Cửu thiên linh giới - Chương 87: Thoát Hiểm Trong Biển Lửa: Cổ Đạo Ứng Biến
Đêm khuya bao trùm Thanh Thạch Thành, nhưng chẳng còn chút vẻ tĩnh mịch hay thanh bình nào. Từ tàn tích Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo thoăn thoắt nhảy vọt ra, hòa mình vào màn đêm hỗn loạn. Khói đen cuồn cuộn từ những đám cháy bốc lên ngùn ngụt, nuốt chửng ánh trăng nhợt nhạt, biến cả tòa thành thành một lò lửa khổng lồ. Mùi khói nồng nặc, mùi cháy khét của gỗ đá, và cả mùi tanh nồng của máu tươi, hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí ngột ngạt, nặng trĩu áp lên lồng ngực. Tiếng la hét thảm thiết của dân chúng, tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng đổ nát ầm ầm của những công trình đá kiên cố, tất cả hợp thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt, vọng mãi không dứt.
Lục Trường Sinh, thân ảnh thanh gầy như một chiếc lá khô giữa bão tố, dẫn đầu, di chuyển thoăn thoắt trên các mái nhà đá rêu phong. Đôi mắt đen láy của hắn quét nhanh qua khung cảnh tang thương bên dưới, không một chút hoảng loạn, chỉ có sự tập trung cao độ và vẻ trầm tư khó hiểu. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhẹ nhàng trong kinh mạch, không hề phát ra chút linh khí nào đáng chú ý, nhưng lại giúp hắn cảm nhận được từng luồng gió, từng rung động nhỏ nhất dưới chân, từng hơi thở lạnh lẽo của tử khí và tà khí đang lan tỏa khắp nơi. Hắn biết, các cổng thành lớn đã bị phong tỏa, Hắc Vương cùng Ma Sát Tiểu Đội Trưởng chắc chắn đang ráo riết săn lùng hắn cùng Thiên Tâm Linh Quả. Mỗi bước chân đều phải chính xác, mỗi quyết định đều phải nhanh gọn, bởi sinh tử chỉ cách nhau trong gang tấc.
Tiêu Hạo bám sát phía sau, dáng người linh hoạt như một con chồn. Khuôn mặt tròn của hắn vẫn còn hằn vẻ sợ hãi, nhưng ánh mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, cảnh giác với mọi ngóc ngách, mọi bóng đen. Hắn nén hơi thở, cố gắng không gây ra tiếng động nào, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa run sợ. Hắn từng chứng kiến Lục Trường Sinh đối phó với kẻ địch mạnh hơn gấp bội, nhưng đây là lần đầu tiên hắn trải qua một cuộc chiến quy mô lớn đến vậy, một cuộc tàn sát không có hồi kết.
"Ma Tông đã phong tỏa các cổng lớn. Chúng ta phải tìm đường ra từ phía tây thành, qua khu dân cư ít người," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm ổn như dòng suối ngầm, dù giữa biển lửa và tiếng gào thét. Hắn ra hiệu bằng tay, chỉ về phía một dãy nhà thấp thoáng trong màn khói. "Chậm rãi, cẩn trọng. Không được gây chú ý."
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Hắn quét mắt qua một bóng người vừa lướt qua trên mái nhà đối diện, nhanh đến mức khó nhận ra. "Lão đại, chúng ta bị theo dõi... không chỉ Ma Tông." Giọng hắn căng thẳng, thấp đến mức gần như vô hình trong tiếng ồn ào xung quanh. "Một số kẻ khác cũng đang lén lút trong bóng tối. Ánh mắt chúng... không phải của Ma Binh."
