Cửu thiên linh giới - Chương 90: Tàn Pháp Cổ Đạo: Hồi Ức Nguyên Thủy
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước ra khỏi hang động, để lại sau lưng bóng tối và sự tĩnh lặng của cuộc nhập định. Sương mù vẫn còn lãng đãng vương vít giữa những tán cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất mới, mùi rêu phong và hương nhựa cây thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở. Dù đã qua một đêm, Mê Vụ Sâm Lâm vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, bí ẩn, dường như không muốn hé lộ những bí mật đã chôn giấu qua vạn cổ.
Họ không vội vã, mà thong thả men theo một con đường mòn nhỏ, dường như chỉ là lối đi của thú rừng, ẩn mình dưới thảm lá mục nát. Lục Trường Sinh bước đi nhẹ nhàng, không một tiếng động, mỗi bước chân như hòa vào lòng đất. Khí chất của hắn, vốn đã trầm tĩnh, giờ đây càng thêm phần sâu lắng, như một giếng cổ không đáy, khiến Tiêu Hạo đi bên cạnh không khỏi cảm thấy có một bức tường vô hình ngăn cách. Tiêu Hạo vẫn là Tiêu Hạo, nhanh nhẹn và hoạt bát, nhưng ánh mắt hắn thường xuyên liếc nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng ẩn chứa vô vàn thắc mắc. Hắn cảm nhận được sự thay đổi, nhưng lại không thể gọi tên nó, càng không thể lý giải bằng những kiến thức tu hành thông thường.
"Trường Sinh huynh, chúng ta cứ thế này mà đi sao? Không định hướng cụ thể nào ư?" Tiêu Hạo không nhịn được hỏi, giọng hắn có chút bối rối. Dù Lục Trường Sinh đã nói về những cổ di tích, nhưng Mê Vụ Sâm Lâm này rộng lớn vô cùng, không có bản đồ hay chỉ dẫn, việc tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua làn sương. Ánh mắt ấy không còn vẻ trầm tư như trước, mà thay vào đó là sự kiên định, sáng rõ như đã thấu triệt được điều gì đó. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để xua tan phần nào sự bận lòng của Tiêu Hạo. "Chúng ta cứ đi. Đại Đạo vô hình, nhưng luôn có dấu vết. Huống chi, ta cảm thấy có điều gì đó đang gọi mời. Sức mạnh của Thiên Tâm Linh Quả không chỉ củng cố đạo tâm ta, mà còn mở ra một cánh cửa khác trong nhận thức. Ta cần tĩnh tâm để chiêm nghiệm thêm."
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, dù vẫn chưa hiểu rõ. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là kẻ nói suông. Cái gọi là "cánh cửa khác trong nhận thức" có lẽ chính là sự đột phá vô hình mà hắn đã cảm nhận. Cả hai tiếp tục hành trình, xuyên qua những tán cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể, cành lá rậm rạp che khuất cả bầu trời. Linh khí trong Mê Vụ Sâm Lâm dần trở nên dày đặc hơn, tinh khiết hơn khi họ đi sâu vào. Đôi khi, một luồng sương mù bất chợt cuộn lên, bao phủ lấy họ, khiến tầm nhìn chỉ còn cách gang tấc. Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh thường dừng lại, nhắm mắt hít thở sâu, như thể đang hấp thu những tinh hoa vô hình từ không gian xung quanh.
Vào một buổi chiều tối, khi ánh sáng đã lụi tàn, họ tìm thấy một hang động nhỏ ẩn sau một thác nước. Tiếng nước chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bức màn âm thanh tự nhiên, vừa che chắn, vừa mang lại sự an yên. Lục Trường Sinh cảm thấy đây là một nơi thích hợp để tiếp tục công việc của mình. Hắn ngồi xuống, bắt đầu nhập định. Tiêu Hạo vẫn trung thành cảnh giới bên ngoài, thỉnh thoảng lại nhìn vào trong, nơi Lục Trường Sinh ngồi bất động như một pho tượng. Khí chất của Lục Trường Sinh dần trở nên huyền ảo, như hòa vào sương mù xung quanh. Một vầng sáng yếu ớt, dịu nhẹ bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn, không chói mắt, nhưng mang lại cảm giác bình yên và sâu thẳm.
