Cửu thiên linh giới - Chương 81: Khai Mạc Đấu Giá: Vạn Tượng Quyết Tranh
Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi những con phố vắng vẻ của Thanh Thạch Thành. Không khí se lạnh, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa suy tư đang bùng cháy, nung nấu những lời cảnh báo đầy ẩn ý từ Nữ Hoàng Hồ Tộc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn âm thầm vận chuyển, thanh lọc tâm trí, giúp hắn nhận ra rằng, thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Yêu tộc không phải lúc nào cũng là kẻ thù, và nhân loại cũng không phải lúc nào cũng là người tốt. Thiện ác, đúng sai, đôi khi chỉ là ranh giới mong manh. Hắn nhìn lên vầng trăng sáng, ánh mắt trầm tư. Con đường phía trước còn dài, và cuộc đấu giá sắp tới chắc chắn sẽ không đơn thuần chỉ là một cuộc tranh giành linh dược. Nó sẽ là một cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm, và có thể là cả sinh mạng. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nao núng. Hắn đã có những thứ mình cần, và quan trọng hơn, hắn đã nhận được những lời cảnh báo quý giá. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn lẩm bẩm, mỗi bước chân đều vững vàng, kiên định, tiến về phía trước, dù cho phía trước là vô số cạm bẫy hay những bí mật kinh thiên động địa đang chờ đợi.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng trên nền trời xanh thẳm, nhuộm vàng những mái nhà ngói xanh của Thanh Thạch Thành, một làn gió khô hanh mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi đá nồng nặc lướt qua. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã thức dậy từ sớm. Thanh Thạch Thành, một đô thị được xây dựng vững chãi từ những khối đá xanh khổng lồ, luôn mang một vẻ nghiêm trang, cổ kính. Tường thành cao lớn sừng sững như một hộ vệ bất diệt, những con đường lát đá xanh bóng loáng dưới ánh nắng ban mai, phản chiếu chút ánh vàng rực rỡ. Dù là ban ngày, linh khí ở đây vẫn có phần khô cằn, như thể đã bị những hoạt động khai khoáng thâm niên hút cạn đi ít nhiều, chỉ còn lại sự vững chãi, kiên cố của khoáng thạch.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, Thanh Thạch Thành lại khoác lên mình một diện mạo khác. Những con phố đá vốn dĩ tấp nập tiếng búa đập, tiếng kim loại va chạm từ các lò rèn, tiếng xe chở đá lộc cộc hay tiếng người buôn bán ồn ào giờ đây lại trở nên đông đúc một cách lạ thường. Không phải là sự ồn ào náo nhiệt của chợ búa, mà là một dòng người liên tục đổ về một hướng, mang theo sự hồ hởi, phấn khích và cả chút căng thẳng mơ hồ. Đó là dòng người tu sĩ, những kẻ mang trong mình khát vọng vươn tới đỉnh cao Đại Đạo, đang hướng về Tụ Linh Các – địa điểm sẽ diễn ra cuộc đấu giá linh dược lớn nhất trong nhiều năm trở lại đây.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cũng hòa mình vào dòng người đó. Dáng người Lục Trường Sinh không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, nhưng lúc này lại ánh lên vẻ quan sát sâu sắc. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, hoàn toàn tương phản với vẻ lộng lẫy, màu mè của những tu sĩ xung quanh. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, mái tóc đen cắt ngắn, đôi mắt láu lỉnh, không ngừng đảo quanh, thốt lên những tiếng trầm trồ, kinh ngạc. Hắn mặc y phục màu xanh lam tươi sáng, có nhiều túi nhỏ treo lủng lẳng bên hông, tạo cảm giác năng động và có phần tùy tiện.