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, thần thức vô hình lập tức khuếch tán rộng hơn, lướt qua những ngóc ngách của Thanh Thạch Thành. Quả nhiên, ngoài những luồng tà khí hung tợn của Ma Tông, hắn còn cảm nhận được vài ba luồng linh khí khác, yếu hơn, nhưng đầy vẻ gian xảo và tham lam, ẩn mình trong các con hẻm, trên các nóc nhà đổ nát. Những kẻ này không phải Ma Binh, mà là những tán tu cơ hội, những kẻ lợi dụng tình thế hỗn loạn để trục lợi, để cướp bóc. Thiên Tâm Linh Quả trong tay hắn, không chỉ là mục tiêu của Ma Tông, mà còn là miếng mồi ngon cho vô số loài sói đói đang ẩn mình.
"Đừng lo, cứ theo ta," Lục Trường Sinh đáp, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng động tác lại nhanh nhẹn hơn một chút. Hắn nhảy xuống một con hẻm nhỏ, tối tăm, tránh xa những con đường chính nơi Ma Binh đang càn quét. Con hẻm chật hẹp, hai bên là những bức tường đá đổ nát, mùi đất ẩm và rêu phong bốc lên. Đôi lúc, họ phải ẩn mình vào các đống đổ nát, nín thở lắng nghe tiếng chân Ma Binh tuần tra gần đó. Những tên Ma Binh này, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ hình răng nanh, đôi mắt đỏ ngầu, tản ra sát khí lạnh lẽo. Chúng đi lại một cách máy móc, như những con rối bị điều khiển bởi một ý chí tà ác duy nhất, mục đích là tìm kiếm và hủy diệt.
Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng hơi thở lạnh lẽo của tử khí và tà khí từ chúng, sự tàn bạo và khát máu toát ra từ mỗi tên lính. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, làm sạch tâm trí khỏi những tạp niệm, tập trung hoàn toàn vào việc sinh tồn. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là con đường chậm rãi, vững chắc, tập trung vào bản thân, giờ đây đã bị đẩy vào vòng xoáy của đại thế. Hắn không thể né tránh mãi được nữa. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Quyết định rời Thanh Thạch Thành không chỉ là một sự lựa chọn để sinh tồn, mà còn đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn. Giai đoạn 'tiếp xúc với thế giới tu hành' trong thành phố đã khép lại, và một chương mới của hành trình đang mở ra, nơi hắn sẽ phải khám phá thế giới rộng lớn hơn, đối mặt với những bí mật sâu xa hơn của Cửu Thiên Linh Giới.
Họ tiếp tục di chuyển, luồn lách qua những con hẻm tối tăm, xuyên qua những khu nhà đổ nát, đôi khi phải bò qua những khe hở hẹp giữa các bức tường đá. Tiếng la hét thảm thiết đã dần xa, thay vào đó là tiếng gió hú rợn người xuyên qua những vết nứt của các công trình bị phá hủy, tạo nên một bản nhạc tang tóc. Hơi nóng từ lửa vẫn phả vào mặt, nhưng không khí đã bắt đầu se lạnh hơn khi đêm dần về sáng. Lục Trường Sinh biết, họ đang tiến gần đến rìa thành. Thành công hay thất bại, chỉ trong một chốc lát nữa thôi.
***
Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo gần đến một con đường vắng vẻ dẫn ra ngoại thành, nơi những bức tường đá đã bắt đầu thấp xuống và xuất hiện những khoảng trống do chiến tranh tàn phá, ba bóng đen bất ngờ xuất hiện từ một con hẻm tối, chặn đứng đường đi của họ. Chúng là những tán tu, ăn mặc giản dị, nhưng đôi mắt chúng sáng rực lên vẻ tham lam, ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo của kẻ săn mồi khi nhìn thấy bóng dáng Lục Trường Sinh. Một tên trong số đó, thân hình vạm vỡ, tay cầm một thanh kiếm dài loang lổ, bước lên phía trước. Khuôn mặt hắn đầy vẻ độc ác, khí chất lạnh lùng toát ra từng đợt.
"Tiểu tử, ngươi nghĩ mình có thể ôm bảo vật mà trốn thoát dễ dàng vậy sao?" Giọng hắn khàn khàn, mang theo sự chế giễu và tham lam không che giấu. "Giao Thiên Tâm Linh Quả ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết êm ái, tránh khỏi sự truy đuổi của Ma Tông. Ngươi nên biết ơn ta mới phải."
