Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 83: Linh Dược Kích Động: Cân Nhắc Chiến Lược

Sau màn kịch châm biếm và đầy toan tính của Lưu Nguyệt và Lý Phi Vân, không khí trong Tụ Linh Các quả nhiên chùng xuống một nhịp. Tiếng xì xào bàn tán giảm đi, thay vào đó là những tiếng thở dài khe khẽ của các tán tu, những cái ngáp ngắn ngáp dài của kẻ không kiên nhẫn, và sự im lặng nặng nề toát ra từ những gian phòng VIP trên cao, như thể những cường giả ẩn mình đang đánh giá lại tình hình, hoặc đơn giản là đợi chờ những món "hàng thật" như lời Tiêu Hạo đã nói. Đêm đã về khuya, ánh đèn linh thạch vẫn rực rỡ, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự chói lọi ban đầu, thay vào đó là một vẻ mờ ảo, huyền bí bao trùm lấy không gian rộng lớn của Tụ Linh Các. Mùi hương liệu quý phái vẫn còn đó, nhưng đã hòa lẫn với chút mùi rượu, mùi mồ hôi thoang thoảng và cả sự căng thẳng ngấm ngầm, tạo nên một sự nặng nề rất riêng của một cuộc tụ họp kéo dài, nơi lợi ích và dục vọng giao thoa.

Lục Trường Sinh khẽ siết nhẹ chén trà đã nguội trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của sứ men truyền qua đầu ngón tay. Trong tâm trí hắn, lời cảnh báo của Nữ Hoàng Hồ Tộc về "những bí mật ẩn chứa" và "đại biến sắp tới" lại hiện rõ ràng, không ngừng vang vọng. Cuộc đấu giá này, rõ ràng, không chỉ là một cuộc mua bán đơn thuần, mà còn là một sàn diễn quyền lực, nơi các thế lực ngầm thể hiện mình, nơi những mưu đồ và toan tính được che giấu dưới lớp vỏ của sự tranh giành tài nguyên. Hắn biết, đây chính là nơi khởi nguồn cho những biến động lớn hơn, những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới bề mặt tĩnh lặng của thế giới tu hành.

Ngồi cạnh hắn, Tiêu Hạo sau một ngày dài phấn khích cũng bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi. Hắn khẽ ngáp một cái, dụi mắt rồi quay sang Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh vẫn ánh lên vẻ mong chờ dù giọng đã có phần uể oải. “Mấy món này chỉ là khai vị thôi, Trường Sinh huynh. Những món ‘hàng thật’ thì phải đợi đến khuya, khi mấy vị đại nhân vật kia mới chịu ra tay. Có khi còn lôi cả linh bảo trấn tông ra mà đổi ấy chứ!” Hắn nói, rồi lại thì thầm thêm, đôi mắt đảo qua những gian phòng VIP đang im lìm. “Hơn nữa, ta nghe nói, hôm nay còn có một món đồ được khai quật từ một cổ di tích mới thức tỉnh, cực kỳ quý hiếm. Chắc chắn sẽ gây ra một trận long trời lở đất!”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Tiêu Hạo. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những luồng khí tức cường đại đang ẩn mình trong những gian phòng VIP trên tầng cao nhất, tĩnh lặng như những con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi lớn xuất hiện. Đó là những cường giả thực sự, những kẻ nắm giữ quyền lực và tài nguyên, những kẻ có thể định đoạt số phận của vô số sinh linh. "Lời của Nữ Hoàng Hồ Tộc quả nhiên không sai," hắn lẩm bẩm trong tâm trí, một sự khẳng định cho những gì hắn đang chứng kiến. "Đây không phải là một cuộc đấu giá thông thường, mà là một cuộc chiến tranh giành tài nguyên không tiếng súng, một sân khấu quyền lực thực sự. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, để Tàn Pháp Cổ Đạo lặng lẽ vận chuyển trong cơ thể. Công pháp này không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng lại là nền tảng vững chắc cho đạo tâm, giúp hắn giữ được sự thanh tịnh giữa dòng xoáy dục vọng và toan tính. Hắn không có ý định tranh giành những món đồ vô nghĩa, những thứ chỉ làm mê hoặc tâm trí phàm tục, nhưng hắn cũng hiểu rằng, để có thể giữ vững con đường tu hành của riêng mình, hắn cần phải có đủ tài nguyên và thực lực để bảo vệ đạo của mình khỏi vòng xoáy hỗn loạn này. Màn đêm càng lúc càng buông xuống sâu hơn, mang theo những bí ẩn và những cuộc tranh giành còn khốc liệt hơn đang chờ đợi. Lục Trường Sinh lặng lẽ hít thở, điều hòa linh khí, chuẩn bị cho những thử thách cam go sắp đến. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, sẽ không vì những sóng gió bên ngoài mà lay chuyển.

