Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 95: Cổ Miếu Huyết Ảnh: Lửa Trong Cõi Phàm

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua những khe hở của mái ngói lưu ly, hắt những vệt sáng lờ mờ lên sàn gỗ bóng loáng của Tụ Linh Các. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn mùi rượu linh tửu thoang thoảng từ đêm qua, xen lẫn hương thơm dịu nhẹ của trà thảo mộc mới pha và tiếng lách cách của những chiếc chén sứ va vào nhau. Khác với sự ồn ào náo nhiệt của buổi tối, Tụ Linh Các lúc này mang một vẻ tĩnh lặng, uy nghiêm hơn, chỉ có lác đác vài tu sĩ đã thức dậy sớm để dùng bữa hoặc trao đổi tin tức.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi ở một góc khuất, gần cửa sổ nhìn ra phố phường Thanh Thạch Thành vẫn còn đang say ngủ. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn ra ngoài, ngắm nhìn những mái ngói cổ kính, những con hẻm quanh co ẩn hiện trong màn sương mỏng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận nhịp đập của thành phố, sự vận động của linh khí trong không gian, và cả những luồng ý niệm mơ hồ về tham vọng, lo toan của con người ẩn chứa đâu đó. Sau những chiêm nghiệm sâu sắc về "cổ" và "đạo" đêm qua, tâm cảnh của hắn lại càng thêm thanh tịnh, vững vàng. Hắn cảm thấy mình như một gốc cây cổ thụ, rễ cắm sâu vào lòng đất, đứng vững chãi giữa những biến động của gió sương.

Tiêu Hạo thì có vẻ năng động hơn nhiều. Sau khi gọi vài món điểm tâm thanh đạm và một ấm trà linh thảo, hắn liền trải một tấm bản đồ cũ kỹ lên mặt bàn gỗ. Tấm bản đồ được làm từ da linh thú đã qua xử lý, phủ đầy những ký hiệu cổ xưa và những nét vẽ nguệch ngoạc bằng mực son, đánh dấu những nơi hắn đã nghe ngóng được trong mấy ngày qua. Đôi mắt láu lỉnh của Tiêu Hạo lướt nhanh trên bản đồ, ngón tay linh hoạt chỉ vào từng điểm được khoanh tròn, miệng không ngừng lẩm bẩm. Hắn trông như một đứa trẻ đang khám phá một kho báu bí mật, đầy vẻ hào hứng và tò mò. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn đôi khi rũ xuống che khuất tầm nhìn, nhưng hắn chỉ hất nhẹ đầu để nó không gây vướng víu.

"Trường Sinh ca, mấy hôm nay ta đã nghe ngóng được vài nơi khá thú vị," Tiêu Hạo nói, giọng nói nhanh nhảu nhưng cố gắng giữ ở mức vừa phải để không làm phiền những khách khác. Hắn chỉ vào một chấm đỏ ở phía Tây thành. "Có một Cổ Miếu ở phía Tây thành, tương truyền đã bị lãng quên từ rất lâu, nằm sâu trong một khu rừng hoang phế. Nhưng gần đây có tin đồn xuất hiện dị tượng..."

Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, hương thơm thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng, xua tan chút mệt mỏi còn vương lại. Hắn không vội vã, chỉ điềm tĩnh lắng nghe. "Dị tượng? Có gì đặc biệt không?" Hắn hỏi, giọng điệu trầm ổn, không chút hoài nghi hay phấn khích, như thể đang hỏi về một chuyện thường tình. Đạo tâm của hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, những tin đồn giật gân khó lòng làm lay động hắn. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, trong thế giới tu hành, dị tượng thường là khởi đầu của cơ duyên hoặc tai ương.

