Cửu thiên linh giới - Chương 80: Huyết Thạch Giao Dịch: Lưới Tình Yêu Hồ và Lời Cảnh Báo Cổ
Tiếng bước chân của đám tán tu dần xa hút vào màn đêm tĩnh mịch, để lại phía sau một không gian vẫn còn vương vấn mùi khói độc và sự hỗn loạn của cuộc giao tranh chớp nhoáng. Tiêu Hạo thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng kịch liệt, tựa như vừa thoát khỏi gọng kìm tử thần. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt lấp lánh sự thán phục xen lẫn kinh ngạc.
"Trường Sinh huynh, huynh quá lợi hại! Không động một chút đao kiếm, mà vẫn khiến bọn chúng chạy té khói!" Giọng hắn run run, nhưng tràn đầy sự kính nể. Những tưởng trận chiến này sẽ là một cuộc đổ máu khốc liệt, nào ngờ Lục Trường Sinh lại dùng cách thức diệu kỳ như vậy để hóa giải.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi những vết tích của trận chiến. Một vài khối đá bị vỡ, khói độc vẫn còn vương vấn trong không khí, phảng phất mùi ẩm mốc của đất đá cùng với một thứ mùi tanh nhẹ khó tả. Hắn không có vẻ gì là đắc thắng, chỉ có sự trầm tư sâu sắc.
"Họ sẽ quay lại. Hoặc không phải họ, thì sẽ là những kẻ khác." Giọng Lục Trường Sinh trầm ấm, mang theo chút suy tư. Hắn bước đến gần mạch linh thạch, ngón tay khẽ chạm vào một khối đá xanh biếc, cảm nhận dòng linh khí đang chảy trong lòng đất. "Linh thạch mạch này, Tam Sắc Linh Liên này, sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý. Tài nguyên quý giá luôn là nguồn gốc của mọi tranh đoạt, mọi đổ máu trong thế giới tu hành này." Hắn trầm ngâm, trong lòng không khỏi suy tư về bản chất cố hữu của nhân gian, nơi mà lòng tham luôn là ngọn nguồn của mọi tai ương. Những kẻ tham lam như nhóm tán tu kia chỉ là một phần rất nhỏ, là những bóng mờ nhợt nhạt trong bức tranh lớn đầy rẫy những mưu toan, tranh giành quyền lợi.
Hắn nhìn lại những khối linh thạch lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, rồi lại nhìn cụm Tam Sắc Linh Liên vẫn nở rộ thanh khiết, tỏa ra ba vầng sáng diễm lệ: lam, lục, tử. Giá trị của chúng không chỉ là nguồn lực cho tu vi, mà còn là thử thách cho đạo tâm của mỗi tu sĩ. Hắn đã thấy quá nhiều kẻ vì một chút linh vật mà đạp đổ nhân luân, hủy hoại đạo hạnh.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, câu nói ấy như một lời nhắc nhở cho chính hắn, cũng là một lời tuyên thệ ngầm. Hắn sẽ không chạy theo xu thế tranh giành, nhưng cũng không thể lẩn tránh mãi được. Sống trong thế giới này, dù muốn hay không, vẫn phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã.
Tiêu Hạo tiến lại gần, vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc hơn nhiều. "Vậy chúng ta phải làm gì đây, Trường Sinh huynh? Nếu cứ để đây, sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, rồi sẽ có những kẻ mạnh hơn kéo đến. Đến lúc đó, e rằng chúng ta khó lòng giữ được." Hắn lo lắng, ánh mắt đảo quanh, tưởng tượng ra cảnh một đội quân tu sĩ hùng hậu đang kéo đến.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay, hắn khẽ hít sâu một hơi, để mùi đất ẩm, mùi khoáng vật và chút tàn dư linh khí hỗn tạp len lỏi vào tâm thức. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể âm thầm vận chuyển, cảm nhận từng dòng linh khí tinh thuần đang ẩn mình sâu trong lòng đất, cũng như những tia linh khí hỗn tạp, mang theo dấu vết của huyết tinh, từ những khối 'huyết thạch' mà nhóm tán tu kia đã chạm vào. Hắn nhận ra, những khối linh thạch bị dính máu, nhiễm tạp khí của kẻ tham lam, đã trở nên khác biệt, một dạng 'huyết thạch' tiềm ẩn những nguy hiểm khó lường nếu không được xử lý đúng cách.
