Cửu thiên linh giới - Chương 86: Lửa Đen Bao Trùm: Quyết Định Giữa Hỗn Loạn
Mùi khói, máu, và tà khí xộc vào mũi Lục Trường Sinh, cảm giác lạnh lẽo của tà khí len lỏi vào từng tế bào, như một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tại đang tàn phá Thanh Thạch Thành. Hắn siết chặt Thiên Tâm Linh Quả trong tay, ánh mắt đen láy tĩnh lặng kia lóe lên một tia kiên định mới. Không còn là những tin đồn xa xôi, sự trỗi dậy của tà đạo đã trở thành hiện thực ngay trước mắt hắn, và câu hỏi về bản chất của tu hành – vì bản thân hay vì thiên hạ – lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí.
"Ma... Ma Tông!" Tiêu Hạo lắp bắp, giọng nói run rẩy, đôi mắt láu lỉnh mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hãi. Hắn chưa bao giờ đối mặt với một mối hiểm nguy lớn đến vậy, chưa bao giờ thấy sự tàn khốc đến vậy. Cảnh tượng bên ngoài Tụ Linh Các, vốn là nơi tụ hội của những tinh hoa và tài phú, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt đen láy tĩnh lặng kia, một tia kiên định mới lại bùng lên. Hắn biết, cuộc sống bình yên của hắn có lẽ đã kết thúc. Con đường của hắn, sẽ không còn là một con đường đơn độc. Và Thiên Tâm Linh Quả trong tay hắn, không chỉ là cơ duyên để hắn củng cố đạo tâm, mà có lẽ còn là chìa khóa để hắn đối mặt với những hiểm nguy lớn hơn, những bí mật sâu xa hơn của Cửu Thiên Linh Giới. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.
Ngay khi Lục Trường Sinh vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn hơn nữa vang lên, làm rung chuyển cả nền móng của Tụ Linh Các. Những mảnh đá xanh từ trần nhà rơi lả tả, bụi bay mù mịt. Từ bên ngoài, tiếng la hét hoảng loạn của dân thường, tiếng gầm thét dữ tợn của Ma Binh, và tiếng vũ khí va chạm dồn dập ập vào như một cơn sóng thần. Mùi lưu huỳnh khét lẹt, đặc trưng của tà thuật Ma Tông, quyện lẫn với mùi máu tanh và khói lửa, làm không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
"Trường Sinh huynh... chúng ta phải làm gì đây?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng lạc đi, kéo tay Lục Trường Sinh. Hắn không còn vẻ hoạt bát, dí dỏm thường ngày, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt tròn trịa.
Lục Trường Sinh không đáp, đôi mắt hắn quét nhanh qua khung cảnh hỗn loạn bên ngoài cửa sổ Tụ Linh Các. Thanh Thạch Thành, vốn yên bình và vững chãi, giờ đây đã hóa thành một biển lửa. Những ngọn lửa đỏ rực liếm lên các mái nhà đá xanh, nhuộm một màu chết chóc lên bầu trời đêm. Dưới ánh sáng chập chờn của hỏa hoạn, hắn thấy rõ những bóng đen khổng lồ của Ma Binh, giáp đen gỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú, đang tàn sát không thương tiếc. Chúng xông vào những ngôi nhà, đập phá cửa tiệm, và truy đuổi những người dân vô tội đang hoảng loạn chạy trốn.
Hắn cảm nhận được một luồng linh lực âm lãnh, đầy thèm khát đang quét qua khu vực Tụ Linh Các, như một con mãng xà khổng lồ đang săn mồi. Luồng linh lực đó không nhắm vào bất kỳ ai khác, mà trực tiếp khóa chặt vào Thiên Tâm Linh Quả đang nằm trong lòng bàn tay hắn. Hắn chợt hiểu ra. Cuộc tấn công này không chỉ là một cuộc cướp bóc thông thường, mà có lẽ còn có một mục tiêu cụ thể. Hắn, với linh quả quý giá trong tay, đã vô tình trở thành tâm điểm của tai ương.
"Đi!" Lục Trường Sinh khẽ quát, không do dự, kéo Tiêu Hạo theo. Hắn biết rằng ở lại Tụ Linh Các lúc này chẳng khác nào ngồi chờ chết. Tòa nhà này, tuy kiên cố, nhưng cũng là một cái bẫy khi bị bao vây. Hắn không thể liều lĩnh đối đầu trực diện với lực lượng Ma Tông hùng hậu như vậy, ít nhất là chưa phải bây giờ. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn sự điềm tĩnh, sự kiên nhẫn, và quan trọng nhất là khả năng sinh tồn trong mọi hoàn cảnh.
