Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 79: Huyết Thạch Chi Tranh: Cạm Bẫy Cổ và Tán Tu Tham Lam

Ánh sáng yếu ớt của Tam Sắc Linh Liên hắt lên khuôn mặt Lục Trường Sinh, nhuộm một màu xanh biếc kỳ ảo, khiến vẻ trầm tĩnh của hắn càng thêm phần thâm thúy. Hắn khẽ chạm vào một cánh sen, cảm nhận mạch linh khí dồi dào luân chuyển dưới đầu ngón tay. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không phải để hấp thu linh khí, mà để cảm ứng, để đồng bộ với tần suất rung động của vạn vật xung quanh. Hắn như một khối đá ngàn năm, lặng lẽ đứng đó, dung hòa cùng không gian cổ xưa này, từng chút một chiêm nghiệm về bản chất của linh dược, của linh thạch, và của cả cái Đạo mà hắn đang theo đuổi. Tiêu Hạo đứng bên cạnh, hô hấp cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, gương mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh ngạc xen lẫn hưng phấn.

"Tam Sắc Linh Liên, linh thạch mạch... Trường Sinh huynh, chúng ta phát tài rồi!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng không giấu nổi sự phấn khích, nhưng vẫn đủ ý tứ để không phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng một cỗ tin tưởng và ngưỡng mộ trào dâng. Những lời khuyên của Lục Trường Sinh về việc giữ kín bí mật vẫn văng vẳng bên tai, nhắc nhở hắn về sự cẩn trọng cần có.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua toàn bộ hang động. "Tài lộc có thể là cơ duyên, cũng có thể là kiếp nạn. Trong thế giới tu hành này, không có thứ gì là dễ dàng có được mà không phải trả giá. Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là một điều tốt lành." Hắn thu hồi tay, ánh mắt lại tập trung vào vách đá phía mạch linh thạch. "Chúng ta cần khai thác cẩn trọng. Mạch linh thạch này đã tồn tại từ thời viễn cổ, không đơn thuần là một mỏ đá. Chắc chắn có những cấm chế, những cơ quan được bố trí để bảo vệ nó."

Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nhẹ như không, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình. Tiêu Hạo đi theo sau, nhìn thấy sự cẩn trọng của Lục Trường Sinh, sự hưng phấn trong lòng dần lắng xuống, thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Không khí trong hang động ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất đá và khoáng chất nồng nặc, xen lẫn chút hương thơm thanh khiết của Tam Sắc Linh Liên. Âm thanh duy nhất là tiếng nước nhỏ giọt từ trên vách đá và tiếng thở đều của hai người.

Lục Trường Sinh dừng lại trước một vách đá có màu xám tro, bề mặt lồi lõm không đều. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một khe nứt nhỏ, Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn khẽ dao động, một luồng khí tức cổ xưa mơ hồ truyền đến từ sâu bên trong. "Chậm thôi, Tiêu Hạo. Nơi này có dấu vết của trận pháp cổ xưa, không thể khinh suất." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch.

Tiêu Hạo tiến lại gần, ánh mắt láu lỉnh quét qua vách đá. "Trường Sinh huynh quả nhiên lợi hại, những khối linh thạch này tinh khiết hơn cả những gì ta từng thấy! Cạm bẫy ư? Để ta xem, có lẽ là loại bẫy đá sập hoặc ám khí..." Hắn vừa nói vừa lấy ra một viên đá nhỏ, định ném về phía trước để dò đường.

Lục Trường Sinh đưa tay ngăn lại, ánh mắt hắn chiếu thẳng vào một điểm trên vách đá. "Không đơn giản vậy. Đây là dấu vết của một loại cấm chế cổ, dựa vào dao động linh khí để kích hoạt. Càng tham lam, càng dễ mắc bẫy." Hắn chỉ vào một khối đá có hoa văn mờ nhạt, gần như đã bị bào mòn bởi thời gian, nhưng với Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn vẫn cảm nhận được sự tồn tại của nó. "Những họa tiết này là một phần của trận đồ, nếu chúng ta hấp tấp phá vỡ, e rằng sẽ kích hoạt những phản phệ khó lường. Linh khí ở đây tinh khiết, nhưng cũng tiềm ẩn sự hỗn loạn của những lực lượng cổ xưa."

