Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 88: Linh Quả Trong Sương Mù: Chiêm Nghiệm Đạo Tu Hành

Màn sương trắng xóa của Mê Vụ Sâm Lâm nuốt chửng thân ảnh hai người, như thể cả Thanh Thạch Thành với những tiếng gào thét, những ánh lửa đỏ rực chỉ còn là một giấc mộng hãi hùng vừa tan biến trong hư vô. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiến sâu vào rừng, mỗi bước chân đều nặng trĩu mệt mỏi nhưng cũng thấm đẫm sự giải thoát. Tiếng gió hú vi vu qua kẽ lá cổ thụ, vọng lên những âm thanh ma mị, quái dị, như tiếng thở dài của khu rừng già ngàn năm. Mùi đất ẩm, rêu phong, và cây cỏ mục nát bao trùm lấy họ, lấn át hoàn toàn mùi khói khét lẹt từ thành phố. Cái lạnh ẩm thấp của sương đêm như luồn vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến Tiêu Hạo không ngừng rùng mình.

Sau quãng đường dài mò mẫm trong màn sương dày đặc, khi ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán lá và mây mù, Lục Trường Sinh đã tìm thấy một hang động khuất lấp sau một thác nước nhỏ. Đó là một nơi ẩn mình hoàn hảo, cửa hang bị màn nước che khuất, bên trong khá khô ráo và có một tảng đá phẳng tựa như bàn. Tiêu Hạo thở phào một hơi, cả người mềm nhũn ngồi bệt xuống nền đất khô. Hắn lập tức lấy ra vài lá phù lục đơn giản, nhanh chóng dán lên vách hang và cửa động, tạo thành một kết giới che chắn khí tức và cảnh giới tạm thời. Dù chỉ là phù lục cấp thấp, nhưng trong hoàn cảnh này cũng đủ để che mắt những kẻ truy đuổi cấp thấp hoặc yêu thú tò mò.

Lục Trường Sinh không ngồi xuống ngay. Hắn đứng ở cửa hang, dõi mắt sâu vào màn sương mù mịt mờ, lắng nghe những âm thanh vọng lại từ sâu thẳm khu rừng. Tiếng chim kêu quái dị, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và đôi khi, một tiếng gầm gừ xa xăm khiến Tiêu Hạo giật mình. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu, nhưng đôi mắt đen láy ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, là sự tiêu hao của cả thể xác lẫn tinh thần sau cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ. Hắn khẽ thở dài, rồi chậm rãi bước vào sâu hơn trong hang, đặt Thiên Tâm Linh Quả đang được cất giữ cẩn thận trong một chiếc hộp ngọc lên tảng đá phẳng.

"Trường Sinh huynh, cuối cùng cũng tạm yên ổn." Tiêu Hạo lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm. Hắn vừa dùng một ít linh thảo tìm được quanh hang, đun nước pha thành một chén trà thảo dược nóng hổi, mùi hương thanh mát thoang thoảng trong hang động ẩm thấp, xua đi phần nào mùi đất và rêu. Hắn đưa chén trà cho Lục Trường Sinh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng. "Ma Tông đó đúng là điên rồ, tấn công cả Thanh Thạch Thành chỉ vì một linh quả... Huynh không sao chứ?"

Lục Trường Sinh nhận lấy chén trà ấm nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi chút lạnh giá. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chát nhưng thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. "Không sao." Hắn khẽ đáp, giọng trầm tĩnh như mặt hồ không chút gợn sóng. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt lại hướng về chiếc hộp ngọc chứa Thiên Tâm Linh Quả. "Nhưng lần này ta đã quá chủ quan. Thiên Tâm Linh Quả này không đơn thuần là cơ duyên, nó còn là họa sát thân."

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa. "Đúng là vậy. Ai ngờ một linh quả lại có thể gây ra cảnh máu chảy đầu rơi, thành trì sụp đổ như thế. Nếu không phải huynh có bản lĩnh, sợ rằng chúng ta đã bỏ mạng rồi." Hắn nhìn Thiên Tâm Linh Quả với ánh mắt vừa thèm khát vừa e dè. "Huynh định làm gì với nó? Ăn ngay sao? Hay bán đi... nhưng giờ này bán cho ai đây?" Hắn biết rõ giá trị của linh quả, nhưng cũng hiểu rằng nó mang theo rắc rối khôn lường.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chiếc hộp ngọc lạnh lẽo, cảm nhận linh khí thuần khiết đang tỏa ra từ bên trong. "Ăn hay bán, đều cần có thời cơ và sự chuẩn bị." Hắn trầm ngâm, tâm trí hắn tua lại những sự kiện vừa qua ở Thanh Thạch Thành. Cảnh tượng Tụ Linh Các hỗn loạn, những ánh mắt tham lam, những lời nguyền rủa, và rồi biển lửa nhấn chìm thành phố. Sự tàn bạo của Ma Tông, sự yếu đuối của những người dân vô tội, và cả sự cơ hội của những tán tu dám liều mạng để cướp đoạt. Tất cả tạo nên một bức tranh hỗn độn, tàn khốc về thế giới tu hành mà hắn vừa tiếp xúc.