Họ lao ra khỏi Tụ Linh Các, nơi mà Chủ Tàng Bảo Các cùng các nhân viên và một vài tu sĩ còn sót lại đang cố gắng chống cự yếu ớt trước sự tràn vào của Ma Binh. Tiếng kêu cứu của Chủ Tàng Bảo Các vang lên thảm thiết: "Bảo vệ! Bảo vệ bảo vật!" nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú và tiếng vũ khí va chạm. Lục Trường Sinh thoáng nhìn thấy Tiểu Thư Cao Ngạo và Bạch Mã Công Tử cũng đang cố gắng mở đường máu thoát thân, nhưng cả hai đều lộ rõ vẻ chật vật, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.
Lục Trường Sinh kéo Tiêu Hạo rẽ vào một con hẻm tối tăm, nơi những bức tường đá xanh đã đổ nát, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên. Con hẻm này, vốn dĩ là đường tắt quen thuộc của những người dân lao động, giờ đây trở thành một mê cung của khói bụi và đổ nát. Tiếng bước chân của họ vội vã trên nền đá vỡ, tạo ra những âm thanh khô khốc trong màn đêm hỗn loạn. Khói đen kịt từ các đám cháy lớn bao trùm khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Hơi nóng từ những ngọn lửa vẫn phả vào mặt, nhưng xen lẫn vào đó là làn gió lạnh lẽo mang theo bụi và tro tàn, cùng với mùi tử khí nồng nặc.
"Trường Sinh huynh, chuyện gì thế này?!" Tiêu Hạo thở hổn hển, cố gắng giữ nhịp bước chân theo Lục Trường Sinh. "Ma Tông... chúng dám... chúng dám tấn công Thanh Thạch Thành sao? Chẳng lẽ những tông môn lớn không can thiệp sao?"
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn sắc bén quét qua mọi ngóc ngách tối tăm. "Bình tĩnh, Tiêu Hạo. Chúng ta phải tìm cách thoát ra. Chúng đang tìm gì đó..." Hắn không nói rõ, nhưng ánh mắt hắn liếc về Thiên Tâm Linh Quả trong tay, một ánh sáng mờ nhạt vẫn còn ẩn hiện trong lòng bàn tay hắn, như một ngọn hải đăng trong màn đêm. Hắn biết, thứ ánh sáng yếu ớt đó, lại chính là thứ đang thu hút lũ thiêu thân.
Từ phía xa, tiếng gầm thét hung tợn của Ma Binh vang vọng, càng lúc càng gần: "Tìm kiếm linh dược! Kẻ nào chống cự, giết không tha! Hắc Vương có lệnh, không được để linh quả rơi vào tay kẻ khác!"
Tim Tiêu Hạo đập thình thịch, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Hắn đã nghe rõ mồn một. "Linh dược... chúng nói là Thiên Tâm Linh Quả sao, Trường Sinh huynh? Chẳng lẽ, chúng đã biết tin về nó?"
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ. "Có lẽ vậy. Hoặc chúng đã dò la được từ trước. Không quan trọng. Quan trọng là chúng ta phải thoát khỏi đây." Hắn kéo Tiêu Hạo ẩn nấp sau một bức tường đá đổ nát, nơi một phần của ngôi nhà đã bị phá hủy, tạo thành một khe hở vừa đủ để hai người ẩn mình. Từ vị trí đó, họ có thể nhìn thấy một nhóm Ma Binh đang tiến lại gần, với đôi mắt đỏ ngầu quét qua từng ngóc ngách. Chúng không ngừng đập phá, tìm kiếm, và tiếng la hét của những người dân vô tội vang lên mỗi khi chúng tìm thấy ai đó.
Một cảm giác căng thẳng tột độ đè nặng lên không khí. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự khao khát và tàn bạo trong linh lực của Ma Binh. Hắn thở sâu, điều hòa linh khí trong cơ thể. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh bùng nổ, nhưng nó mang lại cho hắn sự bền bỉ, dẻo dai và một đạo tâm vững như bàn thạch, đủ để hắn giữ bình tĩnh ngay cả trong những tình huống nguy hiểm nhất. Hắn biết, đây không phải là lúc để hoảng sợ, mà là lúc để sinh tồn. Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ là dễ dàng. Và giờ đây, nó càng trở nên cam go hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn những thôn dân tị nạn đang chạy trốn, những khuôn mặt mệt mỏi, quần áo rách rưới, mang theo ít đồ đạc còn sót lại. Họ ngã xuống, bị giẫm đạp, bị tàn sát. "Cứu mạng! Chúng tôi không còn nơi nào để đi!" Tiếng khóc lóc của một người mẹ ôm đứa con thơ vang lên giữa khung cảnh hỗn loạn, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của Ma Binh. Một xung đột nội tâm lại dấy lên trong hắn. Nên giúp đỡ, hay chỉ lo cho bản thân và linh dược? Tàn Pháp Cổ Đạo luôn hướng hắn về sự tự tại, nhưng cảnh tượng trước mắt lại chạm đến một khía cạnh sâu thẳm trong đạo tâm hắn.
