Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 84: Đỉnh Điểm Đấu Giá: Chiến Thuật Sâu Xa

Không khí tại Tụ Linh Các, sau màn kịch liệt tranh giành Ngưng Hồn Tịnh Thảo, dường như chỉ trầm xuống trong chốc lát rồi lại bùng lên mãnh liệt hơn. Những tiếng xì xào bàn tán về giá trị của linh dược vừa rồi, về sự phô trương tài phú của các thế lực lớn vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách của đại sảnh. Đèn lồng treo cao khắp các tầng lầu, ánh sáng vàng ấm cúng lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi sự căng thẳng đang dần dâng cao trong tâm khảm của mỗi tu sĩ. Mùi hương liệu thoang thoảng quyện với mùi rượu nồng từ các gian phòng VIP, đôi khi lẫn cả mùi mồ hôi nhè nhẹ của những tán tu đang cố gắng giữ vững vẻ bề ngoài trầm tĩnh, dù nội tâm đã sớm bị khuấy động bởi những con số khổng lồ vừa được hô lên.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, vẻ mặt điềm nhiên như mặt hồ không gợn sóng, đôi mắt đen láy tiếp tục quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Hắn không hề bận tâm đến những ánh mắt dò xét hay những lời thì thầm đầy vẻ khinh thường từ những tu sĩ xung quanh, những kẻ cho rằng hắn chỉ là một tán tu nghèo hèn, không đủ tư cách ngồi trong Tụ Linh Các danh giá này. Tâm hắn tĩnh, ý hắn kiên, mọi sự phô trương hay khinh miệt bên ngoài đều không thể lay chuyển đạo tâm của hắn. Hắn không bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng hay ảo ảnh quyền lực, mà chỉ chuyên chú vào việc thu thập thông tin, như một thợ săn kiên nhẫn chờ đợi con mồi.

Tiêu Hạo, bên cạnh hắn, lại không thể giữ được vẻ bình tĩnh đó. Sau khi chứng kiến mức giá khủng khiếp của Ngưng Hồn Tịnh Thảo, khuôn mặt tròn trịa của hắn vẫn còn hơi tái, nhưng đôi mắt láu lỉnh lại không ngừng đảo quanh. Hắn liên tục thì thầm vào tai Lục Trường Sinh, cung cấp những thông tin mà hắn thu thập được từ những năm tháng phiêu bạt. "Trường Sinh huynh, huynh thấy đó, những kẻ kia như hổ đói, chỉ cần ngửi thấy mùi linh dược quý là lập tức lao vào. Mấy lão già ở gian phòng số ba, nghe nói là trưởng lão của một tông môn ẩn mình ở phía Tây Thạch Thành, chuyên tu luyện công pháp phụ trợ, nên rất coi trọng các loại linh dược củng cố nguyên thần. Còn vị tiểu thư kiêu ngạo kia, chắc chắn là con gái cưng của một gia tộc lớn, không thiếu linh thạch để tiêu xài. Chắc chắn phía sau họ còn có những thế lực lớn hơn chống lưng. Mấy lão già kia cũng bắt đầu ra tay rồi, Trường Sinh huynh. Xem ra món ngon sắp tới, không biết có gì phù hợp với huynh không."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không đáp lời Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn tập trung vào bục đấu giá. Hắn nhận ra, mỗi cuộc hô giá, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ đều ẩn chứa một chiến lược, một toan tính. Tiểu Thư Cao Ngạo, Lưu Nguyệt, rõ ràng là muốn dùng tài lực để áp chế đối thủ, thể hiện sự cao ngạo và không chấp nhận thua kém. Bạch Mã Công Tử, Lý Phi Vân, lại muốn dùng sự hào sảng để che đậy dã tâm, vừa muốn phô trương vừa muốn đạt được mục đích. Còn những tán tu vô danh, những kẻ ánh mắt lấp lánh tham lam, nhưng rồi lại cúi đầu cam chịu trước những con số khổng lồ, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự phân cấp tàn khốc của thế giới tu hành. Cuộc đấu giá này, đối với Lục Trường Sinh, không chỉ là nơi mua bán vật phẩm, mà còn là một tấm gương phản chiếu bản chất của quyền lực và tài nguyên. Nó càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường chậm rãi, vững chắc mà hắn đã chọn, con đường mà tài nguyên vật chất không phải là tất cả.

