Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 85: Đỉnh Điểm Quyết Đoán: Giá Của Đạo Tâm

Trong không gian Tụ Linh Các, ánh sáng từ những ngọn linh đăng lung linh, nhưng không thể xua đi cái không khí ngưng trọng như dây cung căng thẳng đang chực đứt. Lời hô giá "Chín vạn" của Lục Trường Sinh vẫn còn vang vọng, như một làn sóng vô hình lan tỏa khắp đại sảnh, đẩy mọi ánh mắt, mọi suy nghĩ về phía hắn. Hắn, một tu sĩ phàm phu vô danh, với bộ đạo bào vải thô giản dị, lại dám đối đầu trực diện với những thế lực đã ăn sâu bám rễ trong Thanh Thạch Thành này.

Tiêu Hạo bên cạnh, khuôn mặt tròn trịa đã tái đi, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ tràn ngập sự hoảng loạn. Hắn nắm chặt vạt áo Lục Trường Sinh, không dám lớn tiếng, chỉ có những hơi thở dồn dập, lo lắng dâng lên tận cổ họng. Hắn biết rõ tài sản của Lục Trường Sinh, biết rõ những khó khăn mà họ đã trải qua. Chín vạn linh thạch, đó là một con số khổng lồ, là toàn bộ gia sản mà một tán tu như hắn có thể tích cóp được trong nhiều năm, thậm chí là cả đời. Việc hô ra một con số như vậy, không chỉ là sự kiên định, mà còn là một ván cược tất tay. Tiêu Hạo muốn ngăn cản, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định không lay chuyển của Lục Trường Sinh, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đó là thứ Tiêu Hạo cảm nhận được từ Lục Trường Sinh, một thứ sức mạnh vô hình nhưng không thể phủ nhận.

Tiểu Thư Cao Ngạo, Lưu Nguyệt, với bộ xiêm y lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp giờ đây cau có đến khó coi. Nàng liếc nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt khinh thường, phảng phất sự khó chịu tột độ. "Một tên tán tu rách nát mà cũng dám chen chân vào cuộc chơi của những bậc chân chính sao?" Lời thì thầm của nàng dù nhỏ, nhưng đủ để những tu sĩ xung quanh nghe thấy, càng thêm phần coi rẻ thân phận của Lục Trường Sinh. Nàng đã quen với việc muốn gì được nấy, quen với việc mọi vật phẩm quý hiếm đều phải thuộc về mình, hoặc những thế lực lớn có quyền uy. Một kẻ vô danh dám thách thức nàng, đó là điều không thể chấp nhận.

Bạch Mã Công Tử, Lý Phi Vân, cũng nheo mắt lại, tay vẫn phe phẩy chiếc quạt ngọc nhưng không còn vẻ tự tin, hào sảng như trước. Trong lòng hắn dấy lên một sự khó chịu không tên. Hắn vốn là kẻ phóng khoáng, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ dễ dàng nhượng bộ trước một kẻ yếu hơn. Hắn đã định giá Thiên Tâm Linh Quả này là của mình, và sự xuất hiện của Lục Trường Sinh đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Ánh mắt hắn sắc lạnh lướt qua Lục Trường Sinh, đánh giá, dò xét. Có lẽ hắn đang tự hỏi, rốt cuộc thì kẻ này có lai lịch gì, hay chỉ là một kẻ liều lĩnh không biết trời cao đất rộng?

Duy chỉ có Cổ Thành Trưởng Lão, vị lão nhân với khuôn mặt khắc khổ và chòm râu bạc trắng, lại khẽ nhếch mép. Đôi mắt thâm thúy của ông ta không mang vẻ khó chịu, cũng chẳng có sự khinh thường, mà thay vào đó là một tia hứng thú khó tả. Ông ta đã chứng kiến biết bao kẻ tài năng, cũng như vô số kẻ ngông cuồng trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình. Nhưng Lục Trường Sinh, với vẻ điềm tĩnh và sự kiên định lạ thường, lại khiến ông ta cảm thấy có điều gì đó khác biệt. Ông ta ngầm nhận ra rằng, đây không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà là một sự quyết đoán xuất phát từ một đạo tâm vững chắc. "Thành này đã chứng kiến biết bao đổi thay," ông ta lẩm bẩm, giọng nói trầm đục, như một lời tiên tri cho chính tình cảnh hiện tại.