Tiêu Hạo lập tức lùi lại, đứng nép sau lưng Lục Trường Sinh, bàn tay run rẩy nắm chặt vài lá bùa trong túi không gian. Hắn cảm nhận được sát khí lạnh lẽo từ ba tên tán tu này, không thua kém gì Ma Binh, thậm chí còn độc ác hơn vì sự tính toán và lòng tham. Lực lượng của Ma Tông vẫn còn từ xa, tiếng gào thét của chúng ngày càng gần, tạo thành một gọng kìm đáng sợ.
Lục Trường Sinh đứng yên, ánh mắt đen láy quét qua ba tên tán tu. Hắn không đáp lời ngay, mà thầm cân nhắc tình hình. Ba tên tán tu này đều có tu vi ở khoảng Luyện Khí trung kỳ, không phải là đối thủ của hắn nếu hắn muốn ra tay, nhưng Ma Tông đang đến gần. Đối đầu trực diện với chúng không phải là lựa chọn khôn ngoan nhất lúc này. Con đường của hắn, chính là đạo của sự kiên định, của sự tự nhận thức, và giờ đây, là đạo của sự đối mặt một cách khéo léo, tránh né thay vì đối đầu trực diện trong tình huống sinh tử.
"Muốn cướp đồ của ta, phải xem ngươi có bản lĩnh đó không," Lục Trường Sinh bình tĩnh nói, giọng điệu không hề thay đổi, không hề có chút sợ hãi hay tức giận nào. Hắn lướt mắt sang Tiêu Hạo, thì thầm nhanh gọn: "Đánh lạc hướng, đừng dây dưa."
Tiêu Hạo hiểu ý. Mặc dù vẫn còn run sợ, nhưng hắn nhanh chóng ném ra một túi bột màu trắng xám. "Hừ! Khói độc đây!" Hắn hét lên, cố ý làm cho giọng mình to hơn để thu hút sự chú ý. Túi bột vỡ ra giữa không trung, tạo thành một làn khói mù mịt, tuy không độc hại nhưng lại gây cay mắt và che khuất tầm nhìn, đồng thời phát ra một mùi hôi thối khó chịu.
Ba tên tán tu bất ngờ trước hành động này. Tên thủ lĩnh rống lên một tiếng giận dữ: "Cố tình gây sự! Giết chúng!" Hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén xé tan màn khói, lao thẳng đến Lục Trường Sinh. Hai tên còn lại cũng lao vào tấn công, một tên dùng chưởng phong mang theo linh lực âm hàn, một tên khác tung ra những phi tiêu tẩm độc.
Lục Trường Sinh không hề lùi bước. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, thân pháp linh hoạt, uốn lượn như một bóng ma giữa làn khói. Hắn không sử dụng những chiêu thức tấn công hủy diệt, mà chủ yếu là phòng ngự và né tránh tinh xảo. Kiếm khí của hắn chỉ là một luồng sáng mỏng manh, tựa như một tấm lụa mềm mại, nhưng lại có thể dễ dàng hóa giải những đòn tấn công thô bạo của đối phương. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, cho phép hắn duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối trong mọi tình huống.
Hắn khéo léo xoay người, tránh khỏi lưỡi kiếm sắc bén, đồng thời dùng tay trái vẽ ra một vòng tròn nhỏ trong không khí. Một luồng linh lực vô hình lập tức chặn đứng chưởng phong âm hàn, khiến nó tiêu tán ngay trước khi chạm vào hắn. Phi tiêu tẩm độc, với tiếng rít gió khó chịu, cũng bị một luồng kiếm khí mỏng manh khác hất văng, rơi xuống đất mà không gây ra bất kỳ nguy hiểm nào.
