mất gốc. Giữa đại thế biến động, mọi thứ đều có thể thay đổi, chỉ có bản tâm là bất biến." Hắn tự nhủ thầm trong tâm trí, lời nói mang tính triết lý sâu sắc, phản ánh bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo. "Đạo của ta, chậm nhưng phải vững, mới có thể đứng vững giữa phong ba bão táp. Không tranh đoạt, không chạy theo, nhưng cũng không hèn nhát lùi bước."

Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ linh lực vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay mình, sau khi đã trị liệu cho Cổ Miếu Thủ Vệ. Cảm giác lạnh lẽo của gió đêm chỉ làm tâm trí hắn thêm thanh tỉnh. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo nằm cạnh hắn, như một người bạn đồng hành thầm lặng, nhắc nhở hắn về con đường đã chọn. Công pháp này không mang lại sức mạnh thần tốc, nhưng lại giúp hắn tôi luyện ý chí, củng cố đạo tâm, chống lại mọi phản phệ từ ngoại vật và nội tâm. Nó là bức tường thành vững chắc nhất của hắn.

Lục Trường Sinh cũng nghĩ đến Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử. Việc Tiêu Hạo sẵn sàng chia sẻ những thông tin nhạy cảm này cho thấy sự tin tưởng sâu sắc của hắn. Còn Hỏa Linh Đồng Tử, cậu bé là một cơ duyên, nhưng cũng là một trách nhiệm. Ngọn lửa trong người cậu bé tiềm ẩn sức mạnh kinh thiên, nhưng cũng có thể thiêu rụi chính cậu nếu không được dẫn dắt đúng đắn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ đi con đường của riêng mình, mà giờ đây, con đường của hắn đã có thêm hai bóng hình đồng hành. Sự xuất hiện của họ, không phải là gánh nặng, mà là một phần của sự trưởng thành, của trách nhiệm mà hắn cần phải gánh vác, theo cách của riêng hắn.

Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng hơn, nhưng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Ánh đèn lồng chiếu lên khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, không chút biểu cảm quá mức. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng để dễ dàng vượt qua mọi chông gai. Nhưng hắn có một đạo tâm kiên cố, một ý chí bền bỉ, và một con đường riêng biệt. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng của đêm khuya.

Thanh Thạch Thành, chỉ là một trạm dừng chân. Thế giới rộng lớn bên ngoài, với những cổ di tích đang thức tỉnh, những thế lực ngầm đang rục rịch, và vô số hiểm nguy cùng cơ duyên đang chờ đợi, mới là nơi để hắn tiếp tục hành trình chiêm nghiệm và trưởng thành. Hắn sẽ đối mặt với chúng, không phải bằng sự sợ hãi hay tham lam, mà bằng sự điềm tĩnh và vững vàng của đạo tâm. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều biến cố, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free