Chủ Tàng Bảo Các, với thân hình gầy gò và đôi mắt tinh ranh, vẫn giữ nụ cười bí hiểm trên môi. Ông ta đã thấy quá nhiều màn kịch tương tự trong các cuộc đấu giá. Nhưng lần này, có điều gì đó khiến ông ta phải chú ý đến Lục Trường Sinh. Ông ta không vội vã, chỉ từ tốn lướt ánh mắt qua từng vị khách quý, chờ đợi xem còn ai dám ra giá cao hơn. Tiếng gõ búa của ông ta lúc này sẽ quyết định số phận của Thiên Tâm Linh Quả, và hơn thế nữa, nó có thể thay đổi cục diện của cuộc đấu giá này.

Lục Trường Sinh hít sâu một hơi, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển một cách chậm rãi, đều đặn, như dòng nước ngầm thanh lọc tâm trí hắn khỏi mọi tạp niệm, mọi áp lực từ bên ngoài. Hắn biết, chín vạn linh thạch là một con số lớn, nhưng Thiên Tâm Linh Quả này còn quý giá hơn thế bội phần đối với con đường tu hành của hắn. Khả năng khai mở thần thức, trợ giúp ngộ đạo, là yếu tố then chốt để hắn có thể tiến sâu hơn vào Tàn Pháp Cổ Đạo, để hắn có thể nhìn rõ hơn bản chất của linh khí, của đại đạo, và của chính bản thân mình. Đây không chỉ là một món đồ, đây là một cơ duyên, là một bước ngoặt.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt đen láy tĩnh lặng nhưng ẩn chứa sự quyết đoán không gì lay chuyển. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào Chủ Tàng Bảo Các, như một lời khẳng định không cần ngôn từ. Sau một khoảng lặng kéo dài như vô tận, khi mọi người đều nghĩ rằng cuộc đấu giá sẽ kết thúc với con số chín vạn, một giọng nói trầm ổn, không quá lớn nhưng đủ để mọi người đều nghe thấy, lại một lần nữa vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng.

"Năm vạn linh thạch thượng phẩm, cộng thêm tất cả linh thạch trung phẩm và hạ phẩm ta có, tổng cộng... tám vạn ba ngàn linh thạch!" Lục Trường Sinh lên tiếng, giọng hắn vẫn điềm tĩnh, dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự liều lĩnh đến cùng cực. Hắn không hề che giấu, cũng không hề khoa trương. Hắn công khai tất cả số tài sản mình có, đặt cược toàn bộ vào Thiên Tâm Linh Quả. Đây không phải là một chiêu trò tâm lý, mà là sự chân thành, là sự quyết tâm thể hiện bằng toàn bộ tài lực của bản thân.

Cả đại sảnh lặng như tờ, rồi bùng nổ trong tiếng xì xào bàn tán. "Năm vạn linh thạch thượng phẩm? Hắn điên rồi sao? Tổng cộng tám vạn ba ngàn linh thạch? Kẻ này rốt cuộc là ai?" Một tán tu vô danh khác thốt lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin được. Ai cũng biết, linh thạch thượng phẩm là thứ cực kỳ hiếm có, một viên có giá trị bằng một trăm viên linh thạch trung phẩm. Năm vạn linh thạch thượng phẩm, tương đương với năm trăm vạn linh thạch trung phẩm! Con số này đã vượt xa con số chín vạn linh thạch trung phẩm ban đầu. Lục Trường Sinh đã đưa ra một con số khủng khiếp, một ván cược mà không ai ngờ tới.