Tiêu Hạo khẽ thì thầm với chính mình, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ lo lắng pha lẫn kinh ngạc: "Khí tức của Trường Sinh huynh... càng lúc càng khó lường. Hắn thật sự đã chạm tới cảnh giới nào rồi? Linh lực không tăng, nhưng cái 'khí' này... sao lại khiến ta cảm thấy vừa gần gũi vừa xa cách đến vậy?" Hắn đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ mạnh mẽ, nhưng chưa ai có khí chất như Lục Trường Sinh. Nó không phải là uy áp của cường giả, mà là sự tĩnh lặng của vạn vật, sự bình yên của hư vô. Dường như, Lục Trường Sinh không còn chỉ là một tu sĩ, mà đã trở thành một phần của chính thiên địa này. Trong ánh sáng mờ ảo của hang động, Lục Trường Sinh ngồi đó, như một cái cây cổ thụ vạn năm đang bén rễ sâu vào lòng đất, hút lấy dưỡng chất từ vũ trụ bao la. Ý thức hắn, lúc này, đã bắt đầu trôi dạt, xuyên qua màn sương mù vật chất, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian, đi sâu vào một không gian tinh thần vô tận.
***
Ý thức Lục Trường Sinh trôi dạt vào một thế giới nguyên thủy, một không gian và thời gian vô định mà hắn chưa từng biết đến. Nơi đây, vạn vật chưa thành hình, không có sông núi, không có biển cả, chỉ có một biển linh khí hỗn độn cuồn cuộn như cơn sóng thần. Tiếng gầm rú của các thực thể nguyên thủy vang vọng khắp không gian, như những bản hòa tấu của sự hủy diệt và tái sinh. Tiếng rạn nứt của không gian liên tục vang lên, báo hiệu sự va chạm của các nguyên tố sơ khai, của những lực lượng vũ trụ khổng lồ. Linh khí ở đây không phải là những sợi tơ mỏng manh hay những dòng suối trong vắt như ở Cửu Thiên Linh Giới hiện tại, mà là những khối năng lượng khổng lồ, đặc quánh, mang theo mùi của các nguyên tố sơ khai, mùi ozon nồng nặc và cả mùi của sự hình thành và hủy diệt.
Bầu không khí hỗn mang, hùng vĩ, tràn ngập linh khí nguyên thủy nhưng cũng đầy bất ổn, nguy hiểm. Ánh sáng kỳ ảo, từ các vụ nổ tinh vân rực rỡ đến những vùng tối tăm vô tận, không theo một quy luật nào. Những tia sét nguyên thủy xé toạc không gian, tạo ra những khe nứt khổng lồ mà qua đó, Lục Trường Sinh cảm nhận được sự trống rỗng vô hạn của vũ trụ. Hắn, trong dạng ý thức thuần túy, lơ lửng giữa biển hỗn mang đó, nhỏ bé như một hạt bụi, nhưng lại cảm nhận được sự rung động của Đại Đạo một cách rõ ràng nhất.
"Đây là... bản nguyên của thế giới? Linh khí sơ khai... sự hình thành của Đạo..." Lục Trường Sinh suy tư trong thinh lặng của ý thức. Hắn không có cơ thể, không có cảm giác vật chất, chỉ có tư duy và nhận thức. Mọi thứ xung quanh hắn đều là sự khởi đầu, sự sơ khai. Các nguyên tố va chạm, tạo ra những tiếng nổ rung chuyển tâm thức. Từ những vụ nổ ấy, những dòng chảy năng lượng khổng lồ hình thành, tựa như những con sông lửa, những dòng suối băng, rồi lại hòa vào nhau, tạo nên những xoáy nước vũ trụ khổng lồ. Lục Trường Sinh chứng kiến sự khai sinh của các thực thể khổng lồ, những sinh linh nguyên thủy mang hình dáng kỳ dị, chúng gào thét, chiến đấu, nuốt chửng lẫn nhau để hấp thu linh khí, để tồn tại. Đó là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ giữa Hỗn Mang và Trật Tự, giữa sự sống và cái chết, giữa sự hình thành và sự tan rã.