Cuộc đấu giá trôi qua được một phần ba, các món linh dược và pháp khí tầm trung liên tục được bán. Không khí trong Tụ Linh Các dần nóng lên, nhưng vẫn chưa đạt đến đỉnh điểm của sự căng thẳng. Tiếng hô giá dồn dập, tiếng búa gỗ gõ xuống dứt khoát của Chủ Tàng Bảo Các, xen lẫn tiếng xì xào bàn tán và những tiếng thở phào nhẹ nhõm khi một món đồ tìm được chủ nhân. Kiến trúc nhiều tầng của Tụ Linh Các, với những cột đá điêu khắc tinh xảo và các bức tường được chạm trổ hình rồng phượng uốn lượn, phản chiếu ánh sáng từ vô số linh thạch treo trên cao, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa huyền ảo. Linh khí trong không gian tuy hỗn tạp do sự hiện diện của vô số tu sĩ thuộc đủ các cấp độ, nhưng vẫn được pháp trận tụ linh khéo léo điều hòa, không gây cảm giác khó chịu.

Tiêu Hạo ngồi cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, thỉnh thoảng lại thì thầm những bình luận sắc sảo về các tu sĩ hoặc món đồ đang được đấu giá. “Trường Sinh huynh, nhìn xem, vị tán tu kia vừa bỏ ra một khoản không nhỏ cho viên Kim Nguyên Đan. Chắc là muốn đột phá Trúc Cơ đấy!” Hắn chỉ về một góc đại sảnh, nơi một nam tử trung niên với bộ y phục giản dị, tay cầm một thanh kiếm đã cũ, đang run rẩy nhận lấy hộp ngọc đựng đan dược. Khí tức của người này khá bất ổn, rõ ràng là đang ở ngưỡng đột phá, nhưng căn cơ chưa vững.

Lục Trường Sinh liếc nhìn, ánh mắt trầm tĩnh. “Đan dược đó chỉ là phụ trợ, quan trọng là đạo tâm có vững hay không. Nếu căn cơ không đủ, dù có Kim Nguyên Đan cũng khó mà đột phá viên mãn, thậm chí còn rước họa vào thân.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút suy tư. Hắn đã thấy quá nhiều tu sĩ nôn nóng cầu thành, dựa dẫm vào ngoại vật mà bỏ quên việc tu dưỡng nội tại, cuối cùng rơi vào cảnh tẩu hỏa nhập ma hoặc tu vi đình trệ vĩnh viễn. Con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn sự kiên nhẫn, sự vững chắc, không chạy theo tốc độ phù phiếm.

Chủ Tàng Bảo Các vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, uy nghi. Thân hình gầy gò của ông ta không hề suy suyển, đôi mắt tinh ranh quét qua toàn bộ hội trường, không bỏ sót một biểu cảm nào. Mỗi lần hô giá, mỗi lần gõ búa, đều dứt khoát, mạnh mẽ, như thể ông ta đang điều khiển cả một dòng chảy linh khí vô hình. "Mười lăm ngàn linh thạch hạ phẩm! Còn ai trả cao hơn không?" Giọng ông ta vang vọng khắp các tầng lầu. "Giao dịch thành công! Thuộc về gian phòng số bảy!"

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng nhấp trà, cảm nhận hương vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Hắn không chỉ quan sát các món đồ, mà còn quan sát những người tham dự. Những nụ cười gượng gạo khi thua cuộc, những ánh mắt lấp lánh tham lam khi một món đồ quý hiếm xuất hiện, những luồng khí tức ẩn giấu sau vẻ ngoài bình thản của các cường giả. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt, đều ẩn chứa một câu chuyện, một mưu đồ. Hắn nhận thấy một số tu sĩ có tiếng tăm, những kẻ mà Tiêu Hạo đã nhắc đến, đang từ từ lộ diện. Có kẻ là trưởng lão của một tông môn nhỏ, có kẻ là tán tu nổi danh một phương, nhưng tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc đấu giá, của sự tranh giành tài nguyên. Hắn hiểu rằng, đây là một phần tất yếu của thế giới tu hành, nơi mạnh được yếu thua, nơi tài nguyên quyết định sự sống còn. Nhưng hắn cũng tin rằng, có một con đường khác, một con đường không cần phải giẫm đạp lên người khác để tiến lên.