Cổ Thành Trưởng Lão khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sâu hơn. Ông ta nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn Thiên Tâm Linh Quả trên đài đấu giá. "Tiểu tử này... dám liều mạng như vậy?" Ông ta lẩm bẩm, trong giọng nói phảng phất một chút kinh ngạc, nhưng cũng là sự tán thưởng ngầm.

Tiểu Thư Cao Ngạo, Lưu Nguyệt, giật mình đến mức đánh rơi chiếc quạt ngọc trong tay. Gương mặt nàng đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Nàng không thể tin được một kẻ mà nàng coi là "tán tu rách nát" lại có thể đưa ra một con số khủng khiếp đến vậy, vượt xa khả năng của nàng. "Một tên khốn kiếp!" Nàng nghiến răng, ánh mắt như muốn thiêu đốt Lục Trường Sinh.

Bạch Mã Công Tử, Lý Phi Vân, cũng phải ngừng phẩy quạt, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Hắn vốn dĩ rất tự tin vào tài lực của mình, nhưng con số mà Lục Trường Sinh đưa ra đã khiến hắn phải chùn bước. Để đáp lại con số đó, hắn sẽ phải dốc toàn bộ gia sản của mình, thậm chí còn phải vay mượn từ gia tộc. Nhưng Thiên Tâm Linh Quả, dù quý giá, cũng không đáng để hắn phải làm vậy. Hắn không muốn một trận chiến tiêu hao tài sản vô nghĩa.

Tiêu Hạo, đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, không còn lo lắng nữa. Thay vào đó là sự ngỡ ngàng. Hắn biết Lục Trường Sinh có linh thạch, nhưng không ngờ lại có thể dốc ra một con số lớn đến vậy, một con số mà ngay cả những thế lực nhỏ cũng phải kính nể. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt vừa khó hiểu, vừa ngưỡng mộ.

Chủ Tàng Bảo Các mỉm cười bí hiểm, ánh mắt tinh ranh lướt qua Lục Trường Sinh một lần nữa, rồi gõ nhẹ chiếc búa ngọc. "Năm vạn linh thạch thượng phẩm, cộng thêm tất cả linh thạch trung phẩm và hạ phẩm, tổng cộng tám vạn ba ngàn linh thạch! Có ai trả cao hơn không? Tám vạn ba ngàn linh thạch! Lần thứ nhất... lần thứ hai..." Tiếng hô của ông ta vang vọng, mang theo sự kích động và chờ đợi. Cả khán phòng nín thở, chờ đợi phán quyết cuối cùng.

Sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài, khi không còn tiếng đáp trả nào, Chủ Tàng Bảo Các nhìn quanh một lượt, rồi dứt khoát gõ mạnh chiếc búa ngọc xuống bàn đấu giá. "Lần thứ ba! Thành giao!"

Tiếng "cốp" khô khốc của chiếc búa vang lên, như một lời tuyên bố không thể chối cãi. Thiên Tâm Linh Quả, một linh dược quý hiếm có khả năng khai mở thần thức và trợ giúp ngộ đạo, giờ đây đã chính thức thuộc về Lục Trường Sinh. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng hắn, nhưng không phải là sự hưng phấn tột độ. Thay vào đó là sự bình yên, sự thỏa mãn khi đã đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã dùng tất cả những gì mình có để đổi lấy cơ duyên này, và hắn không hề hối tiếc.

Tiêu Hạo thở phào một hơi dài, vỗ nhẹ vào vai Lục Trường Sinh, giọng nói vẫn còn hơi run run vì xúc động. "Trường Sinh huynh, huynh làm được rồi! Quả là một ván cược ngoạn mục!" Hắn chưa từng thấy ai liều lĩnh đến vậy, nhưng cũng chưa từng thấy ai quyết đoán đến vậy.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Hắn không nói gì, chỉ cẩn thận bước lên đài đấu giá, trao đổi linh thạch và nhận lấy Thiên Tâm Linh Quả. Quả linh dược nhỏ nhắn, màu xanh ngọc bích, tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo, ấm áp trong lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần, mạnh mẽ đang cuộn trào bên trong nó. Đây chính là thứ mà hắn đã tìm kiếm, thứ sẽ giúp hắn củng cố đạo tâm, khai mở thần thức, và tiến xa hơn trên con đường Tàn Pháp Cổ Đạo.