Hắn cảm thấy một sự rung động sâu thẳm, một tiếng vọng từ vạn cổ xuyên qua dòng thời gian. Đó không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một cảm giác, một sự nhận thức về sự tồn tại của mọi thứ. Hắn nhìn thấy những hạt bụi li ti kết tụ lại, dần dần hình thành nên những hành tinh sơ khai, những ngôi sao rực rỡ, rồi lại bị phá hủy bởi những lực lượng không thể kháng cự. Cứ thế, một chu kỳ vô tận của sự sáng tạo và hủy diệt diễn ra trước mắt hắn, khiến tâm thức hắn chấn động sâu sắc.
Sự hỗn loạn này không khiến Lục Trường Sinh sợ hãi, mà ngược lại, nó mang đến cho hắn một cảm giác lạ lùng của sự bình yên. Trong cái hỗn độn tối thượng ấy, hắn nhận ra một quy luật, một trật tự ẩn giấu. Giống như Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, bề ngoài có vẻ chậm chạp, vô dụng, nhưng lại ẩn chứa sự ổn định và bền vững vượt lên trên mọi biến động. Những thực thể khổng lồ xuất hiện rồi biến mất, những tinh hà hình thành rồi tan rã, nhưng cái "Đạo" ẩn chứa trong đó vẫn trường tồn, không hề thay đổi.
Lục Trường Sinh bắt đầu chiêm nghiệm về bản chất của linh khí. Nó không chỉ là năng lượng để tu luyện, mà là hơi thở của vũ trụ, là nền tảng của vạn vật. Linh khí ở thời Vạn Cổ Khai Thiên này còn hoang dã, nguyên sơ, chưa bị phân tách thành các thuộc tính hay cấp bậc như ở thế giới hiện tại. Nó là một thể thống nhất, mang trong mình tiềm năng vô hạn của sự sáng tạo. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa linh khí và ý chí, giữa vật chất và tinh thần. Mọi sự hình thành đều bắt nguồn từ một ý niệm, một ý chí nguyên thủy, và linh khí chính là công cụ để biến ý niệm đó thành hiện thực.
Trong dòng chảy hỗn mang ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy ý thức mình ngày càng mở rộng, bao trùm lấy một phần không gian rộng lớn hơn. Hắn không còn là một hạt bụi nhỏ bé, mà như một phần của chính cái hỗn độn ấy. Hắn hiểu rằng, sự tồn tại không cần phải là mạnh mẽ hay nhanh chóng, mà là khả năng thích nghi, khả năng duy trì bản chất của mình giữa muôn vàn biến đổi. Đây chính là bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – sự trường tồn bất biến. Cảm giác này không có ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn, chỉ có thể là một sự thấu triệt sâu sắc, một sự giác ngộ về cội nguồn của mọi thứ. Hắn như được tắm mình trong dòng chảy của thời gian, chứng kiến từ khoảnh khắc sơ khai nhất của vũ trụ, nơi mà mọi "Đạo" đều bắt đầu.
***
Trong tầm nhìn của Lục Trường Sinh, cảnh tượng hỗn mang chợt thay đổi. Dòng chảy linh khí nguyên thủy vẫn cuồn cuộn, nhưng một hình ảnh rõ nét hơn hiện ra. Một chiến trường nguyên thủy, nơi mà tiếng gầm thét dữ dội của sinh linh hỗn loạn vang vọng không ngừng, hòa lẫn với tiếng giáp sắt va chạm thô sơ nhưng mạnh mẽ, tiếng đất đá nứt vỡ dưới những bước chân khổng lồ. Mùi máu tanh của các thực thể nguyên thủy hòa quyện với mùi kim loại nồng của giáp trụ và mùi đất đá bị xé toạc, tạo nên một không khí căng thẳng, khốc liệt, tràn ngập sự sống và cái chết. Ánh sáng nơi đây mờ ảo, hỗn loạn, bị che khuất bởi khói bụi và năng lượng va chạm không ngừng.