Tiêu Hạo gãi đầu, vẻ mặt có chút bối rối. "Thực ra thì tin đồn cũng mơ hồ lắm. Chỉ là những ánh sáng kỳ lạ lóe lên vào đêm khuya, tiếng động lạ vọng ra từ sâu trong miếu, và đôi khi là một luồng linh khí cổ xưa thoảng qua. Nhưng cũng đủ để mấy kẻ tham lam chú ý rồi. Ta nghe nói mấy nhóm tán tu, thậm chí cả vài người của Cổ Mộ Thợ Đào, đã bắt đầu rục rịch tiến vào khu vực đó để tìm kiếm. Chúng ta có nên đi xem thử không? Dù sao cũng là nơi ít người để ý hơn những đại di tích mà các tông môn lớn đang tranh giành..." Tiêu Hạo thăm dò ý Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy mong đợi. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải người ham danh lợi, nhưng hắn cũng tin rằng những nơi có dị tượng thường ẩn chứa những bí mật đáng để khám phá, có thể là cơ duyên tốt để củng cố đạo tâm cho Lục Trường Sinh, hoặc ít nhất là giúp hắn chiêm nghiệm thêm về thế giới này.

Lục Trường Sinh không lập tức trả lời. Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vẫn trầm tư. "Những kẻ tham lam..." Hắn lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình. Hắn nhớ lại cảnh tượng tàn khốc ở Mê Vụ Sâm Lâm, nơi những tán tu vì tài nguyên mà chém giết lẫn nhau, máu nhuộm đỏ cả đất trời. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Sự tham lam, sự tranh giành, dường như là bản năng cố hữu của sinh linh, nhất là khi đối mặt với những lợi ích to lớn mà các di tích cổ xưa mang lại. Nhưng chính sự tham lam ấy cũng là nguồn gốc của mọi tai ương, mọi thống khổ. Hắn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy đó, nhưng cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì đang diễn ra.

"Cổ Miếu đó, có vẻ đã tồn tại rất lâu rồi." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu mang chút hoài niệm. "Những nơi như vậy thường ẩn chứa những câu chuyện, những đạo lý đã bị thời gian vùi lấp. Có lẽ, chúng ta nên đi xem." Hắn không nói về bảo vật hay cơ duyên, mà nói về câu chuyện, về đạo lý. Đó là cách nhìn nhận thế giới của Lục Trường Sinh, một cách nhìn khác biệt hoàn toàn với những tu sĩ khác. Với hắn, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, chiêm nghiệm bản chất của vạn vật.

Tiêu Hạo vui mừng ra mặt. "Tuyệt vời! Ta biết huynh sẽ đồng ý mà!" Hắn nhanh chóng gập tấm bản đồ lại, cất vào trong túi càn khôn của mình. Hắn đã quá quen thuộc với phong cách của Lục Trường Sinh. Mặc dù đôi khi những lời nói của hắn khó hiểu, nhưng Tiêu Hạo biết rằng đằng sau đó luôn là một sự suy tính kỹ lưỡng và một đạo tâm kiên định. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, và điều đó khiến hắn cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều khi đối mặt với những hiểm nguy tiềm ẩn.

Cả hai đứng dậy, trả tiền điểm tâm và trà. Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng chiếc khăn trắng tinh, nhìn thấy họ thì vội vàng tươi cười chào hỏi: "Khách quan, đã dùng bữa xong rồi ạ? Có gì không vừa ý không ạ?" Giọng ông ta hòa nhã, hiếu khách, nhưng đôi mắt nhỏ lại không ngừng đảo qua lại, như thể đang muốn nghe ngóng tin tức gì đó.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, "Mọi thứ đều tốt, đa tạ chưởng quỹ." Hắn nói, giọng điệu điềm đạm. Tiêu Hạo thì nhanh nhẹn rút ra mấy đồng linh tệ, đặt lên bàn. "Chưởng quỹ, chúng ta có việc phải đi, xin phép."

Ông Chủ Quán Trọ cười tủm tỉm, nhận lấy linh tệ, "Hai vị cứ tự nhiên. Chúc hai vị thượng lộ bình an!" Ông ta vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng lại thầm suy đoán về hướng đi của hai vị khách lạ. Với kinh nghiệm lâu năm trong giới tu sĩ, ông ta biết rằng những người như Lục Trường Sinh, dù bề ngoài giản dị, lại thường ẩn chứa những bí mật không tầm thường. Có lẽ, Thanh Thạch Thành lại sắp có thêm một câu chuyện để kể rồi.

