Cửu thiên linh giới - Chương 89: Linh Quả Dưỡng Tâm: Cổ Đạo Vấn Nguyên
Màn đêm buông xuống Mê Vụ Sâm Lâm, mang theo hơi sương lạnh lẽo và những âm thanh kỳ dị của chốn hoang dã. Trong lòng một hang động kín đáo, được che chắn bởi một pháp trận phòng ngự đơn giản, Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa. Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo, điều hòa từng luồng linh lực trong cơ thể, chuẩn bị cho một việc trọng đại. Trước mặt hắn, trên một tảng đá phẳng sạch sẽ, Thiên Tâm Linh Quả ánh lên sắc đỏ rực rỡ, tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần, khiến không gian xung quanh dường như trở nên thanh khiết lạ thường. Lục Trường Sinh nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, không chút gợn sóng, chỉ có sự điềm tĩnh và tập trung cao độ. Mái tóc đen dài của hắn buông xõa trên vai, hòa lẫn vào bóng tối mờ ảo của hang động, chỉ có đôi mắt, dù khép hờ, vẫn ẩn chứa một nội lực thâm sâu.
Bên ngoài cửa hang, Tiêu Hạo cẩn trọng quan sát. Hắn không ngừng kiểm tra từng chi tiết của pháp trận nhỏ bé mà Lục Trường Sinh đã bố trí, lắng nghe từng tiếng động dù là nhỏ nhất từ bên ngoài. Tiếng gió hú qua khe đá, tiếng chim đêm kêu quái dị vọng lại từ sâu thẳm khu rừng, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của vô số linh hồn. Tất cả đều khiến Tiêu Hạo phải căng thẳng tột độ. Mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ mục nát hòa quyện trong không khí, đôi khi lại thoảng qua mùi tanh nồng của yêu thú ẩn mình, nhắc nhở về sự hiểm nguy luôn rình rập. Dù đã được pháp trận che chắn, nhưng trong một môi trường phức tạp và đầy rẫy bất trắc như Mê Vụ Sâm Lâm, sự cảnh giác không bao giờ là thừa. Làn da ngăm đen của Tiêu Hạo dưới ánh sáng mờ nhạt từ một viên dạ minh châu nhỏ treo trên vách hang càng thêm phần căng thẳng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng và thận trọng. Hắn nắm chặt một pháp khí phòng ngự trong tay, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào.
Tiêu Hạo khẽ quay đầu lại, nhìn Lục Trường Sinh đang nhập định sâu. Hắn hạ giọng, cố gắng không phá vỡ sự yên tĩnh của người bạn: "Lão Lục, huynh chắc chắn chứ? Linh quả này nhìn đã thấy không tầm thường, nếu hấp thụ không cẩn thận..." Giọng hắn chất chứa sự bồn chồn. Hắn biết, Thiên Tâm Linh Quả là một bảo vật hiếm có, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Dược lực càng mạnh, phản phệ càng lớn, nếu không có đủ tu vi và đạo tâm để trấn áp, hậu quả sẽ khôn lường.
Lục Trường Sinh không mở mắt, nhưng giọng nói của hắn vẫn vang lên điềm tĩnh, như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, mang theo sự thanh bình và tự tin tuyệt đối: "Yên tâm. Ta có cách của mình. Ngươi chỉ cần giữ cảnh giới tốt là được." Nghe vậy, Tiêu Hạo không nói thêm gì. Hắn hiểu Lục Trường Sinh không phải là kẻ lỗ mãng. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh luôn chậm rãi, chắc chắn, và đầy suy tính. Hắn tin vào sự lựa chọn của Lục Trường Sinh, dù trong lòng vẫn còn chút bất an. Hắn lại quay ra cửa hang, ánh mắt như những tia chớp xé toạc màn sương dày đặc, quét qua từng ngóc ngách của khu rừng. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá, và cả tiếng thở đều đặn của Lục Trường Sinh phía sau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của đêm trong rừng sâu, vừa tĩnh mịch vừa ẩn chứa mối hiểm nguy.
Lục Trường Sinh đưa tay, nhẹ nhàng cầm lấy Thiên Tâm Linh Quả. Hắn không vội vàng hấp thụ ngay, mà đặt nó lên lòng bàn tay, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần đang tỏa ra. Làn da hắn, vốn đã ngăm đen vì phong sương, giờ đây như được bao phủ bởi một lớp sương mờ mờ, tinh khiết. Hắn biết, đây không phải là một linh dược có thể hấp thụ một cách thô bạo. Nó đòi hỏi sự hòa hợp, sự dung nhập. Hắn nhắm mắt, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, sau đó, Tàn Pháp Cổ Đạo bắt đầu vận chuyển.