Một đội quân nhỏ, nhưng khí thế ngút trời, đang kiên cường phòng thủ một khu vực linh mạch sơ khai. Linh mạch ấy không phải là một dòng suối trong vắt, mà là một xoáy năng lượng khổng lồ, không ngừng tuôn trào linh khí nguyên thủy, là nguồn sống của vùng đất này. Dẫn đầu đội quân là một nhân vật uy dũng, thân hình cường tráng như thiết tháp, khuôn mặt dữ tợn nhưng ánh mắt lại tràn đầy chính trực và kiên định. Hắn vận một bộ giáp sắt trắng toát, dù đã nhuốm màu máu và bụi bẩn, vẫn không hề mất đi vẻ uy nghiêm. Tay hắn cầm một cây đại đao khổng lồ, lưỡi đao sắc bén ánh lên những tia sáng lạnh lẽo, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch. Đó chính là Bạch Hổ Tướng Quân.
“Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!” Bạch Hổ Tướng Quân gầm lên, giọng nói vang dội như sấm sét xé toạc không gian hỗn loạn, tràn đầy uy lực và sự quyết đoán. Hắn một mình chặn đứng hàng loạt sinh linh nguyên thủy khổng lồ, những kẻ mang hình thù kỳ dị, nhe nanh múa vuốt, toàn thân toát ra khí tức hung bạo. Từng nhát đại đao của hắn đều chuẩn xác và mạnh mẽ, không chỉ đẩy lùi kẻ địch mà còn tạo ra những vết nứt sâu trên mặt đất, khiến linh khí nguyên thủy cuộn trào dữ dội hơn.
Xung quanh Bạch Hổ Tướng Quân là những binh sĩ của hắn, số lượng không nhiều, nhưng tất cả đều mang trong mình một ý chí kiên cường không kém. Họ mặc giáp sắt đơn giản, tay cầm thương, đứng thành một tuyến phòng thủ vững chắc, không hề lùi bước dù bị áp đảo về số lượng và sức mạnh. Giữa vòng vây hỗn loạn ấy, Lục Trường Sinh chú ý đến một Tiểu Binh. Hắn có vẻ ngoài còn rất non nớt, khuôn mặt vẫn còn nét sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt. Giáp sắt trên người hắn có vẻ quá khổ, cây thương trong tay cũng có vẻ nặng nề. Hắn thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng vẫn đứng vững, dùng cây thương của mình chắn đỡ những đòn tấn công thô bạo từ những sinh linh nguyên thủy.
Một sinh linh khổng lồ với ba cái đầu và đôi cánh dơi lao đến. Tiểu Binh run rẩy, nhưng vẫn không lùi. Hắn siết chặt cây thương, cố gắng chống đỡ. Một nhát chém sượt qua vai, xé toạc giáp sắt, máu tươi thấm ra. Đôi mắt hắn loạng choạng, dường như muốn gục ngã. Nhưng rồi, hắn lại nghiến răng, đứng thẳng người hơn một chút. “Không… không được lùi… vì sinh linh…” Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá, không chỉ vì bản thân, mà vì một điều gì đó lớn lao hơn. Hắn không có sức mạnh kinh thiên động địa, không có thần thông quảng đại, chỉ có sự kiên cường và ý chí không chịu khuất phục.
Lục Trường Sinh quan sát Bạch Hổ Tướng Quân chỉ huy, thân hình cường tráng, giáp sắt trắng ánh lên trong hỗn loạn, cầm đại đao chặn đứng những đợt tấn công tưởng chừng không thể chống cự. Ông không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin vào trách nhiệm của mình. Mỗi động tác của ông đều toát ra sự bền bỉ, không khoan nhượng, như một bức tường thành vững chắc giữa cơn bão táp. Ông không hề tỏ ra mệt mỏi, không hề dao động, dù xung quanh là vô số kẻ địch hung hãn.