"Thế giới này, quả nhiên không đơn giản như những gì ta từng nghĩ." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, như nói với chính mình. "Một linh quả nhỏ bé lại có thể làm điên đảo cả một thành trì, khiến máu nhuộm đỏ đất trời. Lợi ích, danh vọng, sức mạnh... chúng có thể khiến con người ta đánh mất bản tâm đến mức nào?" Hắn nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần bao trùm lấy hắn. Hắn không sợ hãi sự tranh đấu, nhưng sự tàn khốc vô độ, sự giày xéo lên sinh linh vô tội để đạt được mục đích khiến hắn cảm thấy nặng nề.

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh trầm tư, cũng không dám quấy rầy. Hắn lặng lẽ ngồi bên cạnh, quan sát ánh sáng yếu ớt từ viên dạ minh châu nhỏ của mình hắt lên vách đá ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, tiếng gió rít bên ngoài, và tiếng lá cây xào xạc tạo nên một bản hòa tấu đơn điệu nhưng kỳ lạ, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng trong hang động. Hắn biết, Lục Trường Sinh không chỉ đang nghỉ ngơi, mà còn đang suy ngẫm, chiêm nghiệm về những gì đã xảy ra. Cái bản tính trầm tĩnh, sâu sắc ấy chính là điều khiến hắn kính phục Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh nhìn của hắn đã trở nên kiên định hơn. "Thiên Tâm Linh Quả này, ta sẽ dùng." Hắn nói, giọng dứt khoát. "Nhưng không phải vội vàng hấp thu. Ta cần nghiên cứu kỹ lưỡng, tìm ra cách an toàn nhất để tránh họa phản phệ, và biến nó thành bước đệm vững chắc cho con đường tu hành của mình." Hắn hiểu rằng, trong thế giới đầy rẫy mưu mô và tranh giành này, một chút sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng. Thiên Tâm Linh Quả là một cơ duyên, nhưng cũng là một thử thách.

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh sáng lên. "Ta biết mà! Huynh sẽ không dễ dàng từ bỏ nó đâu. Nhưng... huynh thật sự có cách sao? Nghe nói Thiên Tâm Linh Quả cực kỳ bá đạo, dược lực hùng mạnh, không phải tu sĩ nào cũng có thể hấp thu được đâu." Hắn vẫn còn chút lo lắng.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ. "Ta có con đường của riêng mình." Hắn nói, ánh mắt lướt qua những ngón tay đang miết nhẹ lên chiếc hộp ngọc. "Tàn Pháp Cổ Đạo không cho ta tốc độ, nhưng cho ta sự ổn định, sự kiên nhẫn, và khả năng điều hòa mọi thứ về bản nguyên. Đó chính là chìa khóa để ta chế ngự dược lực của Thiên Tâm Linh Quả, chứ không phải bị nó chế ngự." Hắn đứng dậy, đi đến chỗ chiếc túi càn khôn của mình, lấy ra vài quyển sách cũ kỹ và một cuốn sổ tay dày cộp. Đó là những ghi chép về linh dược, những kiến thức mà hắn đã tích lũy từ khi còn ở sơn thôn, và cả những kinh nghiệm chiêm nghiệm về Đạo.

Buổi trưa trôi qua trong sự tĩnh lặng của hang động. Bên ngoài, màn sương mù vẫn dày đặc, bao phủ cả Mê Vụ Sâm Lâm trong một bức màn trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn vài bước chân. Thỉnh thoảng, tiếng gió hú bên ngoài lại tăng lên, như tiếng gầm gừ của một con quái vật khổng lồ đang ẩn mình trong rừng sâu. Tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú vọng lại từ sâu trong rừng càng khiến không khí thêm phần u ám, nhắc nhở họ về những hiểm nguy tiềm tàng của vùng đất hoang dã này. Bên trong hang động, ánh sáng yếu ớt từ viên dạ minh châu nhỏ của Tiêu Hạo chỉ đủ để soi sáng một góc nhỏ, hắt lên những cái bóng kỳ dị trên vách đá ẩm ướt. Mùi đất ẩm, rêu phong và thảo dược thoang thoảng từ chén trà đã nguội của Tiêu Hạo quyện vào mùi giấy cũ và mực từ những quyển sách mà Lục Trường Sinh đang nghiên cứu.