Mùi hương liệu quý phái trong Tụ Linh Các vẫn nồng nàn, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ các gian phòng VIP và mùi rượu mạnh thoang thoảng. Những ánh đèn linh thạch ấm áp soi rọi từng ngóc ngách, khiến mọi thứ trở nên lung linh, huyền ảo. Dưới những ánh sáng ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một khán giả lặng lẽ quan sát vở kịch lớn của nhân gian. Hắn không có tham vọng xưng bá, không có dục vọng chiếm đoạt, chỉ đơn thuần muốn tìm kiếm một con đường vững chắc cho bản thân, một con đường có thể giúp hắn đối mặt với "đại thế biến thiên" mà vẫn giữ được "bản tâm bất biến". Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một tầm nhìn khác, một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn biết, nguồn linh thạch của mình có hạn, nhưng đạo tâm của hắn thì vô hạn. Và trong cuộc đấu giá này, điều đó mới là thứ quý giá nhất.

Một làn sóng xôn xao, thậm chí là một tiếng hít thở mạnh tập thể, đột ngột lan khắp đại sảnh, cắt ngang dòng suy tư của Lục Trường Sinh. Tiếng ồn ào lúc nãy bỗng chốc im bặt, thay vào đó là những ánh mắt kinh ngạc, háo hức đổ dồn về phía sân khấu trung tâm. Chủ Tàng Bảo Các, với nụ cười ẩn ý và đôi mắt tinh ranh, khẽ ra hiệu cho thị nữ mang lên món đồ tiếp theo. Không khí trong Tụ Linh Các dường như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở, như thể cả ngàn tu sĩ đang nín thở chờ đợi.

Trên chiếc khay ngọc được phủ lụa gấm thêu kim tuyến, một cây linh thảo nhỏ bé đang tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ. Lá cây như được dệt từ tinh tú, mỗi chiếc lá đều mang một màu xanh ngọc bích trong suốt, điểm xuyết những đốm sáng li ti lấp lánh, như những vì sao xa xăm được gom tụ lại. Một mùi hương thanh khiết, tinh khiết đến lạ thường, lan tỏa khắp không gian, xuyên qua cả những lớp mùi hương liệu nồng nặc và mùi rượu mạnh. Khi hít hà mùi hương đó, tâm trí người ngửi cảm thấy thư thái lạ thường, mọi tạp niệm dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và trong suốt. Đó là 'Ngưng Hồn Tịnh Thảo', một linh dược cực phẩm hiếm khi xuất hiện, được đồn đại là có công dụng thanh lọc linh hồn, củng cố đạo tâm và tinh thuần linh khí. Dù không trực tiếp tăng tu vi nhanh chóng, nhưng giá trị của nó đối với một tu sĩ muốn vững chắc căn cơ và đạo tâm là vô cùng to lớn.

Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc từ linh dược này với Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn. Một luồng linh khí vô hình từ hắn khẽ dao động, như thể đang đáp lại tiếng gọi trầm mặc từ cây linh thảo. Hắn nheo mắt nhìn 'Ngưng Hồn Tịnh Thảo', trái tim không khỏi dấy lên một cảm giác rung động nhẹ. Công pháp của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là nhằm mục đích ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ và tinh thuần linh khí, chứ không phải chạy theo tốc độ. Mà Ngưng Hồn Tịnh Thảo này, dường như sinh ra là để bổ trợ cho con đường đó. Nó không hứa hẹn sức mạnh đột phá tức thời, mà hứa hẹn sự vững chắc, sự bền bỉ, sự trong sạch từ sâu thẳm linh hồn. Đối với hắn, giá trị của nó thậm chí còn cao hơn bất kỳ linh dược tăng tiến tu vi nào.

Tiêu Hạo bên cạnh, đôi mắt láu lỉnh mở to hết cỡ, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời trong vài giây. Rồi hắn quay sang Lục Trường Sinh, giọng thì thầm đầy phấn khích, xen lẫn chút run rẩy: “Trường Sinh huynh, đây là đồ tốt! Ngưng Hồn Tịnh Thảo! Ta chỉ từng nghe nói trong truyền thuyết! Nghe nói có thể giúp người tu luyện thanh trừ tạp niệm, ổn định căn cơ, thậm chí còn có thể gột rửa những vết nhơ trong linh hồn do tẩu hỏa nhập ma hoặc tu luyện sai đường gây ra! Có nó, đạo tâm sẽ vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm!” Hắn nói, tay không ngừng vuốt ve chiếc quạt giấy, gương mặt lộ rõ sự thèm muốn.

