Cửu thiên linh giới - Chương 82: Sân Khấu Quyền Lực: Đấu Giá Khốc Liệt
Tiếng hô giá dồn dập, mạnh mẽ, như những đợt sóng vỗ vào bờ, mỗi âm thanh đều mang theo sự hưng phấn, tham lam, hoặc căng thẳng tột độ. Ánh đèn linh thạch rực rỡ từ những pháp trận tinh xảo chiếu sáng khắp Tụ Linh Các, phô bày rõ nét từng biểu cảm trên khuôn mặt của vô số tu sĩ. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp hắn giữ cho tâm trí minh mẫn. Đôi mắt đen láy của hắn không chỉ dừng lại ở gốc Thiên Niên Linh Chi đang tỏa linh quang rực rỡ trên bục đấu giá, mà còn lướt qua những gương mặt đang đỏ bừng vì khao khát, những ánh mắt sắc như dao găm toan tính thiệt hơn, và cả những kẻ đang âm thầm quan sát, che giấu ý đồ.
“Hai vạn hai ngàn linh thạch trung phẩm!” Một giọng nói trầm đục vang lên từ một gian phòng VIP trên lầu hai, mang theo uy áp nhàn nhạt, khiến những tiếng hô giá nhỏ lẻ tức thì chìm xuống. Gian phòng đó được che chắn bởi một tấm màn lụa mỏng, chỉ để lộ ra một bóng dáng cao lớn, mơ hồ.
“Hai vạn ba!” Một giọng nữ thanh thúy, nhưng đầy kiêu ngạo, đáp trả không chút nao núng từ một gian phòng khác đối diện.
Tiêu Hạo, bên cạnh Lục Trường Sinh, không khỏi phấn khích, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh. Hắn thì thầm, giọng pha chút tiếc nuối: “Trường Sinh huynh, nhìn kìa, giá đã lên tới hai vạn ba rồi! Gốc Thiên Niên Linh Chi này đúng là bảo vật hiếm có, không biết cuối cùng sẽ về tay ai. Với linh khí thuần túy như vậy, đủ để một tu sĩ Luyện Khí kỳ đột phá bình cảnh, hoặc giúp một tu sĩ Trúc Cơ kỳ củng cố đạo cơ vững chắc hơn.” Hắn thở dài một hơi, rồi lại tặc lưỡi: “Mà thôi, với tài lực của chúng ta hiện giờ, chỉ có thể nhìn mà thèm thôi. May mà đã đổi được số huyết thạch kia lấy linh dược cần thiết rồi, nếu không thì thật sự uổng phí chuyến này.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng nội tâm hắn đã có sự tính toán riêng. Hắn nhận ra, những món đồ đầu tiên này, dù quý giá, nhưng lại giống như một phép thử. Các thế lực lớn chưa vội ra tay, chỉ những tu sĩ có địa vị trung bình hoặc những kẻ muốn thể hiện tài lực mới nhảy vào cuộc. Cái giá của Thiên Niên Linh Chi vẫn đang tiếp tục tăng, nhưng tốc độ đã chậm lại đáng kể, cho thấy nó đang chạm đến giới hạn của một số người. Hắn cảm nhận được sự ngột ngạt nhẹ nhàng trong không khí, một áp lực vô hình đè nặng lên từng tu sĩ, khi mỗi lần hô giá không chỉ là cuộc chiến về tài vật, mà còn là cuộc chiến về khí thế, về bản lĩnh. Mùi hương trầm hương quý phái của Tụ Linh Các dần trở nên đậm đặc hơn, hòa lẫn với mùi linh dược thoang thoảng, tạo nên một sự pha trộn vừa huyền bí vừa đầy căng thẳng.
Chủ Tàng Bảo Các, với nụ cười bí ẩn thường trực trên môi, chậm rãi gõ chiếc búa gỗ xuống bàn. “Hai vạn sáu ngàn linh thạch trung phẩm! Còn ai trả cao hơn không?” Giọng ông ta vang vọng, kéo dài, như muốn vắt kiệt từng chút linh thạch cuối cùng từ những người đang do dự. Cuối cùng, sau vài giây im lặng đến đáng sợ, chiếc búa gõ xuống lần thứ ba, dứt khoát. “Hai vạn sáu ngàn linh thạch, giao dịch thành công! Thuộc về vị đạo hữu ở gian phòng số ba!”