"Chúng ta sẽ khai thác nhanh chóng, nhưng có kế hoạch." Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn kiên định. "Không để lộ quá nhiều, và chuẩn bị cho những kẻ sẽ đến sau. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải xử lý số linh thạch này." Hắn biết, mối đe dọa từ nhóm tán tu kia chưa kết thúc. Họ có thể quay lại với sự chuẩn bị tốt hơn, hoặc dẫn theo những kẻ mạnh hơn. Nhưng điều đó không làm hắn nao núng. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, vững chắc, chậm rãi, nhưng kiên định, dù phía trước có bao nhiêu cạm bẫy và bao nhiêu kẻ tham lam đang chờ đợi. Những linh thạch này, những linh dược này, sẽ là lợi thế của hắn trong cuộc đấu giá sắp tới, và cũng là minh chứng cho con đường mà hắn đã chọn.
Cả hai bắt đầu công việc khai thác. Tiêu Hạo dùng một chiếc cuốc nhỏ chuyên dụng, được luyện từ Huyền Thiết, cẩn thận gõ vào vách đá. Mỗi nhát cuốc đều vang lên tiếng “cốp, cốp” khô khan, đôi khi lại “leng keng” khi chạm vào khối linh thạch cứng cáp. Hắn làm việc cật lực, mồ hôi túa ra trên trán, khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ. Hắn biết mình không thể sánh bằng Lục Trường Sinh trong việc cảm nhận linh mạch, nhưng ít nhất hắn có thể dùng sức lực của mình.
Lục Trường Sinh thì khác. Hắn không dùng công cụ thô kệch. Hắn bước đi chậm rãi dọc theo mạch linh thạch, đôi tay khẽ đặt lên vách đá. Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, mộc mạc nhưng lại vô cùng tinh tế, len lỏi vào từng thớ đá, dò xét từng sợi linh khí. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa linh mạch và cơ thể mình, như thể hắn đang trò chuyện với chính lòng đất. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, rồi lại mở ra, ánh lên sự thấu hiểu. Khi hắn tìm thấy một khối linh thạch tinh thuần, hắn sẽ khẽ vận lực, một luồng linh khí mềm mại nhưng mạnh mẽ từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, nhẹ nhàng tách khối linh thạch ấy ra khỏi vách đá. Không một tiếng động lớn, không một chút tổn hại đến linh mạch xung quanh, khối linh thạch xanh biếc, lấp lánh như sương đêm, nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
"Nhanh lên Trường Sinh huynh, mấy tên khốn đó chắc chắn sẽ quay lại. Chúng ta phải đi trước một bước!" Tiêu Hạo hối thúc, vừa nói vừa nhanh tay thu gom những khối linh thạch Lục Trường Sinh đã tách ra, cẩn thận đặt vào một chiếc túi Càn Khôn. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi ánh mắt tham lam và sự hung hãn của đám tán tu vừa rồi. Dù đã bị đẩy lùi, nhưng bản chất của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, chuyên đi cướp đoạt tài nguyên, là không bao giờ từ bỏ dễ dàng.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không phải vì lời hối thúc của Tiêu Hạo, mà vì hắn đang cảm nhận được điều gì đó. "Không cần quá vội, cẩn thận kẻo làm hỏng linh mạch. Càng vội vàng càng dễ mắc sai lầm." Hắn nói, giọng điệu vẫn trầm ổn, nhưng động tác lại nhanh nhẹn hơn đôi chút. Hắn không chỉ thu hoạch linh thạch tinh thuần, mà còn cẩn thận tách ra những khối 'huyết thạch' bị nhiễm tạp khí. Những khối đá này mang một màu đỏ sẫm kỳ lạ, ẩn chứa một nguồn năng lượng hỗn loạn, tựa như có một linh hồn oán hận đang gào thét bên trong. Hắn biết, những thứ này không thể dùng bừa bãi, cũng không thể dễ dàng giao dịch ở những nơi bình thường. Chúng cần một cách xử lý đặc biệt, hoặc một người mua đặc biệt.