Lục Trường Sinh lấy Thiên Tâm Linh Quả ra khỏi hộp ngọc. Quả linh dược hiện ra với vẻ đẹp kỳ ảo, màu sắc đỏ tươi như máu phượng, bề mặt nhẵn nhụi nhưng ẩn chứa những vân lý tự nhiên tinh xảo, như những đường gân của một trái tim đang đập. Hắn đặt nó lên tảng đá phẳng, rồi trải những quyển sách và ghi chép cá nhân ra xung quanh. Có những trang sách đã ngả màu úa vàng, chữ viết tay cổ kính, ghi chép về các loại linh dược hiếm có, dược tính, và cả những phương pháp hấp thu cổ xưa. Hắn cẩn trọng quan sát màu sắc, vân lý, và cảm nhận linh khí của quả. Bàn tay hắn lướt nhẹ trên bề mặt quả, cảm nhận sự sống động và năng lượng dồi dào đang cuộn chảy bên trong.

Trong lúc đó, tâm trí Lục Trường Sinh không ngừng tua lại những hình ảnh từ Thanh Thạch Thành: sự điên cuồng của cuộc đấu giá, ánh mắt tham lam của các tán tu, và cảnh biển lửa cùng sự tàn bạo của Ma Tông. Hắn nhớ lại những lời nói của Hắc Vương, những lời đe dọa, và cả sự khinh miệt của những kẻ tự cho mình là mạnh. Hắn suy ngẫm về bản chất của thế giới tu hành, nơi cơ duyên và hiểm nguy luôn song hành, nơi một vật phẩm nhỏ bé cũng có thể châm ngòi cho một cuộc chiến đẫm máu.

"Thiên Tâm Linh Quả, quả nhiên không tầm thường." Hắn khẽ lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi quả linh dược. "Nhưng ẩn chứa sau nó là bao nhiêu mưu mô, bao nhiêu sinh mạng bị giày xéo... Con đường tu hành này, rốt cuộc là vì cái gì?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không chỉ là về Thiên Tâm Linh Quả, mà còn là về toàn bộ mục đích của việc tu hành. Có phải chỉ để tranh giành, để mạnh hơn kẻ khác, để thống trị? Hay còn có một ý nghĩa sâu xa hơn?

Tiêu Hạo ngồi cạnh, nhìn Lục Trường Sinh chăm chú nghiên cứu. Hắn thỉnh thoảng đưa ra vài câu hỏi hoặc thông tin vụn vặt hắn biết về linh quả. "Trường Sinh huynh, nghe nói Thiên Tâm Linh Quả có thể giúp đột phá cảnh giới nhỏ, nhưng cũng có thể gây phản phệ nếu hấp thu không đúng cách. Huynh có cách nào chắc chắn không? Ta từng nghe một vị tiền bối nói, có người vì tham lam mà hấp thu quá vội vàng, cuối cùng tẩu hỏa nhập ma, phế bỏ cả đời tu vi." Giọng Tiêu Hạo lộ rõ vẻ lo lắng, mong chờ, và cả một chút hiếu kỳ.

Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Tiêu Hạo. "Càng những linh vật nghịch thiên, càng cần sự cẩn trọng và kiên nhẫn. Lão tổ tông đã dạy, 'Dục tốc bất đạt'. Con đường tu hành không phải là cuộc đua tốc độ, mà là hành trình của sự bền bỉ và thấu hiểu." Hắn lại cúi xuống, lật một trang sách cũ kỹ, chỉ vào một đoạn văn cổ xưa. "Tàn Pháp Cổ Đạo không cho ta tốc độ bùng nổ, không cho ta sức mạnh nhất thời, nhưng nó cho ta sự ổn định và khả năng điều hòa bản nguyên. Ta sẽ cần dùng nó để hóa giải dược lực hung mãnh, tránh phản phệ. Dùng sự tĩnh lặng để hóa giải sự cuồng bạo, dùng sự bền bỉ để hấp thu tinh hoa."

Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển chậm rãi trong cơ thể. Hắn không chỉ đọc sách, mà còn dùng chính bản thân mình để cảm nhận, để chiêm nghiệm. Hắn cảm nhận linh khí của Thiên Tâm Linh Quả, cảm nhận cách nó tương tác với linh khí trong cơ thể hắn. Hắn hình dung ra quá trình hấp thu, những khó khăn có thể gặp phải, và cách Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ giúp hắn vượt qua. Đó là một quá trình vừa lý trí, vừa trực giác, vừa dựa trên kiến thức, vừa dựa trên kinh nghiệm.