Rời khỏi Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo hòa mình vào dòng người thưa thớt trên phố. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, nhưng vẫn còn dịu mát. Thanh Thạch Thành bắt đầu thức giấc, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe kẽo kẹt của những chiếc xe ngựa chở hàng, và tiếng nói cười của những người dân phàm tục xen lẫn với những luồng linh khí yếu ớt của các tu sĩ đang vội vã làm việc. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa vẻ phồn hoa bên ngoài của thành phố và sự tàn khốc, tranh giành ẩn chứa bên trong mà hắn đã chiêm nghiệm. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng đạo tâm của hắn đã đủ vững chắc để đối mặt với mọi thử thách.

***

Càng tiến sâu vào phía Tây Thanh Thạch Thành, những con đường lát đá phẳng phiu dần nhường chỗ cho những lối mòn đất đá gồ ghề, bị rễ cây cổ thụ chằng chịt bủa vây. Không khí cũng trở nên ẩm ướt và se lạnh hơn, mang theo mùi của đất mục, rêu phong và lá cây thối rữa. Ánh nắng mặt trời khó khăn lắm mới xuyên qua được tán lá dày đặc của khu rừng hoang, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo ban đầu dần bị thay thế bằng tiếng gió hú qua khe đá, tiếng lào xào của lá cây, và những âm thanh kỳ lạ, mơ hồ vọng ra từ sâu thẳm khu rừng, khiến không gian càng thêm âm u và huyền bí.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo di chuyển một cách cẩn trọng. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng và vững chắc, như hòa mình vào tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự biến đổi của linh khí xung quanh, từ sự hỗn tạp của Thanh Thạch Thành đến sự cổ xưa, nguyên thủy của khu rừng này. Linh khí ở đây không mạnh mẽ, nhưng lại mang một vẻ trầm mặc, như chứa đựng vô số bí mật đã bị thời gian vùi lấp. Hắn biết rằng mình đang đến gần một nơi đã chứng kiến nhiều thăng trầm, nhiều câu chuyện mà con người đã lãng quên.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt láu lỉnh không ngừng quét qua hai bên đường, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Hắn tuy có chút sợ hãi trước sự u ám của khu rừng, nhưng sự tò mò và niềm tin vào Lục Trường Sinh đã át đi tất cả. Hắn rút ra một cây pháp khí hình la bàn nhỏ, kim la bàn run rẩy chỉ về phía trước, nơi những luồng linh khí cổ xưa trở nên rõ nét hơn.

Khi họ vượt qua một rặng cây cổ thụ to lớn, một cảnh tượng hoang tàn hiện ra trước mắt. Đó là một Cổ Miếu đổ nát, nằm ẩn mình giữa những bụi cây dại và dây leo chằng chịt. Những bức tường bằng đá xám đã sụp đổ một phần, rêu phong xanh mướt phủ kín. Tượng đá thờ cúng đã bị thời gian bào mòn đến mức không còn rõ hình dạng, nằm ngổn ngang trên nền đất ẩm ướt. Một vài cây cổ thụ mọc xuyên qua mái miếu đã đổ nát, vươn những cành lá khô khẳng khiu lên bầu trời âm u, như những cánh tay xương xẩu đang cố gắng níu giữ một quá khứ đã xa. Mùi rêu phong, đất ẩm và bụi thời gian nồng nặc trong không khí, tạo nên một cảm giác nặng nề, u tịch.

Bầu không khí căng thẳng bao trùm khi tiếng la hét dữ dội và tiếng vũ khí kim loại va chạm chan chát vang lên từ bên trong Cổ Miếu. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lập tức nấp vào sau một thân cây to lớn, cẩn thận quan sát.

