Cửu thiên linh giới - Chương 91: Khải Nguyên Chi Đạo: Mảnh Ghép Trọn Vẹn
Màn sương mù dày đặc của Mê Vụ Sâm Lâm vẫn bao phủ khắp không gian, như một tấm màn lụa khổng lồ giăng mắc giữa đất trời. Bình minh đã lên từ lâu, nhưng những tia nắng vàng nhạt vẫn chật vật xuyên qua lớp sương, chỉ đủ để vẽ nên vài vệt sáng mờ ảo trên những tán lá cổ thụ. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương nhựa cây nồng nồng, đôi lúc lại xen lẫn mùi tanh nhẹ của một loài yêu thú nào đó đang ẩn mình trong bóng tối. Tiếng gió hú qua khe đá, tiếng chim rừng kêu quái dị vọng lại từ xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, đầy bí ẩn. Trong cái khung cảnh tĩnh mịch mà tiềm ẩn hiểm nguy ấy, Lục Trường Sinh vẫn đứng bất động, thân ảnh hòa vào giữa cảnh vật như một pho tượng cổ xưa. Từ sau khi hắn hấp thụ Thiên Tâm Linh Quả và chìm vào trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc, thời gian dường như đã ngừng trôi đối với hắn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ phủ đầy rêu xanh, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua lại khắp bốn phía. Hắn vẫn giữ vững sự cảnh giác, nhưng ánh mắt ấy cứ vài khoảnh khắc lại dán chặt vào Lục Trường Sinh, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng và băn khoăn. Đã ba ngày ba đêm trôi qua kể từ khi Lục Trường Sinh bước vào trạng thái nhập định kỳ lạ ấy. Tiêu Hạo đã quen với sự khác biệt của Lục Trường Sinh, với con đường tu hành trầm tĩnh và những lúc nhập định sâu đến quên thời gian của hắn. Nhưng lần này, cảm giác lại hoàn toàn khác. Khí chất của Lục Trường Sinh có một sự thay đổi tinh tế, như một bức màn vô hình đang bao bọc lấy hắn, khiến Tiêu Hạo cảm thấy một sự xa cách vô hình nhưng cũng đầy uy nghi. Như thể Lục Trường Sinh không còn ở cùng một thế giới với hắn nữa, mà đã hòa mình vào chính linh khí nguyên thủy của Mê Vụ Sâm Lâm này, trở thành một phần của thiên nhiên hoang dã, một vị đạo giả đã chiêm nghiệm được những bí mật cổ xưa nhất.
"Trường Sinh huynh... huynh... đã thay đổi rất nhiều!" Tiêu Hạo thốt lên vào cuối chương trước, giọng nói đầy sự ngỡ ngàng, không che giấu được cảm xúc. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh hấp thụ Thiên Tâm Linh Quả và có sự thay đổi, nhưng lần này còn sâu sắc hơn nhiều. Cảm giác như Lục Trường Sinh đã không còn là người phàm, mà là một phần của chính tự nhiên, một vị đạo giả đã chiêm nghiệm được những bí mật cổ xưa. Giờ đây, hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại, chỉ đứng đó, bất động, như một cây cổ thụ đã cắm rễ sâu vào lòng đất, vững chãi trước mọi phong ba.
Tiêu Hạo khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: "Không biết Trường Sinh huynh thế nào rồi... Đã lâu như vậy mà vẫn chưa tỉnh lại." Hắn nhón chân đứng dậy, rón rén bước lại gần Lục Trường Sinh hơn một chút, cố gắng cảm nhận luồng linh khí quanh người hắn. Một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có linh khí cuộn trào mãnh liệt, không có áp lực bức người của một cường giả, chỉ là một sự an nhiên, trầm tĩnh đến mức khó hiểu. "Cảm giác này... thật kỳ lạ. Như thể hắn không còn là phàm nhân nữa, mà là một phần của Mê Vụ Sâm Lâm này, một khối đá cổ xưa đã trải qua vạn năm phong sương mà vẫn đứng vững, vô cùng kiên định." Tiêu Hạo thầm nghĩ. Hắn muốn gọi Lục Trường Sinh, nhưng lại sợ làm gián đoạn khoảnh khắc thiêng liêng này. Hắn hiểu rằng Lục Trường Sinh đang ở trong một trạng thái chiêm nghiệm cực kỳ quan trọng, có lẽ là một cơ duyên ngàn năm có một đối với người tu hành. Bất kỳ sự quấy rầy nào cũng có thể gây ra phản phệ không thể cứu vãn. Hắn chỉ đành tiếp tục chờ đợi, với sự kiên nhẫn mà hiếm khi hắn tự thấy ở bản thân. Sương mù vẫn tiếp tục trôi, che lấp và phơi bày những bí ẩn của khu rừng, nhưng tâm trí Tiêu Hạo chỉ tập trung vào một điểm duy nhất: hình bóng tĩnh lặng của Lục Trường Sinh. Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách từ xa, tất cả đều trở nên mờ nhạt trước sự im lặng đầy uy lực của người bạn đồng hành. Hắn cảm thấy mình như một người phàm đang đứng trước một vị thần, dù vị thần đó vẫn đang nhắm mắt tĩnh lặng, nhưng sự hiện diện của người đã đủ để khiến vạn vật phải nín thở.