Hắn cũng lưu ý đến cụm Tam Sắc Linh Liên. Chúng đã hấp thụ linh khí từ mạch linh thạch này hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm, đã đạt đến một phẩm cấp cực cao. Hắn cẩn thận thu hoạch chúng, từng cánh hoa, từng chiếc lá đều được bảo tồn nguyên vẹn. Đó sẽ là một bảo vật vô giá tại bất kỳ cuộc đấu giá nào.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Dưới lòng đất, không có sự phân biệt giữa ngày và đêm, nhưng cảm giác mệt mỏi và đói khát dần ập đến. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã làm việc liên tục trong nhiều canh giờ. Cuối cùng, họ đã thu hoạch được một lượng đáng kể linh thạch và cụm Tam Sắc Linh Liên. Chiếc túi Càn Khôn của Tiêu Hạo đã đầy ắp những khối linh thạch lấp lánh, một số còn mang theo vệt máu đỏ sẫm đặc trưng của 'huyết thạch'.
"Thật là một chuyến đi bội thu, Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo lau mồ hôi, cười tươi rói. "Với số linh thạch này, chúng ta không chỉ đủ tiền tham gia đấu giá, mà còn có thể mua được vài món bảo vật khác nữa!"
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt quét qua một lượt khắp mạch linh thạch. Hắn đã cẩn thận che giấu lại những dấu vết khai thác, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để điều chỉnh linh khí xung quanh, khiến cho nơi đây trở lại vẻ nguyên sơ, ít nhất là trong mắt những tu sĩ thông thường. Tuy nhiên, hắn biết, với những cường giả thực sự, hoặc những kẻ có công pháp đặc thù, việc che giấu này chỉ là tạm thời.
"Chúng ta cần rời đi nhanh chóng." Hắn nói, giọng điệu đã có chút mệt mỏi. "Và quan trọng hơn, phải tìm một nơi đáng tin cậy để xử lý số 'huyết thạch' này. Chúng không thể tùy tiện đưa ra chợ đen được." Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt ẩn chứa sự dò hỏi.
Tiêu Hạo lập tức hiểu ý. Hắn vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự tin. "Về khoản này, huynh cứ yên tâm! Thanh Thạch Thành này có một nơi, chuyên xử lý những thứ mà người khác không dám chạm vào. Miễn là huynh có đủ thứ để trả giá, mọi thứ đều có thể giao dịch ở đó. Đó là Thâm Cảnh Các."
Lục Trường Sinh gật đầu. Hắn đã nghe nói về Thâm Cảnh Các. Một nơi bí ẩn, chuyên giao dịch những vật phẩm kỳ lạ, thậm chí là những thứ cấm kỵ. Hắn biết, để xử lý số 'huyết thạch' mang khí tức hỗn loạn này, Thâm Cảnh Các có lẽ là lựa chọn duy nhất.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc Thanh Thạch Thành, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã đứng trước Thâm Cảnh Các. Khác với vẻ ngoài hùng vĩ của những Tiên Môn, hay sự phồn hoa của các cửa hàng linh dược, Thâm Cảnh Các lại mang một vẻ cổ kính, thâm trầm, được ngụy trang khéo léo giữa những con phố sầm uất. Nó tựa như một góc thời gian bị lãng quên, với những bức tường đá xám rêu phong, cổng gỗ mun chạm khắc hoa văn cổ xưa, không quá nổi bật nhưng lại ẩn chứa một khí tức bí ẩn, không dễ dàng xâm nhập.