Chủ Tàng Bảo Các, với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt tinh ranh, vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp và lôi cuốn. Ông ta mỉm cười nhẹ, vỗ tay một tiếng, thu hút sự chú ý của toàn bộ đại sảnh. "Kính thưa quý đạo hữu, các món linh dược và pháp khí tầm trung đã tìm được chủ nhân của mình. Tiếp theo đây, Tụ Linh Các chúng ta xin được giới thiệu một vật phẩm đặc biệt, một bảo vật mà ngay cả lão phu đây cũng hiếm khi được chiêm ngưỡng. Món đồ này, có thể không giúp quý vị tăng tu vi trong chốc lát, nhưng lại có giá trị vô song đối với việc củng cố đạo tâm và tinh thuần linh khí. Đối với những ai đang theo đuổi con đường tu hành vững chắc, nó chính là cơ duyên ngàn năm có một."

Một tiếng chuông thanh thúy vang lên, và một thị nữ yểu điệu, mang theo một khay ngọc được phủ lụa đỏ thêu kim tuyến, chậm rãi bước ra. Mỗi bước đi của nàng đều nhẹ nhàng, thanh thoát, như sợ làm kinh động đến bảo vật đang nằm yên trên khay. Hàng trăm ánh mắt lập tức đổ dồn về phía chiếc khay ngọc, không khí trong đại sảnh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của những tu sĩ đang dồn nén hơi thở. Lục Trường Sinh cũng nheo mắt, ánh mắt đen láy trầm tĩnh tập trung cao độ, linh giác của hắn khẽ rung động, như thể đang cảm nhận một điều gì đó đặc biệt đang dần hé lộ. Hắn cảm thấy một luồng khí tức thanh khiết, cổ xưa, không hề phô trương nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh làm dịu đi mọi tạp niệm trong tâm hồn. Tiêu Hạo cũng không dám thốt lên lời, chỉ có thể nuốt nước bọt cái ực, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ hiếu kỳ và mong chờ.

Khi tấm lụa đỏ được vén lên, cả đại sảnh như nín thở. Trên khay ngọc là một linh quả nhỏ, hình dạng như trái tim thu nhỏ, phát ra ánh sáng ngũ sắc dịu nhẹ, như được tạo nên từ tinh hoa của trời đất. Linh khí từ nó nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, tạo thành một quầng sáng mờ ảo bao quanh. Từng đường vân trên bề mặt linh quả đều ánh lên vẻ cổ kính, huyền diệu, như chứa đựng vô số đạo lý thâm sâu. Một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào và vô cùng dễ chịu lan tỏa khắp Tụ Linh Các, không phải là mùi hương nồng đậm của linh dược tăng tu vi, mà là một mùi hương tĩnh lặng, làm dịu đi mọi tạp niệm, khiến tâm hồn trở nên an tĩnh.

Ngay lập tức, Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc chưa từng thấy. Linh căn tạp của hắn, vốn dĩ khó dung nạp linh khí tinh thuần, nay lại như được vỗ về, an ủi bởi luồng khí tức từ linh quả. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một cảm giác mát lành lan tỏa khắp kinh mạch, thanh lọc từng tế bào, củng cố thần thức. Ánh mắt đen láy của hắn ánh lên sự tập trung cao độ, không phải vì ham muốn nhất thời, mà là sự nhận thức sâu sắc về một cơ duyên hiếm có. Đây không phải là một món đồ để tăng tu vi nhanh chóng, mà là một thứ có thể khai mở thần thức, trợ giúp ngộ đạo, tinh thuần linh khí, hoàn hảo cho con đường 'vững chắc hơn tốc độ' của hắn. Hắn thầm nghĩ: *Thiên Tâm Linh Quả... Tên gọi này quả nhiên không sai, nó là tinh hoa của trời đất, có thể tịnh hóa tâm linh, củng cố căn cơ. Đối với đạo tâm của ta, đây là bảo vật vô giá.*