Tiêu Hạo rụt tay lại, gãi đầu. "Cấm chế cổ? Vậy phải làm sao đây, Trường Sinh huynh?" Hắn là người lanh lợi, nhưng đối với những thứ cổ xưa, bí ẩn như trận pháp hay cấm chế, hắn vẫn còn non nớt.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn khép hờ đôi mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển tới cực điểm, từng mạch linh khí ẩn sâu dưới vách đá đều hiện rõ trong cảm giác của hắn. Hắn cảm nhận được những dòng năng lượng mỏng manh, như những sợi tơ vô hình đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp. "Trận pháp này đã suy yếu rất nhiều sau hàng ngàn năm, nhưng vẫn còn tiềm ẩn nguy hiểm. Chúng ta không cần phá hủy nó, chỉ cần 'mượn' đường. Ta sẽ chỉ dẫn ngươi, Tiêu Hạo. Ngươi dùng Huyền Thiết Chùy của mình, gõ nhẹ vào những điểm ta chỉ, nhưng phải kiểm soát lực đạo thật khéo léo."

Tiêu Hạo nghiêm túc gật đầu, rút ra một chiếc búa nhỏ làm bằng huyền thiết, nặng trịch nhưng cán lại rất vừa tay. Hắn tuân thủ từng chỉ dẫn của Lục Trường Sinh, gõ nhẹ vào những vị trí mà Lục Trường Sinh chỉ định. Mỗi lần chiếc búa chạm vào vách đá, một tiếng "cốp" nhỏ vang lên, linh khí trong không gian khẽ rung động, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Không có ám khí bắn ra, không có đá sập, chỉ có những khối linh thạch từ từ tách ra khỏi vách đá, rơi xuống một cách nhẹ nhàng.

Lục Trường Sinh lùi lại một bước, quan sát Tiêu Hạo thao tác. Ánh mắt hắn vẫn luôn dò xét những hoa văn cổ xưa, những vết nứt trên vách đá, đảm bảo không có bất kỳ phản ứng bất thường nào. Hắn biết, việc khai thác linh thạch không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu. Thấu hiểu linh mạch, thấu hiểu trận pháp, và thấu hiểu cả tâm cảnh của chính mình. Sự vội vã, tham lam sẽ chỉ dẫn đến tai họa. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm," câu nói ấy không chỉ là một lý tưởng, mà còn là kim chỉ nam cho từng hành động của hắn.

Họ làm việc trong im lặng, chỉ có tiếng Huyền Thiết Chùy gõ nhẹ, tiếng linh thạch rơi xuống đất và tiếng thở đều đặn. Linh thạch nơi đây quả nhiên chất lượng tuyệt hảo, linh khí tinh thuần, không hề tạp uế như những linh thạch trên thị trường. Tiêu Hạo làm việc hăng say, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt lại sáng rực. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa mình và Lục Trường Sinh, một sự phối hợp ăn ý không cần lời nói.

Khi một khối linh thạch lớn, phát ra ánh sáng lam nhạt, vừa được tách ra khỏi vách đá, một cảm giác kỳ lạ đột nhiên ập đến Lục Trường Sinh. Không phải là nguy hiểm, mà là một sự thay đổi trong luồng linh khí xung quanh. Hắn lập tức đưa tay ra hiệu cho Tiêu Hạo dừng lại.

"Có chuyện gì vậy, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đầy thắc mắc.

Lục Trường Sinh không trả lời, ánh mắt hắn lại hướng về lối vào mà họ đã đi qua. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn khẽ rung lên, một luồng khí tức khác, không phải của trận pháp cổ xưa, mà là của sinh linh, đang từ từ tiếp cận. Đó là một sự dao động linh khí hỗn tạp, mang theo mùi của bụi bặm, mồ hôi và một chút tà khí nhẹ. Hắn lập tức hiểu ra.

"Tiêu Hạo, có người đến," Lục Trường Sinh trầm giọng, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ cảnh giác. "Mau ẩn nấp!"

Tiêu Hạo không hề chần chừ, nhanh chóng nép vào một khe đá lớn, tay nắm chặt Huyền Thiết Chùy và một vài viên bùa. Hắn biết, với tài nguyên quý giá như vậy, không thể tránh khỏi sự nhòm ngó. Hắn cũng không ngờ, lại nhanh đến thế.