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ một số người, trong khi nhiều kẻ khác lại lộ rõ vẻ thất vọng. Món bảo vật đầu tiên đã tìm thấy chủ nhân. Lục Trường Sinh quan sát, ghi nhớ. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, cũng không có bàn tay vàng, nhưng hắn có Tàn Pháp Cổ Đạo, giúp hắn ổn định đạo tâm và nhìn rõ bản chất. Hắn hiểu rằng, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và để đi được, sự tỉnh táo và thận trọng là điều kiện tiên quyết.
Vài món đồ tiếp theo được đưa ra đấu giá. Đó là những viên linh đan có công hiệu củng cố nguyên khí, một vài bộ pháp khí cấp trung với hoa văn tinh xảo, và cả những cuốn công pháp phổ biến nhưng có giá trị thực dụng. Mỗi món đồ đều có giá trị riêng, thu hút một nhóm tu sĩ khác nhau. Có những món chỉ vài trăm linh thạch hạ phẩm, nhưng cũng có những món lên tới vài ngàn linh thạch trung phẩm. Đại sảnh vẫn nhộn nhịp, sôi động, tiếng hô giá, tiếng xì xào bàn tán, tiếng chén ngọc va chạm vào nhau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự cạnh tranh. Lục Trường Sinh vẫn lặng lẽ quan sát, hắn nhận thấy những khuôn mặt căng thẳng, những ánh mắt dò xét, và cả những kẻ đang ngấm ngầm tính toán. Hắn cảm nhận được sự rung động nhỏ của không khí khi có linh lực phát ra từ các tu sĩ mạnh mẽ đang cố gắng thăm dò đối thủ. Mùi ẩm mốc nhẹ từ dòng người qua lại hòa lẫn với mùi linh dược và rượu mạnh, tạo nên một cảm giác chân thực đến lạ.
Một lúc sau, Chủ Tàng Bảo Các lại nâng cao giọng, tuyên bố món đồ tiếp theo với vẻ mặt đầy bí ẩn. “Vật phẩm tiếp theo, là một bình đan dược dưỡng nhan, có tên là ‘Huyền Băng Ngọc Đan’. Đan này được luyện từ Huyền Băng Thảo ngàn năm và Ngọc Lộ Tinh Hoa, có công hiệu thần kỳ trong việc giữ gìn dung nhan, làm chậm quá trình lão hóa, và thậm chí còn có thể cải thiện tư chất một phần nhỏ cho phàm nhân. Giá khởi điểm... năm ngàn linh thạch trung phẩm!”
Ngay lập tức, một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng đầy kiêu ngạo lan tỏa khắp đại sảnh. Từ một gian phòng VIP, một bóng dáng yểu điệu, vận y phục lộng lẫy màu xanh ngọc, lộ ra nửa khuôn mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ khinh thường. Đó chính là Tiểu Thư Cao Ngạo mà Lục Trường Sinh đã thoáng thấy khi mới bước vào Tụ Linh Các. Nàng ta không nói gì, chỉ khẽ phất tay, một thị nữ lập tức hô giá: “Sáu ngàn linh thạch!”
Chỉ một cái phất tay, một câu nói ngắn gọn, nhưng uy thế đã hiển lộ. Những tu sĩ ngồi phía dưới vốn đang xì xào to nhỏ, lập tức im bặt. Ai cũng biết, món đan dược này không chỉ dành cho tu sĩ. Rất nhiều phàm nhân quý tộc, thậm chí là những phi tần trong cung đình, sẵn sàng bỏ ra gia tài để có được nó. Và một tiểu thư của thế gia lớn, nhất định phải có được thứ này để giữ thể diện.