Thế giới tu hành... tàn khốc hơn hắn tưởng.
***
Trong lúc Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang cố gắng di chuyển qua các con hẻm nhỏ, tránh né những nhóm Ma Binh tuần tra, một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến. Từ phía trước, một luồng tà khí mạnh mẽ hơn hẳn những Ma Binh thường, kèm theo tiếng bước chân nặng nề, đang nhanh chóng tiến lại. Lục Trường Sinh kéo Tiêu Hạo ẩn sâu hơn vào bóng tối của một đống đổ nát, nhưng đã quá muộn.
"Ha! Lũ chuột nhắt này định trốn đi đâu?" Một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ độc ác vang lên. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác, mặc giáp đen và cầm một vũ khí hình răng nanh sắc bén, xuất hiện trước mắt họ, dẫn theo năm tên Ma Binh khác. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua bóng tối, và dừng lại ở vị trí ẩn nấp của Lục Trường Sinh. "Ta cảm nhận được linh khí quý giá trên người các ngươi. Mau giao ra đây, ta có thể cho các ngươi cái chết toàn thây!"
Lục Trường Sinh biết không thể trốn tránh thêm nữa. Hắn đứng thẳng dậy, Thiên Tâm Linh Quả được hắn cất kỹ trong chiếc túi không gian nhỏ mà hắn luôn mang theo, ẩn sau lớp y phục giản dị. Hắn không muốn thứ linh dược quý giá này lộ ra trong cuộc chiến, nó sẽ càng khiến tình hình trở nên phức tạp.
"Ngươi nằm mơ đi," Lục Trường Sinh đáp lại, giọng nói trầm lắng, nhưng mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn không có vẻ ngoài hùng dũng, nhưng khí chất trầm ổn và đôi mắt sâu thẳm của hắn lại khiến Ma Sát Tiểu Đội Trưởng khựng lại một chút.
"Ồ, con chuột nhỏ này còn dám chống cự?" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cười khẩy, nụ cười ghê rợn làm lộ ra hàm răng sắc nhọn. "Ngươi nghĩ mình là ai? Một tên tán tu vô danh mà dám chống lại lực lượng của Ma Tông sao? Cho ngươi biết tay!"
Hắn vung vũ khí hình răng nanh, một luồng tà khí đen kịt bắn ra, xé toạc không khí, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Năm tên Ma Binh phía sau cũng đồng loạt xông lên, chúng vung vẩy những thanh kiếm và búa thô sơ, tạo thành một vòng vây chết chóc. Tiếng vũ khí va chạm dồn dập, tiếng hét căm phẫn của Ma Binh và tiếng cười ghê rợn của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc giữa con hẻm nhỏ hẹp.
"Trường Sinh huynh cẩn thận!" Tiêu Hạo hét lớn, hắn nhanh chóng ném một viên đá nhỏ vào một tên Ma Binh đang định đánh lén Lục Trường Sinh từ phía sau. Viên đá không gây sát thương, nhưng tạo ra tiếng động chát chúa, khiến tên Ma Binh giật mình quay lại, tạo cơ hội cho Lục Trường Sinh né tránh. Tiêu Hạo, dù không có tu vi cao, lại rất lanh lợi. Hắn nhanh chóng nhận ra mình không thể chiến đấu trực diện, nhưng có thể dùng các vật phẩm nhỏ, bùa chú yếu ớt để gây nghi binh, phân tán sự chú ý của địch. Hắn cũng cố gắng che chắn cho một vài Thôn Dân Tị Nạn đang run rẩy ẩn nấp gần đó, không để chúng bị Ma Binh phát hiện.
Lục Trường Sinh triển khai Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn không có những chiêu thức hoa mỹ, không có những thần thông chấn động thiên địa. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn sự hòa mình vào tự nhiên, sự dẻo dai của thân thể, và sự chính xác trong từng cử động. Hắn né tránh những đòn tấn công hung hãn của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng với một sự linh hoạt đáng kinh ngạc, như một chiếc lá giữa cơn bão. Mỗi khi tên Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vung vũ khí, Lục Trường Sinh đều có thể dự đoán được quỹ đạo và tránh đi một cách hoàn hảo.