Chưa đầy khắc sau, một nhóm ba người tu sĩ xuất hiện từ lối vào hang động. Ba dáng người, ba luồng linh khí khác nhau, nhưng đều mang theo một vẻ hung hãn, tham lam. Người dẫn đầu là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ phong trần và những vết sẹo nhỏ, đôi mắt sắc lạnh, ẩn chứa sự tàn nhẫn. Hắn chính là Trưởng Nhóm Khắc Thạch, thủ lĩnh của nhóm tán tu địa phương khét tiếng.

"Ồ, xem ra hai tiểu tử các ngươi lại may mắn tìm được một chỗ tốt." Trưởng Nhóm Khắc Thạch cười khẩy, tiếng cười khàn đục vang vọng trong hang động, phá vỡ sự tĩnh mịch. Hắn liếc mắt quét qua những khối linh thạch chất đống gần vách đá, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam không che giấu. "Nhưng đáng tiếc, nơi này đã có chủ rồi."

Tiêu Hạo nghe vậy, không khỏi nhếch mép. Hắn ló đầu ra từ khe đá, ánh mắt láu lỉnh nhìn thẳng vào Trưởng Nhóm Khắc Thạch. "Có chủ? Ta thấy chỉ có hai bàn chân của ta đặt ở đây thôi. Ngươi là ai mà dám lớn lối?"

"Thằng nhóc con láo xược!" Một tên tán tu cao gầy, da dẻ xanh xao, luôn thủ sẵn một cây trường côn trên tay, gầm lên. Hắn chính là Tán Tu Cao Gầy, kẻ nóng nảy nhất trong nhóm. "Nói nhảm ít thôi! Giao linh thạch ra, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!" Hắn bước lên một bước, linh khí quanh người dâng trào, tạo thành một áp lực vô hình.

Người thứ ba trong nhóm là một gã gầy gò, khuôn mặt nhợt nhạt, một bên mắt bị che bởi một miếng bịt mắt cũ kỹ. Đôi mắt còn lại của hắn lóe lên vẻ xảo quyệt và dò xét. Hắn là Tán Tu Độc Nhãn, kẻ chuyên dùng mưu mẹo. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt liên tục quét qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, rồi lại dừng lại ở những khối linh thạch và cả những hoa văn mờ nhạt trên vách đá.

Lục Trường Sinh từ từ bước ra khỏi chỗ nấp, ánh mắt bình thản đối diện với ba tên tán tu. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng lại toát ra một sự kiên định lạ thường. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng. "Chỉ dựa vào số lượng mà muốn chiếm đoạt, e rằng các ngươi đã đánh giá thấp nơi này, và cả chúng ta." Giọng hắn trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. Hắn không hề ra vẻ yếu kém, cũng không phô trương sức mạnh, chỉ đơn thuần nói lên một sự thật.

Trưởng Nhóm Khắc Thạch cười vang, tiếng cười đầy khinh miệt. "Ha ha ha! Lão tử làm tán tu bao nhiêu năm, chưa từng thấy kẻ nào dám nói chuyện với ta như vậy. Đánh giá thấp? Vậy thì để ta cho các ngươi thấy, cái gì gọi là thực lực!" Hắn rút ra một thanh đại đao bản rộng, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong hang động, tạo nên một vẻ hung tợn. Linh khí quanh hắn bùng nổ, cho thấy hắn ít nhất cũng đã đạt đến Hóa Linh Kỳ trung giai.

Tiêu Hạo cảm nhận được áp lực linh khí từ đối phương, khẽ nhíu mày. Hắn biết, nếu trực diện đối đầu, hai người họ khó mà thắng được ba tên này, đặc biệt là Trưởng Nhóm Khắc Thạch. Hắn nắm chặt viên bùa trong tay, sẵn sàng tung ra bất cứ lúc nào.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt hắn đã bắt đầu lướt qua địa hình, qua những vị trí của cạm bẫy cổ xưa mà hắn vừa khám phá. Hắn không muốn một trận chiến trực diện, điều đó sẽ gây ra tổn thất không đáng có, và quan trọng hơn, sẽ làm lộ ra quá nhiều bí mật của hang động này. Hắn cần một cách khác, một cách thông minh hơn.

"Ngươi nghĩ sao, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo thì thầm, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy tin tưởng.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười khó nhận ra. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Bọn họ tham lam, thì chúng ta sẽ dùng sự tham lam ấy để ch��ng lại họ." Hắn nhìn chằm chằm vào Trưởng Nhóm Khắc Thạch, rồi khẽ liếc mắt sang Tán Tu Độc Nhãn. Hắn biết, tên độc nhãn này không đơn giản, hắn ta đang quan sát, đang suy tính.

