Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 96: Nhân Quả Vô Thường: Đạo Tâm Bất Biến

Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và dường như, con đường đó đang dần dẫn hắn đến những khám phá mới, không chỉ về Đạo, mà còn về bản thân mình.

***

**Chương 96: Nhân Quả Vô Thường: Đạo Tâm Bất Biến**

Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua tan hết không khí lạnh lẽo và tĩnh mịch bao trùm Cổ Miếu. Sương sớm dày đặc, như một tấm màn lụa trắng xóa, quấn lấy những gốc cây cổ thụ khẳng khiu, ôm ấp lấy từng viên gạch vỡ vụn của ngôi miếu hoang tàn. Trong làn sương mờ ảo ấy, mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát và cả mùi khói than còn vương vấn từ trận hỏa hoạn ngắn ngủi đêm qua quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, vừa hoang sơ vừa tang thương. Tiếng gió hú nhẹ qua những khe cửa mục ruỗng, đôi khi lại mang theo tiếng xương cốt vụn vỡ lạo xạo dưới chân, như lời thì thầm của thời gian, kể lại bao câu chuyện đã qua.

Lục Trường Sinh bước chân nhẹ nhàng trên nền đất lạnh, vòng tay khẽ đặt lên vai Cổ Miếu Thủ Vệ đang run rẩy. Thân hình ông lão gầy gò, chiếc đạo bào cũ nát dính đầy bụi bẩn và máu khô, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên vẻ kinh hoàng chưa dứt. Ông vẫn còn hoảng loạn, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào những dấu vết tàn phá còn sót lại, như thể tâm trí vẫn đang lơ lửng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Viên linh đan của Tiêu Hạo đã giúp ông giữ lại chút sinh lực, nhưng nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng thì không dễ dàng xoa dịu.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ tập trung linh lực, một luồng khí tức thanh thuần, ấm áp từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng thấm vào cơ thể Cổ Miếu Thủ Vệ. Đó là linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, tuy không hùng hậu như của các tu sĩ khác, nhưng lại vô cùng tinh khiết và vững chãi, có khả năng an dịu và phục hồi một cách chậm rãi mà bền bỉ. Luồng linh lực ấy chảy qua các kinh mạch của ông lão, xoa dịu những vết thương bên trong, ổn định khí huyết đang hỗn loạn. Lục Trường Sinh hiểu rằng, lúc này, lời nói không quan trọng bằng sự trấn an bằng hành động. Hắn muốn ông lão cảm nhận được sự bình yên, để tâm hồn ông có thể thoát khỏi bóng ma của cuộc truy sát tàn bạo vừa rồi.

Tiêu Hạo thì không trầm tĩnh được như Lục Trường Sinh. Hắn luôn là người năng động, không chịu ngồi yên. Với động tác nhanh nhẹn, hắn đi vòng quanh Cổ Miếu, ánh mắt tinh tường rà soát từng ngóc ngách, đảm bảo không còn nguy hiểm rình rập. Hắn kiểm tra những cây cột gỗ cháy xém, những mảng tường đổ nát, và cả những dấu chân vội vã của nhóm Cổ Mộ Thợ Đào. Đôi khi, hắn lại nhặt lên một vài mảnh vỡ của đồ vật, lẩm bẩm điều gì đó rồi lại vứt đi. Dù miệng không nói, nhưng Tiêu Hạo cũng đang lặng lẽ suy ngẫm về những gì đã xảy ra, về sự tàn khốc của thế giới tu hành và sự yếu ớt của những kẻ không có khả năng tự vệ. Hắn thở dài, mái tóc đen cắt ngắn hơi rối bời trong làn gió sớm.

Hỏa Linh Đồng Tử thì khác hẳn. Cậu bé mũm mĩm, tóc đỏ rực như ngọn lửa đang cháy âm ỉ, đôi mắt tinh nghịch láu lỉnh quét qua mọi thứ với vẻ tò mò không che giấu. Ngọn lửa quanh thân cậu bé đã thu lại, chỉ còn bập bùng nhẹ nhàng như một linh khí tự nhiên. Cậu đi quanh Lục Trường Sinh và Cổ Miếu Thủ Vệ, lúc thì nhìn chằm chằm vào vết thương trên người ông lão, lúc lại nhìn vào bàn tay đang truyền linh lực của Lục Trường Sinh, như thể đang cố gắng hiểu điều gì đó. Cậu bé không hề sợ hãi hay bối rối nữa, mà thay vào đó là một sự hứng thú kỳ lạ. Cậu ngước nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt mở to, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho sự việc vừa rồi. Vẻ mặt của cậu bé giờ đây không còn sự giận dữ bộc phát như khi đối mặt với những kẻ cướp bóc, mà thay vào đó là sự ngây thơ, pha chút ngưỡng mộ đối với sức mạnh điềm tĩnh của Lục Trường Sinh.