"Đây là Thâm Cảnh Các, nơi mà ngay cả những thứ không thể giao dịch cũng có thể tìm được đường ra." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút kính sợ. Hắn từng nghe nhiều truyền thuyết về nơi này, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đặt chân đến.
Bước qua cánh cổng gỗ mun nặng nề, một thế giới khác hiện ra. Không gian bên trong Thâm Cảnh Các rộng rãi và xa hoa đến ngạc nhiên. Những tấm rèm lụa mỏng màu tím than, thêu kim tuyến lấp lánh, rủ xuống từ trần nhà cao vút, tạo nên một mê cung mờ ảo. Đồ trang trí tinh xảo khắp nơi: những bình hoa sứ cổ, những bức tượng ngọc điêu khắc tinh xảo hình linh thú, và những chiếc đèn lồng làm từ pha lê lấp lánh, chiếu rọi ánh sáng dịu nhẹ, huyền ảo.
Âm thanh du dương của một khúc cổ cầm vang vọng khắp không gian, hòa quyện với tiếng suối chảy róc rách từ một hòn non bộ nhân tạo, được tạo hình tinh xảo. Mùi hương trầm quyến rũ lan tỏa khắp nơi, xen lẫn mùi hoa lan dịu nhẹ và một chút hương rượu hoa quả ngọt ngào. Tất cả tạo nên một bầu không khí bí ẩn, sang trọng, đầy mê hoặc, nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác, khiến người ta không khỏi cảm thấy mình như đang lạc vào một giấc mộng hư ảo, khó phân biệt thật giả.
Giữa không gian huyền ảo ấy, trên một chiếc ghế ngọc điêu khắc hình rồng uốn lượn, có một bóng hình yêu kiều đang tựa mình. Nàng có mái tóc đen dài như suối, đôi mắt lá ngọc mày ngài, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười như có như không. Nàng vận một bộ xiêm y lụa mỏng màu tím lavender, ôm sát lấy thân hình mềm mại, tôn lên những đường cong quyến rũ. Chiếc cổ thon dài trắng ngần được điểm xuyết bằng một sợi dây chuyền ngọc bích lấp lánh. Nàng chính là Hồ Ly Tinh, một trong những người quản lý Thâm Cảnh Các, và cũng là một yêu tộc mạnh mẽ.
Ánh mắt Hồ Ly Tinh lả lơi, tựa như có một dòng nước xuân đang chảy, khẽ lướt qua Tiêu Hạo, rồi dừng lại thật lâu trên người Lục Trường Sinh. Có một sự thăm dò, một sự đánh giá, và cả một chút mị lực vô hình lan tỏa trong không khí, cố gắng len lỏi vào tâm thức của Lục Trường Sinh.
"Ôi, hai vị công tử thật là anh tuấn." Giọng nói của nàng như rót mật vào tai, mềm mại và quyến rũ, khiến người nghe có cảm giác như đang say trong men rượu. "Không biết có bảo bối gì muốn đổi lấy sự phục vụ của tiểu nữ đây?"
Tiêu Hạo khẽ rùng mình. Hắn đã từng nghe về mị thuật của yêu tộc, nhưng đây là lần đầu tiên trải nghiệm trực tiếp. Hắn cố gắng giữ vững tâm thần, nhưng khóe mắt vẫn không khỏi liếc nhìn Lục Trường Sinh, lo lắng xem hắn có bị ảnh hưởng hay không.