Và hắn thấy những Tiểu Binh non nớt, đôi mắt lộ vẻ sợ hãi nhưng vẫn đứng vững, dùng thương chắn đỡ, không hề lùi bước dù bị thương. Họ không có tài năng xuất chúng, không có cơ duyên nghịch thiên, nhưng họ có sự kiên trì, có trách nhiệm. Họ chiến đấu không phải vì danh lợi, mà vì bảo vệ cái linh mạch sơ khai đó, vì một trật tự nhỏ bé giữa vũ trụ hỗn loạn. Sự bền bỉ của họ, dù là nhỏ bé nhất, cũng đủ để tạo nên một bức tường không thể xuyên phá.
Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc trong tâm thức. Đây chính là bản chất của sự kiên định, của cái "bền vững" mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn. Không cần phải là người mạnh nhất, nhanh nhất, nhưng phải là người có thể đứng vững giữa phong ba bão táp, không bị lay chuyển bởi ngoại vật, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy thời đại. Sự kiên cường của Bạch Hổ Tướng Quân và Tiểu Binh không nằm ở sức mạnh bùng nổ, mà ở sự bền bỉ không ngừng nghỉ, ở ý chí không chịu khuất phục.
Lục Trường Sinh chợt hiểu ra. Con đường tu hành của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là chậm chạp hay yếu kém, mà là con đường của sự trường tồn, của bản nguyên. Giống như linh mạch sơ khai này, nó cần được bảo vệ, cần được duy trì sự ổn định để vạn vật có thể sinh sôi, để trật tự có thể hình thành. Những kẻ chạy theo tốc độ, theo sức mạnh nhất thời có thể bùng nổ rực rỡ, nhưng cũng dễ dàng tàn lụi trong dòng chảy hỗn loạn của Đại Đạo. Chỉ có sự bền bỉ, sự ổn định mới có thể đi đến cuối cùng, mới có thể vượt qua vạn kiếp.
Hình ảnh Tiểu Binh với đôi mắt sợ hãi nhưng kiên cường, và Bạch Hổ Tướng Quân uy dũng bất khuất, in sâu vào tâm trí Lục Trường Sinh. Họ là minh chứng sống động cho cái "Đạo" mà hắn đang theo đuổi. Một loại "đạo" không dựa vào tốc độ hay sức mạnh tuyệt đối, mà vào sự kiên trì và trách nhiệm, vào niềm tin vào con đường đã chọn. Đây là một bài học trực quan, sâu sắc từ bản nguyên vũ trụ, giúp hắn thấu triệt hơn về giá trị cốt lõi của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn nhận ra rằng, dù đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, đó mới là chân lý.
***
Lục Trường Sinh dần tỉnh lại. Khí chất của hắn đã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ phàm tục mà toát ra sự điềm tĩnh, sâu sắc như một hồ nước cổ xưa, không gợn sóng. Đôi mắt đen láy của hắn mở ra, chứa đựng một chiều sâu khó tả, như thể đã nhìn thấu vạn vật, xuyên qua thời gian và không gian. Mê Vụ Sâm Lâm vẫn bao phủ bởi màn sương dày đặc, tiếng nước chảy từ thác vẫn róc rách không ngừng, nhưng mọi thứ trong mắt hắn đều trở nên rõ ràng và ý nghĩa hơn. Tiếng gió hú xuyên qua các kẽ đá, tiếng chim kêu quái dị vang vọng từ xa, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng tự nhiên mà Lục Trường Sinh giờ đây đã thấu hiểu được ý nghĩa sâu xa. Mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ mục nát vẫn len lỏi vào khứu giác, nhưng không còn là mùi hương đơn thuần mà là tinh hoa của sự sống, của sự tuần hoàn.
Tiêu Hạo, vẫn kiên nhẫn cảnh giới bên ngoài, lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Vầng sáng yếu ớt bao quanh Lục Trường Sinh đã tan biến, nhưng khí tức tỏa ra từ hắn lại càng thêm phần thâm thúy, khó nắm bắt. Hắn vội vàng quay lại, đôi mắt láu lỉnh mở to vì kinh ngạc.
"Trường Sinh huynh... huynh... đã thay đổi rất nhiều!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy sự ngỡ ngàng, không che giấu được cảm xúc. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh hấp thụ Thiên Tâm Linh Quả và có sự thay đổi, nhưng lần này còn sâu sắc hơn nhiều. Cảm giác như Lục Trường Sinh đã không còn là người phàm, mà là một phần của chính tự nhiên, một vị đạo giả đã chiêm nghiệm được những bí mật cổ xưa.