Các tán tu vô danh xung quanh vẫn xì xào bàn tán, ngưỡng mộ lẫn kinh ngạc trước sự táo bạo của Lục Trường Sinh. Tiểu Thư Cao Ngạo hậm hực bỏ đi, không thèm nán lại thêm một giây phút nào. Bạch Mã Công Tử cũng nhún vai, lắc đầu, rồi quay gót rời khỏi. Cổ Thành Trưởng Lão, ánh mắt vẫn thâm thúy, chỉ khẽ gật đầu với Lục Trường Sinh, như một lời tán thưởng không cần thốt ra.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quay trở về phòng riêng, tâm trạng vẫn còn chút dư âm của cuộc đấu giá căng thẳng. Tiêu Hạo không ngừng hỏi han về Thiên Tâm Linh Quả, về kế hoạch tu luyện của Lục Trường Sinh. Lục Trường Sinh chỉ mỉm cười, giải thích một cách ngắn gọn, súc tích. Hắn đã có được thứ mình c��n, giờ là lúc để tịnh tâm tu luyện.

Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam lên những mái ngói của Thanh Thạch Thành. Không khí vẫn còn náo nhiệt, nhưng đã dịu đi phần nào sau cuộc đấu giá. Lục Trường Sinh đứng bên cửa sổ, nhìn ra xa xăm. Hắn cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một cảm giác về sự đúng đắn của con đường mình đã chọn. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. Hắn tin rằng, dù thế giới có thay đổi thế nào, chỉ cần giữ vững bản tâm, hắn sẽ không bị cuốn trôi.

Đột nhiên, một tiếng nổ long trời lở đất xé toạc màn đêm đang buông xuống.

"RẦM!!!"

Cả Tụ Linh Các rung chuyển dữ dội, những bức tường đá đổ nát, bụi đất bay mù mịt. Những linh đăng treo trên trần nhà rơi xuống, vỡ tan tành, khiến ánh sáng lập lòe rồi tắt hẳn. Tiếng la hét hoảng loạn bùng nổ khắp các tầng lầu, át đi mọi âm thanh khác. Những tu sĩ đang trò chuyện, giao dịch, ăn uống đều bật dậy, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và bối rối.

"Có chuyện gì vậy?!" Một vô danh tán tu la hét, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.

Tiêu Hạo giật mình, khuôn mặt tròn trịa tái mét. Hắn vội vàng chạy đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Lục Trường Sinh cũng theo sát phía sau, ánh mắt sắc bén lướt qua khung cảnh hỗn loạn bên trong Tụ Linh Các, rồi hướng ra phía bên ngoài Thanh Thạch Thành.

Ngoài kia, cảnh tượng kinh hoàng đến mức khiến người ta phải nín thở. Một cột khói đen khổng lồ bốc lên từ phía xa, nhuộm đen cả một góc trời. Tiếng nổ liên tiếp vang vọng, kèm theo những tia lửa đỏ rực xé toạc màn đêm. Gió mạnh bất chợt nổi lên, mang theo mùi khét lẹt của lửa và mùi tanh nồng của máu, cùng với một luồng tà khí nồng đậm, khó chịu tràn vào Tụ Linh Các.

"Ma... Ma Tông!" Tiêu Hạo lắp bắp, giọng nói run rẩy, đôi mắt láu lỉnh mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hãi. Hắn đã nghe nói về sự trỗi dậy của tà đạo, về những cuộc tấn công tàn khốc của Ma Tông, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại đến gần Thanh Thạch Thành đến vậy.

Lục Trường Sinh siết chặt Thiên Tâm Linh Quả trong tay, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo và trầm tư. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thanh Thạch Thành đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Màn đêm đã bị xé toạc bởi ngọn lửa tàn khốc và bóng tối của tà khí.