Bên trong sân miếu, một cảnh tượng tàn khốc đang diễn ra. Khoảng năm sáu tu sĩ, ăn mặc bụi bặm, vẻ mặt gian xảo và hung hãn, đang vây đánh một ông lão gầy gò, thân hình hom hem, mặc một bộ đạo bào cũ nát đã bạc màu. Đó chính là Cổ Miếu Thủ Vệ. Ông lão tuy yếu ớt, nhưng vẫn kiên cường đứng chắn trước một bàn thờ đã sụp đổ, nơi có một tấm bia đá cổ kính nằm nghiêng ngả. Tay ông run rẩy cầm một cây chổi tre cũ kỹ, vừa là vật dụng quét dọn, vừa là vũ khí yếu ớt để tự vệ. Đôi mắt ông hằn lên vẻ phẫn nộ và tuyệt vọng.

"Lão già thối! Mau tránh ra! Bảo vật này không phải thứ ngươi có thể giữ!" Kẻ cầm đầu, một gã tu sĩ râu ria xồm xoàm với ánh mắt tham lam, quát tháo. Hắn vung một thanh đại đao lên, chém xuống một cách thô bạo.

Cổ Miếu Thủ Vệ gắng gượng chống đỡ, nhưng cơ thể đã không còn sức lực. Ông bị một tên khác đá mạnh vào bụng, ngã lăn ra đất. Một vệt máu đỏ tươi trào ra từ khóe môi ông. "Các ngươi... các ngươi không được làm ô uế nơi này! Đây là nơi linh thiêng... của tổ tiên..." Ông lão thều thào, giọng nói yếu ớt, đứt quãng, nhưng vẫn cố gắng giơ tay ra chắn lấy tấm bia đá, như muốn bảo vệ di vật cuối cùng của mình. Trong ánh mắt kiên định của ông, Lục Trường Sinh nhìn thấy một đạo tâm tuy yếu ớt về tu vi, nhưng lại vững vàng đến lạ, không khác gì đạo tâm của chính hắn. Đó là sự kiên định vào một niềm tin, một trách nhiệm.

Nhóm Cổ Mộ Thợ Đào không chút nhân từ. Chúng cười ha hả, dẫm đạp lên người ông lão, rồi hì hục di chuyển tấm bia đá cổ. "Lão già cứng đầu! Ngươi muốn chết thì cứ nằm đó đi!" Một tên khác nhổ toẹt nước bọt. "Bảo vật này, là của ta!"

Lục Trường Sinh ẩn mình sau thân cây, ánh mắt trầm tư. Hắn nhìn cảnh tượng tàn khốc trước mắt, cảm nhận được sự yếu ớt của sinh mạng phàm tục khi đối mặt với sự tham lam của tu sĩ. Những kẻ này không hề quan tâm đến đạo lý, đến sự linh thiêng của Cổ Miếu, mà chỉ muốn tìm kiếm lợi ích cá nhân. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn lại thầm nhắc nhở mình. Sự đối lập giữa đạo tâm kiên định của Cổ Miếu Thủ Vệ và sự tham lam, tàn nhẫn của nhóm Cổ Mộ Thợ Đào càng khắc sâu thêm chiêm nghiệm của hắn. Con đường hắn chọn, không phải là để tranh giành những thứ vật chất bên ngoài, mà là để củng cố nội tâm, để đứng vững giữa những biến động của thế giới. Hắn biết mình không thể can thiệp vào mọi cuộc tranh giành, nhưng nhìn thấy một sinh mạng phàm tục bị ngược đãi, một đạo tâm kiên định bị chà đạp, trong lòng hắn vẫn dấy lên một cảm giác khó chịu.

Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt vốn láu lỉnh giờ đây trắng bệch vì tức giận và sợ hãi. "Đám khốn kiếp này! Chúng dám đánh lão tiền bối!" Hắn nghiến răng, nắm chặt nắm đấm, muốn xông ra can thiệp ngay lập tức. Nhưng ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh đã giữ hắn lại. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh đang suy tính điều gì đó sâu xa hơn.

***

Cổ Miếu Thủ Vệ nằm thoi thóp trên nền đất ẩm ướt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió. Đôi mắt ông mở to, nhìn chằm chằm vào tấm bia đá đã bị nhóm Cổ Mộ Thợ Đào xê dịch sang một bên. Dưới tấm bia, một khe hở nhỏ hiện ra, dẫn xuống một không gian tối tăm bên dưới.