Lục Trường Sinh từ từ đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, thư thái, không một chút vướng bận. Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra khỏi đôi môi, mang theo một chút linh khí tinh thuần. "Ta... đã nhìn thấy một điều. Về bản nguyên... của sự bền bỉ." Giọng hắn trầm ổn, nhẹ nhàng, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự thấu triệt. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng khi đã nắm được bản nguyên, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng."
Tiêu Hạo vẫn còn ngơ ngác, nhưng hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn lắng nghe. "Bản nguyên của sự bền bỉ? Ý huynh là sao? Có phải là những gì huynh đã cảm nhận được khi nhắc đến 'Vạn Cổ Khai Thiên' không?"
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa hang, xuyên qua màn sương mù Mê Vụ Sâm Lâm, như thể đang nhìn thấy cả Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn, thậm chí là xa xăm hơn nữa. "Đúng vậy. Ta đã chứng kiến sự hình thành và hủy diệt của vũ trụ, sự đấu tranh giữa hỗn mang và trật tự. Trong cái hỗn độn tối thượng ấy, ta thấy những sinh linh nhỏ bé, những cá thể đơn độc, nhưng lại kiên cường đứng vững giữa phong ba bão táp. Không phải bằng sức mạnh bùng nổ, mà bằng sự bền bỉ không ngừng nghỉ, bằng ý chí không chịu khuất phục."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ chiêm nghiệm sâu xa. "Con đường của ta, Tàn Pháp Cổ Đạo, không tìm kiếm sự nhanh chóng, không theo đuổi sức mạnh nhất thời. Nó là con đường của sự vững chãi, của sự trường tồn. Giống như một cái cây cổ thụ, nó không cố gắng vươn cao trong một đêm, mà kiên nhẫn bám rễ sâu vào lòng đất, hấp thu tinh hoa của thiên địa qua từng mùa. Cây có thể không cao nhất, nhưng lại là cây sống lâu nhất, trải qua vạn kiếp phong sương mà vẫn đứng vững."
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Hạo, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đó không phải là một câu nói suông, mà là một chân lý mà ta đã khắc sâu vào xương tủy. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Ta đã thấy, dù là Bạch Hổ Tướng Quân hùng dũng hay Tiểu Binh non nớt, họ đều đi trên con đường của riêng mình, với sự kiên định không gì lay chuyển. Đó chính là bản nguyên của sự bền bỉ."
Tiêu Hạo ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn không hoàn toàn hiểu hết những triết lý cao siêu ấy, nhưng hắn cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong từng lời nói của Lục Trường Sinh. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã trải qua một sự lột xác về tinh thần, một sự giác ngộ mà ít người có thể đạt được. Hắn không còn là người của thế giới phàm tục, mà dường như đã chạm đến một tầng ý nghĩa cao hơn của sự tồn tại.
"Vậy... chúng ta sẽ tiếp tục đi tìm những cổ di tích chứ?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hắn đã trở nên nghiêm túc hơn nhiều.
Lục Trường Sinh gật đầu, đôi môi khẽ mỉm cười. "Đúng vậy. Những cổ di tích đó, có lẽ không chỉ ẩn chứa cơ duyên, mà còn là những bằng chứng sống động cho bản nguyên của thế giới này. Có lẽ ở đó, ta sẽ tìm thấy thêm những gì mình cần để tiếp tục chiêm nghiệm, tiếp tục trưởng thành, và không bị cuốn vào những tranh chấp vô nghĩa của thế gian." Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương mù, như những người khổng lồ đang ngủ yên. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều hiểm nguy, nhưng đạo tâm của hắn, đã vững như bàn thạch, sẽ không bao giờ bị lay chuyển. Con đường tu hành của hắn, quả nhiên, chưa hề kết thúc. Hắn đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình khám phá không chỉ thế giới bên ngoài mà còn cả chiều sâu vô tận của chính bản thân mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.