“Trường Sinh huynh xem kìa, con Hỏa Diễm Thú kia ít nhất cũng phải là cấp ba, toàn thân lông đỏ rực như lửa, trông uy phong lẫm liệt quá! Chủ nhân của nó chắc hẳn là một cường giả có địa vị không nhỏ!” Tiêu Hạo chỉ tay về phía một con linh thú to lớn đang kéo một cỗ xe tráng lệ, đôi mắt sáng rực. Con Hỏa Diễm Thú gầm gừ nhẹ, phun ra từng đợt khí nóng, khiến đám đông phải dạt ra. Chủ nhân của nó, một nam tử trung niên vận cẩm bào thêu rồng, ngồi ung dung trên xe, đôi mắt sắc lạnh quét qua đám đông, đầy vẻ ngạo nghễ.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua một góc phố nơi có vài tu sĩ đang đứng nép mình, khí tức tuy không lộ liễu nhưng lại mang vẻ thâm sâu, khó dò. Hắn không bị vẻ phô trương của Hỏa Diễm Thú thu hút, mà chú ý hơn đến những luồng khí tức ẩn chứa, những cái nhìn dò xét hoặc cảnh giác mà hắn cảm nhận được. "Người đến không ít, kẻ mạnh cũng không thiếu..." Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút suy tư. Hắn đã cảm nhận được ít nhất ba luồng khí tức cường đại đang ẩn mình trong đám đông, không kém gì Nữ Hoàng Hồ Tộc mà hắn từng gặp. Thanh Thạch Thành này quả nhiên là ẩn chứa nhiều bí mật.
Tiêu Hạo vẫn còn đắm chìm trong sự hào nhoáng. "Đương nhiên rồi! Đấu giá linh dược lớn thế này, ai mà chẳng muốn có phần? Nghe nói còn có linh dược ngàn năm đấy, thậm chí có tin đồn là vạn năm! Ha ha, không biết đến lúc đó giá sẽ đội lên trời đến mức nào!" Hắn cười hì hì, hai tay xoa vào nhau, vẻ mặt tràn đầy mong chờ.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. Lời Nữ Hoàng Hồ Tộc cảnh báo lại vang vọng trong tâm trí hắn: "Cuộc đấu giá sắp tới sẽ không đơn giản. Thanh Thạch Thành này, dưới vẻ ngoài bình yên, ẩn chứa nhiều bí mật hơn các ngươi tưởng. Những linh mạch bị nhiễm huyết khí, những cổ di tích đang dần thức tỉnh, tất cả đều đang báo hiệu một đại biến sắp tới." Hắn biết, Tiêu Hạo chỉ nhìn thấy sự phồn hoa và cơ hội, nhưng hắn lại cảm nhận được những dòng chảy ngầm, những âm mưu và tranh giành mà bề nổi không thể hiện. Tàn Pháp Cổ Đạo không mang lại cho hắn sức mạnh bùng nổ, nhưng lại ban cho hắn một đạo tâm kiên cố, một khả năng cảm ứng những biến động tinh vi nhất của linh khí và nhân tâm. Hắn cảm thấy một luồng khí tức hỗn tạp bao trùm lấy thành phố, không chỉ là linh khí tu sĩ, mà còn có cả sự tham lam, dục vọng, thậm chí là sát khí ẩn chứa. Con đường tu hành mà hắn lựa chọn, chậm rãi và vững chắc, dường như lại là một sự đối lập hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại này. Nhưng hắn tin vào con đường của mình, bởi "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến."
Dòng người cứ thế cuồn cuộn đổ về Tụ Linh Các. Những ánh đèn lồng đủ màu sắc đã bắt đầu được thắp sáng dọc các con phố, xua đi bóng tối chiều tà. Không khí dần trở nên se lạnh hơn, nhưng lại được sưởi ấm bởi sự hưng phấn của hàng ngàn tu sĩ. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những cửa tiệm, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đá cổ và chút bụi đường, tạo nên một hương vị rất riêng cho Thanh Thạch Thành. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự chật chội của đám đông, những cái chạm vai, những ánh mắt lướt qua đầy thăm dò. Hắn dùng thần thức nhẹ nhàng lướt qua, không phải để trinh sát, mà là để cảm nhận, để hiểu rõ hơn về thế giới tu hành mà hắn đang dần dấn thân vào. Những luồng khí tức từ luyện khí kỳ cho đến kim đan kỳ, thậm chí là nguyên anh kỳ, đều hiện diện, tạo thành một bức tranh đa sắc mà phức tạp. Mỗi người một vẻ, một tâm tư, nhưng tất cả đều hướng về một mục đích: tài nguyên.