Nhưng không ngờ, từ một góc khác của đại sảnh, một giọng nam hào sảng vang lên: “Sáu ngàn năm trăm linh thạch!” Một thanh niên tuấn tú, mặc lụa là, tay cầm quạt ngọc, cưỡi một con bạch mã trắng như tuyết, đang ung dung ngồi ở một hàng ghế khá gần. Chính là Bạch Mã Công Tử mà Tiêu Hạo đã chỉ điểm. Hắn mỉm cười phong lưu, ánh mắt có phần khiêu khích nhìn về phía gian phòng của Tiểu Thư Cao Ngạo.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, kề sát tai Lục Trường Sinh: “Trường Sinh huynh, nhìn kìa! Bọn họ lại bắt đầu rồi! Tiểu thư kia là con gái độc nhất của Lưu gia, Lưu Nguyệt, thế lực không nhỏ ở vùng lân cận Thanh Thạch Thành này. Lưu gia có nhiều sản nghiệp về linh dược, lại có vài vị trưởng lão là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, có tiếng tăm lẫy lừng. Còn Bạch Mã Công Tử kia tên là Lý Phi Vân, là đệ tử Thiên Khuyết Tông, tuy chỉ là ngoại môn đệ tử nhưng cũng là thiên tài trong số đó, nổi tiếng phong lưu hào sảng. Bọn họ tranh không phải chỉ vì linh dược dưỡng nhan này đâu, mà là vì mặt mũi! Lưu gia và Thiên Khuyết Tông xưa nay đã có chút hiềm khích nhỏ, nay gặp nhau ở đây, lại càng không muốn nhường ai!”
Lục Trường Sinh gật gù, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng nội tâm đã ghi nhớ mọi chi tiết. Hắn lướt nhìn khắp đại sảnh, cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ hơn vẫn đang ẩn mình trong các gian phòng VIP kín đáo, chưa hề lộ diện. Những món đồ này, đối với họ, chỉ là trò mua vui, hoặc để thăm dò lẫn nhau. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang dần dâng cao, không chỉ từ hai kẻ đang đấu giá, mà còn từ những ánh mắt dò xét, những nụ cười khó hiểu từ những vị khách quý khác. Mỗi tiếng hô giá vang lên, không chỉ là con số, mà là lời tuyên bố về địa vị, về thực lực, về cái tôi.
Tiểu Thư Cao Ngạo Lưu Nguyệt rõ ràng không muốn thua kém. Nàng ta hừ lạnh một tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng cả đại sảnh đều nghe thấy: “Bảy ngàn linh thạch! Lý Phi Vân, ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi cố ý gây sự!”
Lý Phi Vân vẫn mỉm cười, quạt ngọc khẽ đung đưa, ánh mắt lấp lánh ý cười. “Ôi chao, Lưu tiểu thư nói gì vậy? Tại hạ chỉ là thấy đan dược này quý hiếm, muốn mua về tặng cho mẫu thân già cả. Chứ nào dám gây sự với tiểu thư khuê các như nàng? Tám ngàn linh thạch!”
“Chín ngàn!” Lưu Nguyệt nghiến răng, giọng nói đã lộ rõ vẻ tức giận. “Ngươi đúng là đồ vô liêm sỉ!”
Cuộc đấu giá cho viên Huyền Băng Ngọc Đan biến thành một màn tranh giành thể diện nảy lửa giữa hai người trẻ tuổi. Giá cả cứ thế bị đẩy lên cao vút, vượt xa giá trị thực của món đan dược. Các tu sĩ khác, từ những tán tu ngồi phía dưới đến những trưởng lão trong các gian phòng riêng, đều im lặng theo dõi, có kẻ cười thầm, có kẻ lắc đầu. Một số người thậm chí còn đặt cược xem ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến vô nghĩa này. Lục Trường Sinh chợt cảm thấy một mùi hương thảo dược đặc biệt nồng nặc từ phía bục đấu giá, có lẽ là do viên Huyền Băng Ngọc Đan bị kích thích bởi linh khí hỗn loạn xung quanh. Hắn tự hỏi, liệu giá trị thực sự của món đồ có còn quan trọng không, khi danh dự và thể diện đã bị đặt lên bàn cân.
Cuối cùng, Lưu Nguyệt hô một tiếng “Một vạn hai ngàn linh thạch trung phẩm!” với vẻ mặt đỏ bừng vì giận dữ. Lý Phi Vân, sau một thoáng im lặng, đột nhiên phá lên cười sảng khoái. “Ha ha ha! Lưu tiểu thư thật là hào phóng! Đan dược này vốn dĩ không đáng giá như vậy, nhưng vì tiểu thư đã thích, tại hạ xin nhường. Chúc mừng tiểu thư có được bảo vật như ý!” Hắn nói xong, liền khoát tay, vẻ mặt đầy vẻ đắc ý khi thấy Lưu Nguyệt giận đến tái mét mặt.