Trên bầu trời, một thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, đang bay lượn uy nghi. Đó chính là Hắc Vương, thủ lĩnh của lực lượng tấn công Ma Tông. Giọng nói trầm đục, đầy uy lực của hắn vang vọng khắp Thanh Thạch Thành, như tiếng gầm của một con thú dữ. "Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới! Tiến lên! Không tha một ai!" Lời nói của hắn như một mệnh lệnh chết chóc, thúc đẩy hàng vạn Ma Binh tràn vào thành phố như lũ thủy triều.

Dưới mặt đất, những đội quân Ma Binh với giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, đang tàn sát không thương tiếc. Chúng như những con thú đói khát, lao vào những người dân vô tội, phá hủy mọi thứ trên đường đi. Tiếng la hét, tiếng khóc lóc, tiếng kêu cứu thảm thiết vang lên khắp nơi, hòa lẫn vào tiếng vũ khí va chạm và tiếng lửa cháy.

Một Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác, mặc giáp đen, cầm một vũ khí hình răng nanh, đang cười khẩy một cách ghê rợn khi xông vào một nhóm dân thường đang cố gắng chạy trốn. "Giết sạch, không tha một ai!" Hắn gầm lên, vung vũ khí, máu tươi bắn tung tóe.

Những Thôn Dân Tị Nạn, với vẻ mặt mệt mỏi, quần áo rách rưới, mang theo ít đồ đạc còn sót lại, đang tuyệt vọng chạy trốn. Họ ngã xuống, bị giẫm đạp, bị tàn sát. "Cứu mạng! Chúng tôi không còn nơi nào để đi!" Tiếng khóc lóc của một người mẹ ôm đứa con thơ vang lên giữa khung cảnh hỗn loạn, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của Ma Binh.

Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng đó, toàn thân hắn run lên bần bật. Hắn chưa bao giờ đối mặt với một mối hiểm nguy lớn đến vậy, chưa bao giờ thấy sự tàn khốc đến vậy. "Trường Sinh huynh... chúng ta phải làm gì đây?" Hắn quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu, nhưng Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, ánh mắt trầm tư nhìn cảnh tượng bên ngoài.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn siết chặt Thiên Tâm Linh Quả trong tay, cảm nhận sự rung động của Tụ Linh Các dưới chân. Mùi khói, máu, tà khí xộc vào mũi hắn, cảm giác lạnh lẽo của tà khí len lỏi vào từng tế bào. Hắn đã luôn tu hành một cách bình lặng, tránh xa những thị phi, những tranh chấp của thế gian. Hắn chọn con đường chậm rãi, vững chắc, tập trung vào bản thân, vào sự củng cố đạo tâm. Nhưng giờ đây, thực tế tàn khốc của thế giới tu hành đã ập đến trước mắt hắn, không thể né tránh.

Đại thế biến động, linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy. Tất cả những điều đó không còn là những tin đồn xa xôi, mà đã trở thành hiện thực ngay trước mắt hắn. Hình ảnh những Thôn Dân Tị Nạn tuyệt vọng, những tu sĩ vô danh bị tàn sát, những tiếng kêu cứu thảm thiết vang vọng trong đêm tối đã gieo mầm cho một xung đột nội tâm sâu sắc hơn trong hắn. Tu hành vì bản thân, hay tu hành vì thiên hạ? Câu hỏi đó một lần nữa hiện lên trong tâm trí Lục Trường Sinh.

Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt đen láy tĩnh lặng kia, một tia kiên định mới lại bùng lên. "Thế giới tu hành... tàn khốc hơn ta tưởng," Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, mang theo một chút chua xót. Nhưng trong đó không có sự sợ hãi, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn biết, cuộc sống bình yên của hắn có lẽ đã kết thúc. Con đường của hắn, sẽ không còn là một con đường đơn độc. Và Thiên Tâm Linh Quả trong tay hắn, không chỉ là cơ duyên để hắn củng cố đạo tâm, mà có lẽ còn là chìa khóa để hắn đối mặt với những hiểm nguy lớn hơn, những bí mật sâu xa hơn của Cửu Thiên Linh Giới. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free