Trưởng Nhóm Khắc Thạch không còn kiên nhẫn. "Giết hết! Linh thạch là của chúng ta!" Hắn gầm lên, vung đại đao chém thẳng về phía Lục Trường Sinh. Lưỡi đao mang theo một luồng linh khí cuồng bạo, xé toạc không khí, tạo ra một tiếng rít ghê rợn. Tán Tu Cao Gầy cũng đồng thời vung trường côn, phối hợp tấn công. Tán Tu Độc Nhãn thì lui về phía sau một chút, tay âm thầm đưa vào túi càn khôn, chuẩn bị ám khí.

Lục Trường Sinh không hề đối đầu trực diện. Hắn khẽ nghiêng người, né tránh lưỡi đao sắc lạnh trong gang tấc. Đồng thời, hắn dùng mũi chân khẽ chạm vào một khối đá lồi lõm trên nền hang, nơi một trận đồ cổ xưa được khắc chìm dưới lớp bụi. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn khẽ rung động, truyền một luồng linh khí tinh tế vào trận đồ.

Một tiếng "rắc" nhỏ vang lên, gần như không thể nghe thấy trong tiếng gầm thét và pháp khí va chạm. Ngay lập tức, một phiến đá cổ khổng lồ từ trên vách hang động bất ngờ trượt xuống, chắn ngang lối đi mà Tán Tu Cao Gầy đang định tấn công Lục Trường Sinh. Phiến đá chỉ cách hắn ta một tấc, tạo ra một tiếng "ẦM" lớn, khiến cả hang động rung chuyển.

"Cái quái gì vậy?!" Tán Tu Cao Gầy hoảng hốt kêu lên, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn ta suýt nữa đã bị nghiền nát.

"Hắc hắc, để xem các ngươi có dám hít không!" Tiêu Hạo cũng không phải dạng vừa. Ngay khi Lục Trường Sinh ra hiệu, hắn đã nhanh chóng ném ra một bình bột màu đen. Bình bột vỡ tan trong không khí, tỏa ra một làn khói độc màu xanh tím, mang theo mùi hôi thối khó chịu, khiến những tên tán tu phải ho sặc sụa.

Trưởng Nhóm Khắc Thạch bị Lục Trường Sinh dẫn dụ vào một vùng có linh khí hỗn loạn, nơi mà Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh cảm nhận được sự bất ổn. Đại đao của hắn, vốn sắc bén và chứa đầy linh lực, bỗng trở nên nặng nề, linh khí tuôn ra không còn ổn định. Pháp khí của hắn bị ảnh hưởng bởi linh khí hỗn loạn của trận pháp cổ xưa, khiến sức mạnh giảm đi đáng kể.

"Cẩn thận! Có cấm chế!" Tán Tu Độc Nhãn, với đôi mắt tinh tường và sự xảo quyệt, là người đầu tiên nhận ra điều bất thường. Hắn ta nhìn thấy Lục Trường Sinh không hề trực tiếp chống trả, mà chỉ né tránh và liên tục có những động tác nhỏ, dường như đang điều khiển thứ gì đó.

"Bên trái, Tiêu Hạo! Hóa Ảnh Phù!" Giọng Lục Trường Sinh trầm ổn, vang lên giữa tiếng hỗn loạn.

Tiêu Hạo lập tức hiểu ý. Hắn nhanh chóng ném ra một đạo phù chú màu vàng. Đạo phù hóa thành một luồng ánh sáng, tạo ra một bóng người ảo ảnh, thu hút sự chú ý của Tán Tu Cao Gầy. Khi Tán Tu Cao Gầy vung côn tấn công ảo ảnh, Lục Trường Sinh lại khẽ chạm vào một điểm khác trên nền đất. Một làn sóng linh khí nhỏ lan tỏa, khiến mặt đất dưới chân Tán Tu Cao Gầy trở nên trơn trượt bất ngờ, khiến hắn ta mất thăng bằng, ngã nhào.

