Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 92: Cổ Đạo Chi Tâm: Ổn Định Vô Song

Ánh bình minh yếu ớt giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, chiếu rọi những tia sáng vàng óng ánh xuống thảm thực vật ẩm ướt của Mê Vụ Sâm Lâm. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo mùi hương thanh khiết của đất trời sau một đêm dài, quyện lẫn với mùi rêu phong ẩm ướt và hương đất mục, đôi khi thoảng qua một mùi tanh nhẹ của yêu thú ẩn mình đâu đó trong màn sương chưa tan hết. Tiếng chim hót ríu rít, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả đều trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết, như một bản giao hưởng nguyên sơ của tạo hóa, vang vọng trong sự tĩnh lặng của khu rừng vừa tỉnh giấc. Màn sương đêm vẫn còn vương vấn, bồng bềnh trôi trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ hồ, nơi những đỉnh núi xa xa chỉ hiện ra như những bóng hình nhạt nhòa, như những bức tranh thủy mặc vừa mới vẽ.

Dưới những tia nắng đầu tiên của buổi sáng muộn, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà sáng hơn, sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một vũ trụ tinh tú vừa được khai mở. Trong đó, có sự bình yên của ngàn năm tĩnh lặng, có sự thấu triệt của vạn vật biến hóa, và có cả sự kiên định của một con đường đã được chọn, không còn chút hoài nghi hay dao động. Khí chất của hắn không còn vẻ phàm tục hay chỉ là một tu sĩ bình thường, mà toát lên sự thanh tịnh, vững chãi đến kỳ lạ, như một tảng đá cổ xưa đã trải qua hàng vạn năm phong sương, không thể lay chuyển, trường tồn giữa biến thiên của thời gian. Hắn vẫn đứng thẳng, nhưng lúc này, thân hình gầy gò ấy lại tỏa ra một thứ uy áp vô hình, không phải của sức mạnh bùng nổ, mà là của sự tĩnh tại, của một đạo tâm đã đạt đến cảnh giới vững như bàn thạch, khiến Tiêu Hạo dù đứng cách đó một khoảng vẫn cảm thấy lòng mình lắng lại, một sự kính trọng tự nhiên trỗi dậy trong tâm khảm, xua tan đi mọi lo lắng ban đầu.

Tiêu Hạo, dù không thể hiểu rõ hết những gì Lục Trường Sinh đã trải qua, vẫn cảm nhận được sự thay đổi lớn này, một sự chuyển hóa từ tận sâu bên trong, từ cốt tủy linh hồn. Hắn không còn thấy sự mơ hồ hay tìm kiếm trong ánh mắt Lục Trường Sinh, mà thay vào đó là sự rõ ràng, kiên định tuyệt đối, như thể mọi mảnh ghép của một bức tranh đã được đặt đúng vị trí, tạo nên một tổng thể hoàn chỉnh. Sự tò mò trong hắn dâng trào, nhưng một sự tôn kính vô hình giữ chân hắn lại, không dám quấy rầy khoảnh khắc thiêng liêng này của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra từ đôi môi, mang theo một chút linh khí tinh thuần, tựa như hơi thở của núi rừng, của vạn vật sau cơn mưa. Một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi nở trên môi hắn, không phải nụ cười thường thấy mà là một nụ cười của sự viên mãn, của một mảnh ghép đã được lấp đầy, của một thấu triệt đã được chứng nghiệm. Hắn giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào một chiếc lá cổ thụ ướt sương đêm. Linh khí từ chiếc lá, từ không khí xung quanh, từ những giọt sương đọng trên tán lá, tự nhiên hòa vào lòng bàn tay hắn, không cần hấp thu cưỡng ép, chỉ là một sự giao hòa tự nhiên, một sự đồng điệu giữa hắn và vạn vật. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự vận hành của vạn vật, của linh khí nguyên sơ đang chảy trong huyết quản, trong từng mạch luân, trong từng tế bào của hắn. Đó là một sự ổn định tuyệt đối, một sự bền bỉ vô song, không hề có một chút xao động hay tạp niệm. Tàn Pháp Cổ Đạo không còn là một công pháp hắn tu luyện, mà đã trở thành một phần của hắn, một phần của bản nguyên vũ trụ đang vận hành trong cơ thể hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với đất trời, với linh khí nguyên thủy, với sự trường tồn của vạn vật, như thể hắn đã trở thành một phần của quy luật tự nhiên, vững chãi và vĩnh cửu.

Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, đôi mắt Lục Trường Sinh từ từ mở ra. Ánh nhìn của hắn thấu suốt hơn bao giờ hết, như có thể xuyên thấu mọi lớp sương mù, mọi sự giả dối, nhìn thẳng vào bản chất của vạn vật.