Hắn không tấn công ồ ạt, mà chờ đợi sơ hở. Từng bước chân của hắn đều vững chắc, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng. Khi một tên Ma Binh xông tới với thanh kiếm gỉ sét, Lục Trường Sinh khẽ nghiêng người, tránh lưỡi kiếm sát sườn, rồi dùng cùi chỏ nhẹ nhàng đánh vào thái dương của nó. Một cú đánh không gây ra tiếng động lớn, nhưng đủ khiến tên Ma Binh loạng choạng, mất thăng bằng. Hắn tiếp tục di chuyển, luồn lách giữa vòng vây, mỗi lần né tránh đều là một cơ hội để hắn tìm ra điểm yếu của đối thủ.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng dần trở nên bực tức. Hắn đã quen với việc tàn sát những tán tu yếu ớt, nhưng tên Lục Trường Sinh này lại quá khó nắm bắt. "Ngươi có kỹ năng đấy, nhưng ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi tay ta sao?!" Hắn gầm lên, dồn hết linh lực vào vũ khí hình răng nanh, tạo ra một cơn lốc tà khí đen kịt bao trùm lấy Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh cảm nhận được áp lực kinh khủng từ đòn tấn công đó. Tàn Pháp Cổ Đạo không cho hắn khả năng chống chịu trực diện những đòn mạnh như vậy. Hắn buộc phải dùng hết sức bình sinh để né tránh. Thân pháp của hắn trở nên nhanh nhẹn hơn bao giờ hết, như một bóng ma lướt qua giữa cơn cuồng phong tà khí. Hắn lách qua khe hở nhỏ nhất, thoát khỏi vòng vây của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng.
"Trường Sinh huynh, lối này!" Tiêu Hạo kêu lên, chỉ về phía một bức tường đổ nát khác, nơi có một khe hở vừa đủ để chui qua. Hắn đã lợi dụng lúc Ma Sát Tiểu Đội Trưởng tập trung vào Lục Trường Sinh để tạo ra một con đường thoát.
Lục Trường Sinh không do dự. Hắn lùi lại, đánh bật hai tên Ma Binh đang chặn đường, rồi lao qua khe hở mà Tiêu Hạo đã chỉ. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên giận dữ, vung vũ khí đuổi theo, nhưng khe hở quá nhỏ để hắn có thể chui lọt với thân hình cồng kềnh và lớp giáp dày đặc. Hắn chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo biến mất vào màn đêm.
Cuộc chiến trong con hẻm nhỏ đã khiến Lục Trường Sinh hao tổn không ít linh lực. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa những tán tu nhỏ bé mà hắn từng đối mặt, và lực lượng Ma Tông có tổ chức, được chỉ huy bởi một cường giả như Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Sức mạnh của hắn, dù kiên cố, nhưng vẫn còn nhiều hạn chế khi đối mặt với số đông và những đòn tấn công tàn bạo, dồn dập.
Hắn cũng nhận ra rằng, việc sở hữu Thiên Tâm Linh Quả đã biến hắn thành một mục tiêu di động. Ánh mắt thèm khát và tà ác của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã khẳng định điều đó. Thanh Thạch Thành, nơi hắn từng nghĩ là một điểm dừng chân an toàn, giờ đây đã trở thành một chiến trường, và hắn, một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, đã bị cuốn vào vòng xoáy của đại thế biến động.
***
Sau một cuộc chiến cam go và những pha thoát hiểm trong gang tấc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng tìm được một chỗ trú ẩn tạm thời ở rìa thành. Họ leo lên một mái nhà đổ nát, nơi những tàn tích của các ngôi nhà đá xanh vẫn còn ngổn ngang, tạo thành một khung cảnh hoang tàn, tiêu điều. Từ vị trí này, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh Thanh Thạch Thành đang chìm trong biển lửa, nhưng tiếng kêu la và tiếng lửa cháy đã xa dần, chỉ còn văng vẳng trong không khí như những âm thanh ma quái.
Trời đã gần sáng. Những tia nắng đầu tiên của bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp khói bụi dày đặc, nhuộm một màu xám xịt lên bầu trời. Không khí lạnh lẽo hơn khi đêm dần về sáng, nhưng vẫn còn vương vấn mùi khói nồng nặc và mùi tử khí. Bầu không khí nặng nề, u ám, nhưng có chút yên tĩnh tạm thời, một sự tĩnh lặng đến rợn người sau những giờ phút hỗn loạn.