***
Trong ý thức hải của mình, Lục Trường Sinh không còn là người quan sát đơn thuần nữa. Hắn đã hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy hỗn mang của 'Vạn Cổ Khai Thiên'. Không gian xung quanh hắn không có hình dạng cụ thể, không có ánh sáng hay bóng tối, chỉ là một trường năng lượng nguyên thủy, vô biên vô tận. Ở đó, hắn cảm nhận được sự hỗn mang ban đầu, một vũ trụ chưa thành hình, nơi các nguyên tố, quy tắc và linh khí sơ khai đang cuộn trào, va đập, hợp tan. Đó là một vũ điệu của sự kiến tạo và hủy diệt, của sự ra đời và biến mất, diễn ra trong một khoảnh khắc kéo dài hàng ngàn năm trong ý thức, nhưng lại chỉ như một cái chớp mắt.
Hắn không thấy bằng mắt, không nghe bằng tai, nhưng hắn *cảm nhận* được sự ra đời của linh khí nguyên thủy từ hư vô, sự hình thành của vạn vật từ những hạt bụi đầu tiên. Những hình ảnh về Bạch Hổ Tướng Quân hùng dũng và những 'Tiểu Binh' kiên cường từ chiêm nghiệm trước đây không còn là một câu chuyện hay một viễn cảnh, mà đã trở thành những biểu tượng sống động, những hiện thân của 'bản nguyên sự tồn tại'. Hắn không còn nhìn họ chiến đấu chống lại hỗn loạn, mà là *hiểu* được bản chất của sự kháng cự đó. Không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự bền bỉ không ngừng nghỉ, sự kiên trì vô điều kiện để giữ vững một điểm tựa giữa vũ trụ đang biến động không ngừng. Đó là ý chí không chịu khuất phục của một cá thể nhỏ bé trước cái vô hạn, là sự bám trụ của sinh mệnh giữa sự hủy diệt.
Một dòng chảy tri thức và cảm ngộ tuôn trào mãnh liệt, lấp đầy những khoảng trống trong nhận thức của hắn. Hắn nhận ra rằng Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện, từ lâu đã bị thiên hạ coi là 'tàn' (殘 - tàn khuyết, không hoàn chỉnh) hay 'cổ hủ' (lạc hậu, lỗi thời), không hề mang ý nghĩa đó. Nó không phải là một công pháp yếu kém hay chậm chạp, mà chính là sự mô phỏng, sự kết nối sâu sắc với 'đạo lý' vận hành của vũ trụ thuở sơ khai. Đó là con đường 'thuận ứng thiên địa', không chống lại mà hòa mình vào quy luật vận hành tự nhiên, để đạt đến sự bền vững tuyệt đối, không bị ngoại vật lay chuyển.
Hắn độc thoại nội tâm, mỗi từ ngữ như khắc sâu vào cốt tủy: "Không phải yếu kém, mà là căn cơ... Không phải nhanh, mà là bền vững. Đạo của ta, là bản nguyên của vạn vật, là quy luật của tồn tại." Hắn đã từng nghĩ rằng Tàn Pháp Cổ Đạo là con đường của sự kiên trì, của việc tích lũy từng chút một. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng nó còn sâu xa hơn thế. Nó là sự trở về với cái gốc, cái căn bản nhất của vạn vật. Giống như một dòng sông, nó không cố gắng chảy ngược dòng hay thay đổi dòng chảy của mình, mà thuận theo địa hình, vượt qua mọi chướng ngại vật, cứ thế bền bỉ mà chảy về biển lớn. Sức mạnh của dòng sông không nằm ở tốc độ nhất thời, mà ở sự kiên định không ngừng nghỉ, ở khả năng bào mòn đá tảng theo thời gian.
Lục Trường Sinh cảm thấy một 'mảnh ghép lớn' trong nhận thức về đạo của mình đã được lấp đầy. Cái cảm giác trống rỗng mơ hồ, cái nghi ngờ tiềm ẩn về sự 'chậm chạp' của mình trước thế gian tu sĩ, tất cả đều tan biến như sương khói. Thay vào đó là một sự thanh tịnh, vững chãi chưa từng có trong đạo tâm. Hắn đã tìm thấy 'Khải Nguyên Chi Đạo' – Đạo của sự khai nguyên, của khởi thủy, của những quy luật bất biến đã định hình nên Cửu Thiên Linh Giới. Đạo này không cần đến những thần thông quảng đại hay những công pháp cường hãn để xưng bá. Đạo này chỉ cần một trái tim kiên định, một ý chí không gì lay chuyển, và một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của sự tồn tại. Hắn không còn truy cầu sức mạnh bùng nổ, mà truy cầu sự trường tồn, sự bất biến giữa vạn vật đổi thay. Sự giác ngộ này đã vượt xa khỏi phạm vi tu vi thông thường, chạm đến bản chất của tồn tại, khiến linh hồn hắn như được gột rửa, trở nên trong suốt và kiên cố hơn bao giờ hết.