Lục Trường Sinh đứng vững như bàn thạch, đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư thường ngày, không một chút gợn sóng. Hắn cảm nhận được luồng mị lực đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí mình, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển, tạo thành một lá chắn vô hình, vững chắc như trường thành. Mị lực ấy, tựa như một làn gió thoảng qua, không thể lay chuyển dù chỉ một sợi tóc của hắn. Hắn đã trải qua quá trình rèn luyện đạo tâm bền bỉ, đối mặt với vô vàn mê hoặc và cám dỗ, nên những mị thuật tầm thường này không thể làm lay chuyển hắn.
Hắn khẽ chắp tay, ngữ khí bình thản, không có chút nào bị mê hoặc. "Chúng ta có một số linh thạch muốn giao dịch, trong đó có một vài khối hơi đặc biệt."
Hồ Ly Tinh hơi nhíu mày, khóe môi vẫn giữ nụ cười quyến rũ, nhưng trong đôi mắt nàng đã thoáng qua một tia kinh ngạc. Nàng đã dùng mị thuật của mình để thăm dò Lục Trường Sinh, muốn xem rốt cuộc hắn là loại tu sĩ gì, nhưng lại không thu được chút hiệu quả nào. Hắn ta tựa như một tảng đá ngàn năm, trầm tĩnh và bất động. Điều này khiến nàng không khỏi sinh lòng hiếu kỳ.
"Đặc biệt ư?" Nàng nhướng mày, giọng nói vẫn ngọt ngào nhưng đã thêm chút sắc bén. "Ở Thâm Cảnh Các này, chúng tôi đã thấy qua vô số bảo vật hiếm lạ. Mong công tử cho tiểu nữ được chiêm ngưỡng."
Tiêu Hạo thận trọng lấy ra một khối linh thạch từ trong túi Càn Khôn. Đây là một trong những khối 'huyết thạch' mà họ đã thu hoạch. Khối đá không lớn, chỉ bằng nắm tay, nhưng lại mang một màu đỏ sẫm như máu, ẩn chứa một nguồn năng lượng hỗn loạn, tựa như có ngàn vạn oán linh đang gào thét bên trong. Linh khí từ khối đá tỏa ra vừa tinh thuần lại vừa pha lẫn tạp khí, tạo nên một sự mâu thuẫn kỳ lạ.
Hồ Ly Tinh đưa tay nhận lấy khối huyết thạch, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của nó. Ánh mắt nàng thoáng hiện lên sự sửng sốt, rồi lại trở nên thăm dò. "Huyết thạch... loại linh thạch này đã lâu không xuất hiện. Nó ẩn chứa linh khí hỗn loạn, khó lòng tinh luyện, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh nguyên thủy. Nguồn gốc của nó chắc hẳn không tầm thường." Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Công tử, sao không ở lại với thiếp? Tiểu nữ có thể giúp công tử hóa giải những tạp khí này, thậm chí còn có thể biến chúng thành nguồn lực cho công tử tu luyện." Giọng nói nàng càng thêm mê hoặc, cố gắng dùng lời lẽ và mị lực để dụ dỗ hắn.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, không một chút dao động. "Đa tạ ý tốt của cô nương. Nhưng ta có đạo của riêng mình, không cần mượn ngoại lực để tăng cường tu vi." Hắn biết, lời nói của Hồ Ly Tinh không chỉ là lời mời gọi đơn thuần, mà còn là một dạng thử thách, một sự thăm dò sâu hơn vào đạo tâm của hắn.
Hồ Ly Tinh nhìn Lục Trường Sinh một lúc lâu, nụ cười trên môi nàng dần biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm nghị hơn. Nàng gật đầu, đặt khối huyết thạch xuống bàn ngọc. "Xem ra, công tử là một người tu đạo có bản tâm kiên cố. Được thôi, tiểu nữ không tiện ép buộc. Nhưng loại huyết thạch này, không phải nơi nào cũng có thể xử lý được. Ngươi cần gặp Nữ Hoàng Hồ Tộc của chúng ta. Nàng có thể nhìn thấu bản chất của mọi vật, và sẽ đưa ra một mức giá công bằng."