Tiêu Hạo, với kinh nghiệm từng trải của một tán tu, cũng nhận ra giá trị phi thường của linh quả này. Hắn thốt lên kinh ngạc, giọng nói run rẩy: "Thiên Tâm Linh Quả! Trời ơi, giá trị của nó... Trường Sinh huynh, huynh..." Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh ngập tràn vẻ lo lắng và một chút sợ hãi. "Thiên Tâm Linh Quả là linh quả thượng phẩm, ngàn năm mới có một, thường chỉ xuất hiện ở những nơi linh khí cực thịnh hoặc các cổ di tích. Nó không trực tiếp tăng tu vi, nhưng lại là chìa khóa để củng cố bản nguyên, khai mở thần thức, giúp tu sĩ đột phá cảnh giới nội tâm. Đối với những người tu luyện đạo tâm hay công pháp đặc thù như huynh, nó còn quý giá hơn cả tiên đan!" Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt. "Nhưng giá của nó... chắc chắn sẽ là một con số trên trời. Hơn nữa, những người hiểu được giá trị thực sự của nó sẽ không tiếc tiền để tranh đoạt."

Lục Trường Sinh khẽ siết chặt tay, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt vẫn hoàn toàn điềm tĩnh. Hắn không nói một lời, nhưng ý chí đã quyết. Đối với Ngưng Hồn Tịnh Thảo vừa rồi, hắn có thể từ bỏ, bởi lẽ nó chỉ là một vật phẩm phụ trợ, không phải là thứ tối quan trọng cho con đường tu luyện của hắn. Nhưng Thiên Tâm Linh Quả thì khác. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một cơ duyên, một bước ngoặt tiềm tàng cho Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang theo đuổi. Đạo của hắn là con đường của sự vững chắc, của sự thanh lọc nội tâm, của sự kiên định không lay chuyển. Thiên Tâm Linh Quả chính là một sự bổ trợ hoàn hảo cho điều đó, nó có thể giúp hắn đi xa hơn trên con đường chiêm nghiệm, giúp hắn nhìn rõ hơn bản chất của linh khí, của vũ trụ, của chính mình. Sự cộng hưởng mà hắn cảm nhận được đã khẳng định điều đó.

Chủ Tàng Bảo Các mỉm cười hài lòng trước sự im lặng đầy kinh ngạc của đám đông. "Chư vị đạo hữu, bảo vật trước mắt quý vị chính là Thiên Tâm Linh Quả. Như nhiều vị đã biết, công dụng của nó không phải để tăng tu vi một cách tầm thường, mà là để tịnh hóa linh hồn, khai mở thần thức, giúp tu sĩ ngộ đạo sâu sắc hơn, củng cố bản nguyên, đặt nền móng vững chắc cho con đường đại đạo. Đây là vật phẩm vô giá, không thể dùng linh thạch mà cân đong được, nhưng vì quy tắc của Tụ Linh Các, chúng ta vẫn phải đưa ra một giá khởi điểm." Ông ta tạm dừng, quét ánh mắt tinh ranh khắp đại sảnh, tạo thêm kịch tính. "Giá khởi điểm của Thiên Tâm Linh Quả này là... ba vạn linh thạch trung phẩm!"

Con số ba vạn linh thạch trung phẩm vang lên, không quá cao như Ngưng Hồn Tịnh Thảo, nhưng lại đủ để khiến nhiều tán tu cấp thấp phải nhụt chí. Tuy nhiên, nó lại là một cái bẫy tinh vi, bởi lẽ những kẻ thực sự hiểu giá trị của Thiên Tâm Linh Quả sẽ biết rằng nó đáng giá hơn rất nhiều. Lục Trường Sinh vẫn trầm mặc, ánh mắt hắn không rời linh quả, nhưng tâm trí hắn đã bắt đầu tính toán. Hắn có thể không có nhiều linh thạch như các thế lực lớn, nhưng hắn có chiến lược của riêng mình. Hắn tin rằng, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, cũng là một loại sức mạnh, một loại tài nguyên vô hình mà không phải ai cũng có.