Không có tiếng gầm gừ của linh lực cuộn trào, không có ánh sáng chói lòa bùng nổ. Dược lực của Thiên Tâm Linh Quả không bùng nổ dữ dội như Tiêu Hạo lo sợ, mà từ từ, dịu dàng thẩm thấu vào cơ thể Lục Trường Sinh. Nó như một dòng suối ấm áp, len lỏi qua từng kinh mạch, không gây ra bất kỳ sự xung đột hay đau đớn nào. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, không hề đẩy nhanh tốc độ hấp thụ, mà ngược lại, nó tinh luyện từng chút một, hòa tan mọi tạp chất, biến linh khí thành nguồn năng lượng thuần túy nhất, dẫn thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh. Đây là một quá trình chậm rãi, kéo dài, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Lục Trường Sinh cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang được gột rửa, từng luồng linh lực đang được củng cố, nhưng quan trọng hơn cả, là sự ổn định sâu sắc đang lan tỏa trong đạo tâm hắn.
Trong trạng thái nhập định sâu thẳm, tâm thần Lục Trường Sinh như thoát ly khỏi cơ thể, lãng du trong một không gian vô định. Hắn không chỉ cảm nhận được sự tăng trưởng của linh lực, mà còn là một sự hòa hợp sâu sắc với quy luật vận hành của thiên địa. Dòng linh khí thuần túy từ Thiên Tâm Linh Quả, được Tàn Pháp Cổ Đạo tinh luyện, không chỉ lấp đầy đan điền, mà còn vỗ về, dưỡng nuôi đạo tâm hắn. Hắn "thấy" được những dòng linh khí nguyên thủy cuộn trào, không phân định giới hạn, không có khởi đầu, cũng chẳng có kết thúc. Đó là một trạng thái vô thủy vô chung, nơi vạn vật chưa thành hình, nơi chỉ có Đạo.
Hắn như một người đứng trên đỉnh cao nhất của thời gian, chứng kiến sự phân hóa của vạn vật từ hư vô, sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới từ những hạt bụi linh khí đầu tiên. Đó không phải là một viễn cảnh cụ thể, mà là một cảm nhận sâu sắc về bản nguyên của vũ trụ, về sự vận động không ngừng của Đạo. Hắn thấy những tia sáng đầu tiên xé toạc màn đêm vô tận, hình thành nên Thái Cổ Hồng Hoang, rồi đến Vạn Cổ Khai Thiên. Đó là một sự lĩnh ngộ bản nguyên về "Đạo" mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn. Trong khoảnh khắc đó, mọi nghi hoặc, mọi bồn chồn về tốc độ tu luyện đều tan biến. Hắn nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà là một con đường, một triết lý sống. Nó không theo đuổi sự bùng nổ tức thời, mà hướng tới sự bền bỉ, sự hòa hợp, sự trở về nguồn cội.
"Thì ra đây là bản nguyên của linh khí..." trong tâm thức Lục Trường Sinh vang lên một tiếng thở dài, không phải của mệt mỏi, mà của sự giác ngộ sâu sắc. "Không nhanh, không chậm, chỉ là sự vận chuyển bền bỉ, vô thủy vô chung. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, chính là Đạo của sự dung hợp, của sự trở về nguồn cội." Hắn cảm nhận được đạo tâm của mình đang trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, như một khối đá nguyên thủy, bất biến giữa dòng chảy thời gian. Sự ổn định này không đến từ sức mạnh bên ngoài, mà từ sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật.
Bên ngoài hang động, Tiêu Hạo vẫn miệt mài cảnh giới. Đêm dần trôi về sáng. Tiếng gió hú đã dịu đi, thay vào đó là tiếng chim hót lảnh lót báo hiệu bình minh. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng không khí đã bớt phần lạnh lẽo. Bỗng nhiên, Tiêu Hạo cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ tỏa ra từ Lục Trường Sinh. Nó không phải là linh lực bùng nổ mạnh mẽ như khi các tu sĩ khác đột phá cảnh giới, mà là một khí tức cổ xưa, bình ổn nhưng lại vô cùng hùng vĩ. Nó mang theo sự tĩnh lặng của vạn năm, sự sâu thẳm của vũ trụ, khiến Tiêu Hạo không khỏi rùng mình. Đây là một loại khí chất hoàn toàn khác biệt, vượt xa sự hiểu biết thông thường của hắn về tu hành. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, thấy cơ thể hắn vẫn bất động, nhưng xung quanh hắn, dường như có một vòng hào quang vô hình, huyền ảo đang bao phủ.