Nàng đứng dậy, thân hình uyển chuyển như làn khói, dẫn đường cho Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đi sâu hơn vào bên trong Thâm Cảnh Các.
***
Hồ Ly Tinh dẫn họ đi qua một hành lang dài, uốn lượn, được lát bằng đá cẩm thạch đen bóng, hai bên treo vô số bức tranh thủy mặc cổ kính, mô tả cảnh non nước hữu tình, linh thú tung hoành. Càng đi sâu vào, âm thanh bên ngoài càng trở nên xa vọng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tạo nên những tiếng vi vu khe khẽ, cùng với tiếng hô hấp trầm ổn của chính họ. Mùi hương trầm cổ kính càng trở nên nồng đậm hơn, hòa quyện với mùi ngọc thạch lạnh lẽo và một loại hương liệu bí ẩn, khiến tinh thần người ta trở nên thanh tỉnh, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một sự trang nghiêm, uy quyền đang bao trùm.
Cuối hành lang là một cánh cửa ngọc bích lớn, được chạm khắc tinh xảo hình chín con hồ ly đang vờn trăng. Hồ Ly Tinh khẽ đẩy cửa, một luồng ánh sáng dịu nhẹ từ một pháp trận nhỏ bên trong tỏa ra, chiếu rọi vào không gian.
Căn phòng bí mật này rộng rãi hơn nhiều so với tưởng tượng, nhưng lại vô cùng tối giản. Không có những đồ trang trí cầu kỳ, chỉ có một chiếc ngai đơn giản được tạc từ một khối bạch ngọc khổng lồ, đặt chính giữa phòng. Trên chiếc ngai ấy, một nữ nhân đang ngồi.
Nàng có mái tóc đen dài như dải ngân hà, buông xõa đến tận gót chân, óng ánh dưới ánh sáng ma mị. Đôi mắt nàng không phải màu đen hay nâu, mà là một màu tím huyền ảo, sâu thẳm như vũ trụ, tựa như có thể nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài để chạm đến bản chất cốt lõi. Nàng vận một bộ trường bào lụa mềm mại màu trắng tinh khôi, không một chút họa tiết, nhưng lại toát lên vẻ duyên dáng và yêu mị đến lạ thường. Phía sau nàng, thấp thoáng ẩn hiện chín chiếc đuôi hồ ly mềm mại, uyển chuyển, tựa như những dải lụa bay trong gió. Nàng chính là Nữ Hoàng Hồ Tộc, người đứng sau mọi hoạt động của Thâm Cảnh Các, một cường giả bí ẩn và đầy quyền năng.
Nữ Hoàng Hồ Tộc khẽ mở mắt, đôi mắt tím huyền ảo quét qua Lục Trường Sinh, như muốn nhìn thấu tận tâm can hắn. Không có mị lực hùng hồn như Hồ Ly Tinh, nhưng ánh mắt của nàng lại mang một sức nặng vô hình, một sự uy nghi khiến người khác không khỏi cảm thấy áp lực. Tiêu Hạo lập tức cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào nàng. Ngay cả Hồ Ly Tinh cũng khẽ hạ thấp người, thể hiện sự kính trọng tuyệt đối.
Lục Trường Sinh đứng thẳng, ánh mắt đối diện với ánh mắt của Nữ Hoàng Hồ Tộc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, không phải để chống đỡ mị thuật, mà để giữ vững đạo tâm, không bị ảnh hưởng bởi khí thế cường đại của đối phương. Hắn cảm thấy mình như một ngọn nến nhỏ bé đứng giữa một cơn bão, nhưng lại không hề lay động.