"Haha! Quả nhiên có bảo vật! Lão già này giấu kỹ thật!" Kẻ cầm đầu cười phá lên một cách tham lam, tiếng cười vang vọng khắp Cổ Miếu đổ nát, mang theo vẻ đắc thắng và ghê tởm. Hắn dùng thanh đại đao của mình cạy mạnh vào khe hở, và một viên đá cổ xưa bật ra, để lộ ra một cái hộp ngọc đã ố màu thời gian, nằm im lìm trong một hốc đá được bảo vệ bởi một lớp phù văn mờ nhạt. Ánh mắt của hắn và đồng bọn sáng rực lên vẻ khao khát. "Lần này phát tài rồi! Xem ra tin đồn là thật!"

Chúng không đợi lâu, vội vàng xông vào định lấy đi cái hộp ngọc. Nhưng đúng lúc đó, một điều bất ngờ đã xảy ra.

Từ một góc khuất, phía sau một bức tượng Phật đổ nát, một luồng hỏa diễm đỏ rực bất ngờ phun ra, mạnh mẽ và hung tợn như một con mãnh thú vừa thoát khỏi xiềng xích. Ngọn lửa mang theo sức nóng bỏng rát, thiêu cháy mọi thứ trên đường đi của nó, từ dây leo khô héo đến những bụi cây dại. Tiếng cháy xèo xèo và mùi khét lẹt của vật chất bị đốt cháy lập tức tràn ngập không gian. Hai tên Cổ Mộ Thợ Đào đứng gần nhất không kịp phản ứng, bị ngọn lửa nuốt chửng ngay lập tức. Chúng chỉ kịp phát ra vài tiếng kêu thảm thiết trước khi hóa thành tro bụi đen sì, tan biến vào hư vô.

Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến những tên Thợ Đào còn lại hoảng loạn. Chúng giật lùi, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía nguồn lửa. Từ trong đám lửa đang bùng cháy dữ dội, một bóng người nhỏ bé bước ra. Đó là một cậu bé mũm mĩm, tóc đỏ rực như ngọn lửa đang cháy, đôi mắt to tròn tinh nghịch nhưng lúc này lại ánh lên vẻ phẫn nộ tột độ. Cậu bé mặc một bộ y phục màu cam sáng, dường như không hề bị ngọn lửa làm tổn thương.

"Các ngươi! Dám phá hư nhà của ông già!" Giọng cậu bé tuy non nớt, nhưng lại mang theo một sức mạnh kỳ lạ, khiến không gian rung động. Ngọn lửa xung quanh cậu bé càng bùng lên mạnh mẽ hơn, như muốn thiêu rụi cả Cổ Miếu. Hỏa Linh Đồng Tử, đúng như tên gọi, là một tồn tại mang theo sức mạnh hỏa diễm nguyên thủy, nhưng có vẻ như cậu bé vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được sức mạnh của mình. Ngọn lửa bộc phát theo cảm xúc, cuồng bạo và vô định.

Lục Trường Sinh nheo mắt. Hắn cảm nhận được luồng sức mạnh hỏa diễm thuần khiết và cổ xưa từ cậu bé. Đây không phải là pháp thuật hỏa hệ bình thường, mà là một loại linh thể, hoặc một sinh linh được sinh ra từ tinh hoa của hỏa diễm. Sức mạnh này mạnh mẽ đến kinh người, nhưng lại thiếu đi sự kiểm soát, giống như một đứa trẻ nắm giữ một thanh kiếm sắc bén. Nếu để cậu bé tiếp tục bộc phát, không chỉ nhóm Cổ Mộ Thợ Đào bị thiêu rụi, mà Cổ Miếu này cũng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, và có thể còn ảnh hưởng đến khu vực xung quanh. Hắn cũng nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng từ việc Hỏa Linh Đồng Tử có thể vô tình gây sát thương cho Cổ Miếu Thủ Vệ đang hấp hối hoặc thậm chí là Tiêu Hạo nếu cậu ấy xông ra.