Thiên Tâm Linh Quả trên lòng bàn tay Lục Trường Sinh đã dần tan biến, chỉ còn lại một chút tinh hoa cuối cùng chìm vào cơ thể hắn. Quá trình hấp thụ đã hoàn tất.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng len lỏi qua tán cây cổ thụ dày đặc của Mê Vụ Sâm Lâm, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ bao la. Không có sự bùng nổ linh lực chói mắt, cũng không có sự tăng trưởng đột phá về tu vi vật chất, nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn khác biệt. Hắn toát lên vẻ vững chãi, điềm tĩnh, như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương, uyên thâm mà không phô trương. Mùi sương sớm và hương đất ẩm ướt tràn vào hang động, mang theo sự tươi mới của một ngày mới.
Tiêu Hạo, đang ngồi đối diện, lập tức nhận ra sự thay đổi. Hắn vội vàng tiến đến, ánh mắt đầy vẻ tò mò: "Lão Lục, huynh đã ổn rồi chứ? Không có vấn đề gì chứ?" Hắn quan sát kỹ Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn đan điền của hắn, không thấy có sự thay đổi rõ rệt nào về linh lực. Điều này khiến hắn không khỏi kinh ngạc. Một linh quả quý hiếm như Thiên Tâm Linh Quả lại không mang đến sự đột phá tu vi ồ ạt ư?
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thoát và mãn nguyện. "Ta đã ổn. Thiên Tâm Linh Quả này... đã dưỡng tâm ta, củng cố đạo của ta. Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là chậm, mà là vững. Nó giúp ta thấy rõ bản nguyên của linh khí, của thế giới này, như thời khắc đầu tiên của 'Vạn Cổ Khai Thiên' vậy." Giọng hắn trầm ấm, mang theo sự thanh thản hiếm có.
Tiêu Hạo gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn chút hoài nghi. "Vậy là huynh đã ổn rồi? Không có đột phá lớn nào sao? Nhưng khí tức của huynh... có vẻ khác lắm, sâu hơn nhiều. Ta cảm giác huynh như một ngọn núi cổ thụ, không thể lay chuyển." Hắn vẫn không hiểu hết, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng Lục Trường Sinh đã đạt được một điều gì đó còn quan trọng hơn cả sự tăng trưởng linh lực.
Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, mọi cử động đều toát lên sự thư thái. "Đột phá lớn nhất, không phải là cảnh giới, mà là đạo tâm. Có đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đó mới là điều quan trọng nhất. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Thiên Tâm Linh Quả đã giúp ta củng cố con đường đó." Hắn nhìn ra cửa hang, nơi sương mù đang dần tan, để lộ ra những tán cây cổ thụ hùng vĩ, cao vút chạm trời. "Chúng ta không thể ở lại đây mãi được. Mê Vụ Sâm Lâm vẫn còn nhiều hiểm nguy, và Hắc Vương cùng những kẻ nhòm ngó Thiên Tâm Linh Quả chắc chắn vẫn chưa từ bỏ."
"Vậy chúng ta sẽ đi đâu?" Tiêu Hạo nhanh chóng thu dọn hành trang, lòng tràn đầy mong chờ về những cuộc phiêu lưu mới.
Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt tràn đầy sự định đoạt. "Chúng ta nên rời khỏi đây. Tìm một nơi... gần những cổ di tích mà ngươi đã nhắc đến. Những nơi đó ẩn chứa cơ duyên, nhưng cũng là thử thách. Có lẽ ở đó, ta sẽ tìm thấy thêm những gì mình cần để tiếp tục chiêm nghiệm, tiếp tục trưởng thành, và không bị cuốn vào những tranh chấp vô nghĩa của thế gian."
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Các cổ di tích đang thức tỉnh, nơi đó chắc chắn sẽ có nhiều cường giả, nhiều bí ẩn đang chờ đợi." Dù vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu những lời triết lý của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào sự lựa chọn của người bạn. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là kẻ tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, mà là người truy cầu con đường của chính mình.
Cả hai cùng bước ra khỏi hang động, hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai. Sương mù đã tan gần hết, để lộ ra một con đường mòn nhỏ ẩn hiện giữa những cây cổ thụ cao vút. Ánh sáng bình minh len lỏi qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn mây. Một hành trình mới đang chờ đợi, và hắn biết, dù con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng đạo tâm của hắn, đã vững như bàn thạch, sẽ không bao giờ bị lay chuyển. Con đường tu hành của hắn, quả nhiên, chưa hề kết thúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.