Khi họ đến gần Tụ Linh Các, kiến trúc đồ sộ của nó hiện ra rõ nét hơn dưới ánh đèn linh thạch rực rỡ. Tụ Linh Các không chỉ là một nhà đấu giá, mà còn là một biểu tượng của sự phồn vinh và quyền lực ở Thanh Thạch Thành. Cánh cổng lớn bằng ngọc bích, khắc hình linh thú cổ xưa, mở rộng chào đón dòng người. Bên trong, một đại sảnh rộng lớn đã được cải tạo thành khu vực đấu giá, lung linh huyền ảo dưới ánh sáng từ vô số linh thạch được khảm trên trần và vách tường. Âm thanh xì xào bàn tán của hàng trăm tu sĩ vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng chén đĩa va chạm ở khu vực dùng trà và điểm tâm, đôi khi xen lẫn tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng từ một góc khuất, tạo nên một bản giao hưởng của sự xa hoa và náo nhiệt. Mùi thức ăn ngon, rượu mạnh, và hương liệu quý hiếm quyện vào nhau, đôi khi lại bị lấn át bởi mùi mồ hôi và bụi đường từ những tu sĩ vừa mới đặt chân đến.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm được chỗ ngồi ở hàng giữa, không quá nổi bật cũng không quá khuất. Đây là vị trí lý tưởng để quan sát mà không gây chú ý quá mức. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, không phải để nghỉ ngơi, mà là để lắng nghe những lời bàn tán, thu thập thông tin và cảm nhận sự biến động của linh khí xung quanh một cách tinh tế hơn. Hắn cảm nhận được nhiều luồng khí tức cường đại đang ẩn mình trong các gian phòng riêng biệt ở tầng trên, những nơi được che chắn bởi pháp trận, chỉ những thế lực thực sự lớn mới có thể chi trả.
“Này, Trường Sinh huynh, nhìn xem!” Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua đám đông, đột nhiên khẽ huých tay Lục Trường Sinh. “Đó chẳng phải là Tiểu Thư Cao Ngạo của Lạc Gia sao? Chậc, khí chất vẫn kiêu căng, ngạo mạn như ngày nào, đúng là con nhà quyền quý có khác!” Hắn chỉ về phía một nhóm người đang tiến vào từ một lối đi riêng. Nổi bật nhất là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, vận y phục lụa là thêu phượng, đầu đội trâm ngọc, tỏa ra khí chất cao quý nhưng cũng đầy vẻ kiêu kỳ. Đôi mắt nàng quét qua đám đông một cách khinh thường, như thể mọi người xung quanh chỉ là phàm nhân không đáng để nàng bận tâm.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt lướt qua nhanh chóng. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường đại không hề kém cạnh khí tức của Tiểu Thư Cao Ngạo, đang lặng lẽ đi phía sau nàng, như một chiếc bóng. "Khí tức cường đại... Đằng sau nàng ta chắc chắn có trưởng bối hộ tống, không chỉ là hộ vệ thông thường." Hắn nhận định, giọng nói trầm tĩnh. Ánh mắt hắn dừng lại trên Tiểu Thư Cao Ngạo một lát, rồi lại quét qua những tu sĩ khác. Mỗi người đều mang một vẻ mặt riêng, từ tham lam, hưng phấn, đến cảnh giác, lạnh lùng. Thế giới tu hành quả thực là một bức tranh muôn màu, nơi mọi loại tâm tính đều được phơi bày.