Chủ Tàng Bảo Các mỉm cười hài lòng trước phản ứng của mọi người. Ông ta giơ tay, ra hiệu cho thị nữ giữ chặt khay ngọc. Giọng ông ta vang vọng, đầy tự tin và uy nghi, như thể mỗi lời nói đều mang theo trọng lượng của ngàn vạn linh thạch. “Chư vị khách quý, đây chính là Ngưng Hồn Tịnh Thảo! Linh dược cực phẩm xuất hiện từ một cổ di tích mới thức tỉnh ở Tây Vực, có công dụng tịnh hóa linh hồn, củng cố đạo tâm, và tinh thuần linh khí. Một bảo vật vô giá cho bất kỳ tu sĩ nào muốn vững chắc căn cơ, thoát khỏi ma chướng của thế gian. Khởi điểm… một vạn linh thạch trung phẩm!”

Con số một vạn linh thạch trung phẩm không phải là nhỏ, nhưng đối với giá trị của Ngưng Hồn Tịnh Thảo, nó lại có vẻ quá thấp. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, trong lòng tính toán. "Linh dược này... quá phù hợp với Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. Nó không giúp tăng tốc, nhưng sẽ giúp đạo tâm thêm vững chắc, linh khí thêm tinh thuần. Tuy nhiên..." Hắn thở dài trong thầm lặng. Nguồn linh thạch của hắn, dù không quá ít ỏi, nhưng cũng không thể so sánh với những gia tộc lớn hay tông môn danh giá. Hắn chỉ có thể chi trả cho một món đồ quan trọng nhất, và Ngưng Hồn Tịnh Thảo, dù quý giá, nhưng liệu có phải là món đồ *cốt yếu nhất* cho mục tiêu của hắn hay không?

Ánh sáng xanh biếc từ Ngưng Hồn Tịnh Thảo dường như đang mời gọi hắn, một lời hứa hẹn về một con đường tu hành thanh tịnh hơn, vững vàng hơn. Hắn cảm nhận được sự khao khát tiềm ẩn trong sâu thẳm linh hồn mình, một sự khao khát được gột rửa, được tinh luyện, để Tàn Pháp Cổ Đạo có thể phát huy hết tiềm năng. Nhưng lý trí của hắn vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng, đây chỉ là khởi điểm. Với một bảo vật hiếm có như vậy, cuộc chiến giành giật sẽ vô cùng khốc liệt, và cái giá cuối cùng chắc chắn sẽ vượt xa khả năng của hắn. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm." Hắn tự nhủ. Ngoại vật dù tốt đến đâu, cũng chỉ là ngoại vật. Con đường tu hành, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình.

Tiếng hô giá bắt đầu vang lên, dứt khoát và dồn dập, không còn là những con số nhỏ lẻ như trước. Ngay lập tức, những cái tên quen thuộc, những đại diện cho các thế lực lớn, bắt đầu tham gia vào cuộc chiến giành giật Ngưng Hồn Tịnh Thảo. Từ những gian phòng VIP trên cao, những âm thanh trầm đục, uy nghiêm vang xuống, mỗi lần hô giá lại là một bước nhảy vọt đáng kinh ngạc, thể hiện sự giàu có và quyết tâm tranh đoạt.

“Mười lăm vạn linh thạch trung phẩm!” Một giọng nữ cao vút, đầy kiêu ngạo vang lên từ gian phòng số bốn. Đó chính là Tiểu Thư Cao Ngạo, Lưu Nguyệt, người vừa tranh giành đan dược với Lý Phi Vân. Nàng ta không hề che giấu sự kiêu kỳ và quyền lực của mình, mỗi lời nói đều như mang theo một sự thách thức. Ánh mắt nàng ta quét qua đại sảnh, đầy vẻ khinh thường những tán tu cấp thấp không có khả năng cạnh tranh.

Chủ Tàng Bảo Các mỉm cười nhẹ, không chút ngạc nhiên. “Lưu tiểu thư ra giá mười lăm vạn linh thạch trung phẩm! Còn ai trả cao hơn không?”