Trưởng Nhóm Khắc Thạch tức giận gầm lên. Hắn ta không hiểu tại sao pháp khí của mình lại hoạt động kém hiệu quả, và tại sao những cạm bẫy trong hang động lại liên tục được kích hoạt, nhắm vào bọn chúng. Hắn ta cố gắng tấn công Lục Trường Sinh một lần nữa, nhưng Lục Trường Sinh lại nhanh chóng lướt đi, dẫn dụ hắn ta sâu hơn vào vùng cấm chế.

"Độc Nhãn! Giúp ta!" Trưởng Nhóm Khắc Thạch gào lên, bắt đầu cảm thấy bất an.

Tán Tu Độc Nhãn đã nhận ra vấn đề. Hắn ta không còn tập trung vào việc tấn công, mà cố gắng tìm cách thoát ra. Hắn ta nhanh chóng rút lui, tránh xa vùng cấm chế. Nhưng Tiêu Hạo đâu dễ dàng để hắn thoát. Hắn liên tục ném ra những viên ám khí tẩm độc, những lá bùa gây tê liệt, buộc Tán Tu Độc Nhãn phải vừa chống đỡ vừa lùi bước.

Cuộc giao tranh không kéo dài quá lâu. Với sự hiểu biết về cấm chế cổ xưa và sự phối hợp ăn ý giữa Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, ba tên tán tu nhanh chóng rơi vào thế bị động. Tán Tu Cao Gầy bị thương ở chân do phiến đá trượt, lại bị khói độc của Tiêu Hạo làm choáng váng. Trưởng Nhóm Khắc Thạch bị cấm chế cổ làm cho linh lực hỗn loạn, không phát huy được sức mạnh. Tán Tu Độc Nhãn tuy xảo quyệt nhưng cũng bị áp chế bởi những đòn tấn công bất ngờ của Tiêu Hạo.

Cuối cùng, Trưởng Nhóm Khắc Thạch gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn ta biết, tiếp tục ở lại chỉ có nước chịu thiệt. "Rút! Chúng ta rút!" Hắn ta ra lệnh, rồi dẫn hai tên đồng bọn còn lại, chật vật lùi ra khỏi hang động, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự căm phẫn và tham lam.

Khi tiếng bước chân của nhóm tán tu dần xa, Tiêu Hạo mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, gương mặt đầy vẻ thán phục. "Trường Sinh huynh, huynh quá lợi hại! Không động một chút đao kiếm, mà vẫn khiến bọn chúng chạy té khói!"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt quét qua những vết tích của cuộc giao tranh. Một vài khối đá bị vỡ, khói độc vẫn còn vương vấn trong không khí. "Họ sẽ quay lại. Hoặc không phải họ, thì sẽ là những kẻ khác. Linh thạch mạch này, Tam Sắc Linh Liên này, sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý." Hắn trầm ngâm, trong lòng không khỏi suy tư về bản chất của thế giới tu hành. Nơi đây, tài nguyên luôn là nguồn gốc của mọi tranh đoạt, mọi đổ máu. Những kẻ tham lam như nhóm tán tu kia chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn.

Hắn nhìn lại những khối linh thạch lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, rồi lại nhìn cụm Tam Sắc Linh Liên vẫn nở rộ thanh khiết. Giá trị của chúng không chỉ là nguồn lực cho tu vi, mà còn là thử thách cho đạo tâm. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, câu nói ấy như một lời nhắc nhở cho chính hắn. Hắn sẽ không chạy theo xu thế tranh giành, nhưng cũng không thể lẩn tránh.

"Vậy chúng ta phải làm gì đây, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đã trở nên nghiêm túc hơn nhiều.

Lục Trường Sinh bước đến bên mạch linh thạch, khẽ chạm vào một khối đá. "Chúng ta sẽ khai thác nhanh chóng, nhưng có kế hoạch. Không để lộ quá nhiều, và chuẩn bị cho những kẻ sẽ đến sau." Hắn biết, mối đe dọa từ nhóm tán tu kia chưa kết thúc. Họ có thể quay lại với sự chuẩn bị tốt hơn, hoặc dẫn theo những kẻ mạnh hơn. Nhưng điều đó không làm hắn nao núng. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, vững chắc, chậm rãi, nhưng kiên định, dù phía trước có bao nhiêu cạm bẫy và bao nhiêu kẻ tham lam đang chờ đợi. Những linh thạch này, những linh dược này, sẽ là lợi thế của hắn trong cuộc đấu giá sắp tới, và cũng là minh chứng cho con đường mà hắn đã chọn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free