Tiêu Hạo cũng bị cảnh tượng này làm cho choáng váng. Hắn chưa từng thấy một đứa trẻ nào lại có thể bộc phát sức mạnh hỏa diễm kinh khủng đến vậy. Hắn cảm nhận được sức nóng bỏng rát từ ngọn lửa, dù đang nấp khá xa.

Nhóm Cổ Mộ Thợ Đào, từ vẻ tham lam và hung hãn ban đầu, giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ. Chúng không ngờ rằng một Cổ Miếu hoang phế lại ẩn chứa một tồn tại đáng sợ đến vậy. Kẻ cầm đầu nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh. "Ngươi... ngươi là cái thứ gì? Dám cản đường chúng ta?" Hắn run rẩy hỏi, tay vẫn nắm chặt thanh đại đao, nhưng không dám tiến lên.

Hỏa Linh Đồng Tử không trả lời, chỉ giận dữ nhìn chúng, ngọn lửa quanh thân càng lúc càng mạnh, như muốn bùng nổ. Có vẻ như cậu bé không có ý định nói chuyện, mà chỉ muốn dùng sức mạnh của mình để trừng phạt những kẻ dám làm tổn thương "ông già" và "nhà của ông già".

Lục Trường Sinh biết mình không thể tiếp tục đứng nhìn. Sự hỗn loạn này cần phải được chấm dứt. Hắn không muốn gây chú ý quá mức, không muốn phô trương sức mạnh, nhưng hắn cũng không thể để một sinh mạng phàm tục chết oan, và một linh thể chưa trưởng thành gây ra tai họa lớn hơn. Hắn cần phải can thiệp, nhưng phải là một sự can thiệp tinh tế, thể hiện đạo lý của hắn, không phải là một cuộc đối đầu trực tiếp.

***

Lục Trường Sinh không do dự thêm nữa. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể, một dòng linh khí ôn hòa nhưng kiên cố chảy khắp kinh mạch. Hắn không bộc phát sức mạnh rầm rộ hay những chiêu thức hoa mỹ, mà tập trung vào sự ổn định và chính xác, vào bản chất của Đạo. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng như đang vuốt ve một sợi tơ, nhưng trong lòng bàn tay lại ẩn chứa một lực lượng tinh thuần, không chút dao động.

Một luồng khí lưu vô hình, trong suốt và không màu, lập tức thoát ra từ lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng lướt qua không gian. Luồng khí này không có sức công phá dữ dội, nhưng nó lại mang theo một đạo lý thâm sâu về sự cân bằng và trật tự. Nó không dập tắt ngọn lửa của Hỏa Linh Đồng Tử một cách thô bạo, mà khéo léo uốn lượn, bao bọc lấy nó, như một dòng nước ôn hòa đang dẫn dắt một con sông cuộn chảy. Ngọn lửa đang bùng lên dữ dội của Hỏa Linh Đồng Tử lập tức bị kìm hãm lại, thu nhỏ dần, không còn lan rộng một cách vô định nữa. Sức nóng bỏng rát trong không khí cũng nhanh chóng dịu đi, chỉ còn lại mùi khói thoang thoảng.

Đồng thời, Lục Trường Sinh cũng khẽ nhón chân, một luồng địa linh khí yếu ớt nhưng vững chãi từ mặt đất truyền lên, tạo ra một lực cản vô hình dưới chân nhóm Cổ Mộ Thợ Đào. Chúng đang định bỏ chạy, nhưng bỗng nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân như chao đảo, bước chân loạng choạng, mất phương hướng. Một tên Thợ Đào trượt chân ngã sấp mặt, cái hộp ngọc trong tay hắn văng ra, lăn lông lốc trên nền đất.

Ngay lập tức, Tiêu Hạo, người đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, lao ra khỏi chỗ nấp. Hắn nhanh như cắt, lướt đến bên Cổ Miếu Thủ Vệ đang nằm thoi thóp. "Lão tiền bối, ngài không sao chứ?" Tiêu Hạo lo lắng hỏi, vội vàng đỡ ông lão dậy, kiểm tra vết thương. Hắn rút ra một viên linh đan hồi phục từ trong túi càn khôn, cẩn thận đặt vào miệng ông lão.