Ngay lập tức, một giọng nam hào sảng, vang dội như tiếng chuông đồng, đáp lời từ gian phòng số sáu. “Hai mươi vạn linh thạch trung phẩm!” Đó là Bạch Mã Công Tử, Lý Phi Vân, hắn không hề kém cạnh về độ phô trương. Dù vừa nhường một món đồ, nhưng giờ đây hắn lại thể hiện sự giàu có và quyết tâm của mình. Hắn muốn cho Lưu Nguyệt thấy, hắn nhường không phải vì yếu kém, mà vì hắn không thực sự thèm muốn món đồ đó. Ngưng Hồn Tịnh Thảo này, hiển nhiên, có sức hấp dẫn lớn hơn nhiều.

Lục Trường Sinh ngồi đó, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, nhưng trong lòng hắn, một sự tiếc nuối nhẹ nhàng dâng lên rồi lại nhanh chóng tan biến. Hai mươi vạn linh thạch trung phẩm. Con số này đã vượt xa số linh thạch ít ỏi mà hắn có thể chi trả. Hắn có thể có một ít linh thạch tích lũy từ những chuyến phiêu lưu trước đây, nhưng tuyệt đối không thể so với sự giàu có của những thế lực lớn này. Hắn nhìn vào những ánh mắt kiêu ngạo, những nụ cười đầy tự tin của các đối thủ, cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch về tài nguyên và quyền lực.

Tiêu Hạo bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt vì kinh ngạc, vội vàng thì thầm vào tai Lục Trường Sinh: “Trường Sinh huynh, giá này… chúng ta không thể với tới rồi! Ngưng Hồn Tịnh Thảo quả nhiên là bảo vật hiếm có, nhưng hai mươi vạn linh thạch… ngay cả ta cũng phải bán hết gia sản mới có thể mua được một phần nhỏ!” Hắn lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy bất lực trước sự phô trương tài phú của những kẻ quyền lực.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt không chút dao động. “Không sao.” Giọng hắn nhẹ tênh, như thể món đồ quý giá kia không hề có chút liên quan gì đến hắn. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, làm dịu đi những rung động nhẹ còn sót lại trong linh hồn. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt hắn đã hoàn toàn kiên định, không còn một chút tiếc nuối hay tham lam nào.

Hắn quyết định không tham gia vào cuộc chiến này, dù nội tâm có chút tiếc nuối ban đầu. Hắn hiểu rõ giá trị của Ngưng Hồn Tịnh Thảo đối với con đường của mình, nhưng hắn cũng hiểu rõ hơn về giá trị của sự tự chủ và kiên định. Việc tranh giành một món đồ vượt quá khả năng của mình, chỉ để thỏa mãn một dục vọng nhất thời, là đi ngược lại với đạo tâm của hắn. Hắn không thể để những vật ngoại thân làm lung lay ý chí của mình.

Thay vào đó, Lục Trường Sinh dùng thời gian này để quan sát kỹ càng hơn các tu sĩ khác, cách họ hô giá, cách họ thể hiện ý đồ và quyền lực. Hắn nhìn thấy sự tự mãn của Tiểu Thư Cao Ngạo, sự hào sảng giả tạo của Bạch Mã Công Tử. Hắn cũng nhận ra những tán tu vô danh, những kẻ ánh mắt lấp lánh tham lam, nhưng rồi lại cúi đầu cam chịu trước những con số khổng lồ. Cuộc đấu giá này, đối với Lục Trường Sinh, trở thành một bài học thực tế về bản chất của quyền lực và tài nguyên trong thế giới tu hành. Nó càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường chậm rãi, vững chắc mà hắn đã chọn.

Tiếng hô giá vẫn tiếp tục, Ngưng Hồn Tịnh Thảo nhanh chóng chạm ngưỡng ba mươi vạn, rồi bốn mươi vạn linh thạch trung phẩm. Dù không tham gia, Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được sức nóng từ cuộc cạnh tranh khốc liệt. Hắn biết, có thể hắn sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt, nhưng hắn tin rằng, con đường của hắn sẽ không vì một món đồ mà bị gián đoạn. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn lẩm nhẩm, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, nơi những "món hàng thật" mà Tiêu Hạo đã nhắc đến đang chờ đợi, và nơi con đường của hắn vẫn sẽ tiếp diễn, dù không có Ngưng Hồn Tịnh Thảo. Hắn vẫn còn linh thạch, và hắn tin rằng, sẽ có những vật phẩm khác, có thể không quý giá bằng Ngưng Hồn Tịnh Thảo nhưng lại phù hợp hơn, chờ đợi hắn trong những khoảnh khắc thích hợp. Việc quan sát kỹ lưỡng các tu sĩ khác, nắm bắt tâm lý và chiến thuật của họ, sẽ là vũ khí vô hình giúp hắn giành được thứ mình cần khi thời cơ chín muồi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free