Tiêu Hạo không kìm được sự tò mò, vội vàng bước đến gần, giọng nói đã trở nên nghiêm túc hơn nhiều so với thường lệ, pha lẫn sự kinh ngạc và một chút dè dặt: "Trường Sinh huynh, huynh... huynh đã tỉnh rồi? Huynh không sao chứ? Khí tức của huynh... thật lạ, thật khó tả. Nó không phải là đột phá cảnh giới, nhưng lại mạnh hơn, sâu thẳm hơn rất nhiều so với trước đây. Như thể... như thể huynh đã trở thành một ngọn núi cổ, sừng sững bất động." Tiêu Hạo bối rối, cố gắng tìm từ ngữ để diễn tả cảm giác của mình. Hắn đã từng chứng kiến vô số tu sĩ đột phá cảnh giới, linh khí bùng nổ, uy áp ngập trời. Nhưng Lục Trường Sinh lại khác. Hắn không có sự bùng nổ ấy, không có uy áp ngột ngạt ấy, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự vững chãi đến không thể lay chuyển, như thể hắn đã hòa làm một với cả khu rừng già này, với cả đất trời này.

Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ sâu thẳm mà bình yên. Giọng hắn trầm ấm, bình thản, không một chút gợn sóng, nhưng lại mang theo sức nặng của sự thấu triệt, của những triết lý đã được khắc sâu vào tâm khảm: "Ta không sao, Tiêu Hạo. Chỉ là... đã tìm thấy bản nguyên của Đạo. Một mảnh ghép còn thiếu, nhưng lại là mảnh ghép quan trọng nhất." Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối. "Ta không đột phá cảnh giới, nhưng ta đã thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường mình đã chọn. Tàn Pháp Cổ Đạo... không phải là chậm chạp, mà là căn cơ, là vĩnh cửu."

Tiêu Hạo vẫn còn chút mơ hồ, nhưng hắn không nghi ngờ lời Lục Trường Sinh. Khí chất mà hắn cảm nhận được từ Lục Trường Sinh lúc này là chân thật, không thể giả dối. "Bản nguyên của Đạo? Huynh không đột phá cảnh giới sao? Nhưng khí chất này... thật khó tả. Nó khiến ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, như một hạt cát trước biển cả." Hắn lắc đầu, cố gắng xua đi sự bối rối. "Huynh có thể... nói rõ hơn không?"

Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi sương mù đã tan gần hết, để lộ ra những đỉnh núi xa xăm, trùng điệp như những nét vẽ thủy mặc. Ánh mắt hắn hướng về phía xa xăm, như thể nhìn thấy cả vạn năm lịch sử, cả vạn vật biến thiên. "Trong hồi ức hỗn mang của Vạn Cổ Khai Thiên, ta đã thấy sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới. Ta đã thấy những linh khí nguyên thủy cuộn trào, những sinh linh sơ khai chiến đấu để tồn tại giữa hỗn loạn." Hắn trầm ngâm, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Những sinh linh ấy không có sức mạnh bùng nổ, không có thần thông kinh thiên động địa. Nhưng chúng có sự bền bỉ, sự kiên cường, sự ổn định đến khó tin. Chúng nương tựa vào bản nguyên của vũ trụ, thuận theo quy luật vận hành của thiên địa, để tồn tại, để phát triển, để kiến tạo trật tự từ hỗn mang."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tiêu Hạo, và cũng là để bản thân hắn tự chiêm nghiệm lại những gì mình vừa thấu triệt. "Tàn Pháp Cổ Đạo... không phải là một công pháp yếu kém hay chậm chạp như thiên hạ vẫn lầm tưởng. Nó chính là sự phản ánh của bản nguyên vũ trụ ấy, của sự bền bỉ, của sự ổn định, của sự trường tồn." Lục Trường Sinh nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay, cảm nhận dòng linh khí tinh thuần đang tuần hoàn trong cơ thể mình. Dòng linh khí ấy không cuồn cuộn như thác đổ, không bùng nổ như núi lửa, mà chảy êm đềm như một dòng sông vĩnh cửu, không bao giờ cạn, không bao giờ ngừng. "Nó không cưỡng cầu tốc độ, không truy cầu sức mạnh nhất thời, mà là hòa hợp với đạo lý hình thành vạn vật, vững vàng như bản nguyên của vũ trụ. Kẻ yếu đuối không phải là ta, mà là những kẻ chạy theo hư danh, bỏ quên căn cơ, chỉ nhìn vào cái lợi trước mắt mà quên đi giá trị trường tồn."

Trong ý thức hải của Lục Trường Sinh, mọi thứ giờ đây đã trở nên sáng tỏ. Ý thức của hắn không còn là một dòng sông trôi nổi, mà đã trở thành một hồ nước tĩnh lặng, trong suốt, phản chiếu mọi điều một cách chân thực nhất. Những mảnh ký ức về Vạn Cổ Khai Thiên, về Bạch Hổ Tướng Quân và những Tiểu Binh kiên cường, về sự hình thành hỗn mang của vũ trụ, giờ đây không còn rời rạc mà đã kết nối với Tàn Pháp Cổ Đạo một cách hoàn hảo. Hắn nhận ra rằng Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp giúp ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, mà nó là một "đạo lý" tồn tại, một sự phản ánh của bản nguyên vũ trụ. Đó là sự bền bỉ của vạn vật trước sự ăn mòn của hỗn loạn, là sự ổn định của linh khí nguyên thủy, là quy luật tự nhiên đã kiến tạo nên Cửu Thiên Linh Giới này.