Khi Lục Trường Sinh thu tay lại, Cổ Miếu Thủ Vệ dường như đã lấy lại được chút tinh thần. Ông thở một hơi dài, sâu, rồi mở mắt, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy biết ơn và kính phục.

“Đa tạ… ân cứu mạng của hai vị tiên trưởng… Lão già này đã sống quá lâu rồi, nhưng cái miếu này là nơi chôn rau cắt rốn của tổ tiên, là linh hồn của thôn làng… Nếu không có hai vị… lão thực không biết phải làm sao…” Ông lão thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt, nhưng chứa đựng sự chân thành và lòng biết ơn sâu sắc. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì sự cảm động trước tấm lòng của hai tu sĩ xa lạ. Ông cố gắng gượng dậy, nhưng Lục Trường Sinh nhẹ nhàng đỡ ông ngồi xuống, ra hiệu không cần phải quá gắng sức.

Lục Trường Sinh gật đầu khẽ, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào ông lão. “Lão trượng không cần đa lễ. Đây là hành động tự nhiên. Những kẻ kia là ai?” Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, mang theo một sự an ủi kỳ lạ, khiến người đối diện cảm thấy được lắng nghe và tôn trọng. Hắn muốn hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự việc, không phải vì tò mò, mà vì muốn nhìn nhận rõ hơn bức tranh tổng thể của thế giới này.

Tiêu Hạo lúc này đã quay lại, đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, gương mặt có chút cau có. “Đúng vậy, lão trượng có biết những kẻ đào mộ đó có lai lịch gì không? Chúng dám động vào cả nơi thờ cúng thế này, thật đúng là không có chút đạo đức nào!” Hắn lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ. Hắn vốn là người trọng tình nghĩa, không thể chấp nhận được những hành vi bất nhân bất nghĩa như vậy.

Hỏa Linh Đồng Tử nghe vậy, lập tức hích hích vào chân Lục Trường Sinh, vẻ mặt hớn hở, như muốn tranh công. “Hừ! Bọn chúng thật đáng ghét! Lửa của ta đốt cho chúng sợ hết hồn!” Cậu bé tự hào tuyên bố, ngọn lửa nhỏ trên đầu khẽ bập bùng theo cảm xúc. Cậu bé dường như vẫn chưa nhận thức được hoàn toàn sự nghiêm trọng của tình huống, chỉ đơn thuần cảm thấy vui vẻ vì đã "dạy cho bọn xấu một bài học".

Cổ Miếu Thủ Vệ nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, ánh mắt có chút sợ hãi xen lẫn kinh ngạc, rồi lại chuyển sang Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Ông thở dài, sự mệt mỏi và cam chịu hiện rõ trên gương mặt. “Bọn chúng… là đám tán tu vô lại, chuyên đi đào mộ trộm cướp. Thanh Thạch Thành này vốn dĩ đã là nơi tụ tập của đủ loại người, nhưng gần đây, chúng càng ngày càng táo tợn, manh động hơn. Nghe nói là có thế lực lớn đứng sau khuyến khích, bảo là ‘cổ di tích thức tỉnh’, ‘thời đại vàng son’ gì đó… Chúng bảo rằng, tất cả những gì cổ xưa đều chứa đựng cơ duyên lớn, đáng để khai quật, dù phải dùng đến thủ đoạn tàn độc nhất.” Ông lão dừng lại, ho khan vài tiếng, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên nặng trĩu. “Nơi này, đã chứng kiến nhiều chuyện rồi. Từ khi linh khí bắt đầu hỗn loạn, khắp nơi đều như vậy. Các cổ mộ, cổ miếu, phế tích xưa cũ đều bị nhòm ngó. Lão cũng chỉ là một phàm nhân giữ miếu, làm sao chống lại được bọn chúng…”

Lục Trường Sinh lắng nghe từng lời của Cổ Miếu Thủ Vệ, ánh mắt trầm tư. Những gì ông lão nói không nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn đã cảm nhận được sự biến động của linh khí, sự nổi lên của tà đạo, và những cuộc tranh giành tài nguyên khốc liệt. Nhưng khi nghe từ chính miệng một phàm nhân, một người yếu thế, cảm giác lại càng sâu sắc hơn. Hắn nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, rồi lại nhìn Tiêu Hạo. Con đường mà hắn lựa chọn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là vô cảm hay thờ ơ trước thế sự. Ngược lại, nó giúp hắn nhìn rõ bản chất của vạn vật, nhìn rõ sự vận hành của nhân quả. Hắn đã can thiệp, không phải vì muốn xưng hùng xưng bá, mà vì đạo tâm của hắn không cho phép hắn làm ngơ trước sự bất công và tàn phá.