"Đã lâu rồi, ta mới gặp một nhân loại có đạo tâm kiên cố như ngươi." Giọng Nữ Hoàng Hồ Tộc trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang theo một sự cổ kính và uy nghiêm khó tả. "Linh thạch của các ngươi, mang theo khí tức hỗn loạn, nhưng cũng ẩn chứa sự nguyên thủy. Chúng ta có thể giao dịch." Nàng khẽ vẫy tay, khối 'huyết thạch' trên bàn ngọc tự động bay đến trước mặt nàng. Nàng không dùng tay chạm vào, chỉ dùng thần thức bao bọc, dò xét cẩn thận.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không chút kiêu ngạo cũng không hề sợ hãi. "Chúng ta cần linh dược cho cuộc đấu giá sắp tới, đặc biệt là những loại có thể củng cố nguyên thần, hoặc những linh vật có thuộc tính mộc hoặc thổ hiếm có." Hắn nói rõ ràng nhu cầu của mình, không vòng vo.
Nữ Hoàng Hồ Tộc khẽ nhếch môi, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. "Ngươi là một người trực tiếp. Ta thích điều đó." Nàng nhìn khối huyết thạch, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. "Huyết thạch này, nguồn gốc của nó không đơn giản. Nó bị nhiễm một loại tạp khí cổ xưa, tựa như oán niệm của những sinh linh đã chết, hòa lẫn với linh khí của chính mạch đất. Chỉ có những kẻ có tu vi cực sâu, hoặc những người có phương pháp đặc biệt, mới có thể tinh luyện chúng. Nếu không, chúng sẽ phản phệ, làm tổn hại đạo cơ."
Hồ Ly Tinh đứng bên cạnh, giải thích thêm. "Loại huyết thạch này thường xuất hiện ở những nơi cổ chiến trường, hoặc những linh mạch bị nhiễm tà khí quá lâu. Ở Thanh Thạch Thành này, việc xuất hiện huyết thạch quả thực rất kỳ lạ."
Lục Trường Sinh trầm ngâm. Hắn đã cảm nhận được điều đó khi khai thác. Sự hỗn loạn trong huyết thạch không đơn thuần là tạp chất, mà là một dạng năng lượng tiêu cực, ẩn chứa sự oán hận và đau khổ. Điều này khiến hắn càng thêm tò mò về bí mật sâu xa dưới lòng Thanh Thạch Thành.
Nữ Hoàng Hồ Tộc khẽ nhắm mắt, như đang suy tư. "Thế gian này, thiện ác nào rõ ràng? Linh thạch này tuy mang khí tức hỗn loạn, nhưng lại là vật hiếm có. Ta sẽ dùng ba gốc Bồ Đề Mộc Tâm và một viên Ngưng Thần Châu để đổi lấy toàn bộ số huyết thạch của các ngươi, cùng một nửa số linh thạch tinh thuần." Nàng đưa ra một mức giá. Bồ Đề Mộc Tâm là linh vật thuộc tính mộc cực phẩm, có khả năng tẩm bổ nguyên thần và củng cố đạo cơ. Ngưng Thần Châu lại là bảo vật quý giá giúp tinh luyện thần hồn, cực kỳ hữu ích cho việc tu luyện thần thức. Đây là một mức giá vô cùng công bằng, thậm chí có phần ưu ái.
Tiêu Hạo nghe xong, không khỏi hít sâu một hơi. Giá trị của những vật phẩm này vượt xa số linh thạch họ đã thu hoạch, kể cả khi tính cả huyết thạch. Hắn định lên tiếng đồng ý, nhưng lại nhìn sang Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh không vội vàng. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời đề nghị của Nữ Hoàng Hồ Tộc, nhưng cũng cảm nhận được một sự dò xét tinh tế khác. Hắn khẽ gật đầu. "Mức giá này công bằng. Chúng ta đồng ý." Hắn không cần phải mặc cả, vì hắn biết, Nữ Hoàng Hồ Tộc đã đưa ra một mức giá hợp lý.