Hắn thấu hiểu rằng, con đường mình chọn không phải là chậm chạp, mà là căn cơ, là vĩnh cửu. Những tu sĩ khác có thể nhanh chóng đột phá, có thể sở hữu sức mạnh kinh người trong chốc lát, nhưng họ cũng dễ dàng bị cuốn trôi bởi đại thế, bởi những biến cố bất ngờ, bởi những cám dỗ của sức mạnh. Còn hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo, lại như một cái rễ cây cổ thụ, cắm sâu vào lòng đất, vững chắc trước mọi phong ba bão táp. "Bản nguyên của Đạo... không phải là nhanh, không phải là mạnh. Mà là bền bỉ, là ổn định, là trường tồn. Tàn Pháp Cổ Đạo, đúng là đạo của vạn vật sơ khai," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm, một cảm giác thấu triệt lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của linh hồn. Từ giờ khắc này, không còn một chút hoài nghi nào về con đường mình đã chọn. "Kẻ yếu đuối không phải là ta, mà là những kẻ chạy theo hư danh, bỏ quên căn cơ. Chỉ có vững chắc, mới có thể đứng vững trước đại thế."

Mọi hoài nghi, mọi nỗi lo lắng về việc con đường của mình có phải là đúng đắn, có phải là quá chậm so với thế giới tu hành đang sôi động này, đã tan biến như sương khói ban mai. Thay vào đó là một niềm tin sắt đá, một sự kiên định không gì có thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được đạo tâm của mình đã trở thành một khối ngọc nguyên thủy, trong suốt và kiên cố, vạn pháp bất xâm. Linh khí trong cơ thể hắn tuần hoàn một cách tự nhiên, không gợn sóng, không một chút tạp chất, mang theo sức mạnh của sự vĩnh cửu, của sự trường tồn, tựa như dòng thời gian vô tận chảy mãi không ngừng.

"Từ nay, không còn hoài nghi. Con đường này, chính là Đạo của ta." Lục Trường Sinh hạ quyết tâm, lời thề lặng lẽ vang vọng trong ý thức hải, khắc sâu vào tận cốt tủy. Niềm tin sắt đá này sẽ là tấm khiên vững chắc nhất bảo vệ hắn khỏi mọi cám dỗ, mọi tâm ma, mọi áp lực từ những tu sĩ khác trong tương lai, những người chỉ biết chạy theo tốc độ và sức mạnh bề ngoài. Hắn biết rằng, khí chất "ổn định vô song" này sẽ là lợi thế lớn khi đối mặt với các cổ di tích, với ma khí ăn mòn hay các loại linh khí hỗn loạn sắp tới, cho phép hắn duy trì đạo tâm và tu vi trong những môi trường khắc nghiệt nhất. Việc hắn "tìm thấy bản nguyên của Đạo" cũng ngụ ý rằng hắn có thể sẽ khám phá ra những bí mật sâu xa hơn về Cửu Thiên Linh Giới và con đường tu hành trong các arc sau, vượt xa những gì mà các tu sĩ khác có thể tưởng tượng.

Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, một nụ cười ẩn chứa sự thấu triệt hiện rõ trên môi hắn. "Những cổ di tích mà ngươi từng nhắc đến... Chúng ta có thể bắt đầu hành trình rồi." Giọng hắn trầm ấm, bình thản, nhưng lại mang theo một sự kiên định khiến người nghe không khỏi tin tưởng. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."

Tiêu Hạo ngỡ ngàng nhìn Lục Trường Sinh. Dù vẫn chưa thể lý giải hoàn toàn những gì hắn vừa nghe, nhưng hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi khí chất và ánh mắt của Lục Trường Sinh. Sự lo lắng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một sự háo hức và một niềm tin mãnh liệt vào người bạn đồng hành. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã thực sự lột xác, không chỉ về nhận thức mà cả về đạo tâm. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, vốn đã khác biệt, giờ đây lại càng trở nên độc đáo và vững chắc hơn bao giờ hết.

Lục Trường Sinh bước chân ra khỏi cửa hang, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của Mê Vụ Sâm Lâm. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy và những bí ẩn chưa được hé lộ. Nhưng đạo tâm của hắn, đã vững như bàn thạch, sẽ không bao giờ bị lay chuyển. Con đường tu hành của hắn, quả nhiên, chưa hề kết thúc. Hắn đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình khám phá không chỉ thế giới bên ngoài mà còn cả chiều sâu vô tận của chính bản thân mình, với một niềm tin vững chắc vào "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn biết rằng, với bản tâm bất biến này, hắn có thể đối mặt với mọi biến thiên của đại thế, vững vàng như một ngọn núi cổ, trường tồn theo thời gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free