Tiêu Hạo không đứng yên. Hắn tiếp tục ném ra những viên thuốc nổ nhỏ, những viên bùa chú tạo âm thanh chói tai, gây ra tiếng động lớn và tạo ra những ánh sáng lập lòe, khiến ba tên tán tu càng thêm hoảng loạn và phân tâm. Hắn còn không ngừng nhảy nhót, lúc ẩn lúc hiện sau các bức tường đổ nát, khiến kẻ địch khó lòng tập trung vào một mục tiêu.
"Lão đại, bên trái! Có kẽ hở!" Tiêu Hạo hét lên, chỉ vào một khoảng trống nhỏ giữa hai tên tán tu đang bị màn khói và âm thanh làm cho choáng váng.
Lục Trường Sinh lập tức nắm lấy cơ hội. Hắn không hề do dự, thân ảnh như hóa thành một làn gió, lao vút qua khe hở. Nhưng trước khi hoàn toàn thoát khỏi, hắn đột nhiên xoay người, tung ra một đòn kiếm khí nhẹ nhàng nhưng chính xác tuyệt đối. Luồng kiếm khí vô hình lướt qua, không mang theo sát khí hủy diệt, nhưng lại đánh trúng vào chân của tên tán tu cầm kiếm. Một tiếng "rắc" khẽ vang lên, tên tán tu thủ lĩnh ôm chân ngã quỵ xuống đất, kêu lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Vết thương không chí mạng, nhưng đủ để hắn mất đi khả năng truy đuổi.
Hai tên tán tu còn lại thấy thủ lĩnh bị thương, lại nghe thấy tiếng gào thét của Ma Binh đang đến gần, lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ. Chúng do dự trong giây lát, rồi quyết định bỏ mặc đồng bọn, quay đầu chạy trốn vào các con hẻm khác, không dám dây dưa thêm nữa.
Lục Trường Sinh không truy đuổi. Hắn kéo Tiêu Hạo đang thở hổn hển, lao nhanh về phía ngoại thành. Phía sau họ, tiếng gào thét của Ma Binh đã vang vọng rất gần. Mùi khói và bụi bặm càng lúc càng nồng nặc. Cả hai không dám quay đầu lại, dốc hết sức lực còn lại để thoát ra khỏi địa ngục đang nuốt chửng Thanh Thạch Thành. Khả năng ứng biến và né tránh của Lục Trường Sinh khi vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo trong tình huống sinh tử đã được thể hiện rõ ràng, củng cố ý nghĩa của nó, cho thấy sự bền bỉ và linh hoạt quan trọng hơn sức mạnh bùng nổ, chuẩn bị cho Lục Trường Sinh đối mặt với những đối thủ mạnh hơn sau này.
***
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chạy miệt mài, không ngừng nghỉ. Mỗi bước chân của họ đều như đang giẫm lên lưỡi dao, giữa ranh giới sinh tử. Cuối cùng, khi ánh sáng lờ mờ của bình minh bắt đầu rạng, họ cũng thoát khỏi bức tường thành đã sụp đổ và lao vào Mê Vụ Sâm Lâm. Cái tên "Mê Vụ Sâm Lâm" không phải tự nhiên mà có, bởi quanh năm khu rừng này đều bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, tựa như một tấm màn che giấu vô vàn bí mật và hiểm nguy.
Khi bước chân đầu tiên chạm vào thảm thực vật ẩm ướt của rừng, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực cả hai. Tiếng truy đuổi từ phía sau, tiếng la hét và tiếng binh khí va chạm của Thanh Thạch Thành, đã xa dần, mờ dần, rồi hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng gió hú vi vu qua tán lá cây cổ thụ và tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ sâu trong rừng. Không khí ở đây ẩm ướt và lạnh dần, khác hẳn với hơi nóng rát và ngột ngạt của thành phố đang cháy. Mùi khói nồng nặc cũng dần bị thay thế bằng mùi đất ẩm, mùi rêu phong, và mùi cây cỏ mục nát, tạo nên một sự tương phản rõ rệt, như thể họ vừa bước từ địa ngục trần gian sang một thế giới khác.