Tiếng hô giá bắt đầu vang lên, tuy không ồ ạt như trước, nhưng lại mang theo một sự kiên định, một sự khát khao mãnh liệt hơn. Tiểu Thư Cao Ngạo, Lưu Nguyệt, không chần chừ một giây, giọng nói cao ngạo vang vọng từ gian phòng số bốn: "Năm vạn linh thạch trung phẩm!" Nàng không cần phải suy nghĩ, bởi lẽ đối với nàng, linh thạch chỉ là con số, còn vật phẩm quý hiếm mới là thứ đáng để săn lùng, để phô trương quyền lực. Nàng muốn cho tất cả thấy, nàng là người có thể có được bất cứ thứ gì mình muốn.

Ngay sau đó, giọng nam hào sảng của Bạch Mã Công Tử, Lý Phi Vân, vang dội từ gian phòng số sáu, mang theo một chút thách thức: "Sáu vạn! Ai muốn tranh với ta?" Hắn cười vang, như muốn cho thấy hắn không hề kém cạnh, thậm chí còn hào phóng hơn. Mặc dù vừa rồi hắn đã phải nhường bước trước Ngưng Hồn Tịnh Thảo, nhưng với Thiên Tâm Linh Quả này, hắn quyết không bỏ lỡ. Hắn cũng nhận ra giá trị của linh quả đối với việc củng cố bản nguyên, dù công pháp của hắn không quá chú trọng đạo tâm, nhưng một nền tảng vững chắc chưa bao giờ là thừa thãi.

Cuộc đấu giá Thiên Tâm Linh Quả bùng nổ một cách thầm lặng nhưng đầy khốc liệt. Các tu sĩ cấp cao, những người thực sự hiểu giá trị của nó, bắt đầu tham gia. Những con số liên tục được hô lên, không khí trong đại sảnh trở nên nóng bỏng, căng như dây đàn. Bỗng nhiên, một giọng nói trầm tĩnh, uyên bác và đầy sức nặng vang lên từ gian phòng số hai, khiến mọi tiếng ồn ào đều lắng xuống. Đó là Cổ Thành Trưởng Lão, với khuôn mặt khắc khổ, râu tóc bạc trắng như sương, khoác trên mình chiếc áo vải thô giản dị. Đôi mắt sắc bén của ông ta quét qua một lượt, dừng lại trên Thiên Tâm Linh Quả, rồi chậm rãi thốt ra: "Tám vạn... Linh quả này không thể dùng linh thạch mà cân đong được, nhưng lão phu chấp nhận." Lời nói của ông ta không chỉ là một giá tiền, mà còn là một sự khẳng định về giá trị thực sự của linh quả, đồng thời ngầm cảnh báo những kẻ không hiểu chuyện đừng nên tham gia.

Sự xuất hiện của Cổ Thành Trưởng Lão đã đẩy mức giá lên một tầm cao mới, đồng thời cũng khiến nhiều người phải suy nghĩ lại. Ông ta không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một nhân vật có tiếng tăm, uyên bác, và biết nhiều về lịch sử của Thanh Thạch Thành. Việc ông ta ra tay đã cho thấy Thiên Tâm Linh Quả có giá trị vượt xa những gì mà bề ngoài thể hiện. Các tán tu vô danh nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối và bất lực. Ngay cả Tiểu Thư Cao Ngạo và Bạch Mã Công Tử cũng phải ngừng lại trong chốc lát, cân nhắc trước đối thủ mới này.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong lòng hắn, quyết tâm đã lên đến đỉnh điểm. Hắn biết, đây chính là cơ hội mà hắn đã chờ đợi. Hắn không để lộ một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt thanh tú, chỉ có ánh mắt đen láy là ánh lên một tia kiên định không lay chuyển. Hắn hít sâu một hơi, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, làm dịu đi mọi tạp niệm, mọi áp lực từ bên ngoài. Sau một khoảng lặng ngắn, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Cổ Thành Trưởng Lão, chờ đợi phản ứng từ các đối thủ khác, Lục Trường Sinh chậm rãi lên tiếng, giọng hắn không lớn, nhưng lại vang rõ ràng trong không khí tĩnh lặng. "Chín vạn."