Tiêu Hạo vẫn còn đang thầm thì, mắt vẫn dán vào Tiểu Thư Cao Ngạo. "Nghe nói Nữ Hoàng Hồ Tộc cũng có thể cử người đến. Không biết có phải cái lão già biến thái kia không, hay là Hồ Ly Tinh xinh đẹp đó?" Hắn cười tủm tỉm, vẻ mặt có chút tò mò xen lẫn tinh quái.
Lục Trường Sinh khẽ cau mày, nhớ lại lời cảnh báo của Nữ Hoàng Hồ Tộc và sự tinh quái của Hồ Ly Tinh. "Cẩn thận lời nói." Hắn nhỏ giọng nhắc nhở, rồi nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm. "Cuộc đấu giá này không đơn giản. Đừng để vẻ ngoài hào nhoáng che mắt. Sẽ có nhiều kẻ mạnh hơn, nhiều mưu đồ thâm hiểm hơn những gì chúng ta thấy." Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang dần dâng cao trong không khí, những luồng thần thức vô hình đang giao thoa, thăm dò lẫn nhau. Đây không chỉ là một sự kiện mua bán, mà còn là một cuộc biểu dương l��c lượng, một sân khấu nơi các thế lực ngầm tranh giành ảnh hưởng. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn giúp hắn không bị cuốn vào sự hưng phấn chung, mà giữ được sự tỉnh táo để quan sát và phân tích.
Bên cạnh Tiểu Thư Cao Ngạo, Lục Trường Sinh còn chú ý đến một vài nhân vật khác. Một Bạch Mã Công Tử tuấn tú, cưỡi một con linh mã trắng như tuyết, tay cầm quạt ngọc, ăn mặc lụa là, đang nở nụ cười hào sảng với mọi người xung quanh, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tính toán. Hắn ta vừa bước vào đã thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ. "Chuyện thiên hạ, cứ để ta lo!" Hắn ta vừa nói vừa vỗ vai một tu sĩ bên cạnh, giọng điệu khoa trương nhưng lại có vẻ có thực lực. Lại có những tán tu vô danh, ăn mặc giản dị, tay cầm kiếm, khí chất lạnh lùng, ngồi rải rác khắp nơi, ánh mắt sắc bén quét qua từng món đồ vật, từng người tham dự, như những con sói đói đang chờ đợi con mồi.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hỗn tạp của linh khí trong không gian. Nó không còn thuần khiết như ở những nơi linh mạch dồi dào, mà đã bị pha tạp bởi vô số loại công pháp, tâm cảnh của tu sĩ. Hắn biết, đây chính là một phần của thế giới tu hành, nơi tranh giành tài nguyên, quyền lực, và danh vọng. Hắn tự hỏi, liệu mình có thể giữ vững được đạo tâm của mình giữa vòng xoáy này hay không. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, cũng không có bàn tay vàng, chỉ có một đạo tâm kiên cố và Tàn Pháp Cổ Đạo. Nhưng chính điều đó lại giúp hắn có một cái nhìn khác, một sự tĩnh tại giữa dòng chảy cuồng loạn.
Đúng lúc đó, một tiếng trống "Đùng! Đùng! Đùng!" vang dội, mạnh mẽ xé tan bầu không khí xì xào, khiến cả đại sảnh lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về sân khấu chính. Một Chủ Tàng Bảo Các, lão nhân gầy gò, đôi mắt tinh ranh, mặc áo gấm màu tím than, chậm rãi bước ra. Ông ta không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ cúi người chào một cách trang trọng, rồi giơ tay lên, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, mang theo một sức mạnh trấn áp không thể nghi ngờ.
“Chư vị đạo hữu, đã đến giờ!” Giọng Chủ Tàng Bảo Các vang lên, hùng hồn nhưng vẫn giữ được sự trầm ổn. “Cuộc đấu giá linh dược Thanh Thạch Thành, chính thức khai màn! Chúng ta hãy bắt đầu với món bảo vật đầu tiên, một món đồ mà bất kỳ đạo hữu nào cũng sẽ khao khát...” Ông ta dừng lại một chút, để sự tò mò và hưng phấn của đám đông dâng lên đến đỉnh điểm. Mùi hương liệu đặc trưng của nhà đấu giá, hòa với mùi thảo dược thoang thoảng từ phía sân khấu, càng làm tăng thêm sự kích thích.