Hắn nhớ lại lời chiêm nghiệm của mình đêm qua: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Việc can thiệp này, liệu có phải là nhân? Và quả của nó sẽ là gì? Đạo của hắn là giữ mình, tu tâm, không chạy theo tranh đoạt. Nhưng khi chứng kiến cái ác, liệu hắn có thể nhắm mắt làm ngơ? Bảo vệ đạo tâm có phải là bảo vệ sự vô cảm? Hay bảo vệ đạo tâm chính là hành động theo lương tri, theo lẽ phải, dù điều đó có thể kéo hắn vào vòng xoáy nhân quả? Lục Trường Sinh không tìm kiếm câu trả lời vội vã, hắn chỉ lặng lẽ chiêm nghiệm, để những suy nghĩ ấy thấm sâu vào đạo tâm, mài dũa ý chí của mình.

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh lại trầm tư, bèn khẽ huých tay hắn. “Lục huynh, huynh lại suy nghĩ gì sâu xa vậy? Dù sao thì chúng ta cũng đã cứu được lão trượng và dạy cho đám cướp một bài học. Chẳng phải là việc tốt sao?” Hắn nói, giọng điệu có chút thắc mắc nhưng cũng đầy sự tin tưởng. Tiêu Hạo không hiểu hết những triết lý sâu xa của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin vào hành động của bạn mình.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. “Việc tốt hay việc xấu, đều do tâm người định đoạt. Ta chỉ hành động theo bản tâm mà thôi.” Hắn nhìn Cổ Miếu Thủ Vệ. “Lão trượng, những thế lực lớn kia là những ai? Chúng có hình dung cụ thể nào không?”

Cổ Miếu Thủ Vệ cố gắng tập trung, ánh mắt đục ngầu nhìn về phía xa, nơi Thanh Thạch Thành ẩn hiện trong màn sương mờ. “Lão cũng chỉ nghe phong thanh, không biết cụ thể. Chỉ biết chúng không phải những tông môn chính phái, mà là những thế lực mới nổi, hoặc những kẻ ẩn mình đã lâu. Chúng có vẻ rất am hiểu về các cổ di tích, về những thời kỳ linh khí thịnh vượng đã qua. Chúng không tự ra mặt, mà thường thuê mướn đám tán tu, hoặc kích động những kẻ có lòng tham, bảo rằng dưới mỗi tấc đất cổ xưa đều ẩn chứa linh bảo, công pháp thượng thừa…” Ông lão ho khan thêm lần nữa, rồi nói tiếp. “Chúng bảo, đây là thời điểm vàng để làm giàu, để thay đổi vận mệnh. Chúng tung ra những lời đồn đại, những ‘bản đồ cổ’, khiến người người đổ xô đi tìm kiếm, bất chấp nguy hiểm, bất chấp cả luân thường đạo lý.”

Những lời của Cổ Miếu Thủ Vệ khiến Lục Trường Sinh càng thêm xác định. Đại thế biến động, quả thực không chỉ là linh khí hỗn loạn, mà còn là lòng người hỗn loạn. Các cổ di tích thức tỉnh không chỉ mang lại cơ duyên, mà còn là mầm mống của vô vàn tranh chấp, hủy diệt. Hắn cần phải cẩn trọng hơn trên con đường của mình. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã chọn không chỉ là để tự mình tu luyện, mà còn là một con đường để giữ vững bản ngã, để hiểu rõ hơn về bản chất của thế giới, và để tìm thấy sự cân bằng giữa nội tâm và ngoại cảnh.

Hỏa Linh Đồng Tử đột nhiên nhảy cẫng lên, nắm lấy vạt áo của Lục Trường Sinh. “Đại ca, ta muốn đi theo huynh! Huynh có đạo lý gì đó rất hay, ta muốn học!” Cậu bé nói, ánh mắt kiên định, không còn vẻ tinh nghịch đơn thuần nữa mà thay vào đó là một sự ngưỡng mộ chân thành. Ngọn lửa trên đầu cậu bé bập bùng mạnh mẽ hơn, như thể phản ánh sự nhiệt huyết trong lời nói.

Lục Trường Sinh nhìn cậu bé, không nói gì. Hắn cảm nhận được sự thuần khiết trong ý chí của Hỏa Linh Đồng Tử. Đây là một linh thể mạnh mẽ, một sinh linh đầy tiềm năng, nhưng cũng đầy hiểm nguy nếu không được dẫn dắt đúng cách. Sự bộc phát hỏa diễm của cậu bé đêm qua là minh chứng rõ ràng nhất.