***
Sương mù Mê Vụ Sâm Lâm cuối cùng cũng bắt đầu tan. Những vạt nắng ban mai yếu ớt giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, chiếu rọi những tia sáng vàng óng ánh xuống thảm thực vật ẩm ướt. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo mùi hương thanh khiết của đất trời sau một đêm dài. Tiếng chim hót ríu rít, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả đều trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết.
Dưới những tia nắng đầu tiên của buổi sáng muộn, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà sáng hơn, sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một vũ trụ tinh tú. Trong đó, có sự bình yên của ngàn năm tĩnh lặng, có sự thấu triệt của vạn vật biến hóa, và có cả sự kiên định của một con đường đã được chọn. Khí chất của hắn không còn vẻ phàm tục hay chỉ là một tu sĩ bình thường, mà toát lên sự thanh tịnh, vững chãi đến kỳ lạ, như một tảng đá cổ xưa đã trải qua hàng vạn năm phong sương, không thể lay chuyển. Hắn vẫn đứng thẳng, nhưng lúc này, thân hình gầy gò ấy lại tỏa ra một thứ uy áp vô hình, khiến Tiêu Hạo dù đứng cách đó một khoảng vẫn cảm thấy lòng mình lắng lại, một sự kính trọng tự nhiên trỗi dậy trong tâm khảm.
Tiêu Hạo, dù không thể hiểu rõ hết những gì Lục Trường Sinh đã trải qua, vẫn cảm nhận được sự thay đổi lớn này, một sự chuyển hóa từ tận sâu bên trong. Hắn không còn thấy sự mơ hồ hay tìm kiếm trong ánh mắt Lục Trường Sinh, mà thay vào đó là sự rõ ràng, kiên định tuyệt đối.
Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra từ đôi môi, mang theo một chút linh khí tinh thuần. Một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi nở trên môi hắn, không phải nụ cười thường thấy mà là một nụ cười của sự viên mãn, của một mảnh ghép đã được lấp đầy.
Tiêu Hạo không kìm được sự tò mò, vội vàng bước đến gần, giọng nói đã trở nên nghiêm túc hơn nhiều so với thường lệ: "Trường Sinh huynh, huynh... huynh đã tỉnh rồi? Huynh không sao chứ? Khí tức của huynh... thật lạ."
Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ sâu thẳm mà bình yên. Giọng hắn trầm ấm, bình thản, không một chút gợn sóng, nhưng lại mang theo sức nặng của sự thấu triệt: "Ta không sao, Tiêu Hạo. Chỉ là... đã tìm thấy một mảnh ghép còn thiếu. Một mảnh ghép của Đạo. Từ nay, con đường của ta, càng thêm rõ ràng." Hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi sương mù đã tan gần hết, để lộ ra những đỉnh núi xa xăm, trùng điệp như những nét vẽ thủy mặc. "Những cổ di tích mà ngươi từng nhắc đến... Chúng ta có thể bắt đầu hành trình rồi."
Lời nói của Lục Trường Sinh không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. Tiêu Hạo nhìn vào ánh mắt hắn, không còn thấy chút hoài nghi hay dao động nào. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã thực sự lột xác, không chỉ về nhận thức mà cả về đạo tâm. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, vốn đã khác biệt, giờ đây lại càng trở nên độc đáo và vững chắc hơn bao giờ hết. Sự thanh tịnh và vững chãi tột độ trong đạo tâm của Lục Trường Sinh sau chiêm nghiệm này chính là tiền đề cho những đột phá lớn hơn trong tương lai, một sự khác biệt hoàn toàn so với những tu sĩ khác. Lời nói về 'bản nguyên của Đạo' và 'quy luật vận hành sơ khai' ngụ ý rằng Tàn Pháp Cổ Đạo có thể liên quan đến một bí mật lớn hơn của Cửu Thiên Linh Giới, mà hắn, Lục Trường Sinh, sẽ là người khám phá ra. Hắn giờ đây hoàn toàn kiên định với con đường của mình, không còn bất kỳ hoài nghi nào, cho thấy hắn sẽ đối mặt với các thử thách sắp tới với một tâm thế hoàn toàn khác, không còn bị dao động bởi sự tranh giành hay sức mạnh bề ngoài.
Lục Trường Sinh bước chân ra khỏi cửa hang, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của Mê Vụ Sâm Lâm. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy và những bí ẩn chưa được hé lộ. Nhưng đạo tâm của hắn, đã vững như bàn thạch, sẽ không bao giờ bị lay chuyển. Con đường tu hành của hắn, quả nhiên, chưa hề kết thúc. Hắn đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình khám phá không chỉ thế giới bên ngoài mà còn cả chiều sâu vô tận của chính bản thân mình, với một niềm tin vững chắc vào "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.