Lời hô giá của Lục Trường Sinh như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng bất ngờ. Cả đại sảnh xôn xao, những ánh mắt ngạc nhiên, dò xét đổ dồn về phía hắn. Một tán tu vô danh gần đó thì thầm: "Hắn là ai vậy? Hắn cũng dám tranh giành với Cổ Thành Trưởng Lão sao?" Tiêu Hạo bên cạnh, đôi mắt láu lỉnh mở to, khuôn mặt tròn trịa tái đi vì lo lắng, vội vàng thì thầm: "Trường Sinh huynh, chúng ta... linh thạch của chúng ta..." Hắn biết rõ Lục Trường Sinh không giàu có như những thế lực lớn kia, và việc hô giá này có thể đẩy họ vào một tình thế khó khăn.

Lục Trường Sinh khẽ ra hiệu trấn an Tiêu Hạo, ánh mắt hắn vẫn tập trung vào Chủ Tàng Bảo Các và các đối thủ, không chút dao động. Hắn không giải thích, không phô trương, chỉ đơn giản là hô giá. Mỗi lời hô giá của hắn đều được tính toán tỉ mỉ, không phải để thể hiện tài lực, mà là để khẳng định quyết tâm. Hắn hiểu rằng, trong cuộc chiến này, sự kiên định của đạo tâm, sự bình tĩnh của ý chí, đôi khi còn quan trọng hơn cả số lượng linh thạch. Hắn muốn cho các đối thủ thấy rằng, dù hắn có thể không có nhiều tài nguyên, nhưng ý chí của hắn là không thể lay chuyển, và hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ thứ mà hắn thực sự cần. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tiểu Thư Cao Ngạo, Lưu Nguyệt, nhíu mày nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ khó chịu và khinh thường. Nàng không ngờ một tán tu vô danh lại dám chen chân vào cuộc tranh giành này. Bạch Mã Công Tử, Lý Phi Vân, cũng nheo mắt lại, trong lòng cảm thấy một sự khó chịu không tên. Hắn không quen với việc có người dám xen vào cuộc vui của mình. Nhưng Cổ Thành Trưởng Lão lại khác, ông ta chỉ khẽ nhếch mép, đôi mắt sắc bén lướt qua Lục Trường Sinh một cách thâm thúy, như đang đánh giá một viên ngọc thô còn ẩn chứa nhiều bí mật. Việc Lục Trường Sinh thể hiện sự quyết tâm và chiến thuật trong đấu giá đã thu hút sự chú ý của ông ta, một sự chú ý không phải vì tài phú, mà là vì một điều gì đó sâu xa hơn. Cổ Thành Trưởng Lão hiểu rằng, thành này đã chứng kiến biết bao đổi thay, và mỗi tu sĩ đều có con đường riêng của mình.

Chủ Tàng Bảo Các mỉm cười bí hiểm, ánh mắt tinh ranh lướt qua Lục Trường Sinh một lần nữa, rồi gõ nhẹ chiếc búa ngọc. "Chín vạn linh thạch trung phẩm! Có ai trả cao hơn không?" Tiếng hô của ông ta vang vọng, mang theo sự kích động và chờ đợi. Cuộc chiến cho Thiên Tâm Linh Quả, một linh dược có khả năng khai mở thần thức và trợ giúp ngộ đạo, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã chính thức bước vào tâm điểm của cơn bão. Hắn biết rằng, việc giành được Thiên Tâm Linh Quả này sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn tin rằng, con đường của hắn sẽ không vì một món đồ mà bị gián đoạn, mà ngược lại, nó sẽ được củng cố và mở rộng. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu trực diện với những thế lực ẩn mình, bởi lẽ, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ không bao giờ để bản tâm của mình bị lung lay.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free