Tiêu Hạo lắng nghe, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ thán phục. Hắn đã từng thấy Lục Trường Sinh chiến đấu, không phải bằng những chiêu thức hoa lệ, mà bằng sự bền bỉ, linh hoạt và khả năng ứng biến đến kinh ngạc. Bây giờ, hắn mới hiểu sâu sắc hơn về triết lý đằng sau con đường của Lục Trường Sinh. "Thì ra là vậy... Con đường của huynh thật sự khác biệt. Trong khi người khác đều chạy theo sức mạnh bùng nổ, huynh lại chọn sự ổn định và bền vững. Có lẽ, đó mới là chân lý." Hắn gật gù, trong lòng càng thêm tin tưởng vào Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm tư. "Sức mạnh bùng nổ có thể giúp ta xưng bá nhất thời, nhưng liệu nó có giúp ta đi đến cuối con đường không? Liệu nó có giúp ta giữ vững bản tâm trước những cám dỗ và hiểm nguy không? Cuộc chiến ở Thanh Thạch Thành đã cho ta câu trả lời. Những kẻ mạnh lên nhanh chóng thường cũng dễ dàng mất đi lý trí, trở thành nô lệ của dục vọng." Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc bên ngoài hang động, hướng về một chân trời vô định. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, giữ vững bản tâm, không bị ngoại vật làm lay động."

Hắn tiếp tục nghiên cứu, ghi chép, và suy ngẫm. Từng lời, từng chữ trong những quyển sách cổ xưa đều được hắn phân tích kỹ lưỡng, liên hệ với những gì hắn đã trải qua. Hắn không chỉ tìm kiếm kiến thức, mà còn tìm kiếm sự xác nhận cho con đường của mình, cho niềm tin của mình. Mê Vụ Sâm Lâm, trong sự cô lập và nguy hiểm của nó, lại trở thành một nơi lý tưởng để hắn tĩnh tâm, để hắn lắng nghe tiếng nói bên trong, và để hắn củng cố đạo tâm. Hắn biết, Thiên Tâm Linh Quả này sẽ là một bước ngoặt, không chỉ về tu vi, mà còn về sự trưởng thành trong nhận thức của hắn.

Đêm dần buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và sự tĩnh mịch đáng sợ của Mê Vụ Sâm Lâm. Tiếng gió bên ngoài hang động trở nên mạnh hơn, rít qua những kẽ đá như tiếng quỷ khóc. Tiếng yêu thú gầm gừ cũng trở nên gần hơn, rõ ràng hơn, tạo nên một cảm giác bất an len lỏi vào từng ngóc ngách của hang động. Ánh sáng từ viên dạ minh châu của Tiêu Hạo càng trở nên mờ ảo, hắt bóng hai người lên vách đá ẩm ướt, khiến những cái bóng ấy nhảy múa như những linh hồn lạc lối. Mùi đất ẩm và rêu phong càng thêm nồng nặc, quyện vào cái lạnh giá, làm không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn.

Sau nhiều giờ nghiên cứu miệt mài, Lục Trường Sinh khép quyển sách cuối cùng lại. Một tiếng "phập" nhẹ vang lên trong sự tĩnh lặng. Ánh mắt hắn ẩn chứa sự quyết đoán, như thể mọi nghi ngờ đã tan biến, chỉ còn lại sự kiên định và thấu suốt. Hắn quay sang Tiêu Hạo, người đang ngồi cuộn tròn trong một góc, tay ôm chặt một viên đá phát sáng để xua đi cái lạnh và sự sợ hãi.

"Thanh Thạch Thành cho ta thấy một góc của Cửu Thiên Linh Giới." Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều mang sức nặng. "Tranh giành, mưu đồ, và sự tàn bạo của kẻ mạnh. Nếu không có đạo tâm kiên định, dù có thiên phú cao đến mấy, có cơ duyên lớn đến mấy, cũng dễ dàng lạc lối, bị cuốn vào vòng xoáy vô tận của danh lợi và tranh đấu. Ma Tông là một ví dụ, những tán tu cơ hội cũng vậy. Họ đều chạy theo sức mạnh bên ngoài, mà quên đi củng cố bản tâm. Kết quả là gì? Kẻ thì hóa thành ma, kẻ thì trở thành con rối của dục vọng."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo. "Đạo của ta, chậm mà vững, có lẽ mới là con đường duy nhất để giữ được bản ngã giữa đại thế biến thiên này. Không chạy theo số đông, không bị cám dỗ bởi tốc độ. Chỉ cần kiên định đi trên con đường đã chọn, ắt sẽ đến đích." Ánh mắt của Lục Trường Sinh sáng rực trong bóng tối, không phải vẻ kiêu ngạo, mà là sự tự tin tuyệt đối vào con đường mà hắn đã chọn.