Chủ Tàng Bảo Các mỉm cười ẩn ý, không vội vàng phán quyết, mà đợi cho sự căng thẳng lắng xuống. “Một vạn hai ngàn linh thạch trung phẩm! Còn ai trả cao hơn không?” Giọng ông ta vẫn giữ vẻ trầm ổn, chuyên nghiệp. Khi không có ai đáp lại, chiếc búa gỗ lại dứt khoát gõ xuống. “Giao dịch thành công! Thuộc về Lưu tiểu thư ở gian phòng số bốn!”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, trong lòng không hề dao động mà càng kiên định hơn với con đường của mình. Hắn biết mình cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết, không chỉ trong việc đấu giá mà còn trong việc đối nhân xử thế ở nơi đầy rẫy hiểm nguy này. Cuộc đấu giá này không chỉ là một cuộc mua bán đơn thuần, mà còn là một sàn diễn quyền lực, nơi các thế lực ngầm thể hiện mình, nơi những mưu đồ và toan tính được che giấu dưới lớp vỏ của sự tranh giành tài nguyên. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Nữ Hoàng Hồ Tộc về “những bí mật ẩn chứa” và “đại biến sắp tới” lại hiện rõ trong tâm trí hắn. Cuộc đấu giá này chính là nơi khởi nguồn cho những biến động lớn hơn.
Sau màn kịch của Lưu Nguyệt và Lý Phi Vân, không khí trong Tụ Linh Các có phần chùng xuống một chút, như thể mọi người đang tiêu hóa những gì vừa diễn ra. Vài món đồ khác được mang lên, nhưng chúng chỉ là những vật phẩm nhỏ nhặt, không đủ sức khuấy động lại bầu không khí sôi nổi như ban đầu. Tiếng xì xào bàn tán giảm đi, thay vào đó là những tiếng ngáp ngắn ngáp dài của một số tán tu, và sự im lặng nặng nề từ các gian phòng VIP. Đêm đã về khuya, ánh đèn linh thạch vẫn rực rỡ, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự chói lọi ban đầu, thay vào đó là một vẻ mờ ảo, huyền bí. Mùi hương liệu quý phái vẫn còn đó, nhưng đã hòa lẫn với chút mùi rượu và mồ hôi, tạo nên một sự nặng nề rất riêng của một cuộc tụ họp kéo dài.
Tiêu Hạo, sau một ngày dài phấn khích, cũng bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi. Hắn khẽ ngáp một cái, dụi mắt rồi quay sang Lục Trường Sinh: “Mấy món này chỉ là khai vị thôi, Trường Sinh huynh. Những món ‘hàng thật’ thì phải đợi đến khuya, khi mấy vị đại nhân vật kia mới chịu ra tay. Có khi còn lôi cả linh bảo trấn tông ra mà đổi ấy chứ!” Hắn nói, giọng đã có phần uể oải, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mong chờ. “Hơn nữa, ta nghe nói, hôm nay còn có một món đồ được khai quật từ một cổ di tích mới thức tỉnh, cực kỳ quý hiếm. Chắc chắn sẽ gây ra một trận long trời lở đất!”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Tiêu Hạo. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những luồng khí tức cường đại đang ẩn mình trong những gian phòng VIP trên tầng cao nhất, tĩnh lặng như những con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi lớn xuất hiện. “Lời của Nữ Hoàng Hồ Tộc quả nhiên không sai,” hắn lẩm bẩm trong tâm trí. “Đây không phải là một cuộc đấu giá thông thường, mà là một cuộc chiến tranh giành tài nguyên không tiếng súng, một sân khấu quyền lực thực sự. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.”
Hắn siết nhẹ chén trà đã nguội trong tay. Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn giữ vững đạo tâm, không để những cảm xúc bên ngoài làm ảnh hưởng đến sự phán đoán của mình. Hắn không có ý định tranh giành những món đồ vô nghĩa, nhưng hắn cũng hiểu rằng, để có thể giữ vững con đường tu hành của riêng mình, hắn cần phải có đủ tài nguyên và thực lực để bảo vệ đạo của mình khỏi vòng xoáy hỗn loạn này. Màn đêm càng lúc càng buông xuống sâu hơn, mang theo những bí ẩn và những cuộc tranh giành còn khốc liệt hơn đang chờ đợi. Lục Trường Sinh lặng lẽ hít thở, điều hòa linh khí, chuẩn bị cho những thử thách cam go sắp đến. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, sẽ không vì những sóng gió bên ngoài mà lay chuyển.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.