Nhóm Cổ Mộ Thợ Đào thấy ngọn lửa đã bị khống chế, lại thêm sự xuất hiện bất ngờ của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, liền biết không thể tiếp tục. Chúng không hiểu Lục Trường Sinh đã dùng thủ đoạn gì mà lại có thể khống chế ngọn lửa kinh khủng kia một cách nhẹ nhàng như vậy, nhưng chúng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một đạo vận sâu thẳm mà chúng chưa từng gặp. Với vẻ mặt tái mét vì sợ hãi, kẻ cầm đầu vội vàng ra hiệu cho đồng bọn. Chúng vội vã nhặt lại cái hộp ngọc, sau đó bỏ chạy tán loạn, biến mất vào sâu trong khu rừng hoang, không dám quay đầu lại. Sức mạnh của Hỏa Linh Đồng Tử đã dọa chúng sợ hãi, nhưng sự can thiệp khó lường của Lục Trường Sinh mới là thứ khiến chúng phải từ bỏ ý định cướ bóc.

Lục Trường Sinh thu hồi linh lực, nhìn Hỏa Linh Đồng Tử. Cậu bé vẫn đứng đó, ngọn lửa quanh thân đã thu lại, chỉ còn bập bùng nhẹ nhàng. Đôi mắt tinh nghịch giờ đây lộ rõ vẻ bối rối, như một đứa trẻ vừa gây ra một trò nghịch ngợm quá lớn. "Đồng tử, bình tĩnh." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu trầm ổn, không mang theo chút trách cứ hay phán xét, chỉ là một lời trấn an đơn thuần. Hắn hiểu rằng Hỏa Linh Đồng Tử không cố ý gây thương tổn, mà chỉ là bộc phát bản năng khi nhìn thấy "nhà của ông già" bị phá hoại.

Lục Trường Sinh tiến lại gần Hỏa Linh Đồng Tử. Cậu bé nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn chút đề phòng, nhưng dần dần chuyển sang tò mò. Lục Trường Sinh không vội vàng, chỉ đứng đó, bình tĩnh quan sát. Hắn nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, nhìn Cổ Miếu Thủ Vệ đang được Tiêu Hạo chăm sóc, và nhìn cả dấu vết của sự tàn phá còn vương lại.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn thầm chiêm nghiệm. Cuộc chiến ngắn ngủi này đã cho hắn thấy rõ hơn nữa sự vô thường của sinh mệnh, sự yếu ớt của phàm nhân, và cả sức mạnh tàn phá của lòng tham. Hắn đã can thiệp, không phải vì muốn xưng hùng xưng bá, mà vì đạo tâm của hắn không cho phép hắn làm ngơ trước những bất công và sự hủy hoại. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã lựa chọn không chỉ là để tự mình tu luyện, mà còn là một con đường để giữ vững bản ngã, để hiểu rõ hơn về bản chất của thế giới, và để tìm thấy sự cân bằng giữa nội tâm và ngoại cảnh.

Tiêu Hạo đã đỡ Cổ Miếu Thủ Vệ ngồi dựa vào một gốc cột đá. Ông lão đã tỉnh táo hơn chút nhờ viên linh đan, nhưng vẫn còn rất yếu. "Đa tạ... hai vị đại nhân đã ra tay... cứu giúp..." Ông lão thều thào, ánh mắt đầy biết ơn.

Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết rằng, đây chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện nhỏ, những cuộc tranh giành nhỏ bé đang diễn ra khắp Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng chính từ những câu chuyện nhỏ này, hắn đã học được nhiều điều. Hắn nhìn Hỏa Linh Đồng Tử, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Một linh thể mạnh mẽ nhưng chưa được thuần hóa, một sinh linh đầy tiềm năng nhưng cũng đầy hiểm nguy. Có lẽ, đây chính là một cơ duyên, một thử thách mới trên con đường tu hành của hắn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và dường như, con đường đó đang dần dẫn hắn đến những khám phá mới, không chỉ về Đạo, mà còn về bản thân mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free