Nữ Hoàng Hồ Tộc khẽ mỉm cười, đôi mắt tím huyền ảo lại lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng ra hiệu cho Hồ Ly Tinh. Hồ Ly Tinh lập tức mang ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, bên trong chứa ba gốc Bồ Đề Mộc Tâm tỏa ra linh khí thanh khiết, cùng một viên Ngưng Thần Châu lấp lánh, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Cuộc trao đổi diễn ra nhanh chóng. Lục Trường Sinh cẩn thận cất giữ Bồ Đề Mộc Tâm và Ngưng Thần Châu vào túi Càn Khôn. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần và mạnh mẽ từ những bảo vật này, chúng sẽ là trợ lực đắc giá cho hắn trong việc củng cố đạo tâm và tăng cường tu vi.
Khi cuộc giao dịch hoàn tất, Nữ Hoàng Hồ Tộc lại nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt trở nên sâu xa hơn. "Cuộc đấu giá sắp tới sẽ không đơn giản. Thanh Thạch Thành này, dưới vẻ ngoài bình yên, ẩn chứa nhiều bí mật hơn các ngươi tưởng. Những linh mạch bị nhiễm huyết khí, những cổ di tích đang dần thức tỉnh, tất cả đều đang báo hiệu một đại biến sắp tới." Nàng ngừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nói mang theo một sự cảnh báo rõ rệt. "Hãy cẩn trọng... và giữ vững đạo tâm của mình. Đạo của ngươi, khác với đạo của kẻ khác. Đừng để mình bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành danh lợi mà đánh mất bản ngã."
Lời nói của Nữ Hoàng Hồ Tộc như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn biết, lời cảnh báo này không phải là vô cớ. Hắn đã cảm nhận được sự bất ổn của Thanh Thạch Thành ngay từ khi đặt chân đến, và giờ đây, với những linh mạch bị nhiễm huyết khí, những cổ di tích đang dần thức tỉnh, tất cả đều đang báo hiệu một đại biến sắp tới.
"Đa tạ Nữ Hoàng đã chỉ giáo." Lục Trường Sinh chắp tay, cúi người một cách cung kính. Hắn hiểu rằng, Nữ Hoàng Hồ Tộc không chỉ là một cường giả bí ẩn, mà còn là một người có tầm nhìn xa trông rộng, có thể nhìn thấu những biến động của thiên cơ.
Tiêu Hạo vẫn còn bàng hoàng trước những lời nói của Nữ Hoàng Hồ Tộc, nhưng hắn cũng hiểu rằng, những gì nàng nói đều là sự thật. Thanh Thạch Thành này, dưới vẻ ngoài bình yên, ẩn chứa quá nhiều bí mật và nguy hiểm.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi Thâm Cảnh Các, mang theo linh dược quý giá và những lời cảnh báo đầy ẩn ý. Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi những con phố vắng vẻ của Thanh Thạch Thành. Không khí se lạnh, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa suy tư đang bùng cháy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn âm thầm vận chuyển, giúp hắn thanh lọc tâm trí, đồng thời cũng giúp hắn nhận ra rằng, thế giới này rộng lớn và phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. Yêu tộc không phải lúc nào cũng là kẻ thù, và nhân loại cũng không phải lúc nào cũng là người tốt. Thiện ác, đúng sai, đôi khi chỉ là ranh giới mong manh.
Hắn nhìn lên vầng trăng sáng, ánh mắt trầm tư. Con đường phía trước còn dài, và cuộc đấu giá sắp tới chắc chắn sẽ không đơn thuần chỉ là một cuộc tranh giành linh dược. Nó sẽ là một cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm, và có thể là cả sinh mạng. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nao núng. Hắn đã có những thứ mình cần, và quan trọng hơn, hắn đã nhận được những lời cảnh báo quý giá. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn lẩm bẩm, mỗi bước chân đều vững vàng, kiên định, tiến về phía trước, dù cho phía trước là vô số cạm bẫy hay những bí mật kinh thiên động địa đang chờ đợi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.