Lục Trường Sinh kiểm tra vết thương nhẹ trên cánh tay. Một vết xước do một tên Ma Binh gây ra, không sâu nhưng đủ để nhắc nhở hắn về sự nguy hiểm cận kề. Hắn lấy Thiên Tâm Linh Quả ra khỏi túi không gian, ánh sáng mờ nhạt của nó vẫn tỏa ra, lung linh trong lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn của nó, một nguồn năng lượng thuần khiết và cổ xưa đang dao động bên trong. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng nhận ra rằng chính thứ quý giá này đã biến hắn thành mục tiêu của một thế lực đáng sợ, một con dao hai lưỡi thực sự.
"Thiên Tâm Linh Quả này... đúng là một con dao hai lưỡi," Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm tư, đôi mắt nhìn xa xăm về phía Thanh Thạch Thành đang cháy. Trong lòng hắn, không có sự hối tiếc, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc. Giá trị của linh quả là không thể phủ nhận đối với Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, nhưng cái giá phải trả để sở hữu nó lại quá đắt đỏ. Nó đã kéo hắn vào một cuộc chiến mà hắn chưa hề chuẩn bị.
Tiêu Hạo thở hổn hển, dựa lưng vào một bức tường đổ nát. Khuôn mặt hắn vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi, nhưng đôi mắt láu lỉnh đã trở lại với vẻ thông minh và thận trọng. "Hắc Vương là kẻ tàn nhẫn, một khi đã nhắm vào thứ gì, hắn sẽ truy cùng đuổi tận. Thanh Thạch Thành không còn an toàn nữa, Trường Sinh huynh. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, hoặc tìm một nơi ẩn nấp an toàn tuyệt đối." Hắn nói, giọng nghiêm túc, không còn vẻ dí dỏm thường ngày. "Lực lượng của Ma Tông quá lớn, Trường Sinh huynh. Hắc Vương đã tập hợp một đội quân khổng lồ, chúng không chỉ nhắm vào Thanh Thạch Thành mà còn nhiều thành trì khác nữa. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn."
Lục Trường Sinh lắng nghe Tiêu Hạo, trong lòng hắn dấy lên một cảm giác nặng trĩu. Hắn đã nghe về sự trỗi dậy của tà đạo, về những tai ương mà chúng mang lại, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến tận mắt sự tàn khốc và quy mô của chúng. Sự tàn bạo của Hắc Vương và Ma Tông cho thấy đây chỉ là khởi đầu của các cuộc xung đột lớn hơn, báo hiệu về 'Sự Trỗi Dậy Của Tà Đạo' trên khắp Cửu Thiên Linh Giới.
Hắn nhìn xuống Thiên Tâm Linh Quả trong tay. Nó không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một gánh nặng. Nó sẽ buộc hắn phải đối mặt với 'những tu sĩ mạnh mẽ hơn' và 'hiểm nguy sắp tới' không chỉ từ Ma Tông mà có thể cả các thế lực khác cũng thèm khát linh dược này. Con đường của hắn, vốn dĩ là con đường chậm rãi, vững chắc, tập trung vào bản thân, giờ đây đã bị đẩy vào vòng xoáy của đại thế.
Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Lục Trường Sinh nhớ lại những lời mình từng tự nhủ. Đạo của hắn, chính là đạo của sự kiên định, của sự tự nhận thức, và giờ đây, có lẽ là đạo của sự đối mặt. Hắn không thể né tránh mãi được nữa. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
"Con đường này... không có chỗ cho sự yếu đuối," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng nói vang vọng trong không gian u ám, như một lời thề với chính bản thân mình. Hắn cất Thiên Tâm Linh Quả vào túi không gian, ánh mắt đen láy kiên định trở lại. "Chúng ta đi."
Quyết định rời Thanh Thạch Thành của Lục Trường Sinh không chỉ là một sự lựa chọn để sinh tồn, mà còn đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn. Giai đoạn 'tiếp xúc với thế giới tu hành' trong thành phố đã khép lại, và một chương mới của hành trình đang mở ra. Hắn sẽ phải 'khám phá thế giới rộng lớn hơn', tìm kiếm 'cơ duyên và hiểu biết' liên quan đến 'các cổ di tích đang thức tỉnh', và đối mặt với những bí mật sâu xa hơn của Cửu Thiên Linh Giới. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc, mà chỉ vừa mới bắt đầu một hành trình mới, gian nan và đầy thử thách hơn. Tiêu Hạo gật đầu, đứng dậy, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm. Họ nhìn nhau, rồi cùng nhau đứng dậy, rời khỏi mái nhà đổ nát, hòa vào làn khói bụi mịt mờ của bình minh u ám, hướng về một tương lai bất định, nơi những hiểm nguy và cơ duyên đang chờ đón.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.