Một thị nữ xinh đẹp, vận y phục mỏng manh, nhẹ nhàng đặt lên bục trung tâm một chiếc hộp gỗ đàn hương đã được mở nắp. Bên trong, một gốc linh chi to lớn, có hình dáng như một con rồng đang cuộn mình, tỏa ra linh khí thanh khiết và một thứ ánh sáng vàng nhạt diệu kỳ. Từng thớ nấm đều lấp lánh như ngọc, rễ cây bám chặt vào một khối đá tự nhiên, cho thấy sự cổ kính và quý giá của nó.
“Đây là Thiên Niên Linh Chi!” Chủ Tàng Bảo Các tuyên bố, giọng nói đầy tự hào. “Một loại linh dược cực phẩm đã trải qua ngàn năm tuế nguyệt, ẩn chứa linh khí tinh thuần, có thể tẩm bổ nguyên thần, cường hóa đạo cơ, và kéo dài thọ mệnh. Món đồ này, chỉ riêng việc tồn tại đã là một kỳ tích! Giá khởi điểm... một vạn linh thạch trung phẩm!”
Ngay lập tức, không khí trong đại sảnh trở nên nóng bỏng. Tiếng hô giá vang lên không ngớt, như một cơn sóng thần.
“Một vạn hai!”
“Một vạn rưỡi!”
“Hai vạn!”
Tiếng hô giá dồn dập, mạnh mẽ, từ các gian phòng riêng biệt cho đến những hàng ghế phía dưới. Ánh đèn linh thạch rực rỡ chiếu sáng khuôn mặt của những tu sĩ đang hưng phấn, tham lam, hoặc căng thẳng.
Tiêu Hạo háo hức khẽ huých Lục Trường Sinh. “Trường Sinh huynh, nhìn xem, linh khí dồi dào cỡ nào! Thật là một bảo vật hiếm có! Giá này chắc chắn sẽ rất cao, có khi còn vượt qua năm vạn linh thạch trung phẩm ấy chứ!” Hắn không ngừng trầm trồ, đôi mắt lấp lánh.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã tập trung hoàn toàn vào gốc Thiên Niên Linh Chi, rồi lại lướt qua những người đang hô giá. Hắn không chỉ nhìn vào giá trị của linh dược, mà còn nhìn vào ánh mắt của những người tranh giành. Hắn nhận ra một vài ánh mắt tham lam đến cực điểm, một vài ánh mắt lại chứa đựng sự kiên quyết muốn có được bằng mọi giá, và cả những ánh mắt dò xét, tính toán thiệt hơn. "Không chỉ là giá trị của linh dược..." Hắn lẩm bẩm, âm điệu trầm tư. Hắn biết, cuộc đấu giá này không chỉ là một cuộc mua bán đơn thuần, mà còn là một cuộc chiến ngầm về địa vị, về thực lực, và về cả mưu đồ. Những món đồ đầu tiên, dù quý giá, có thể chỉ là ‘mồi nhử’, để thăm dò thực lực tài chính và ý chí của các thế lực. Lời cảnh báo của Nữ Hoàng Hồ Tộc về “những bí mật ẩn chứa” và “đại biến sắp tới” lại hiện rõ trong tâm trí hắn. Cuộc đấu giá này chính là nơi khởi nguồn cho những biến động lớn hơn. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng, sự cạnh tranh gay gắt đang bao trùm lấy không gian, một áp lực vô hình đè nặng lên mọi người. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn giữ vững đạo tâm, không để những cảm xúc bên ngoài làm ảnh hưởng đến sự phán đoán của mình. Hắn lặng lẽ quan sát, phân tích, như một người ngoài cuộc đang chiêm nghiệm về bản chất của thế giới tu hành, chuẩn bị cho những thử thách cam go hơn sắp đến. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.