Tiêu Hạo thở dốc, cả người mệt mỏi rã rời, tựa lưng vào một thân cây cổ thụ phủ đầy rêu phong. Hắn trượt xuống, ngồi bệt trên lớp lá mục nát, đôi mắt vẫn còn vẻ kinh hoàng chưa tan hết. "Cuối cùng... cũng thoát rồi," hắn thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự nhẹ nhõm. "Lão đại, chúng ta... tạm thời an toàn." Hắn ngước nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên sự biết ơn sâu sắc. "Thiên Tâm Linh Quả... chúng ta đã bảo vệ được nó."
Lục Trường Sinh đứng đó, thân hình thanh mảnh nhưng đầy kiên cường, ánh mắt vẫn không ngừng quét sâu vào màn sương mù dày đặc. Hắn không hề tỏ ra chủ quan. Hắn biết, một mối nguy hiểm vừa qua đi, nhưng một mối nguy hiểm khác lại đang bắt đầu. Rời Thanh Thạch Thành và tiến vào Mê Vụ Sâm Lâm là một bước ngoặt, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn 'an toàn tương đối' và mở ra hành trình khám phá thế giới rộng lớn hơn, bao gồm 'các cổ di tích đang thức tỉnh' và những hiểm nguy từ môi trường hoang dã.
"Chưa hẳn an toàn," Lục Trường Sinh khẽ đáp, giọng nói trầm tĩnh như mọi khi, nhưng ẩn chứa sự thận trọng cao độ. "Rừng này... cũng không yên bình." Hắn vươn tay, chạm vào một thân cây to lớn, cảm nhận linh khí nguyên thủy và hoang dã của khu rừng đang dao động. Những luồng linh khí này không hề hỗn loạn như trong thành phố, mà ổn định, hùng vĩ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm tiềm tàng. "Chúng ta cần tìm nơi ẩn nấp an toàn hơn để phục hồi và suy tính kế sách tiếp theo."
Tiêu Hạo gật đầu, hiểu ý. Khu rừng này nổi tiếng với sương mù dày đặc quanh năm và những loài yêu thú nguy hiểm ẩn mình. Nó là một vùng đất hoang dã, chưa được khai phá hoàn toàn. Sự nguy hiểm của con người tạm thời qua đi, nhưng hiểm nguy từ thiên nhiên lại bắt đầu. Mối quan hệ phối hợp giữa Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngày càng chặt chẽ, khẳng định tầm quan trọng của Tiêu Hạo như một đồng minh đáng tin cậy trên con đường tu hành cô độc của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí mà còn lắng nghe những âm thanh tinh tế nhất của khu rừng: tiếng gió hú qua kẽ lá, tiếng suối chảy róc rách đâu đó, tiếng kêu của những loài côn trùng và chim chóc mà hắn chưa từng nghe thấy. Hắn cảm nhận được sự sống hoang dã, nguyên thủy, nhưng cũng không kém phần tàn khốc của nơi đây. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc, mà chỉ vừa mới bắt đầu một hành trình mới, gian nan và đầy thử thách hơn.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn. "Đi thôi."
Tiêu Hạo cố gắng đứng dậy, dù chân tay còn run rẩy. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn sâu vào màn sương mù dày đặc, nơi những cái cây khổng lồ vươn mình lên trời, hình thù kỳ dị như những con quái vật. Một cảm giác mạo hiểm và hồi hộp trỗi dậy trong lòng hắn. Đây sẽ là một khởi đầu mới, một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng hứa hẹn những cơ duyên lớn lao. Cả hai cùng nhau tiến sâu hơn vào Mê Vụ Sâm Lâm, thân ảnh dần chìm vào màn sương trắng xóa, để lại phía sau Thanh Thạch Thành đang oằn mình trong biển lửa và tiếng gào thét của Ma Tông. Con đường của họ, vẫn còn rất dài.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.