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, trong lòng dâng trào sự đồng cảm và kính phục. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để thoát hiểm, không dựa vào bạo lực mà bằng sự linh hoạt và trí tuệ. Bây giờ, nghe Lục Trường Sinh chiêm nghiệm, hắn càng hiểu rõ hơn về chiều sâu trong con người này. "Huynh nói đúng. Thế giới này lớn hơn chúng ta nghĩ, và Ma Tông chỉ là một phần nhỏ của hiểm nguy. Hắc Vương tuy mạnh, nhưng hắn cũng chỉ là một trong vô số cường giả trong Cửu Thiên Linh Giới. Hơn nữa, ta từng nghe các tiền bối kể, gần đây tin tức về các cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh ngày càng nhiều. Những nơi đó ẩn chứa vô vàn cơ duyên, nhưng cũng là nơi hội tụ của các thế lực lớn, của những tu sĩ mạnh mẽ hơn rất nhiều."

Tiêu Hạo ngừng một lát, ánh mắt láu lỉnh lướt qua Thiên Tâm Linh Quả. "Chúng ta cần tìm một nơi thực sự an toàn để huynh có thể hấp thu linh quả, rồi sau đó... có lẽ nên đi xa hơn, tìm hiểu về những cổ di tích mà ta đã kể. Có thể ở đó có cơ hội cho chúng ta, và cũng là cách để thoát khỏi tầm mắt của Hắc Vương và những kẻ đã nhòm ngó linh quả này." Hắn đưa ra gợi ý, đôi mắt đầy vẻ mong chờ.

Lục Trường Sinh trầm ngâm lắng nghe. Những lời của Tiêu Hạo không chỉ là gợi ý, mà còn là sự xác nhận cho hướng đi mà hắn đã suy tính. "Phải. Thiên Tâm Linh Quả này sẽ là bước đệm quan trọng. Sau khi ta hấp thu nó, tu vi sẽ có bước tiến, đạo tâm cũng sẽ càng thêm kiên cố. Nhưng quan trọng hơn là giữ vững bản tâm và tìm kiếm con đường phù hợp. Mê Vụ Sâm Lâm này không thể là nơi an toàn mãi." Hắn nhìn ra bên ngoài cửa hang, nơi màn sương mù vẫn dày đặc, nhưng trong tầm mắt hắn, một chân trời mới dường như đang dần hiện ra. "Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để đi về đâu tiếp theo. Một nơi không chỉ an toàn, mà còn đủ rộng lớn để ta có thể tiếp tục chiêm nghiệm, tiếp tục trưởng thành, và không bị cuốn vào những tranh chấp vô nghĩa."

Một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của Tiêu Hạo. "Vậy là chúng ta sẽ đi đến những nơi xa hơn sao? Những cổ di tích... nghe thật hấp dẫn!" Hắn vốn là người ưa mạo hiểm, những lời của Lục Trường Sinh như tiếp thêm sức sống cho hắn.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. Hắn đứng dậy, bước đến bên tảng đá phẳng, thu dọn cẩn thận Thiên Tâm Linh Quả và những quyển sách. Mọi hành động đều chậm rãi, chắc chắn, thể hiện sự điềm tĩnh và quyết đoán. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng đạo tâm của hắn, sau những thử thách ở Thanh Thạch Thành và những chiêm nghiệm trong Mê Vụ Sâm Lâm, đã vững như bàn thạch.

Hắn nhìn Tiêu Hạo, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."

Tiêu Hạo cảm nhận được sự kiên định ấy, sự mệt mỏi trong hắn cũng tan biến đi phần nào, thay vào đó là một ngọn lửa nhiệt huyết. Hắn tin tưởng, dù con đường phía trước có hiểm nguy đến đâu, có Lục Trường Sinh dẫn lối, họ nhất định sẽ vượt qua. Cả hai cùng nhau chìm vào giấc ngủ tạm bợ, để lại phía sau những âm thanh quái dị của khu rừng, và những kế hoạch đang dần hình thành trong tâm trí của Lục Trường Sinh, về một hành trình mới, về một thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi họ khám phá. Con đường tu hành của hắn, quả nhiên, chưa hề kết thúc.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free