Tiêu Hạo thấy vậy, liền cười tủm tỉm. “Đồng Tử, ngươi đi theo Lục huynh thì phải ngoan ngoãn đó nha. Lục huynh của ta không thích ồn ào đâu. Hắn là người trầm tính, thích suy nghĩ sâu xa.” Hắn vỗ vai Hỏa Linh Đồng Tử, như một người anh lớn. Tiêu Hạo cũng nhận ra tiềm năng của Hỏa Linh Đồng Tử, và hắn tin tưởng vào khả năng dẫn dắt của Lục Trường Sinh. Có thêm một đồng bạn như Hỏa Linh Đồng Tử, hành trình của họ chắc chắn sẽ thú vị hơn rất nhiều.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự ấm áp kỳ lạ. Hắn nhìn Cổ Miếu Thủ Vệ một lần cuối, rồi quay sang Hỏa Linh Đồng Tử. “Ngươi muốn đi theo ta, thì phải hiểu rằng, con đường của ta không phải là con đường của danh lợi, không phải là con đường của quyền lực. Đó là con đường của sự chiêm nghiệm, của sự vững bền. Ngươi có sẵn lòng đi cùng ta, dù con đường đó có thể gian nan, có thể chậm rãi, và có thể không có những kỳ ngộ kinh thiên động địa như ngươi tưởng không?”

Hỏa Linh Đồng Tử không chút do dự, gật đầu lia lịa. “Ta sẵn lòng! Ta muốn học từ huynh, đại ca!” Cậu bé đáp, ánh mắt sáng rực.

Lục Trường Sinh gật đầu. “Vậy thì tốt. Bây giờ, chúng ta sẽ rời khỏi đây.” Hắn nhìn Tiêu Hạo. “Tiêu huynh, chúng ta cũng nên trở về Thanh Thạch Thành, thu xếp một chút. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta nên rời khỏi nơi này, đi sâu hơn vào những vùng đất mà những ‘cổ di tích thức tỉnh’ kia đang gọi mời.” Lời nói của Lục Trường Sinh không còn sự do dự. Hắn đã tìm thấy sự cân bằng trong đạo tâm của mình. Hắn sẽ không trốn tránh thế sự, nhưng cũng không để thế sự cuốn trôi. Hắn sẽ đi, sẽ đối mặt, nhưng với một tâm thái vững vàng, không bị lung lay bởi ngoại vật.

Tiêu Hạo vui vẻ gật đầu. “Được thôi, Lục huynh. Ta cũng thấy Thanh Thạch Thành này không còn nhiều điều để chúng ta khám phá nữa. Đi ra ngoài, mới là thế giới thực sự của người tu hành!” Hắn nói, đầy hào hứng.

Lục Trường Sinh lại nhìn về phía xa, nơi ánh nắng ban mai đã xua tan gần hết sương mù, hé lộ những ngọn núi hùng vĩ và những cánh rừng xanh biếc. Mùi đất đá, cây cỏ dại hòa lẫn với mùi khói lò rèn thoang thoảng từ xa vọng lại từ Thanh Thạch Thành. Tiếng búa đập và tiếng xe chở đá yếu ớt vang vọng trong không gian, như một bản hòa tấu của cuộc sống. Cảm giác ấm áp của linh lực vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay hắn, và sự thanh thản hiện rõ trên gương mặt của Cổ Miếu Thủ Vệ. Tất cả những điều đó, đã củng cố thêm niềm tin của hắn. Sự chấp nhận Hỏa Linh Đồng Tử như một bạn đồng hành mới, những tin tức về 'cổ di tích thức tỉnh' và 'thế lực lớn đứng sau' từ Cổ Miếu Thủ Vệ, và quyết định rời Thanh Thạch Thành của hắn, tất cả đều báo hiệu một cuộc hành trình rộng lớn hơn, nơi hắn sẽ gặp gỡ nhiều nhân vật và đối mặt với nhiều thử thách hơn.

Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều biến cố. Nhưng đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, hắn không còn cô độc.

***

Trong ánh nắng ban mai dần lên cao, Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Hỏa Linh Đồng Tử từ biệt Cổ Miếu Thủ Vệ, bước chân vững chãi trên con đường mòn gồ ghề, thẳng tiến về Thanh Thạch Thành. Bóng dáng ba người dần khuất dạng trong làn sương sớm đã bắt đầu tan, để lại phía sau một Cổ Miếu vẫn còn hoang tàn, nhưng đã được gột rửa bởi một sự bình yên mới, và một Cổ Miếu Thủ Vệ với ánh mắt đầy hy vọng, nhìn theo những vị khách lạ đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời ông. Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự thay đổi nhẹ trong đạo tâm của mình, một sự mở rộng, một sự chấp nhận. Hắn đã bước thêm một bước trên con đường tu hành của riêng mình, con đường không chỉ tìm kiếm sức mạnh, mà còn tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại và vai trò của bản thân trong đại thế biến động này. Thanh Thạch Thành, chỉ là một trạm dừng chân. Thế giới rộng lớn bên ngoài, mới là nơi để hắn tiếp tục hành trình chiêm nghiệm và trưởng thành.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free